Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư
Chương 44: Trái tim hóa đồng hoang – Em gái đã bị chiều hư rồi
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【Không ai nhầm lẫn ham muốn là tình yêu.
Bản năng em nói thật sự tồn tại.
Nhưng trước đó em là ruột thịt của anh, sau này anh mới thấy sắc mà nảy sinh ý đồ xấu.
—— Kỷ Hoài Chu】
–
Những ngón tay tròn trịa của cô đang nắm chặt một ngón tay của anh.
Đôi mắt trong veo ướt đẫm những giọt lệ lấp lánh, nhìn anh nức nở. Hoàn toàn giống cô bé bị ấm ức ở ngoài, khi về nhà muốn được anh an ủi, khóc sướt mướt như một đứa trẻ.
Cảnh tượng này khiến Kỷ Hoài Chu nhớ lại rất lâu về trước, trên con phố hỗn độn ở khu cảng, cô bé ấy đã nắm chặt ngón tay anh, ngập ngừng hỏi rằng anh trai, em có thể đi theo anh về nhà không?
Rõ ràng mấy tiếng trước cô còn kiên cường đến vậy, không còn là thiếu nữ bị cảm xúc chi phối nữa.
Sự xa cách không phải do bốn năm chia xa, mà là từ khoảnh khắc trong phòng ngủ ấy, anh mới thực sự cảm nhận được em gái mình đang dần rời xa anh.
Từ đầu tới cuối, anh nuôi dưỡng một đóa Rhodes tự do, chứ không phải nuôi một chú chim hoàng yến bị nhốt trong lồng. Anh có thể tự hành hạ mình đến mức phát điên, nhưng sẽ không làm ra hành vi hèn hạ, cưỡng ép chiếm đoạt cô bất chấp ý muốn.
Cô đã có bạn trai, lại không có tình cảm nam nữ với anh, anh là anh trai nên thật sự muốn nghiêm túc giữ khoảng cách.
Ai ngờ chỉ chớp mắt đã lại khiến anh không kịp trở tay.
Hơn nữa ánh mắt này, chẳng khác nào đang đẩy anh vào tội lỗi. Anh vốn chẳng phải người quân tử, sẽ chỉ muốn cắn cổ tha cô về nhà, không cho phép cô đi với bất kỳ ai khác.
Trong lòng anh giằng xé bởi những cảm xúc phức tạp, nhưng hành động lại không hề do dự. Cô vừa khóc vừa nũng nịu nói nhớ anh, anh lập tức kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy.
“Anh trai không giận.” Kỷ Hoài Chu đặt lòng bàn tay lên đầu cô.
Anh hoàn toàn không biết phải làm sao, điều duy nhất anh nghĩ đến là cảm giác xa cách phát sinh sau khi trò chuyện trong phòng ngủ, đã chọc cô khóc.
Anh là người bị từ chối, vậy mà còn phải dỗ dành cô.
“Em muốn yêu đương thì cứ yêu, anh trai không cản nữa, không phải là được rồi sao.” Kỷ Hoài Chu tựa cằm lên tóc cô, cam chịu nhắm mắt: “Anh trai sẽ không bỏ mặc em, cho dù em kết hôn rồi, anh trai vẫn ở đây.”
Gương mặt Hứa Chức Hạ vùi vào hõm vai anh, trong khoảnh khắc đó, vô vàn cảm xúc dâng trào. Bờ vai cô run lên không ngừng, nước mắt tuôn rơi không thể kìm nén, làm ướt đẫm áo anh.
Anh như một khung cửa kính, còn Kỷ Hoài Chu là lớp sương mờ trên mặt kính ấy. Cảnh tượng trước mắt trở nên mờ ảo khiến cô cảm thấy khung cửa này thật xa lạ, dù gặp được cũng không dám liều lĩnh đến gần.
Bây giờ cô thử lau đi lớp sương ấy, nhìn thấy được khung cửa thực sự.
Hứa Chức Hạ khóc như thể đêm nay mới thật sự là lần gặp lại.
Mọi ấm ức chất chứa đều dồn vào câu nói ấy, Hứa Chức Hạ vòng tay ôm eo anh, ngước mặt lên từ ngực anh.
Những lời mà năm đó Chu Sở Kim khi còn trẻ, vì luân thường đạo lý mà không dám hỏi, bây giờ cuối cùng tất cả đều được Hứa Chức Hạ hỏi ra.
“Anh trai, trước kia anh cũng đâu có bạn gái, tại sao một cơ hội cũng không cho em?” Nước mắt làm đôi mắt Hứa Chức Hạ sưng đỏ, vừa khóc vừa ngắt quãng, hỏi: “Có phải là vì anh coi em là em ruột không?”
Kỷ Hoài Chu bất ngờ bị đánh trúng tâm tư.
Trước kia đúng là chỉ xem cô như em gái, ý thức đạo đức về tuổi tác không cho phép anh phớt lờ ánh mắt phán xét của dư luận mà nghĩ đến mối quan hệ vượt trên tình anh em giữa hai người.
Nhưng hiện tại, anh chỉ thấy thế tục thật sự khó lòng chấp nhận.
Kỷ Hoài Chu dùng tay áo mình lau nước mắt cho cô, giả vờ thản nhiên: “Định tính sổ với anh trai rồi à?”
Quả nhiên, những cảm xúc chưa từng nói ra sẽ không biến mất, sớm muộn cũng có một ngày bộc lộ.
Hứa Chức Hạ run môi, như thể bản thân bốn năm trước hiện về: “Em không còn là trẻ con nữa, em có quyền được biết.”
Anh sớm đã không coi cô là trẻ con, nếu không hôm nay đã chẳng đứng trong phòng ngủ nghiêm túc nói chuyện với cô.
Kỷ Hoài Chu cụp mắt, nghĩ đến những ràng buộc của thế tục.
“Bởi vì em còn nhỏ tuổi.”
Nếu anh nói là vì cô không phải mẫu người lý tưởng thì còn dễ hiểu, vì tuổi có nhỏ thế nào thì cô cũng đã trưởng thành, lấy lý do này thì có nghĩa lý gì.
Hứa Chức Hạ cắn môi, quay mặt sang một bên.
Kỷ Hoài Chu đưa tay nâng mặt cô lên, chỉnh lại để đối diện với anh, ánh mắt giao nhau, trong mắt cô đã có thêm mấy phần oán trách.
Tính cách vẫn trẻ con, khóe môi anh khẽ cong lên.
Sau đó, vẻ mặt Kỷ Hoài Chu dần trở nên nghiêm túc, xem ra cho dù đã qua bốn năm cũng buộc phải nghiêm túc nói rõ với cô chuyện này.
“Cái đuôi nhỏ, anh trai lớn hơn em 10 tuổi, đây không chỉ là một con số đơn thuần. Khoảng cách 10 năm giữa em và anh là sự thật.”
Giọng anh trầm xuống: “Tình cảm em cần trong lúc còn là học sinh, anh không thể cho em được.”
Hứa Chức Hạ nghẹn ngào.
Từ trước tới nay anh luôn có vô số người theo đuổi. Khi cô vẫn còn là một học sinh tiểu học ngây thơ thì anh đã bị vây quanh bởi những cô gái xinh đẹp ngày ngày gửi thư tình cho anh rồi.
Đợi đến khi cô tự cho là mình đã trưởng thành thì anh lại sớm đã qua cái thời khí thế ngút trời.
Một chàng trai được thời gian mài giũa ngày càng trầm ổn, chỉ có thể dần rời xa những rung động non nớt của tuổi thiếu niên.
Còn cô thì chưa từng trải sự đời, chỉ có một tấm chân tình.
Hứa Chức Hạ hiểu, đây là điều hiển nhiên, không phải lỗi của anh.
Đôi mắt đẫm lệ ngước lên, như đang tự khuyên nhủ bản thân trong quá khứ, cô hỏi anh: “Vậy nên khi đó, anh đã trải qua đủ loại tình yêu, còn em trong mắt anh quá trẻ con.”
Gương mặt anh chìm trong ánh đèn đường mờ tối, những đường nét góc cạnh bớt đi vài phần sắc bén. Thân hình cao lớn ở ngay trước mắt mà cô lại không thấy chút áp lực nào.
“Không phải anh đã trải qua.” Anh nói: “Mà là em vẫn chưa thấy.”
Vừa khóc dữ dội, Hứa Chức Hạ vẫn còn thút thít.
Cô nhìn anh, yên lặng nghe anh hiếm khi nói rõ ràng: “Chỉ là anh em, anh dạy dỗ em là điều hiển nhiên, em nghe lời anh cũng là điều hiển nhiên. Nhưng người yêu thì không phải vậy.”
Mái tóc dài đen nhánh rối bời, ngón tay Kỷ Hoài Chu luồn vào, khẽ xoa đầu cô: “Trước khi nói đến tình yêu với anh, anh hy vọng em là một người trưởng thành và tỉnh táo, có nhân cách độc lập, chứ không phải mãi mãi là cô bé chỉ biết nghe lời anh trai.”
“Nếu khi em còn ngây thơ mà anh đã đáp lại em, thì đó là anh trai đang bắt nạt em.” Hàng mi anh rũ xuống nhìn cô, vừa nói vừa muốn dỗ dành, giọng điệu pha chút trêu chọc.
“Cô bé đơn thuần như em, liệu có thể chơi nổi với anh không?”
“…… Anh sẽ không làm vậy.”
Anh cười nhạt: “Em đối với đàn ông không có chút đề phòng nào, sớm muộn cũng sẽ gặp chuyện đấy.”
Hứa Chức Hạ mím môi.
“Không phải em từng nói, bản chất của mối quan hệ thân mật là thẳng thắn bộc lộ điểm yếu sao?” Kỷ Hoài Chu nhớ lại lời cô, không còn mang theo sự chế giễu như lúc ấy nữa.
Anh từ từ, nói rõ từng câu chữ: “Muốn đối phương bộc lộ điểm yếu thì em phải ngang bằng với người ta trước đã.”
“Nói như vậy, em có thể chấp nhận không?” Cuối cùng anh hỏi.
Thì ra năm đó, Chu Sở Kim thời thiếu nữ, từ đầu đến cuối đều suy nghĩ sai lệch. Điều cô nên quan tâm không phải là trưởng thành về tuổi tác, mà là sự trưởng thành thực sự.
Mà anh trai thì không muốn ở giai đoạn cô chưa đủ chín chắn, lại phải chịu sự áp đặt tinh thần từ anh.
Hứa Chức Hạ nghiêm túc nghĩ kỹ logic trong đó, nút thắt khiến cô bối rối bấy lâu cuối cùng cũng được gỡ bỏ.
Cô gật đầu, khẽ “Ừhm” rồi ngẩng mặt lên, giọng nói còn mang theo tiếng mũi nghèn nghẹt: “Vậy em tha thứ cho anh.”
Kỷ Hoài Chu nhìn dáng vẻ hiểu chuyện của cô, bất giác quay đầu đi cười nhẹ.
Rồi lại quay lại, khóe mắt anh lóe lên vẻ đầy ẩn ý.
“Tha thứ cho ai?” Ý cười trong mắt anh mang theo ẩn ý: “Chu Quyết, hay Kỷ Hoài Chu?”
Hứa Chức Hạ khẽ đáp: “Tha thứ cho cả hai……”
Cô không nhìn anh, xoay người đi dọc theo bức tường vàng.
Cảm giác anh đã theo kịp và đi song song bên cạnh mình, Hứa Chức Hạ lén liếc mắt nhìn qua. Cô hơi đưa bàn tay sang, ngón tay luồn vào lòng bàn tay anh, để anh nắm lấy.
Sau đó lại cúi đầu nhìn xuống mặt đất, cứ thế bước đi giả vờ như không có chuyện gì.
Ngón tay Kỷ Hoài Chu khép lại, cũng giả vờ như không có chuyện gì mà nắm chặt lấy tay cô, dù sao thì việc nắm tay đối với họ mà nói vốn dĩ quen thuộc đến không thể tự nhiên hơn.
Tán lá ngô đồng xum xuê trên đầu che khuất cả mặt trăng lẫn bầu trời, chỉ để lại một khoảng ánh đèn đường nhỏ bao trọn lấy hai người họ.
Giọng chàng trai có vẻ hờ hững, lười biếng vang lên trong không gian yên tĩnh.
“Đã tha thứ rồi, vậy em có muốn thích hai người họ thêm một lần nữa không?”
Trái tim đập mạnh khiến cô gần như không thể chịu nổi, tâm trạng Hứa Chức Hạ lập tức quay về đêm anh tặng cô cuốn nhật ký, trong không khí như có hương vị mùa xuân đang bừng nở.
Đúng như anh nói, bây giờ cô đã có nhân cách tỉnh táo và độc lập, sẽ không còn là cô bé đương nhiên phải nghe lời anh trai nữa.
Vì vừa rồi anh châm chọc rằng một cô gái đơn thuần như cô không thể chơi lại anh, nên lúc này Hứa Chức Hạ cố ý nói khẽ ——
“……Không đâu.”
Bàn tay bị anh nắm, Hứa Chức Hạ cảm nhận được anh khẽ siết ngón tay cô, nghe thấy giọng anh thản nhiên ra lệnh: “Thích lại một lần nữa đi.”
Hứa Chức Hạ mím môi, không nghe theo lời anh.
Anh đã có tình cảm nam nữ với cô rồi, sao lại không thể chủ động theo đuổi chứ.
Váy không có túi, Hứa Chức Hạ đưa bàn tay còn lại ra sau lưng, tầm mắt nhìn chằm chằm vào mũi giày trắng, từng bước chậm rãi, giọng nói cũng chậm lại.
“Anh trai, anh muốn theo đuổi em sao?”
Kỷ Hoài Chu gần như dừng bước cùng lúc với cô, anh bộc lộ bản tính, dùng cánh tay kéo cô quay lại, bắt buộc cô phải đối diện với anh.
Ánh mắt anh nghiêm túc, ra hiệu cô lấy điện thoại trong túi xách ra, giọng nói mang theo mệnh lệnh: “Bây giờ gọi cho cậu ta.”
Hứa Chức Hạ chớp mắt ngơ ngác: “Ai cơ?”
“Cái tên đàn anh của em.” Anh trầm giọng.
Hứa Chức Hạ nhất thời chưa hiểu chuyện gì, ngơ ngác hỏi: “Sao vậy, hỏi anh ấy đã về khách sạn an toàn chưa ạ?”
Kỷ Hoài Chu khẽ nhếch môi rồi lập tức lạnh mặt, gằn từng câu chữ rõ ràng: “Chia tay với cậu ta đi.”
Hứa Chức Hạ sững người một lúc lâu rồi nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, cuối cùng mới phản ứng lại được. Hóa ra từ đầu đến cuối, cô chưa từng nói rõ với anh rằng tối đó cô không hề đồng ý lời tỏ tình của đàn anh.
Thấy cô ngẩn ra, anh nghĩ vậy là cô chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay, đã không chia tay lại còn hỏi anh có muốn theo đuổi không.
“Em coi thường anh rồi, Chu Sở Kim.” Kỷ Hoài Chu nhíu mày, nhìn chằm chằm cô: “Em còn muốn bắt cá hai tay sao?”
Không biết tại sao, Hứa Chức Hạ chỉ muốn để anh hiểu lầm thêm một lát, cũng không thể lúc nào cũng để anh vừa ý.
Hứa Chức Hạ khẽ lẩm bẩm: “Anh muốn theo đuổi thì cứ theo đuổi, có sao đâu.”
Kỷ Hoài Chu nhìn sang chỗ khác, hít một hơi thật sâu.
Em gái này đã bị chiều hư rồi.
“Không theo đuổi thì thôi……” Hứa Chức Hạ hờ hững hừ nhẹ, cô xoay người chạy những bước nhỏ đi mất.
Người phía sau trầm giọng nghiêm nghị: “Quay lại đây.”
Cô cười thầm rồi chạy nhanh hơn.
Trong đêm tối vắng lặng ấy, Hứa Chức Hạ đã kết thúc thế bế tắc suốt bốn năm đi tìm chân lý.
Con người vì sao cứ nhất định phải đi tìm một chân lý?
Trên thế giới này, có quá nhiều lời giải thích của các bậc hiền triết về tình yêu, nhưng không có cách giải thích nào là tốt nhất, cũng không có cách giải thích nào là đúng đắn nhất.
Ham muốn là tình yêu, cảm giác thuộc về cũng là tình yêu, chúng đều là một phần của chân lý, đều thuộc về chân lý.
Chỉ có tình yêu trọn vẹn mới là sự tổng hòa của mọi chân lý.
Giảng viên trong buổi giáo dục giới tính từng nói: Cảm xúc là điều nhạy cảm, bạn có thể đi theo cảm xúc nhưng đừng quên rằng cảm xúc của bạn có thể sẽ lừa dối bạn.
Cô muốn có một tình yêu hoàn mỹ.
Nếu khó mà có được, vậy thì cứ đi theo cảm xúc vậy.
Có nhiều ý kiến cho rằng, có lẽ bản thân tình yêu chính là một quá trình khám phá tình yêu vậy.
Hứa Chức Hạ đón gió đêm, mái tóc mềm mại bay lên thành đường cong, tà váy trắng dài đến gối lay động theo từng bước chạy.
Khoảnh khắc ấy vô cùng thoải mái dễ chịu, thỉnh thoảng sẽ đi ngang qua một tòa công quán hay căn biệt thự nhỏ còn sót lại từ thời Dân Quốc, dĩ nhiên cũng có những ngôi nhà dân tối đen.
Hứa Chức Hạ vô thức chậm lại rồi dừng bước.
Ở đây gần như không cảm nhận được hơi thở thương mại, ít nhất là khu vực trước mắt, chỉ có bức tường vàng loang lổ và con đường ngô đồng trăm năm tuổi, xa xa còn có một chiếc xe kéo cũ kỹ.
Cảnh đêm dưới ánh đèn đường, ánh sáng dịu dàng và bóng tối đan xen, như đang kể lại một phần phong hoa của lịch sử Dân Quốc.
Đợi đến khi Kỷ Hoài Chu đuổi kịp, Hứa Chức Hạ nhìn con đường Di Hòa tĩnh lặng sâu thẳm, bất chợt nói: “Anh trai, nếu trấn Đường Lý cũng có thể giữ lại vẻ nguyên sơ như thế này thì tốt biết mấy.”
Kỷ Hoài Chu khựng lại, dõi theo tầm mắt cô nhìn về phía đó.
Anh chỉ yên lặng đứng bên cạnh cô, không nói gì.
–
Đêm đó Kỷ Hoài Chu trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Bé con như thể đang ghé sát tai anh, cứ lặp đi lặp lại: “Anh trai, anh muốn theo đuổi em sao? Anh muốn theo đuổi thì cứ theo đuổi, có sao đâu.”
Ánh mắt ngây thơ của cô khiến người ta không khỏi hoài nghi, liệu chuyện bắt cá hai tay có thực sự là vấn đề hay không.
Anh nhắm mắt nằm trên giường, cau mày, ôm một bụng tức giận nhưng lại bất lực.
Chính mình nuôi lớn, còn trách ai được đây.
Trong khi đó Hứa Chức Hạ ở phòng ngủ kế bên lại ngủ rất say.
Chiếc đèn ngủ chụp thủy tinh màu hắt ánh sáng nhè nhẹ, cô cuộn mình trên chiếc giường có cột, như thể đang ở trong một thước phim cổ điển.
Cách nhau một bức tường, một bên yên giấc trong mộng, một bên u sầu không dứt trong đêm dài.
Hứa Chức Hạ vốn định hôm sau sẽ nói rõ với anh trai, cô cũng không thể phá hỏng danh tiếng của đàn anh Đàm Cận.
Ai ngờ vừa ngủ dậy lại quên hết chuyện quan trọng.
Chỉ nhớ lúc ăn sáng, Kỷ Hoài Chu mặt căng thẳng, Tưởng Kinh Xuân còn trêu chọc: “Sao vậy A Quyết, vẫn còn choáng đầu à? Tối qua mới uống bao nhiêu rượu chứ.”
“Ông ơi, anh trai sẽ cáu kỉnh sau khi ngủ dậy…”
Cô nói được nửa câu, người đối diện đã ngước mắt lên liếc cô một cái.
Hứa Chức Hạ cắn bánh quẩy, ngập ngừng nói nốt: “Ngủ chưa đủ giấc.”
Kỷ Hoài Chu nhíu chặt mày, chẳng muốn nói lấy một lời.
Cô bé đến Kim Lăng thì phải thử bộ sườn xám đang thịnh hành, buổi sáng hôm đó Tưởng Đông Thanh đặc biệt đưa Hứa Chức Hạ ra ngoài.
Họ tới một cửa hàng sườn xám, chủ tiệm là hậu bối quen biết, cửa hàng mở ở một chốn yên tĩnh giữa phố xá đông đúc, rất có phong vị, bày trí tái hiện chân thực phong cách cửa hiệu âu phục thời Dân Quốc.
Họ ngồi ở gian ngoài trò chuyện.
Hứa Chức Hạ đang thử sườn xám trong gian trong, chưa đầy hai phút đã phải gọi một tiếng anh trai.
Cô vừa gọi là Kỷ Hoài Chu phải đi qua, nhận lấy chiếc sườn xám cô đưa ra: Nếu cỡ lớn quá thì bảo anh đổi, màu không thích cũng bảo anh đổi, không phù hợp với phong cách thường ngày cũng bảo anh đổi.
Bây giờ không phải anh vẫy tay thì con thỏ nhỏ lập tức vui vẻ chạy đến nữa, mà là cô chỉ cần gọi một tiếng, con sói dữ phải lập tức quay đầu lao về từ bờ vực cái chết, cứ gọi là đến.
Kỷ Hoài Chu vốn đã khó chịu với cậu bạn trai của cô, trong lòng tràn ngập phiền muộn, phiền muộn không phải vì người khác, mà là vì bản thân anh thực sự có thể làm ra chuyện ngang nhiên cướp người.
“Anh trai——”
Trong gian trong lại truyền ra giọng trong trẻo của cô gái.
Chị chủ tiệm đang trò chuyện cùng vợ chồng ông bà Giang, cười nói tình cảm anh em thật tốt rồi nói vọng vào bên trong: “Em gái, thích thì cứ mặc, cắt nhãn luôn đi.”
Kỷ Hoài Chu mặt không biểu cảm, anh hạ chân xuống, đứng dậy từ ghế sô pha, đi vào trong.
Qua một lúc lâu, tấm rèm nhung đỏ ngăn cách mới bị vén một nửa, cô gái nhỏ sau rèm cúi đầu kéo kéo tà váy, lúng túng rụt rè.
Cứ để mặc anh đứng đó, mãi mà chẳng nói gì.
Kỷ Hoài Chu nhắc: “Nói đi.”
Hứa Chức Hạ do dự, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng nói: “Không có gì đâu anh trai.”
Cô định thả rèm xuống, lúc ấy Kỷ Hoài Chu khó mà không nảy sinh cảm giác cô đang cố ý quyến rũ mình.
Thế là anh đặt tay lên vai nhẹ đẩy cô vào trong rồi bước thêm một bước, trực tiếp bước vào.
Rèm nhung đỏ rủ xuống sau lưng anh, tách thành hai không gian trong ngoài.
Không ngờ anh lại vào, Hứa Chức Hạ sững sờ nhưng cũng không đuổi anh ra. Cô định nói cô muốn bộ này, lời còn chưa kịp thốt ra khỏi cổ họng thì chàng trai trước mặt bất chợt tiến thêm một bước.
“Em cứ dựa vào việc anh trai cưng chiều em, gọi là tới, đuổi là đi sao?”
Giọng anh trầm thấp, hơi thở như nén xuống một tầng kiềm chế: “Anh trai đối với em không có giới hạn, em không biết sao?”
Vẻ mặt Hứa Chức Hạ ngây thơ, lông mi khẽ run chẳng hiểu chuyện gì, nhưng vì sức ép từ thân hình anh, cô vô thức hạ thấp giọng: “Anh trai, giúp em lấy cái kéo đi, em muốn cắt nhãn.”
Tầm mắt Kỷ Hoài Chu nhìn xuống người cô. Cô mặc sườn xám lụa màu xanh nhạt, đường cắt ôm sát, trước ngực và sau eo đều có đường cong tròn trịa đầy đặn, vòng eo lại nhỏ nhắn thon gọn.
Vẻ đẹp rực rỡ khi cô khoác lên bộ sườn xám hiện rõ trước mắt, không ngừng quyến rũ anh.
Quan trọng nhất, lại còn là ánh mắt vô tội kia.
Hơi thở Kỷ Hoài Chu dồn dập, anh nắm lấy cánh tay cô kéo cô quay lại.
Hứa Chức Hạ bất ngờ, khẽ kêu lên một tiếng. Cô không đứng vững nên ngả người về phía trước, hai tay chống lên lưng ghế sô pha, một chân quỳ lên mặt da ghế, để lộ bắp đùi dưới đường xẻ tà sườn xám.
Với tư thế ấy, lưng cô cong xuống, còn hông lại hơi vểnh lên.
Hứa Chức Hạ còn chưa kịp phản ứng, vừa ngoảnh đầu lại thì chàng trai đã cúi xuống, gương mặt anh chẳng để cô kịp nói đã áp sát vào chỗ xẻ tà sườn xám.
Môi như chạm như không, hơi thở nóng hổi phả vào da thịt cô.
Trong gian trong, kệ đứng treo đủ loại sườn xám, có vài bộ trưng bày trên ma nơ canh.
Giấy dán tường màu xanh đen kết hợp với vách gỗ sơn mài, rèm nhung khép chặt, trên tủ gỗ đỏ sẫm còn đặt một chiếc máy hát cổ bằng đồng.
Hứa Chức Hạ thở gấp, cơ thể run lên, đầu óc còn chưa kịp hiểu tình huống trước mắt thì thấy anh hé môi, ngậm lấy sợi dây nhãn mác.