Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em
Chương 8: Cơ hội bất ngờ
Ai Muốn Giữ Khoảng Cách Với Em thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nguyên Dập vuốt cằm suy nghĩ giây lát, rồi gật đầu đầy tâm ý: “Thật ra anh thấy không phải là không thể.”
Thời Dẫn cười: “Trêu anh đấy, anh tưởng thật à?”
“Anh nói thật.” Hai người vừa đi vừa bàn luận, “Cậu thấy bây giờ chàng tiên Dụ có thể lên ngôi không? Chẳng lẽ đây chẳng phải cơ hội ngàn vàng để giành lấy vị trí hội trưởng hội người hâm mộ à? Anh bảo cậu rồi, một nghệ sĩ nổi tiếng không thể thiếu người hâm mộ đâu, đây chính là hiệu ứng bong bóng ấy, hiểu không?”
*泡沫效应 (Hiệu ứng bong bóng) có nghĩa là thứ gì đó bề ngoài trông mạnh mẽ, hoành tráng nhưng chỉ cần tác động nhỏ là sụp đổ hoàn toàn.
Thời Dẫn ngờ vực nhìn Nguyên Dập: “Không phải là ý tốt đúng không?”
“Đại khái thế đấy. Nếu không, sao có cái gọi là thu hút công chúng tạo doanh thu được. Chẳng phải vì tính chất công việc của anh đặc biệt, anh đã muốn làm mấy cái chức hội trưởng hội người hâm mộ rồi đấy.”
Đang nói chuyện, bộ đàm trong túi Nguyên Dập vang lên: “Nguyên Dập, kiểm tra tình trạng sẵn sàng của các bộ phận.”
Nguyên Dập nhấn nút trên bộ đàm: “Đã rõ.” Y vỗ vai Thời Dẫn, chỉ phía trước: “Đi thẳng từ đây, rẽ trái là tới hội trường. Cậu tự tìm chỗ nhé, anh không qua cùng đâu.”
“Ok, cảm ơn chú Nguyên.”
Buổi diễn tập ở hội trường diễn ra nhộn nhịp, âm nhạc vang vọng, nhân viên hậu trường tất bật chuẩn bị. Người này ra người kia vào, phòng thay đồ không ngớt tiếng đóng mở. Thời Dẫn đang bước về phía trường quay bỗng bị người khác chặn lại.
Người đó nhìn Thời Dẫn một lượt, kéo anh: “Cậu là thợ chụp ảnh nhãn hàng gọi tới đúng không? Cuối cùng cũng tới rồi, mau mau, Văn Duệ vừa đi vệ sinh.”
Thời Dẫn ngơ ngác gật đầu: “Tôi không…”
Nhưng người kia đã kéo anh vào phòng thay đồ. Anh ta vội vàng đến nỗi không kịp nghe lời anh, tự nói một mình: “Cậu ở đây chờ lát, Văn Duệ tới bây giờ… Alo? Anh biết rồi, giờ qua đây…”
Chưa nói hết câu, người đó đã cúp máy rồi bước nhanh ra ngoài.
Sau khi tạo hình xong, trước khi tham gia hoạt động hoặc biểu diễn, các nghệ sĩ thường chụp một bộ ảnh để đăng weibo. Những nghệ sĩ có tiếng tăm hầu như đều có thợ chụp ảnh riêng. Ảnh chụp tạo hình của đa số nghệ sĩ thường do thợ chụp ảnh nổi tiếng đảm nhiệm. Nếu nghệ sĩ mặc trang phục của nhãn hàng, đôi khi nhãn hàng cũng sẽ bố trí riêng thợ chụp ảnh tới.
Thời Dẫn đứng trong phòng thay đồ, cầm máy ảnh, trông thật lạc lõng.
Phòng đầy những nhân vật quen thuộc, người tạo kiểu, người trang điểm đều đang bận rộn. Thời Dẫn lặng lẽ quan sát xung quanh…
Nhưng không thấy bóng dáng của Dụ Duy Giang.
Roạt…
Tiếng rèm cửa bị đẩy ra, một cơn gió thổi đến sau lưng Thời Dẫn. Anh giật mình quay lại.
“…Má.” Thời Dẫn thốt lên.
Rèm cửa khép lại, mùi hương nam tính thanh mát xộc vào mũi. Đây là mùi nước hoa Dụ Duy Giang thường dùng, Thời Dẫn rất quen thuộc.
Người đàn ông trước mặt vừa thay xong trang phục biểu diễn, sơ mi trắng tinh với cổ áo kiểu Windsor, cùng chiếc nơ trên cổ, vạt áo thẳng thớm trong quần âu.
*Cổ áo kiểu Windsor: kiểu cổ áo sơ mi có góc giữa hai bên rộng.
Dụ Duy Giang cũng ngạc nhiên giây lát: “Cậu…”
Thời Dẫn nghĩ nhanh, không thể để lộ mình ra, trong phòng thay đồ đông người thế này, nếu để người ta biết Nguyên Dập dẫn anh vào, sợ sẽ gây phiền phức cho y. Anh lập tức đưa máy ảnh lên: “Em là thợ chụp ảnh bên nhãn hàng gọi tới chụp ảnh cho Văn, Văn Duệ.”
Dụ Duy Giang nhìn Thời Dẫn giây lát, rồi quay sang bàn trang điểm: “Chu Văn Duệ tới WC.”
Thời Dẫn căng thẳng nói: “Dạ, trợ lý của anh ấy bảo em ở đây chờ.”
Chỗ này không thích hợp ở lâu, Thời Dẫn định rời đi, ai ngờ đúng lúc Chu Văn Duệ quay lại. Gương mặt quen quen, đúng kiểu mặt tiêu chuẩn của thần tượng nam nhưng Thời Dẫn không nhận ra.
Chu Văn Duệ giơ điện thoại lên, gãi gãi tóc, ánh mắt chuyển sang Thời Dẫn, quan sát đánh giá: “Cậu là thợ chụp ảnh MoMu mời tới à?”
Thời Dẫn không đáp, không phủ nhận cũng không thừa nhận.
“Anh Đinh vừa gọi điện cho tôi, đi thôi, tôi chuẩn bị xong rồi.”
Thời Dẫn cười gượng: “Đi đâu được mà đi?” Anh đứng im tại chỗ. Chu Văn Duệ nhíu mày: “Đêm hội sắp bắt đầu rồi, có thể đừng lãng phí thời gian được không?”
Thời Dẫn mím môi: “… Chúng ta chụp ở đâu?”
Ánh mắt Chu Văn Duệ tưởng như suýt rớt ra. Mọi người xung quanh đều quay sang nhìn họ, bầu không khí phòng thay đồ bỗng yên tĩnh hơn. Đúng lúc đó, Dụ Duy Giang lên tiếng: “Cậu ấy là thợ chụp ảnh của tôi.”
Hơi thở Thời Dẫn chợt ngừng lại.
Chu Văn Duệ nhìn về phía anh.
Dụ Duy Giang đứng dậy: “Hình như quản lý của cậu nhận nhầm người, cậu ấy là thợ chụp ảnh của tôi.”
Sắc mặt Chu Văn Duệ dịu xuống nhưng vẫn ngờ vực: “Ra là anh Dụ dẫn theo thợ chụp ảnh riêng ạ? Thảo nào, em nói nãy giờ mà cậu ấy chẳng phản ứng gì.” Cậu quay sang Thời Dẫn, “Chắc cậu mới hành nghề hả? Làm việc nhanh nhẹn chút.”
“Tôi nhanh nhẹn lắm.” Thời Dẫn đáp.
Mọi người nghe vậy đều cười.
Chu Văn Duệ chặc lưỡi, tự thấy hết vui, mở điện thoại gọi quản lý: “Alo anh Đinh? Thợ chụp ảnh đâu rồi anh? Sao còn chưa thấy tới, tới đâu mà tới, đó không phải tới chụp em, anh giục người ta nhanh lên một chút…”
Diễn phải diễn cho tròn vai, Thời Dẫn giơ máy ảnh lên, ánh mắt chân thành: “Thầy Dụ, em chụp ảnh được không?”
Người phụ trách trang điểm cho Dụ Duy Giang bảo: “Đợi lát nữa rồi chụp, còn chưa trang điểm xong mà.”
Dụ Duy Giang nhắm mắt ngồi trước bàn trang điểm. Thợ trang điểm qua loa quệt quệt cọ lên mặt anh vài cái, rồi phủ phấn và tạo khối. Thời Dẫn đứng bên cạnh, không nhìn thấy: “Chị ơi, ít nhất cũng phải đánh nền đã chứ.”
Thợ trang điểm quay sang: “Nền da anh ấy đẹp sẵn rồi, thế thôi là được. Hơn nữa anh ấy cách xa khán giả bên dưới, người ta có thấy anh ấy đâu.”
Nửa câu đầu nghe êm tai, nhưng nửa câu sau khiến Thời Dẫn thấy khó chịu. Chỉ là lúc này anh chẳng có lập trường gì mà khoa tay múa chân trước mặt thợ trang điểm. Thời Dẫn ủ rũ. Lúc ngẩng lên, anh đối mặt với ánh mắt Dụ Duy Giang trong gương.
“Được rồi.” Thợ trang điểm chào rồi chuyển sang trang điểm cho nghệ sĩ khác.
Thời Dẫn nhìn Dụ Duy Giang trong gương, mở miệng: “Hay là… Em trang điểm cho anh nhé?”
“Đa nhiệm quá.” Dụ Duy Giang trêu anh.
Thời Dẫn cười khúc khích, đặt ngón trỏ lên môi, suỵt một tiếng, nói nhỏ: “Giúp người giúp đến cùng, cảm ơn thầy Dụ.”
Dụ Duy Giang cười như không, xem như thật mà hỏi: “Cậu biết trang điểm à?”
“Không biết.”
“…”
Biểu cảm của Dụ Duy Giang rất cạn lời. Thời Dẫn vui ra mặt: “Đi thôi, thầy Dụ, em chụp ảnh cho anh, cái này thì em làm được.”
Hai người ra khỏi phòng thay đồ, Dụ Duy Giang dừng bước: “Lúc nãy là giúp cậu giải vây thôi, không cần chụp ảnh cho tôi, cậu cứ làm việc của mình đi.”
“Vừa nãy em cũng nói bừa thôi.” Thời Dẫn nghiêm túc bảo, “Trừ anh ra, em không muốn chụp ai nữa đâu.”
Dụ Duy Giang không lên tiếng.
Hình Kiêu cầm cốc trà cẩu kỷ, vội bước qua: “Anh thay đồ xong rồi à?”
“Ừ.”
Phó đạo diễn đêm hội đang xác nhận lại sự chuẩn bị của các nghệ sĩ, vừa bước ra khỏi phòng thay đồ. Hình Kiêu vội gọi anh ta: “Đạo diễn Trương, tiết mục của Dụ Duy Giang và Dương Y Uẩn không cần diễn tập lại ư?”
“Không cần, còn hai tiết mục nữa phải diễn thử, không đủ thời gian.”
“Nhưng hai người họ mới tập dượt một lần thôi mà, những tiết mục khác ít nhất đã tập ba lần rồi.”
Phó đạo diễn nhìn Dụ Duy Giang: “Di chuyển đàn piano của cậu ấy lằng nhằng lắm, cứ vậy đi, không sao đâu.”
“Đạo diễn Trương.” Dương Y Uẩn thay trang phục xong, bước ra khỏi phòng.
Phó đạo diễn “ôi” một tiếng: “Không thì cứ để một mình Y Uẩn lên tập một lần đi. Còn đàn của cậu ấy thật sự bất tiện lắm, lãng phí thời gian.”
Hình Kiêu giận đến nghiến răng, thái độ phân biệt trắng trợn quá rồi đấy? Đàn của mấy người không lắp bánh xe di chuyển ở dưới chắc?
Thời Dẫn đang nghe, bỗng cảm giác có người đẩy nhẹ mình từ phía sau. Giọng trầm ấm của Dụ Duy Giang bên tai: “Đi đi.” Thời Dẫn nhìn anh chút rồi cầm máy ảnh rời đi.
Dương Y Uẩn nói với phó đạo diễn: “Nếu tôi diễn tập một mình thì thôi không cần đâu. Đây vốn là tiết mục hai người, không sao, không đủ thời gian thì không phiền mọi người nữa. Duy Giang, cậu thấy thế nào?”
“Không sao.” Dụ Duy Giang trả lời.
Thời Dẫn lần mò tìm được chỗ của mình, vị trí rất gần sân khấu. Bây giờ cách giờ diễn chính thức còn chừng hơn chục phút. Trên sân khấu vẫn đang có nghệ sĩ diễn tập.
Mười phút sau, sân khấu dần trống. Khán giả bên ngoài lục tục soát vé vào trong. Nguyên Dập quả thật đã tìm cho Thời Dẫn một vị trí tốt, nhìn quanh, khu vực này đều là hội trưởng hội người hâm mộ, trạm tỷ, trường thương đại pháo, võ trang đầy đủ. Thời Dẫn lắp đặt máy ảnh sẵn sàng, thảnh thơi mở điện thoại chơi. Tiếng người huyên náo khắp hội trường. Thỉnh thoảng có vài chị em đu idol quanh sẽ tìm anh bắt chuyện, hỏi anh là fan của nghệ sĩ nào hay quản trị viên của blog nào.
Thời Dẫn không mấy hứng thú với đêm hội, đêm hội của đài truyền hình địa phương cũng chẳng có nội dung đặc sắc gì, chỉ đơn giản là mời mấy nghệ sĩ đang nổi về hát rồi nhảy. Mấy chương trình kiểu này chủ yếu là dành cho người hâm mộ, ăn theo thị trường chứ chẳng còn gì khác.
Thời Dẫn đã xem qua danh sách tiết mục, Dụ Duy Giang ở khoảng giữa chương trình nên thời gian đầu anh đeo tai nghe chơi game suốt.
Văn hóa tuyển chọn tài năng đang lên ngôi, khi một nhóm nhạc nam bước lên sân khấu biểu diễn, tiếng reo hò vang dội dưới khán đài. Cô gái bên cạnh Thời Dẫn kích động hét ầm lên, anh đeo tai nghe vẫn không thể cản được âm thanh khủng khiếp ấy.
Gần tới lúc Dụ Duy Giang xuất hiện, ngay sau màn biểu diễn sôi động này.
Thời Dẫn chỉnh lại thông số máy ảnh.
Không khí trong hội trường nóng hơn bao giờ hết. Khi nhóm nhạc nam kết thúc màn trình diễn, khán đài bùng nổ trong tiếng reo hò và la hét cổ vũ.
Ánh sáng bỗng tối hẳn đi, theo nhóm nhạc nam rời khỏi sân khấu, toàn bộ hội trường cũng dần yên tĩnh lại.
Thời Dẫn nín thở tập trung, trong giây lát anh như nghe được tiếng tim mình đập.
Nói mới nhớ, hình như đây là lần đầu tiên anh ngồi dưới sân khấu xem Dụ Duy Giang biểu diễn.
Một luồng sáng chiếu rọi phía bên trái sân khấu. Dưới ánh đèn có một nghệ sĩ dáng người cao ngất đang ngồi, đôi tay đặt một cách tự nhiên trên bàn phím piano. Ánh đèn phát sáng trên mái tóc đen của anh. Anh ngồi quay ngang với khán đài, chiếc mũi cao được ánh sáng êm dịu bao quanh.
Khán đài vang lên một tràng pháo tay.
Tiếng nhạc đệm vang lên, Dụ Duy Giang nhìn sân khấu trống trơn, chần chừ giây lát.
Dương Y Uẩn mãi chưa thấy ra khỏi bệ nâng tới sân khấu.
Cùng lúc đó, hậu trường đã loạn cả lên.
“Chuyện gì thế này?! Không phải mới yêu cầu các cậu kiểm tra lại tất cả một lượt rồi sao? Tiểu Dương đâu rồi?!” Bệ nâng đột nhiên trục trặc, đạo diễn vội đến nổi đoá. Dương Y Uẩn bình tĩnh đứng một bên, trán đã hơi toát mồ hôi.
Sân khấu vọng tới một giai điệu du dương, đạo diễn khựng lại, như nhận được tín hiệu từ Dụ Duy Giang, bất ngờ cầm bộ đàm chỉ huy: “Tổ âm thanh, tổ âm thanh, tắt nhạc đệm, ngay lập tức!”
“Đạo diễn…”
“Trước hết cứ để trên sân khấu cứu nguy, dẫu sao vẫn có màn độc tấu piano, mau tắt nhạc đệm trực tiếp! Chỉ đạo, chỉ đạo! Camera 1 quay cận cảnh…”
Dụ Duy Giang chơi một khúc nhạc như nước chảy mây trôi. Anh tự ý bỏ thêm một đoạn nhạc dạo, muốn tranh thủ một chút thời gian cho Dương Y Uẩn, cũng nhân tiện tạo đà cho sự xuất hiện của cô.
Hội trường vang vọng tiếng đàn du dương, tuy rằng có chút khác biệt so với bản gốc nhưng vẫn có thể nghe ra giai điệu của bài “Em chỉ quan tâm anh” của cô Đặng Lệ Quân.
Nghe thử ở đây.
Nửa phút sau, cuối cùng Dương Y Uẩn cũng đứng trên bệ nâng từ từ xuất hiện.
Hội trường vang lên tiếng vỗ tay của khán giả, tiếng vỗ tay không lớn, như sợ quấy rầy đến tiếng đàn nhẹ nhàng bay bổng.
Dương Y Uẩn nghiêng đầu nhìn Dụ Duy Giang. Dụ Duy Giang gật đầu nhẹ, thuận tay nhấn vài phím đàn, dẫn vào tiếng ca của Dương Y Uẩn…
“Nếu như không được quen biết anh, em không biết sẽ ở nơi nào…”
“Máy 2 cận cảnh Dương Y Uẩn, máy 1 toàn cảnh… Chú ý, tổ âm thanh không cần chơi nhạc đệm…”
Phần lớn nhạc đệm cho các tiết mục có đàn piano đều sẽ đi theo tiết tấu của đàn, hơn nữa âm lượng cũng phải nhỏ hơn tiếng đàn để tránh khiến ca sĩ hát lạc điệu.
Lúc này, tiếng đàn và tiếng ca không có nhạc đệm càng thêm trong trẻo và du dương.
Đó là một bài hát rất cũ, một bài hát mà mọi người đều có thể đồng cảm.
Thời Dẫn cảm thấy, Dụ Duy Giang lúc này cũng như bài hát cũ ấy, dịu dàng mà dài lâu.
Bài ca này thật sự rất cảm động, Thời Dẫn nghe tiếng cô gái bên cạnh sụt sịt, bỗng anh rất muốn gọi điện cho mẹ mình.
Điện thoại nhanh chóng kết nối.
“Mẹ…” Tiếng Thời Dẫn chìm trong tiếng đồng thanh của khán giả.