311. Chương 311: Gặp Gỡ Và Dự Cảm

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ

Chương 311: Gặp Gỡ Và Dự Cảm

Bà Cố 18 Tuổi - Ô Anh Hạ thuộc thể loại Linh Dị, chương 311 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sinh viên lớp Thiên Hành Kiện ai cũng khát khao tri thức.
Khi viện sĩ Vân lên giảng, cả lớp im phăng phắc, không ai dám lơ là dù chỉ một khắc. Ai nấy chăm chú ghi chép, từng nhịp ngừng nghỉ của bà cũng được ghi lại cẩn thận như những chi tiết quý giá.
Tiết Vân đẩy nhẹ gọng kính, khẽ hỏi:
“Muốn trở thành học trò của viện sĩ Vân, cần điều kiện gì?”
Úc Khả Tâm – người ngày nào cũng lướt diễn đàn, chuyện gì cũng biết – liền thì thầm đáp:
“Viện sĩ Vân dồn hết tâm sức vào nghiên cứu toán học, không mấy mặn mà việc nhận đệ tử. Để tôi cho cậu xem học trò duy nhất của bà ấy – Lâm Nhượng – xem anh ta xuất sắc đến mức nào. Nếu cậu đạt tới trình độ đó, biết đâu viện sĩ Vân sẽ để mắt.”
Tiết Vân xem xong phần giới thiệu về Lâm Nhượng, lập tức cảm thấy như bị rút cạn sinh lực.
Cô cúi đầu, lặng lẽ trở lại với cuốn sách.
Với sinh viên, học tập vẫn luôn là trọng tâm. Một ngày học tập trôi qua nhanh chóng.
Chiều tan học, Dung Ngộ được gọi lên phòng cố vấn Trình Nhị.
“Dung Ngộ, có một học tỷ năm tư đang làm đề tài tốt nghiệp, cần một sinh viên hỗ trợ. Với tân sinh viên như em thì đây là cơ hội rất tốt. Khi hoàn thành, em sẽ được cộng thêm một tín chỉ. Em có hứng thú không?”
Ban đầu, Dung Ngộ cũng chẳng mấy để tâm.
Nhưng vừa nghe đến tín chỉ, cô lập tức gật đầu đồng ý.
Cô đã lên kế hoạch hoàn thành toàn bộ số tín chỉ của bốn năm đại học trong vỏn vẹn một năm. Điều này tuy chưa từng có tiền lệ tại Thanh Hoa, nhưng kỷ lục hiện tại cũng phải gần hai năm. Với Dung Ngộ, thời gian là vàng bạc.
Cô cần học nhanh, học đủ cả môn bắt buộc lẫn tự chọn.
Tuổi trẻ không tận dụng để học hỏi, chẳng lẽ lại để trôi qua uổng phí?
Trình Nhị dẫn cô đến phòng thí nghiệm.
Học tỷ tên là Địch Vi Đồng, sinh viên năm tư, ba năm liền giành học bổng quốc gia, được cả MIT và Stanford tranh nhau cấp học bổng toàn phần, cuối cùng chọn ở lại trường để học thẳng tiến sĩ. Đây là đề tài cuối cùng cô thực hiện khi còn là sinh viên – một dự án sáng tạo được nhà trường đầu tư mạnh mẽ.
“Cảm ơn cô Trình đã giới thiệu em đến giúp chị,” Địch Vi Đồng mỉm cười dịu dàng. “Em thêm WeChat chị trước, gửi thời khóa biểu qua, chị sẽ sắp xếp lịch hợp tác.”
Dung Ngộ gật đầu:
“Tỷ tỷ cứ việc chỉ bảo nhiều.”
Xong việc, cô nhận được điện thoại từ Kỷ Chu Dã:
“Bà cố ơi, bọn cháu đang ở cổng Đại học Thanh Hoa, quán nướng ven đường, bà tới là thấy ngay.”
Chiều tối, khu phố ẩm thực nhộn nhịp, các quán nướng lần lượt khai trương.
Dung Ngộ vừa đến đã thấy một nhóm người ngồi đông vui: Kỷ Chu Dã, Chu Thi Vũ, Đường Mật, Tư Lâm, Hải Trường An… Những thiếu gia ăn chơi này chắc lần đầu làm việc nghiêm túc – mở công ty – nên ăn mặc đều chỉnh tề, nghiêm nghị khác thường.
Giữa nhóm, có một cô gái mặc đồ bó sát đen, tóc thẳng dài ngang vai, gương mặt lạnh lùng, ánh mắt trong veo nhưng đầy cảnh giác. Cô ta không ngừng quan sát nhóm của Tư Lâm, ánh nhìn sâu kín khiến Dung Ngộ không tài nào đoán được tâm tư.
“Dung tiểu thư tới rồi!”
Chu Thi Vũ là người đầu tiên phát hiện, lập tức đứng dậy, tự nhiên đón lấy túi xách giúp cô.
Đường Mật đá Hải Trường An một cái:
“Xê ra, để Dung tiểu thư ngồi cạnh tao.”
Hải Trường An vội đứng dậy, còn tiện tay lau ghế.
Tư Lâm đưa thực đơn:
“Dung tiểu thư muốn ăn gì thì gọi, hôm nay em mời.”
Kỷ Chu Dã liếc mắt:
“Mấy người các người lấy lòng cái gì mà loạn xạ thế, tránh ra!”
Cậu mạnh mẽ kéo Dung Ngộ ngồi vào vị trí trung tâm.
Yêu Yêu – cô gái mặc đen – nhìn Dung Ngộ với ánh mắt khó tin.
Cô ta chưa từng thấy ai được đối xử như bậc tôn quý đến vậy. Không ai dám thất lễ dù chỉ nửa lời, như thể Dung Ngộ là trung tâm của cả nhóm.
Cô ta chăm chú nhìn Dung Ngộ hồi lâu, khẽ nhíu mày.
Trong đầu hiện lên cảnh lần đầu cô gặp Kỷ Chu Dã, Dung Ngộ cũng đứng cạnh cậu, dáng vẻ y như bây giờ – bình thản, sâu kín, không thể dò xét.
“Cô là Yêu Yêu mà A Dã hay nhắc đến, phải không?” Dung Ngộ mỉm cười. “Tôi là Dung Ngộ, bạn của A Dã.”
“Xin chào Dung tiểu thư,” Yêu Yêu đưa tay ra, “rất vui được quen biết cô.”
Dung Ngộ bắt tay.
Ngay lập tức, cô cảm nhận được lực siết từ những ngón tay kia – không quá mạnh, nhưng có chủ ý, như đang thử thách, dò xét điều gì đó.
Cô nhẹ nhàng rút tay về.
“Chúng ta giờ đã đủ người,” Hải Trường An lên tiếng. “A Dã là người khởi xướng, tôi, A Lâm, Đường Mật, Thi Vũ là nhà đầu tư, mỗi người góp 10 triệu. Yêu Yêu đảm nhận cố vấn kỹ thuật kiêm gương mặt đại diện. Dung tiểu thư sẽ phụ trách định hướng chiến lược công ty. Tôi tuyên bố – cuộc họp cổ đông lần thứ nhất, chính thức bắt đầu!”
Dung Ngộ: “…”
Cô nào có đồng ý tham gia bao giờ?
Thôi kệ, coi như nghe cho biết.
Cô liếc nhìn Yêu Yêu.
Lòng không hiểu sao lại dấy lên cảm giác bất an.
Dù đã tra thông tin, không thấy gì khả nghi, nhưng trực giác mách bảo: có điều gì đó không ổn.
“Yêu Yêu, chúng ta chưa kết bạn WeChat nhỉ?” Tư Lâm rút điện thoại ra. “Tôi có vài anh em cũng là fan cuồng của cô, khi nào rảnh ký tặng cho họ vài chữ nhé?”
Yêu Yêu mỉm cười, thêm bạn rồi đáp:
“Bao giờ cũng được.”
Ngón út cô ta như vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay Tư Lâm.
Tư Lâm khẽ nhíu mày.
Cậu là người quen với bạn gái, cũng hay đùa giỡn với phụ nữ, hành động này cậu gọi là “thả thính”. Nhưng…
Cậu liếc nhìn Yêu Yêu.
Người ta thì mặt lạnh như băng, ánh mắt sắc lạnh, không hề có chút đùa cợt nào.
Hải Trường An và những người khác cũng lần lượt kết bạn với Yêu Yêu.
Yêu Yêu vỗ nhẹ vai Hải Trường An, chủ động khoác tay Đường Mật, giúp Chu Thi Vũ chỉnh lại tóc.
Nhóm này vốn thích game, đối với Yêu Yêu – thần tượng trong giới – gần như không có sức đề kháng, thi nhau hỏi han, trò chuyện rôm rả.
Bỗng nhiên!
“Cẩn thận!”
Tiếng kêu hoảng hốt vang lên từ một người đi đường.
Dung Ngộ từ nãy vẫn im lặng quan sát Yêu Yêu, không tham gia câu chuyện. Nghe tiếng, cô lập tức bật dậy.
Ngẩng lên, chỉ thấy nhân viên quán bê thùng than đỏ rực vừa bước ra, vấp phải chai rượu trên sàn – cả thùng than bùng cháy lao thẳng về phía bàn họ.
Mục tiêu là lưng Tư Lâm và Kỷ Chu Dã.
Dung Ngộ lao tới, tay giật mạnh khăn trải bàn. Ly tách vỡ tan trên sàn.
Tấm khăn trong tay cô phất lên như một bức màn xám, chắn ngang giữa không trung, chặn đứng đám than đang bay.
Những mảnh than đỏ rực rơi xuống tấm vải, cháy xém thành những lỗ lớn.
Đường Mật và Chu Thi Vũ lúc này mới sực tỉnh, thấy đống than cháy rải khắp nơi, mặt tái nhợt vì sợ.
“Không thể tin được, đi ăn nướng mà cũng gặp xui xẻo thế này?” Kỷ Chu Dã cau mày. “Dạo này tôi đen đủi quá, nào là đèn rơi trúng đầu, nào là suýt tai nạn, hôm nay mà than này đổ lên người thì mặt mày tôi còn gì nữa?”
Tư Lâm ngồi xa hơn, thở phào:
“Cậu xui thì chịu, đừng lôi cả bọn vào. Tôi suýt thì xong đời rồi.”
Hải Trường An nói:
“Tôi khuyên cậu nên tìm thầy phong thủy, đi cầu may, giải hạn đi.”
Kỷ Chu Dã định nói không tin mấy chuyện đó.
Nhưng liếc nhìn Dung Ngộ…
Linh hồn xuyên không còn tồn tại, thì còn gì là không thể?
“Tôi còn chút việc,” Yêu Yêu đứng dậy, “lần sau nói tiếp.”
Cô ta xách túi, bước đi thẳng.
Kỷ Chu Dã theo phản xạ định tiễn, nhưng bị Dung Ngộ giữ lại.