Chương 88: Chú Rể Hạ Diễm

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bước đầu tiên để mở rộng sự nghiệp huyền học chính là phải có đủ vốn khởi nghiệp.
Hạ Diễm đã nói là làm, nhưng bước đầu tiên trong sự nghiệp của cậu là kiểm tra số dư trong thẻ ngân hàng của mình trước đã.
Nửa năm nay công ty cũng kiếm được không ít tiền, cậu có thể dùng số tiền tiết kiệm này làm vốn khởi nghiệp. Tuy nhiên, việc xây dựng đạo quán có nhiều quy mô khác nhau, từ vài triệu đến vài chục triệu. Hạ Diễm đã nghiêm túc suy nghĩ xem mình muốn xây dựng đạo quán như thế nào và sẽ kinh doanh ra sao trong tương lai.
“Nếu không thì trước tiên mình xây một đạo quán nhỏ trước?” Hạ Diễm ngước mắt nói, “Nói như vậy, sang năm mình vẫn còn có vốn lưu động dồi dào, nhưng mà…”
“Nếu đạo quán xây dựng không đủ rộng rãi và trang nhã, sẽ không có nhiều khách hành hương đến dâng hương. Bây giờ danh tiếng của em đang cao, là cơ hội tốt để mở rộng, chi bằng làm một lần cho đáng.” Lục Bỉnh Văn nói, “Phu nhân đã hao phí nhiều công sức như vậy, chuyện đạo quán cứ để anh tài trợ.”
Hạ Diễm giật mình, đang định phản bác lại thì Lục Bỉnh Văn đã cúi người hôn cậu một cái, giống như đang trộm hương, lại giống như đang hứa hẹn với Hạ Diễm vậy.
“Em gả cho anh, của anh cũng là của em, không có gì phải ngại cả.” Lục Bỉnh Văn giơ tay lên nhẹ nhàng nhéo cái má mềm mại của Hạ Diễm, “Hạ Diễm, em cứ làm một đứa trẻ vô ưu vô lo là được rồi, không nên để bất cứ chuyện gì cản trở lý tưởng lớn lao của mình. Thân là một nam quỷ, anh cũng muốn trải nghiệm cảm giác quẹt thẻ cho vợ xem như thế nào.”
Mặt Hạ Diễm đỏ bừng, nghe giọng điệu của Lục Bỉnh Văn, như thể cậu có muốn sao trên trời hay mặt trăng gì Lục Bỉnh Văn cũng có thể hái xuống cho cậu, huống hồ chỉ là một đạo quán nhỏ bé.
“Vậy… Anh à, cảm ơn anh.”
Hạ Diễm chủ động ôm Lục Bỉnh Văn, cậu vùi cái đầu nhung mềm vào trong ngực hắn.
Lục Bỉnh Văn nhìn tiểu mỹ nhân dịu dàng và ngọt ngào trong lòng, bàn tay lại không an phận trượt từ thắt lưng Hạ Diễm xuống bụng dưới. Bàn tay lạnh lẽo của hắn khiến cho cơ thể mẫn cảm của Hạ Diễm khẽ run lên. Lúc này, mặt Lục Bỉnh Văn không chút biểu cảm, hắn xấu xa nói: “Phu nhân, gần đây hình như em không còn kêu đau nữa?”
Hạ Diễm bị câu hỏi của Lục Bỉnh Văn làm cho ngây ngốc vài giây, tai cậu lại đỏ bừng, mãi một lúc sau mới nói: “….. Vậy, vậy có phải em nên khen ngợi anh không? Càng ngày càng lưu manh, lão quỷ anh đúng là giỏi mà.”
Lục Bỉnh Văn cười khàn, ngón tay thô ráp lướt qua eo Hạ Diễm. Cậu nhanh chóng bắt lấy tay hắn, không cho hắn làm loạn. Một người một quỷ nhìn nhau vài giây, Lục Bỉnh Văn nhìn vào đôi mắt màu hổ phách của Hạ Diễm, đột nhiên trầm giọng nói: “Thật đáng yêu.”
Lần này Hạ Diễm thẹn đến mức cúi đầu. Không biết vì sao, mỗi lần Lục Bỉnh Văn thẳng thắn khen cậu đáng yêu, tim cậu lại đập nhanh đến vậy.
Cậu cũng đã từng hình dung ra mẫu người yêu lý tưởng khi còn học cấp ba. Nhưng khi đó, cậu chỉ có thể phác họa những đặc tính đại khái của người kia trong đầu, lại hoàn toàn không giống với suy nghĩ của mọi người. Suy nghĩ đầu tiên của cậu là muốn tìm một người đàn ông thích sạch sẽ, biết nấu cơm là tốt nhất. Còn có nhiều đặc điểm nữa nhưng vì chưa từng trải qua nên cũng không thể miêu tả rõ ràng được.
Cậu cũng không nghĩ tới, cuối cùng người kéo cậu vào con đường yêu đương lại là một lệ quỷ vừa dịu dàng vừa hung hãn như vậy. Lão quỷ này quả thật rất thích sạch sẽ, cũng có thể nấu rất nhiều món ăn ngon, hơn nữa còn gợi cảm hơn cậu tưởng tượng nhiều.
Hạ Diễm bị Lục Bỉnh Văn nhìn chằm chằm, nhìn đến mức cơ thể cậu cũng bắt đầu nóng lên. Trong đầu óc hư hỏng của cậu bỗng xuất hiện một ít hình ảnh kiều diễm không đúng lúc. Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng shipper đến giao hàng.
Hạ Diễm vội vàng thoát khỏi lồng ngực lão lưu manh, nói: “Quà Giáng sinh em mua cho các thần sứ đã đến rồi, em không chơi với anh nữa.”
Lục Bỉnh Văn nhếch khóe miệng, nhìn Hạ Diễm chuồn khỏi vòng tay mình, lại nhịn không được nhớ lại bộ dạng Hạ Diễm vừa rồi bị mình trêu chọc. Hắn thừa nhận mình rất thích trêu chọc người khác, nhất là mỹ nhân tên Hạ Diễm này.
Hạ Diễm bước qua mấy cuộn len vương vãi khắp nơi trên sàn, lấy quần áo xinh đẹp mình mua cho các động vật nhỏ từ ngoài cửa vào, tháo bao bì bên ngoài ra.
Đúng lúc đó, cậu đột nhiên nhận được tin nhắn của Tiểu Kiều.
Tiểu Kiều nhắn: “Diễm Diễm, tôi rất buồn…”
Hạ Diễm tưởng là Tiểu Kiều lại bí ý tưởng để viết truyện, vậy nên đã trả lời: “Làm sao vậy, lại không biết viết gì à?”
Tiểu Kiều: “Có phải tôi kém hấp dẫn lắm không?”
Hạ Diễm: “Tất nhiên là không phải rồi, cậu làm sao vậy, có chuyện gì à?”
Tiểu Kiều: “Hu hu hu… Tôi đã đi gặp một người bạn trên mạng, nhưng anh ấy lại không để ý nhiều đến tôi. Tôi cảm thấy anh ấy rất đẹp trai, có phải là anh chàng đẹp trai đó chê tôi không?”
Hạ Diễm: “Nếu ai chê Kiều Kiều chúng ta thì tên đó nhất định là một kẻ ngốc. Lần trước cậu yêu qua mạng đã gặp quỷ, lần này còn dám gặp bạn qua mạng nữa hả? Lần này lại là ai?”
Bên kia Tiểu Kiều im lặng cả nửa ngày không thấy trả lời. Hạ Diễm buông điện thoại xuống, trước tiên mặc một chiếc áo len nhỏ màu cà rốt cho con thỏ nhỏ, lại buộc khăn quàng cổ màu trắng và đỏ cho Tiểu Quất và Tiểu Hắc.
Khi mua quà tặng, cậu không nghĩ tới Ti Ti sẽ trở thành thần sứ của mình, vậy nên không mua gì cho nó. Lúc này, Ti Ti nằm sấp trên chậu hoa bên cạnh mong chờ nhìn Hạ Diễm. Hạ Diễm nhẹ nhàng cười với nó, từ trong ngăn kéo lấy ra một sợi dây chuyền vàng đeo lên cổ Ti Ti, sau đó đội một cái mũ nỉ màu đen nho nhỏ lên đầu cho nó.
“Wao.” Mao Tiểu Quất nói, “Trên khăn quàng cổ còn có cá khô!”
Con thỏ nhỏ đến cọ vào tay Hạ Diễm, nói: “Cảm ơn chủ nhân, tôi rất thích bộ quần áo này.”
Bộ lông đen bóng của Mao Tiểu Hắc trông càng thêm quý phái hơn nhờ chiếc khăn quàng cổ màu đỏ, trông nó giống như một con báo linh hoạt. Nó vội vàng chạy đến chân Lục Bỉnh Văn cho hắn nhìn thấy chiếc khăn quàng cổ mình vừa nhận được.
Hạ Diễm vuốt lông cho từng con một, cậu nói: “Năm nay mọi người đã vất vả rồi, sang năm cũng phải cố gắng nha.”
Ti Ti vui vẻ đến mức uốn éo trước tấm gương trong góc, nó nói: “Diễm Diễm, tôi rất thích cái nón này.”
Lục Bỉnh Văn từ trong phòng ngủ đi ra, thấy con rắn này nghiêm túc đội chiếc mũ nỉ, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền vàng lấp lánh, không cần suy nghĩ nói: “…. Xà quý ông?”
Chỉ ngắn ngủi mấy giờ mà Ti Ti đã lớn hơn không ít. Nó bò đến bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nhẹ nhàng ngửi mùi trên người hắn, nó thầm nghĩ, trên người Diễm Diễm cũng có mùi của nam quỷ này.
Nhưng nó vẫn kiêng dè sức mạnh cường đại của Lục Bỉnh Văn, nó lặng lẽ bò lên cổ tay Hạ Diễm. Hạ Diễm đang cầm máy tính bảng, bảo Mao Tiểu Quất và Mao Tiểu Hắc chọn cho mẹ mình một cái túi làm quà, Ti Ti cũng nhìn về phía máy tính bảng.
Mao Tiểu Quất vươn móng vuốt ra kéo màn hình, nói: “Meo, cái này không tệ ha.”
Ti Ti mới nhìn thoáng qua, kinh hãi biến sắc nói: “Không được, sao có thể dùng rắn làm túi chứ? À, da rắn nhân tạo, vậy cũng không được, nhìn tàn nhẫn quá…”
“Vậy thì không mua cái này nữa.” Hạ Diễm nói, “Màu trắng này thế nào?”
Lục Bỉnh Văn kéo con rắn này từ trên người Hạ Diễm xuống, ném lên sô pha, nói: “Màu đen đẹp hơn, ồ không có kiểu màu đen à? Vậy chúng ta dùng da của con rắn này làm một cái đi.”
Ti Ti: “Khè khè…”
Vài phút sau, Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn mang theo cả đám thần sứ mặc quần áo mới cùng nhau xuất hiện ở văn phòng Bỉ Ngạn. Đám người đến đăng ký xin việc đã tản mát, trong tiệm chỉ còn Lưu lão đạo và Triệu đạo trưởng đang uống trà.
Hạ Diễm nói kế hoạch to lớn xây dựng đạo quán của mình cho hai vị đạo trưởng nghe. Lưu lão đạo vuốt râu, nói: “Đúng là một ý kiến hay, những nhân viên lúc trước chúng ta tuyển đều lựa chọn kỹ càng, nhưng nếu là xây dựng đạo quán thì sẽ cho đệ tử huyền học nhiều cơ hội hơn. Triệu đạo trưởng, ông cảm thấy thế nào?”
“Lão đạo cảm thấy rất tốt, tạo sức đoàn kết lớn. Chế độ thuê giảng viên có lợi cho việc tập trung vào chuyên môn, cũng là mô hình duy nhất trong ngành huyền học.” Triệu đạo trưởng nói, “Chỉ là, việc xây dựng đạo quán này cần phải có tài chính mạnh, hơn nữa nếu phải thuê giảng viên thì cũng rất tốn kém.”
“Không sao cả.” Lục Bỉnh Văn nói, “Tiền là chuyện nhỏ, chỉ là, cơ thể vợ tôi hơi yếu, lại bận bịu chuyện học hành, không biết hai vị đạo trưởng có nguyện ý tọa trấn hay không?”
“Tất nhiên rồi.” Lưu lão đạo cười hì hì nói, “Nhạc Linh sơn ở ngoại ô thành phố B là một vùng đất phong thủy bảo địa. Lúc lão đạo mới đến còn muốn xây đạo quán ở đó, nhưng sau khi nhìn giá của mảnh đất kia thì đành từ bỏ ý định. Ông chủ Tiểu Hạ tài lực hùng hậu, cũng có thể cân nhắc đến mảnh đất đó.”
Hạ Diễm nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Vậy mọi người đều nhất trí đồng ý phải không?”
Đại Kim và Tiểu Kim không hẹn mà cùng đồng thanh nói đồng ý. Hách Đa Tình đang ở bên cạnh bàn mài bột thuốc, cậu ta chăm chú đến mức ngẩn ngơ, thậm chí còn không nhận ra có một con rắn đeo dây chuyền vàng bò lên bình thuốc của mình.
Lưu lão đạo nói: “Hạ Diễm, cậu nhìn thằng nhóc này xem, bảo đi gặp bạn qua mạng xong về trở thành kẻ mất hồn. Tôi nói với cậu này Tiểu Hách, tình yêu qua mạng bây giờ rất đáng sợ, chỉ toàn lừa bịp, lừa tiền cướp sắc cái gì cũng có…”
Hạ Diễm nhẹ giọng cười, nói: “Xem ra người bạn quen trên mạng kia rất đáng yêu?”
Hách Đa Tình thường ngày là một người cứng nhắc, nhưng lúc này lại nhẹ nhàng gật đầu. Sau khi cậu ta hẹn hò trở về thì nhuộm tóc vàng, nhưng mái tóc vàng này lại khiến cả người cậu ta trông chán chường hơn.
Trong lúc Lục Bỉnh Văn đợi Đại Kim pha cà phê cho mình, hắn nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của Hách Đa Tình, nói: “Lưu đạo trưởng, không phải ông rất am hiểu chuyện nhân duyên à? Ông coi cho cậu ta một quẻ, xem bọn họ có hợp nhau không, vậy không phải là được rồi sao?”
“Không không không… Không thể tính!” Hách Đa Tình vô cùng hoang mang, thậm chí cậu ta còn lấy con rắn lau bàn, “Cho dù không phải là duyên phận của nhau tôi cũng cam tâm. Lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy, ngay cả một câu tôi cũng không nói được.”
Ti Ti bị coi là giẻ lau chà qua chà lại đến sắp ngất. Hạ Diễm vội vàng chạy tới cứu con rắn ra, lại nói: “Hách Đa Tình, không phải người bạn cậu quen trên mạng là tác giả tiểu thuyết chứ? Ừm… Hình như cậu ấy cao chừng này, khuôn mặt búp bê, rất lễ phép, rất đáng yêu.”
Hách Đa Tình mở to hai mắt, nói: “Cậu ấy nói… Cậu ấy đang học đại học T, ông chủ à, chẳng lẽ cậu ấy là bạn học của cậu?”
“Hả, thật sự là Tô Cảnh Kiều à? Cậu ấy là bạn cùng phòng của tôi, cậu ấy rất tốt.” Hạ Diễm không nhịn được nói tiếp: “Cậu chính là cái người hàng ngày… Cậu chính là độc giả trung thành mỗi ngày ném sấm sét dưới mỗi chương truyện của cậu ấy đó hả?”
“Là tôi.” Hách Đa Tình nói, “Trong tác phẩm cậu ấy nói mình thích tóc vàng, nhưng không có dũng khí để nhuộm, vậy nên tôi mới đi nhuộm tóc vàng như thế này.”
Mọi người trong phòng đều đang ăn dưa. Hạ Diễm đang định nói chuyện tiếp thì người thanh niên nghỉ ngơi trong phòng đột nhiên tỉnh lại.
Chàng sinh viên 22 tuổi vừa mới tỉnh ngủ, liếc mắt một cái đã bị vẻ đẹp của Hạ Diễm làm cho kinh ngạc. Anh ta mơ màng mở to hai mắt, nói: “Trong cửa hàng Huyền Học… Còn có minh tinh à?”
“Chào anh, Hồ Tây Hựu.” Hạ Diễm cầm lấy phiếu ủy thác Lưu lão đạo đặt trên bàn, “Nghe nói gần đây anh ngủ không được ngon?”
“Đúng vậy, nhưng vừa rồi hai vị đạo trưởng đã thắp cho tôi một nén an hồn hương, cuối cùng tôi cũng có thể ngủ một giấc thật ngon, không mộng mị.” Anh ta nói thêm, “Vâng, tôi vừa mới tốt nghiệp chưa đầy nửa năm, tôi đã thuê một căn hộ nhỏ và lắp camera giám sát ở nhà. Một tháng gần đây tôi không chỉ nằm mơ mỗi đêm, mơ thấy một người phụ nữ xinh đẹp cùng tôi đến rạp xem hát, mà còn nhìn thấy bản thân mình trong camera đang… mộng du.”
“Một tháng?” Hạ Diễm nói, “Khoảng tháng 11 anh đã xuất hiện triệu chứng như vậy rồi. Lâu như thế, nữ quỷ xinh đẹp kia có nói gì với anh không?”
Hồ Tây Hựu suy nghĩ một hồi lâu rồi mới đáp: “Chắc là có nói qua, nhưng tôi thật sự không nhớ gì. Sau khi tôi tỉnh lại thì chỉ nhớ mình đi xem hát và dáng vẻ cô ấy, lại không thể nhớ được cô ấy đã làm gì tôi.”
“Có thể cho tôi xem camera giám sát không?”
Hồ Tây Hựu thở dài một lúc lâu rồi mới nói: “À, thật ra hình ảnh trong đó không được lịch sự cho lắm, chỉ là… như vậy đó.”
Hạ Diễm tập trung nhìn kỹ mới phát hiện nội dung camera ghi lại quả là không phù hợp, giống như Hồ Tây Hựu đang làm một ít chuyện khiến người ta phải thẹn thùng với không khí.
Hồ Tây Hựu thở dài, nói: “À… ừm… Cũng không sợ hai người chê cười, trước đây tôi đều là cẩu độc thân, chưa từng yêu đương bao giờ. Lúc đầu tôi còn cho rằng mình nhịn quá lâu nên mới xảy ra vấn đề, vậy nên đã đến bệnh viện khám, nhưng người ta cũng chỉ kê một ít thuốc về uống. Kết quả, tôi uống rồi vẫn mộng du như cũ, vẫn cùng nữ quỷ kia… À… Ừ… chuyện đó. Có một lần tôi tăng ca ở công ty, tôi nhớ lúc đó là khoảng 12 giờ, vậy nên quyết định ngủ lại ở công ty, nhưng lúc năm giờ sáng tôi lại phát hiện mình đang ở nhà. Lúc tôi xem lại camera mới biết mình đã tự về nhà lúc 2 giờ sáng, thật khủng khiếp…”
Cả Đại Kim và Tiểu Kim đều tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Triệu đạo trưởng nói: “Thật ra chứng mộng du này của cậu là do quỷ ám, hoặc là do quỷ khí nhập thể mê hoặc lòng người, khiến cho bản thân cậu mất đi ý thức trong một thời gian ngắn.”
“A, đúng vậy, có lẽ vì bị quỷ ám nên vận khí ngoài đời của tôi bỗng trở nên cực kỳ kém. Chứng khoán tôi mua tuần này lại bắt đầu giảm mạnh, tên lừa đảo tuyển dụng đã lừa mất của tôi hai vạn, tôi đi chùa cầu vòng may mắn, khi vừa đến thì vòng cũng bán hết.” Hồ Tây Hựu nói, “Cứ tiếp tục như vậy cũng không được… Không biết đêm nay mấy vị đạo trưởng có thể đi cùng tôi về nhà thu phục nữ quỷ này không, để cho cô ấy sớm ngày siêu sinh, đừng đi theo tôi nữa.”
Hạ Diễm gật đầu, lại nhìn hình ảnh trong camera giám sát. Cậu lấy tay vuốt màn hình, có thể lờ mờ nhận thấy quỷ khí, nhưng lại có cảm giác hình như đây không phải là âm khí của nữ quỷ.
Đúng lúc này, ngón tay Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng xẹt qua màn hình điện thoại của Hồ Tây Hựu, lại đặt ngón tay lên trán anh ta, hắn nói: “Không phải nữ quỷ, mà là nam quỷ.”
“Hả???” Hồ Tây Hựu kinh ngạc hỏi lại, “Nam?”
“Một tháng trước cậu đã làm gì khác lạ so với bình thường?” Lục Bỉnh Văn nói, “Ví dụ như gặp người kỳ quái nào đó, mua cái gì kỳ quái, hoặc cũng có thể là đến một nơi kỳ quái nào đó chẳng hạn?”
“Một tháng nay tôi phải thường xuyên tăng ca mà.” Hồ Tây Hựu gãi đầu, “Một tháng trước… A, tôi nhớ rồi! Một tháng trước tôi đã đến chợ đồ cũ dạo chơi một vòng và mua một quyển sách cổ. Tôi học tiếng Trung nên bình thường rất thích đọc sách cổ, hôm đó tôi đã mua một quyển truyện dân gian thời nhà Thanh để đọc, nhưng đột nhiên có dự án mới nên tôi phải tăng ca thường xuyên, cuốn sách kia cũng chưa kịp đọc hết.”
“Cuốn sách đó bây giờ đang ở đâu?” Hạ Diễm nói, “Rất nhiều lệ quỷ thường hay ẩn mình trong một vật phẩm nào đó. Nếu lệ quỷ kia luôn bắt anh phải về nhà, vậy căn cứ của nó chắc chắn là ở trong nhà anh.”
“Tôi đã đặt nó ở vị trí đẹp nhất trên giá sách trong phòng ngủ của mình.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Hơn phân nửa là nó ở nhà, theo cậu ta về nhà xem một chút. Hai vị đạo trưởng, hai vị bận rộn một ngày cũng vất vả, việc hôm nay, ta cùng Hạ Diễm đi xem một chút là được rồi.”
Hạ Diễm gật đầu, đột nhiên phát hiện trên cánh tay Hồ Tây Hựu có một vết bớt hình con rồng nhỏ.
“Cái bớt của anh có hình dạng thật đặc biệt.”
“Vâng.” Hồ Tây Hựu nói thêm, “Ông tôi cũng có vết bớt như vậy, sau đó di truyền cho cha tôi, rồi cha tôi lại di truyền cho tôi. Mặc dù vị trí khác nhau, nhưng hình dạng thì lại y như nhau.”
Hạ Diễm gật đầu, cùng Lục Bỉnh Văn đi theo Hồ Tây Hựu đến dưới tòa nhà nơi anh ta trọ. Cậu ngước mắt nhìn lão quỷ, nói: “Nếu nhìn theo một góc độ nào đó, chuyện anh ta trải qua cũng không khác mấy so với những gì em trải qua.”
Lục Bỉnh Văn nghiêm túc nói: “Khác chứ.”
“Có gì khác nhau?”
“Anh là một nam quỷ rất tốt và bảo thủ, sau khi kết hôn với em mới động phòng.” Lục Bỉnh Văn nói, “Sính thư, sính lễ và hôn lễ, nam quỷ tốt anh đây đã làm đủ hết mọi lễ nghi, thủ tục nhé.”
Hạ Diễm liếc lão quỷ nhà mình một cái, thầm nghĩ đúng là hắn rất “bảo thủ”.
Còn chưa vào nhà mà Hạ Diễm đã cảm nhận được không khí bên dưới có chút lạnh lẽo.
Hồ Tây Hựu có chút hồi hộp lấy chìa khóa mở cửa căn hộ nhà mình, lại không ngờ, khung cảnh xuất hiện trước mắt mình lại giống như tiên cảnh đẹp tuyệt vời.
Trong tiên cảnh ấy có một tòa nhà nhỏ, một đào kép mặc áo trắng đang vén tay áo lên, nhẹ giọng hát: “Nhìn kỹ cành cây tươi đẹp, trái tim nặng trĩu tựa như bị trói chặt. Lại sợ bị gió thu thổi đi. Nếu đợi anh đến, em không đành lòng chạm vào rượu và hoa trước. Rồi cùng nhau rơi lệ.*”