Tiểu Niên ở Yên Châu

Bách Hoa Sâu Thẳm - Cô Nương Đừng Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Về đến nhà, Hoa Nhi lại nhóm lửa lên sắc thuốc cho bà Tôn. Cách Tiểu Niên (lễ "Năm mới nhỏ", tương tự Tết Ông Công Ông Táo bên mình, diễn ra khoảng một tuần trước Tết Âm lịch) chỉ còn hai ngày nữa, Hoa Nhi tính trong tay còn hai mươi đồng bạc, định đi mua chút bột, rồi lấy phần thịt còn lại lần trước làm nhân, dù gì dịp Tiểu Niên ít ra cũng có thể ăn một bữa bánh bao.
Phi Nô đến tìm nàng, đứng ngoài cửa huýt sáo mấy tiếng. Bà Tôn ho một tiếng, thúc giục: “Đi đi, Phi Nô tìm con.”
Hoa Nhi chuẩn bị đi, vừa quay lại thấy bà định nói nữa, nên lại ngồi xuống mép giường, cuộn mình trên ghế gỗ, chống cằm nhìn bà, dáng vẻ đáng thương vô hạn.
Bà thở dài: “Phi Nô là đứa bà trông từ nhỏ lớn lên. Cái gì cũng tốt, chỉ là...”
Hoa Nhi đảo mắt một vòng mới hiểu ý bà cụ, bà lo lắng nàng và Phi Nô có tư tình. Nàng bật cười: “Bà ơi! Con chỉ xem Phi Nô là ca ca.”
“Con...”
“Con sao? Con no bụng còn khó, đâu có thời gian nghĩ mấy chuyện vô ích đó.” Hoa Nhi đứng dậy đắp lại chăn cho bà: “Bà ngủ đi! Đừng nghĩ nhiều!”
Nói rồi nàng quay ra. Phi Nô giơ tay ra hiệu, nàng ngoan ngoãn đưa tay. Hắn đặt vào lòng bàn tay nàng mấy đồng bạc: một đồng, hai đồng...
“Gì đây?” Hoa Nhi hỏi: “Ở đâu ra?”
“Tiền công nhà họ Vương.” Phi Nô đáp: “Sáng nay ta với Triệu Diệp, A Hủy đi đòi, quản gia nhà họ Vương lại vui vẻ đưa. Ông già đó không biết bị ma ám gì, hai mắt thâm quầng, nói chuyện cứ run rẩy.” Phi Nô làm bộ bắt chước, khiến Hoa Nhi cười phá, phải che miệng lại.
Tiên Thiền từ trong nhà đi ra, tay ôm chặt bút lông và hộp mực, thấy Hoa Nhi với Phi Nô liền mời họ cùng đi một chuyến đến xưởng mực.
“Đến xưởng mực làm gì?” Hoa Nhi hỏi.
“Chính là tờ cáo thị hôm qua muội giúp ta gỡ.”
“Cái xưởng mực đó sao?”
“Phải.”
“Tốt quá, đi thôi, ta đi cùng tỷ.”
Ở thành Yên Châu mở xưởng mực là chuyện mới mẻ. Yên Châu ở phía bắc, thiếu người văn nhã. Vào năm Kiến Hòa thứ nhất, vị tri huyện do triều đình phái đến đã mở lời đầu tiên: “Dân phong thô kệch, dùng cường quyền áp chế.” Vì vậy, buôn bán ở đây từ giết chó, mổ lợn, quán rượu, quán trà đến võ đường, tiêu cục, cái gì cũng có, duy nhất không có làm giấy làm mực. Hơn nữa việc làm mực đòi hỏi gió, nước, ánh sáng phải hòa hợp, còn Yên Châu này một năm hết nửa là mùa đông, gió lạnh tuyết lớn, làm sao có thể làm mực được?
Mọi người bàn tán xôn xao, có người nói chủ xưởng mực đã bỏ ra rất nhiều tiền, mời thợ mực từ Huy Châu tới, mực Huy Châu của vị thợ đó vốn là mực ngự dùng trong triều. Cũng có người bảo chủ xưởng chỉ là kẻ vung tiền, thô lỗ nên không thể làm nên chuyện.
Có người thì thầm: “Đừng nói nữa, chủ xưởng đã đến rồi.”
Người đứng trên đài, chính là Bạch nhị gia.
Trên đường đến đây có người nói: Chủ xưởng mực bí ẩn này chắc chắn không phải Bạch nhị gia. Bạch nhị gia từ nhỏ đã là kẻ thô lỗ, chuyên đánh đấm, người ta đồn việc kinh doanh của hắn là những việc “buôn người”. Nếu người như vậy mở xưởng mực, đúng là lạc nghề.
Lúc này ai nấy đều không dám thở mạnh, không biết tên điên Bạch nhị gia sẽ gây trò gì nữa. Tiên Thiền nắm tay Hoa Nhi, hỏi: “Lát nữa ta có nên đi hay không? Việc làm ăn của Bạch nhị gia, ta sợ...”
“Sợ gì? Cứ đi! Việc của người ta chúng ta còn dám làm, việc của hắn có gì khác đâu? Họ đều là quạ đen như nhau, hắn không tốt hơn các chủ xưởng khác, nhưng cũng chẳng điên tới mức dồn lên đầu chúng ta.” Hoa Nhi hồi tưởng mấy lần đối mặt với hắn, hạ giọng: “Ta dù sao cũng kiếm được mấy chục đồng từ hắn, biết chút tính nết. Bạch nhị gia này, thích kẻ mềm mỏng.”
“Ta không hiểu...”
“Tỷ cứ giả vờ đáng thương trước mặt hắn, đừng đối đầu. Có chuyện thì giả vờ khóc vài tiếng, hắn sẽ không làm gì tỷ đâu.” Hoa Nhi tin chắc chiêu này hiệu nghiệm, hôm trước nàng cãi lại hắn, hắn ra tay rất tàn nhẫn, đợi nàng rơi nước mắt hắn liền mềm lòng. Mấy lần sau đó nàng giả làm nô tài trước mặt hắn, quả nhiên đều an toàn.
Tiên Thiền tay nghề khéo, lại biết chữ, dễ kiếm việc. Cô thấy rất vui, việc ghi chép sổ sách và làm mực đều có hương mực cô yêu thích. Người khác làm vì mưu sinh, cô làm vì đam mê. Thợ mực phát cho một tờ giấy ghi một số quy tắc, mọi người phải tự đọc thuộc lòng, lúc này có người không nhịn được, bắt đầu bàn chuyện vì sao Bạch nhị gia lại mở xưởng mực này.
Chuyện phải bắt đầu từ vị tri huyện Yên Châu năm trước.
Tri huyện có một nhi nữ tên Diệp Hoa Thường, sinh ra xinh đẹp. Tri huyện từ nhỏ tự tay dạy dỗ, truyền cho con tất cả sở học. Diệp tiểu thư mới hơn mười tuổi đã học thuộc Tứ thư Ngũ kinh, cầm kỳ thư họa đều giỏi. Khi đó nhà họ Bạch giàu có, bỏ tiền đưa hai công tử vào học viện cùng học với Diệp Hoa Thường. Nhị công tử Bạch gia là Bạch Tê Lĩnh dần nảy sinh tình cảm với Diệp Hoa Thường.
Nhưng Bạch Tê Lĩnh từ nhỏ đã thích gây rối, không hiểu cách theo đuổi từ tốn, lại chặn Diệp tiểu thư ở ngõ trường học hỏi: Gả cho ta không?
Diệp Hoa Thường tuổi nhỏ, chưa hiểu chuyện nam nữ, bị hắn dọa khóc, quay về mách phụ thân, nói Bạch nhị công tử là kẻ lưu manh. Diệp tri huyện hỏi có bị sờ mó không? Diệp Hoa Thường nói có, bị hắn nhìn chằm chằm.
Bạch Tê Lĩnh bị nội tổ phụ đánh đòn, bị mắng học thức chẳng có mà còn trèo cao.
Tưởng trận đòn khiến hắn tỉnh ngộ, nào ngờ hắn càng nhớ Diệp Hoa Thường. Nàng thấy ánh mắt hung dữ của hắn, dần hiểu ra một số điều, càng nhìn lại càng lo sợ nhưng lòng lại luôn trống rỗng. Nếu vài ngày không thấy hắn, nàng như mất hồn. Nàng lén kể cho mẫu thân, bị nhắc nhở: Con à, tám phần trong lòng con đã có người ta rồi. Nhưng có điều, phụ thân làm quan, Bạch gia làm ăn. Người làm quan và người kinh doanh cách nhau mười vạn tám nghìn dặm. Nói cách khác: cưới con, hắn không xứng. Nếu hai con muốn đến với nhau, Bạch Tê Lĩnh ít nhất phải thi đỗ công danh.
Nhưng Bạch Tê Lĩnh không quan tâm công danh, chỉ nghĩ đến mua quan. Xưởng mực này nói là hắn mở, thực ra để tặng cho tri huyện mới, nhằm cầu một chức quan nhỏ. Nhà Diệp giờ đã sa sút, một chức quan nhỏ là có thể cưới Diệp Hoa Thường về nhà.
Đây đều là lời đồn trong dân gian, đầu đuôi có đủ, Tiên Thiền nghe rất thích, về kể lại cho Hoa Nhi.
Hoa Nhi nhướng mày: “Cái đồ khốn kiếp đó cũng là kẻ si tình.” Lúc đó nàng đang sắc thuốc, bị sặc khói, nước mắt nước mũi giàn giụa. Nàng cười nhạo Bạch Tê Lĩnh si tâm vọng tưởng, với khuôn mặt như ôn thần của hắn, Diệp tiểu thư làm sao nhìn trúng? Chưa mở miệng, ánh mắt đã giết người ba phần. Hành động hung hãn, tính cách bạo ngược, từ trong ra ngoài không tìm thấy chút tươi sáng nào.
Hoa Nhi thực sự ghét Bạch Tê Lĩnh, mắng hắn một trận thậm tệ. Tiên Thiền đứng bên nghe, đợi nàng mắng xong mới nói: “Hôm nay Bạch nhị gia đến xưởng mực, cho ta mấy thỏi mực. Thấy người làm mặc y phục vá víu, còn phát cho mỗi người hai bộ mới. Thấy tay ta bị cước, còn cho một hộp mỡ bôi tay. Muội biết tiền công xưởng mực cho bao nhiêu không?”
“Bao nhiêu?”
“Không phải mười đồng, mười lăm đồng một ngày như người ta đồn, mà là hai mươi đồng.” Tiên Thiền rất biết ơn điều này: “Tam đệ ta còn nhỏ, ngày nào cũng khóc đói. Có việc ghi sổ ở bến tàu và ở xưởng mực, dù sao cũng có thể cho tam đệ uống chút nước gạo. Đệ ấy ít khóc hơn, mẫu thân ta ngủ nhiều hơn, dần hồi phục tinh thần sẽ tốt hơn.”
Tiên Thiền có nỗi khổ riêng, cô không làm được việc nặng, không thể như Hoa Nhi dầm mưa dãi nắng. Thể chất cô kém, chỉ cần mệt là bị sốt ho. Trước đây đi xin việc, người ta chê cô là nữ tử, kén chọn, không dám nhận. Nhưng xưởng mực không kén, sư phụ còn khen cô khéo léo, nói việc làm mực người biết chữ và người không biết chữ khác nhau.
“Bạch nhị gia tuy hung dữ, nhưng ta thấy không giống người xấu.” Tiên Thiền nói: “Chúng ta từng làm cho các ông chủ khác, ước gì lột da người ta, lại không nỡ trả tiền công. Dù sao Bạch nhị gia cũng hào phóng.”
Hoa Nhi thấy Tiên Thiền nói có lý, nhưng nghĩ đến Bạch Tê Lĩnh rõ ràng biết nguy hiểm mà vẫn bắt nàng đi chết thay, càng thấy người này dù hào phóng đến mấy cũng là đồ khốn. Nàng đặc biệt không ưa hắn.
“Muội ghét hắn, nhưng vẫn phải kiếm sống từ hắn.” Tiên Thiền giúp Hoa Nhi quạt gió, làm lửa cháy to hơn: “Khó xử nhất chính là muội.”
“Có gì khó xử, cười nịnh ai chả làm được.”
“Hôm nay ta còn nghe người ta nói: ‘Bạch nhị gia lợi dụng đêm tối, vứt xác Bạch đại gia ra bãi tha ma rồi. Việc khóc thuê mà Phi Nô trước đây giúp chúng ta kiếm được, mất rồi.’”
“Vứt ra bãi tha ma rồi? Không sợ người khác cười sao?” Hoa Nhi trợn mắt, nghĩ lại: “Sợ người khác cười thì không phải Bạch nhị gia rồi!”