Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư
Chương 45: Lạc vào hang sói
Ánh Nhìn Định Mệnh - Trà Noãn Bất Tư thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
【Được anh nuôi lớn, nếu bị dạy hư cũng là do anh.
——Kỷ Hoài Chu】
–
Anh cúi người, một tay vịn vào vòng eo trũng xuống của cô để mượn lực, ngón tay kia móc lấy mác áo, cúi mặt xuống cắn sợi chỉ của mác, môi anh vô tình lướt qua làn da cô.
Nhiệt độ trên người chàng trai vẫn luôn nóng bỏng như vậy.
Thậm chí trên môi cũng thế.
Hứa Chức Hạ cảm nhận được dưới nhiệt độ này, các ion điện trở nên sống động và truyền qua cơ thể cô như một vật dẫn, từ da lan tỏa đến tận cùng dây thần kinh, chạy thẳng xuống xương cụt.
Trước sau chẳng qua chỉ một hai giây.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Hứa Chức Hạ hoàn toàn không kịp suy nghĩ mà thốt lên một tiếng khẽ khàng, đồng thời run rẩy và vô thức nắm chặt tóc anh, vừa muốn né tránh lại vừa muốn níu giữ.
Răng anh khẽ cắn sợi chỉ, nhẹ nhàng kéo một cái, nhờ lực khéo léo ấy, sợi chỉ dễ dàng đứt ra khỏi chốt kẹp phẳng.
Mác áo rời ra, bị anh kéo tuột khỏi sườn xám.
Có lẽ vì lòng bàn tay cô vẫn còn đặt trên mái tóc anh, anh ngước mắt nhìn thẳng vào cô, từ từ thẳng người đứng dậy.
Trái tim Hứa Chức Hạ đang run rẩy, dưới ánh mắt ấy lại càng đập loạn xạ hơn.
Khuôn mặt góc cạnh ấy quả thực rất dễ mê hoặc lòng người, nhưng trước kia cô đã nhìn quen rồi. Cô không thể hiểu nổi vì sao chỉ cần anh khẽ cười, liếc mắt một cái hay thậm chí không có biểu cảm gì, người ta cũng khó mà giữ được bình tĩnh.
Nhưng không hiểu sao ngay khoảnh khắc này, cô lại bỗng dưng cảm nhận được.
Người này rõ ràng có một đôi mắt biết cách mê hoặc người khác một cách vô thức.
Anh vừa lùi lại, Hứa Chức Hạ lập tức quay người, không đứng vững mà khuỵu xuống ghế sofa da.
Chàng trai đứng ngay trước mặt, Hứa Chức Hạ buộc phải ngước mặt lên và bị bao phủ trong cái bóng lớn từ cơ thể anh.
Ánh mắt giao nhau dần trở nên vi diệu.
Tư thế vừa rồi, tiếng rên khe khẽ cùng với cái chạm môi thoáng qua của anh, tất cả cộng hưởng lại khiến Hứa Chức Hạ bỗng dưng xấu hổ đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Tuy Đàm Cận từng nói, cô có nhận thức trưởng thành về quan hệ thân mật, những năm nay đúng là cô cũng rõ ràng đã trưởng thành hơn, nhưng đó đều là về mặt tâm lý.
Còn về mặt sinh lý, cô vẫn luôn là một đóa hoa trắng thuần khiết, trước kia cần anh trai nên mới thích anh trai, cũng chỉ là sự lệ thuộc tâm lý đơn thuần.
Theo lời của Phù Ny thì, mức độ thân mật lớn nhất giữa cô và con trai chỉ dừng lại ở việc ngồi cùng bàn.
Nhu cầu sinh lý trong tháp nhu cầu của con người vốn là tầng thấp nhất, Hứa Chức Hạ vẫn luôn cho rằng, tình dục là sự hấp dẫn thấp kém nhất.
Trong tiềm thức, cô tôn sùng sự thỏa mãn tinh thần theo kiểu Plato.
Nhưng lúc này, cô lại nảy sinh một cảm giác chưa từng có.
Một loại phản ứng phi lý trí, vượt ngoài mọi lý thuyết, là phản ứng nguyên thủy nhất của cơ thể.
Lần đầu tiên cô có sự ngượng ngùng của một cô gái nhỏ.
Như thể đột nhiên bị anh kéo vào một vùng mù trong tầm nhìn, vì không biết phải làm gì mà thấy bối rối sợ hãi.
Không khí trong phòng bất giác trở nên ngột ngạt, tim Hứa Chức Hạ đập dồn dập: “Anh trai, anh... không thể như thế.”
Có lẽ vì xấu hổ, cô nghiêng mặt sang một bên.
Bộ sườn xám này như được may riêng cho cô, từng tấc đều vừa vặn, hàng cúc ở cổ ôm sát chiếc cổ mảnh mai, đầu cô hơi nghiêng để lộ làn da trắng mịn từ sau tai xuống bên cổ.
Đàn ông có một đặc điểm chung, trước sự ngượng ngùng trong trắng, mọi thứ gợi cảm khác đều trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Ví dụ như cô lúc này, vô tội mà ném cho anh một chiếc lưỡi câu, khiến anh khó mà giữ được lý trí để không cắn câu.
Ngón tay Kỷ Hoài Chu lướt qua sau gáy cô, trượt vào mái tóc dài. Trong đầu anh hiện lên hình ảnh cô cúi người, vểnh hông đầy quyến rũ, nhưng biểu hiện bên ngoài lại là một vẻ mặt khác thuần khiết. Các ngón tay anh khẽ vuốt tóc cô và bắt đầu tết bím tóc cho cô.
“Thế nào?” Giọng anh trầm thấp, thong thả.
“Không thể như vậy...” Nếu phải dùng lời để hình dung hành động của anh, quả thực rất khó mở miệng. Hứa Chức Hạ lắp bắp, nhỏ giọng mơ hồ: “Cắn mác áo.”
Mái tóc đen nhánh trong tay anh, từng lọn từng lọn được tết thành bím xương cá. Từ trên đỉnh đầu cô, giọng anh thản nhiên vọng xuống, không chút để tâm.
“Cậu ta đâu có biết.”
Đầu óc Hứa Chức Hạ quay cuồng vài giây rồi đột nhiên tỉnh táo, cuối cùng cũng nhớ ra chuyện giữa cô và đàn anh, rằng anh vẫn đang hiểu lầm.
Khó trách vừa vào đây anh đã mang bộ dạng cảnh cáo nhắc nhở cô, anh đối với cô không có giới hạn nào.
Thật ra Hứa Chức Hạ cũng chẳng mấy bất ngờ.
Bản chất anh vốn là người như vậy, không có chuyện giữ hay không giữ giáo điều, chỉ có chuyện anh có muốn hay không mà thôi.
Giống như trước kia, anh vẫn là người anh trai tốt của cô không chút tạp niệm, chưa từng nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ với cô, nhưng bây giờ anh đã nghĩ rồi.
Có thể là do ảnh hưởng từ lối tư duy tâm lý học, cũng có thể là vì mặc dù cô không còn phân biệt Kỷ Hoài Chu và Chu Quyết là hai người, nhưng việc anh không chỉ là Chu Quyết nữa, đã là một sự thật không thể xóa bỏ.
Vì cảm giác bất an trong lòng, Hứa Chức Hạ vẫn muốn tìm hiểu sâu hơn về đoạn tình cảm này.
Cô nhìn anh chằm chằm: “Nhỡ bị phát hiện thì sao chứ?”
Không biết anh lấy đâu ra một sợi dây chun nhỏ, buộc vào đuôi bím tóc xương cá của cô, từ từ trả lời cô: “Anh muốn theo đuổi thì cứ theo đuổi, có sao đâu?”
Lời thì nói thế nhưng hiển nhiên anh rất để ý.
Hứa Chức Hạ biết như vậy là không đúng đạo đức, nhưng cô lại cảm thấy thiếu dưỡng khí, tham lam muốn từ dáng vẻ dửng dưng này của anh mà hít thở.
“Vậy thì, anh trai chính là người dự bị rồi.”
Anh hờ hững, giọng điệu nửa thật nửa giả: “Anh làm người dự bị của em, em còn không vui sao?”
Hứa Chức Hạ chớp mắt, nhìn thẳng vào anh.
Thấy cô không hỏi nữa, Kỷ Hoài Chu mới cong môi cười khẽ rồi ngồi xổm xuống trước mặt cô, khuỷu tay anh đặt lên một bên chân. Từ chỗ nhìn xuống, giờ anh lại bị cô nhìn xuống.
Kỷ Hoài Chu nhìn chằm chằm cô, đôi mắt hẹp dài ấy thẳng thắn xuyên thấu mọi tâm tư cô: “Em có thể thử thách anh nhiều lần.”
Anh nghiêm túc nói nửa câu trước rồi dưới ánh mắt hơi ngượng ngùng của cô, vươn tay khẽ véo vào má của cô.
Rồi nói tiếp: “Nhưng phải ngoan ngoãn một chút.”
Hứa Chức Hạ bị vạch trần, hơi chột dạ: “Em đâu có không ngoan ngoãn.”
“Đâu có không ngoan ngoãn mà giờ còn muốn anh theo đuổi em?” Trước khi bản thân thật sự làm ra chuyện 'cướp người', Kỷ Hoài Chu bình tĩnh lại: “Nếu em còn muốn yêu đương đàng hoàng với mối tình này thì trước hết đừng có quyến rũ anh trai em.”
Hứa Chức Hạ mím môi, không mắc bẫy: “Em quyến rũ anh và việc anh cảm thấy em đang quyến rũ anh là hai chuyện khác nhau.”
Nghe vậy, Kỷ Hoài Chu rũ mắt mỉm cười.
Nhưng Hứa Chức Hạ lại không cười nổi. Cô không hiểu vì sao anh vừa chiếm hữu lại vừa cho cô tự do.
Nghĩ đi nghĩ lại, Hứa Chức Hạ không kiềm chế được, hỏi: “Rốt cuộc anh trai có theo đuổi em không?”
Kỷ Hoài Chu cúi mặt thở sâu một hơi, rồi ngước mắt nhìn cô: “Vậy nếu anh trai phá ngang một đôi, em có thể không khóc sao?”
Hứa Chức Hạ hỏi ngược lại: “Nếu em khóc thì sao?”
Câu này dường như anh không cần suy nghĩ: “Em khóc thì anh trai sẽ lái xe đưa em đi hẹn hò.”
Hứa Chức Hạ bật cười khẽ hai tiếng.
Hứa Chức Hạ tưởng anh chỉ nói đùa, nhưng khi đối diện với ánh mắt anh, ánh mắt sâu thẳm kia mơ hồ lộ ra một chút trống trải khó nhận ra, hoàn toàn không hề có ý đùa giỡn.
Anh nhìn như vậy, tim Hứa Chức Hạ bỗng thắt lại.
“Anh trai, thật ra em......”
Đúng lúc này, bên ngoài tấm rèm nhung đỏ bỗng vang lên tiếng hỏi han của chị chủ tiệm. Họ ở trong quá lâu nên chị ấy lo sườn xám có vấn đề.
Mặt Hứa Chức Hạ đỏ bừng, như thể vừa làm chuyện có lỗi. Cô đẩy anh ra rồi đột ngột chạy ra ngoài.
Kỷ Hoài Chu sầm mặt ngay tại chỗ.
Hẹn hò cái quái gì.
Vừa đứng dậy, điện thoại trong túi quần anh rung lên, là cuộc gọi từ Trần Gia Túc. Kỷ Hoài Chu không ra ngoài mà dựa người vào ghế sofa, đưa điện thoại lên tai, nhận cuộc gọi trước.
Tránh cho vừa ra ngoài cô gái kia lại lượn lờ trước mặt anh, nhìn cô mặc loại y phục ôm sát thân hình này rất dễ khiến anh nảy sinh ý niệm.
Trong điện thoại, không biết Trần Gia Túc gặp chuyện gấp gáp gì, hơi thở dồn dập, lại còn đè thấp giọng: “Anh hai, tôi phát hiện một bức thư trong phòng chứa đồ...”
Cậu ấy quá gấp, thở không kịp, ngừng lại hai giây.
“——Là anh Hoài Sùng để lại cho cậu.”
Đồng tử Kỷ Hoài Chu bỗng co rút.
Biệt thự nhà họ Kỷ nguy nga như cung điện. Kỷ Hoài Sùng đã sống ở đó mười ba năm, nhưng những năm qua lại không tìm ra một chút dấu vết sinh hoạt nào của anh ấy.
Không có di vật. Những thứ anh ấy để lại đã sớm bị Kỷ Thế Viễn đốt sạch, như thể người mạo danh thế thân Kỷ Hoài Chu này từ đầu đến cuối chưa từng tồn tại.
Giọng Kỷ Hoài Chu trầm khàn, nhưng bình tĩnh: “Nói lại một lần nữa.”
“Anh Hoài Sùng để lại một bức thư ở chỗ tôi.” Giọng Trần Gia Túc hơi nghẹn lại: “Xin lỗi anh hai, tôi thật sự không biết...”
Kỷ Hoài Chu không biểu cảm, nhưng trong đáy mắt lại dấy lên cảm xúc mãnh liệt.
Hứa Chức Hạ ngồi cạnh Tưởng Đông Thanh trên ghế sofa ở gian ngoài, nghe từng lời khen ngợi mà thấy ngượng ngùng, đôi mày khóe mắt vương nét cười e lệ.
Tấm rèm nhung đỏ khẽ lay động, Hứa Chức Hạ nhìn thấy anh đi ra. Khi ấy, trên mặt anh đã không còn bất kỳ vẻ khác thường nào.
“Anh em các cháu đi chơi đi.” Tưởng Kinh Xuân cười nói, họ tuổi đã lớn, tản bộ thì được chứ ra ngoài đi chơi dạo phố thì không kham nổi.
Hứa Chức Hạ ngoan ngoãn trả lời, rồi theo Kỷ Hoài Chu ra khỏi tiệm sườn xám. Cô mặc chiếc sườn xám xinh đẹp trên người khiến tâm trạng cũng vui vẻ: “Anh trai, chúng ta đi đâu?”
Người bên cạnh không đáp lời.
Hứa Chức Hạ ngẩng đầu nhìn lên: “Anh trai?”
Kỷ Hoài Chu khựng lại, hoàn hồn: “Ừm?”
Hứa Chức Hạ hầu như chưa từng thấy anh thất thần, cô hơi ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó lại mơ hồ có một dự cảm.
Họ bất cứ lúc nào cũng có thể cảm nhận được tâm trạng khác thường của đối phương.
Hứa Chức Hạ lập tức im lặng, không kiêng dè hỏi thẳng: “Có phải anh trai sắp về Anh không?”
Vẻ mặt Kỷ Hoài Chu khôi phục vẻ bình thường. Anh không trả lời câu hỏi này, chỉ mỉm cười nói: “Anh trai đi lấy xe.”
Nói xong, anh bước xuống bậc thềm.
Hứa Chức Hạ lại kéo cánh tay anh. Chờ anh quay mặt lại, cô nhìn anh không chớp mắt: “Anh trai, anh quay về đi.”
Ánh mắt Kỷ Hoài Chu khẽ động, nhìn lại cô.
Hứa Chức Hạ không làm nũng, cũng không giả vờ vui vẻ. Cảm xúc tiếc nuối và mất mát lộ rõ trong mắt cô.
Có lẽ đó chính là cái gọi là sự ổn định cảm xúc.
“Anh trai, thật ra em không có yêu đương với đàn anh Đàm Cận.” Mắt Hứa Chức Hạ cong lên, trong nỗi buồn hiện lên nụ cười tinh nghịch: “Anh bị em lừa rồi.”
Kỷ Hoài Chu nhất thời nghẹn lời. Anh nhìn cô hồi lâu mới phản ứng được, vậy mà anh lại bị một cô nhóc gài bẫy.
Thật sự đã hư rồi.
Khóe môi anh cong lên, bật cười: “Sao không tiếp tục lừa nữa chứ?”
“Bởi vì muốn đợi anh quay về theo đuổi em.”
Ánh mắt Hứa Chức Hạ khẩn thiết nhìn anh. Ánh mắt chờ mong đến tha thiết này, trong mười ba năm của họ, Kỷ Hoài Chu đã thấy vô số lần.
Nhưng trong bốn năm chia cách, thậm chí trong mấy tháng sau khi gặp lại, đều hoàn toàn trống rỗng.
Anh cũng có thể rời đi bất cứ lúc nào, cũng không biết có thể trở lại hay không.
Một câu nói này đã nói hết nỗi ấm ức của cô.
Câu nói này cũng để lại một hy vọng giữa họ.
–
Sau khi Kỷ Hoài Chu quay về Anh, Hứa Chức Hạ lại ở Kim Lăng thêm hai ngày. Hai ngày này cô không ra ngoài chơi nhiều, gần như đều ở đường Di Hòa bầu bạn với Tưởng Kinh Xuân và Tưởng Đông Thanh để giải sầu.
Hứa Chức Hạ rất thích nơi này.
Nơi đây mang đậm hơi thở cuộc sống, lấn át đi vẻ thương mại, khiến cô nghĩ đến trấn Đường Lý khi xưa.
Hội nghị học thuật của Đại học Sư phạm Kim Lăng kết thúc. Đàm Cận cũng sắp trở về khu Cảng, còn Hứa Chức Hạ cũng chuẩn bị quay về Hàng Châu. Trước đêm chia tay, họ hẹn nhau ăn một bữa cơm.
Hai người họ luôn có đề tài chung, chẳng hạn như công việc. Hứa Chức Hạ vừa tốt nghiệp cao học ở Stanford, còn Đàm Cận sau khi quay lại Đại học Hồng Kông lần này cũng sắp lấy bằng tiến sĩ.
“Sau này nhớ sang dì Chu để học hỏi kinh nghiệm.” Đàm Cận cười nói, anh ấy nhớ Chu Thanh Ngô là giáo sư tâm lý học ở một trường đại học Hàng Châu.
Thật sự cũng có lý, Hứa Chức Hạ khẽ mỉm cười theo.
Thực ra cô đã nhận được không ít lời mời làm việc. Không liên quan đến mức lương, chỉ là cô mơ hồ cảm thấy còn thiếu một chút gì đó so với kỳ vọng trong lòng.
Tấm bằng thạc sĩ tâm lý học của Stanford cũng không thể giúp Hứa Chức Hạ thoát khỏi sự mông lung về con đường nghề nghiệp sau khi tốt nghiệp.
Vài trường đại học ở Hàng Châu đều đang tuyển dụng vị trí tâm lý học. Chu Thanh Ngô nói đợi cô về Hàng Châu sẽ dẫn cô đi dạo quanh các khuôn viên trường.
Hứa Chức Hạ kể điều này cho Đàm Cận nghe, không nhịn được cảm khái: “Sao trẻ con ở Trung Quốc vừa tốt nghiệp là bất giác rơi vào vòng xoáy thi công chức, thi biên chế vậy.”
Đàm Cận bật cười hai tiếng, cũng đầy bất lực.
Không biết anh ấy nghĩ đến điều gì, trầm ngâm nói: “Có cơ hội, tôi thật sự muốn mở một phòng tư vấn tâm lý.”
Hứa Chức Hạ ngạc nhiên: “Tại sao?”
“Được em gợi ý.” Đàm Cận mỉm cười, giơ ly nước trái cây trong tay lên: “Làm một lần thầy bói của người nghèo.”
Quả thật anh ấy có lòng yêu người như thần.
Mắt Hứa Chức Hạ khẽ cong lên, cười thành hình trăng lưỡi liềm, nói anh ấy rất có khí chất của một mục sư hay cha xứ, tràn ngập vẻ thần thánh.
Đàm Cận chỉ cười lắc đầu.
Cách họ ở chung vĩnh viễn luôn là trạng thái thoải mái mà cả hai đều tình nguyện chia sẻ. Bữa cơm chia tay hôm ấy rất vui vẻ như dự đoán.
Khi về đến biệt thự nhỏ đường Di Hòa, đã là chín giờ tối.
Ông bà sống ở tầng ba đã đi ngủ sớm. Hứa Chức Hạ đi trong hành lang tầng hai, nhẹ bước về phòng ngủ của mình.
Hành lang yên tĩnh, chỉ có một mình cô.
Thật ra cô không hề mong đợi vì mới qua hai ngày, nhưng sau sự phấn khởi là nỗi cô đơn kéo đến, trong đêm khuya thanh vắng lại bị phóng đại vô hạn.
Không hiểu sao, cô bỗng cảm thấy buồn bã, đa cảm.
Hứa Chức Hạ từ từ dừng bước trong hành lang. Dưới ánh sáng vàng ấm của đèn tường, cô tựa lưng vào cánh cửa phòng anh từng ở, buông hết sức lực mà dựa vào.
Cô cúi đầu nhìn đôi dép lê của mình, ngón chân nhàm chán hết nhón bên trái lại nhón bên phải.
Khi đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ, tay nắm cửa bị ấn xuống. Hứa Chức Hạ không nhận ra cửa bị ai đó mở ra từ bên trong, ngay giây tiếp theo cô bất ngờ mất chỗ dựa.
Muốn phản ứng cũng không kịp, Hứa Chức Hạ bật ra một tiếng kêu nghẹn, thân thể nghiêng đi, cả người mất kiểm soát ngã ngửa ra sau.
Cơn đau tưởng chừng sẽ ập đến khi ngã xuống đất lại không xuất hiện.
Hứa Chức Hạ nhắm chặt mắt, cảm nhận được một cánh tay mạnh mẽ nhanh chóng vòng ngang eo cô, kéo cô vào trong khi cô ngã xuống.
Đột ngột, Hứa Chức Hạ vững vàng ngã thẳng vào lòng người ấy.
Lưng cô dựa vào một cơ thể ấm áp, rắn chắc.
Không có lấy một giây để giảm xóc, một giọng nói trầm thấp từ từ vang lên trên đỉnh đầu cô.
“Còn biết quay về à?”
Hứa Chức Hạ giật mình, tròn xoe hai mắt. Bàn tay kia lại vòng qua eo cô, nắm lấy tay nắm cửa khẽ đẩy một cái, cánh cửa lại đóng chặt.
Một giây trước cô còn thảnh thơi tựa ngoài cửa, một giây sau đã bị nhốt trong căn phòng tối đen này.
Giống như lạc vào hang sói.
Tim Hứa Chức Hạ đập nhanh hơn vì sợ chỉ là ảo giác. Ngẩn ngơ trong vòng tay anh một lúc cô mới sững sờ quay người lại.
Bốn phía chỉ có bóng trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào.
Trong bóng tối, đường nét gương mặt anh mơ hồ, vừa mang nét quyến luyến khó tả lại như đang che giấu một thứ cảm xúc nào đó.
Hứa Chức Hạ chưa từng nghĩ anh có thể quay về bên cô chỉ trong hai ngày. Cô khó tin gọi anh: “Anh trai?”
“Ừm.” Anh uể oải khẽ đáp.
Hô hấp của Hứa Chức Hạ như chậm lại: “...Anh chưa đi sao?”
Từ cánh mũi Kỷ Hoài Chu phát ra mấy tiếng cười thấp. Anh ép cô lùi một bước, khoảng cách gần đến mức xương quai xanh của anh chạm gần môi cô. Hứa Chức Hạ vô thức lùi lại, lưng lại tựa lên cánh cửa.
Lúc này anh không nói thừa một chữ nào, thẳng thắn cúi đầu, môi áp sát bên tai cô.
“Em muốn thế nào, muốn để anh trai theo đuổi em theo trình tự...”
Hứa Chức Hạ bị kẹt trong khe hẹp giữa chàng trai và cánh cửa. Hơi thở nóng hổi của anh phả ra khiến vai cổ cô run rẩy.
Chắc chắn là anh cố ý nói chuyện như vậy, môi anh mở ra khép lại, không ngừng cọ qua lại vành tai cô.
“Hay trực tiếp ở bên anh trai là được?”