4. Chương 4: Cậu nói thế, coi như đã đồng ý rồi

Bệnh Tiểu Thư - Bá Chính

Chương 4: Cậu nói thế, coi như đã đồng ý rồi

Bệnh Tiểu Thư - Bá Chính thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Luôn có người nhận xét rằng Tưởng Đông Hà sống phóng khoáng, suy nghĩ trưởng thành hơn bạn bè cùng tuổi. Theo cách nói hiện đại, đó là hắn chẳng bao giờ để tinh thần mình bị tổn hại*.
*
Giờ đây, họ không còn ở trường trung học Minh Nhã hay chợ nông sản phía đông thành phố Yến nữa, mà đang đứng trước ký túc xá phía tây Đại học Thủ Đô. Những ký ức cũ kỹ về quá khứ chẳng còn ý nghĩa gì. Cuộc sống đã đè nặng lên vai hắn quá nhiều, buộc hắn phải luôn hướng về phía trước.
Tưởng Đông Hà và Nghê Tuyết đứng đối diện nhau, im lặng một hồi lâu mà chẳng ai lên tiếng.
Sự yếu đuối hiếm khi xuất hiện nơi Nghê Tuyết, nhưng đáng tiếc Tưởng Đông Hà không buồn nhận ra điều đó.
Hắn chẳng quan tâm đến quá khứ, nhưng cũng không muốn sống chung với người mình không ưa.
Tưởng Đông Hà quay người bỏ đi, tiếng bánh xe vali ma sát mặt đất kêu lạo xạo.
Nghê Tuyết tưởng mình đã nắm được chiếc cỏ cứu sinh, ai ngờ nó sắp đứt ngay trước mắt——dĩ nhiên, với mối quan hệ tệ hại giữa cô và Tưởng Đông Hà, việc hắn từ chối là chuyện bình thường. Nhưng Nghê Tuyết vốn không định thuyết phục bằng lý lẽ. Đã hạ mình cầu xin giúp đỡ, ít nhất đêm nay cô cũng không dễ dàng bỏ cuộc.
Vậy nên Nghê Tuyết đuổi theo Tưởng Đông Hà. Hai người cứ thế người trước kẻ sau bước đi, trông thật kỳ quặc như mối quan hệ của họ vậy.
Mãi đến khi họ dừng lại trước ga tàu điện ngầm, Nghê Tuyết nhìn gương mặt nghiêng của Tưởng Đông Hà, cuối cùng cũng lên tiếng: "Tưởng Đông Hà, nếu cậu không nói gì thì tôi coi như cậu đã ngầm đồng ý rồi đấy nhé."
Cô càng nghĩ càng cảm thấy điều đó đúng lý. Nếu Tưởng Đông Hà thực sự muốn từ chối, sao lại để cô theo suốt quãng đường 800 mét đến ga tàu điện ngầm?
Trong ga không đông người, khoảng cách giữa họ cũng không xa. Nghê Tuyết chắc chắn Tưởng Đông Hà đã nghe rõ lời cô nói.
Tàu điện ngầm tới, cả hai bước vào toa, Tưởng Đông Hà vẫn im lặng không hé răng.
Lúc đầu, Tưởng Đông Hà thuê nhà chỉ vì thuận tiện cho công việc làm thêm, rút ngắn thời gian đi lại. Còn chuyện nhà cách ***** thế nào thì hắn chẳng bận tâm. Nơi ở của hắn cách trường khá phiền phức, phải đổi hai tuyến tàu điện ngầm, đi tổng cộng mười bảy trạm rồi thêm bốn trạm xe buýt.
Nghê Tuyết chưa bao giờ đi xe buýt nên chẳng thoải mái như Tưởng Đông Hà bên cạnh. Xe không có ghế trống, tài xế lái vội vàng khiến cô chao đảo lắc lư, vô tình va phải vài hành khách.
Chuyến đi kéo dài gần hai tiếng, cuối cùng họ cũng tới trước cổng khu chung cư.
Thực ra Nghê Tuyết chẳng thấy cổng đâu, chỉ thấy mười mấy tòa nhà chọc trời san sát nhau chìm trong bóng tối.
Khu này không có đèn đường, bóng tối dày đặc đến mức giơ tay không thấy ngón. Con đường lát đá gồ ghề chưa từng được sửa chữa khiến Nghê Tuyết bước đi mà cứ phải dò dẫm, chân nọ đá chân kia.
Tưởng Đông Hà đi phía trước kéo vali, quen thuộc với nơi này nên nhanh chóng bỏ lại Nghê Tuyết một quãng xa.
Trong bóng tối, không nhìn rõ đường và không quen địa hình, Nghê Tuyết vừa định bật đèn pin điện thoại thì cảm thấy có thứ gì đó cọ nhẹ vào chân mình.
Cô giật mình, thốt lên: "Cái gì vậy?"
Tưởng Đông Hà ở phía trước ngừng chân nhưng không quay lại, chỉ đáp: "Chó mèo hoang trong khu này."
Dưới ánh sáng đèn pin, Nghê Tuyết cuối cùng cũng nhìn thấy rõ đó là một chú mèo nhỏ, bộ lông đen trắng xen lẫn trông khá sạch sẽ.
Tưởng Đông Hà cũng nhìn theo ánh sáng và nói: "Con mèo này tên là Trân Châu, rất thích bám người."
"… Trân Châu?" Nghê Tuyết nhìn lại màu lông của con mèo: "Trông thế này phải gọi là Bò Sữa mới đúng chứ."
Không biết có phải do nhìn thấy mèo mà tâm trạng trở nên tốt hơn không, Tưởng Đông Hà trái lại kiên nhẫn hơn bình thường, hắn giải thích: "Cái tên này là do người trong khu gọi nó như vậy, xưa giờ gọi vậy rồi."
Tưởng Đông Hà ngồi xuống, lấy từ trong ba lô ra một cây xúc xích rồi xé bao bì đưa cho Trân Châu.
Chú mèo con không hề sợ người, lập tức bước tới gần Tưởng Đông Hà cúi đầu nhom nhem.
Trong khu này có nhiều chó mèo hoang được người dân cho ăn đầy đủ. Tưởng Đông Hà đã ở đây hơn một tháng nên hầu như đã gặp hết chúng rồi. Sau đó hắn cũng hình thành thói quen mang xúc xích theo bên người. Không chỉ để cho chó mèo ăn mà nếu hôm nào không gặp chúng thì hắn còn có thể ăn lót dạ nữa.
Đối với những con vật hoang này, trêu đùa hay cho ăn đôi chút cũng được nhưng Tưởng Đông Hà chưa bao giờ có ý định mang chúng về nuôi cả.
Trước đây cũng có người nhặt một con mèo hoang về nhưng chẳng bao lâu sau nó lại lẻn chạy ra ngoài mất tiêu.
Chó mèo hoang có tính cách riêng của chúng, còn những giống quý thì quá khó chăm. Hơn nữa, cuộc sống của hắn vốn đã đủ bận rộn rồi nên việc nuôi thú cưng đòi hỏi nhiều trách nhiệm mà hắn tự thấy chưa thể gánh vác nổi.
Lần này thì hay rồi, chẳng nhặt mèo chó, lại đi nhặt phải một người. Mà còn là người phiền phức nhất nữa chứ.
Thật khó mà tưởng tượng nổi.
Trân Châu ăn rất nhanh và vội, Tưởng Đông Hà nhẹ nhàng vuốt ve nó: "Ăn từ từ thôi, không ai tranh của mày đâu."
Chú mèo nhỏ ăn no liền nằm phè ra đất để Tưởng Đông Hà xoa xoa bụng cho nó.
Nghê Tuyết đứng nhìn bên cạnh, dưới ánh đèn pin, cô phát hiện Tưởng Đông Hà dường như đang mỉm cười. Nụ cười không rõ nét, rất nhạt, nhưng Nghê Tuyết chắc chắn rằng hắn đã cười.
Hoá ra Tưởng Đông Hà cũng biết cười.
Sau khi cho Trân Châu ăn xong, Tưởng Đông Hà lại trở về với con người mà Nghê Tuyết quen thuộc, như thể người vừa nói nhiều câu với cô ban nãy không phải hắn vậy đó.
Họ lại tiếp tục đi thêm một đoạn đường nữa vào sâu trong khu chung cư, cuối cùng Tưởng Đông Hà rẽ vào một tòa nhà kiểu cũ. Tòa nhà có sáu tầng, không có thang máy, hành lang lắp đèn cảm ứng. Lúc nhận biết tiếng bước chân của hai người thì bóng đèn nhỏ trên trần lập lòe vài lần rồi mới miễn cưỡng bật lên ánh sáng vàng vọt yếu ớt.
Đây là lần *****ên Nghê Tuyết thấy một tầng nhà mà lại chứa nhiều hộ gia đình đến vậy. Không chỉ thế, hành lang cũng không tốt cho lắm. Lớp sơn cũ kỹ trên tường đã bong tróc, tạo thành những đống vụn trắng dưới đất, sàn nhà không lát gạch, mọi thứ xung quanh như phủ lên một lớp bụi mờ mịt của ba mươi năm trước vậy.
Nghê Tuyết lưỡng lự muốn nói rồi lại thôi, trong lòng dâng lên cảm giác sụp đổ, tâm trạng bắt đầu chùng xuống.
Nhà ký túc xá của trường bọn họ cũng như thế này, dột nát, cũ kỹ, và bẩn thỉu.
Dù trong lòng đã xám hồn một nửa, nhưng Nghê Tuyết vẫn cố giữ lại chút hy vọng cuối cùng——biết đâu bên trong phòng còn tốt hơn thì sao?
Tưởng Đông Hà lấy chìa khóa, tra vào ổ, nhẹ nhàng xoay, cửa phòng mở ra. Hy vọng cuối cùng của Nghê Tuyết rốt cuộc cũng tan thành mây khói.
Căn hộ 33 mét vuông này, ngoài nhà vệ sinh riêng ra thì mọi sinh hoạt đều tập trung trong một phòng duy nhất.
Đồ nội thất là của căn nhà khi thuê, nhìn qua cũng có tuổi đời khá khá rồi. Tường nhà loang lổ, rải rác vài vệt mốc meo.
Dù Tưởng Đông Hà đã dọn dẹp rất gọn gàng, thì vẫn không tài nào che giấu được sự nghèo nàn của nó.
Tưởng Đông Hà nhẹ nhàng đóng cửa lại, tiếng 'cạch' vang lên rõ ràng.
Hắn tất nhiên nhận ra vẻ kháng cự hiện rõ trên mặt Nghê Tuyết. Dù gì hắn cũng có đôi mắt tinh tường, mà Nghê Tuyết thì chẳng buồn che giấu sự khó chịu đó.
Cậu chủ nhỏ này vốn quen ở biệt thự xa hoa rồi, đến cả ký túc xá bốn người còn không chịu nổi thì nói gì đến việc thấy qua điều kiện của một căn hộ thuê tồi tàn như thế này.
Thật ra căn hộ này cũng chẳng khác gì mấy so với ký túc xá Đại học Thủ Đô mà hắn từng ở cả. Hắn không quá cầu kỳ về chỗ ở, ở đâu cũng có thể thích nghi được.
Nhìn thấy gương mặt khó chịu của Nghê Tuyết, Tưởng Đông Hà thật sự cảm thấy có chút hả dạ.
Không phải cậu quá kén chọn sao? Không phải cậu cứ kêu ký túc xá không ở nổi mà? Đã tự chọn theo hắn về đây rồi thì phải biết chấp nhận hậu quả của lựa chọn đó đi chứ.
Nhìn quanh phòng chỉ có một chiếc giường, một bàn, một ghế sofa và một quầy nấu ăn. Nghê Tuyết nhíu mày, cắn nhẹ môi dưới, lòng rối bời, cuối cùng cũng hỏi một câu khá quan trọng: "Tối nay tôi ngủ ở đâu?"
Tưởng Đông Hà cảm thấy câu hỏi này thật ngớ ngẩn: "Tất nhiên là ghế sofa rồi."
Sàn nhà quá chật hẹp không đủ để trải nệm, vậy nên chỉ có thể ngủ trên sofa mà thôi.
Nghê Tuyết nhìn chiếc sofa nhỏ hẹp, buông một tiếng thở dài: "Ồ…"
Cô ngồi xuống sofa, không lâu sau lại nói: "Tưởng Đông Hà, tôi muốn đi tắm."
Ngoài trời đang hơn ba mươi độ, trong phòng lại không có máy lạnh, không có cả quạt, hai người chạy ngược xuôi ở ngoài cả ngày nên mồ hôi đã tuôn ra như mưa.
Lúc đi bộ thì chưa cảm thấy nhiều nhưng tới lúc vừa ngồi xuống thì cơ thể dính dính khó chịu vô cùng.
"Giờ cần phải đun nước nóng, đợi khoảng hai mươi phút nhé." Tưởng Đông Hà đứng dậy, bật công tắc máy nước nóng trên tường.
Đôi khi Tưởng Đông Hà cảm thấy đợi nước nóng quá phiền phức, thế là trực tiếp tắm nước lạnh cho nhanh. Hôm nay hắn hơi đuối, chỉ muốn tắm nhanh cho xong. Trong phòng cũng chỉ có hai gã con trai nên hắn chẳng cần quá cẩn trọng. Hắn nhanh chóng cởi phăng chiếc áo ba lỗ, để lộ phần thân trên trần trụi, rồi lấy một chiếc áo thun rộng hơn để thay.
Tưởng Đông Hà chẳng cảm thấy có gì kỳ lạ với hành động này, nhưng lại khiến Nghê Tuyết giật mình. Cô tròn xoe mắt, nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác, ánh mắt dán vào bức tường bên cạnh: "… Cậu, sao tự nhiên cậu cởi ra thế?"
Đột nhiên Tưởng Đông Hà nhận ra, con người cần gấp rút ban hành luật cấm ở chung phòng với Nghê Tuyết, nếu không sẽ bị lây nhiễm thành kẻ ngớ ngẩn mất. Hắn nói: "Thứ nhất, đây là nhà tôi, tôi muốn cởi thì cởi. Thứ hai, cậu tắm có mặc đồ không?"
"Cậu cởi đột ngột quá." Nghê Tuyết đáp.
"…" Tưởng Đông Hà hít một hơi sâu. "Câm mồm."
Dù Nghê Tuyết cứ chăm chú nhìn vào bức tường, dường như muốn đục thủng nó, nhưng cô vẫn không thể tránh khỏi ánh nhìn lướt qua hình bóng của người bên cạnh. Bình thường Tưởng Đông Hà chỉ mặc đồng phục hay đồ thể thao, dù có đôi chân dài nhưng không nổi bật phần thân trên. Bây giờ không còn che đậy gì nữa, vai hắn rộng phẳng, eo thon gọn, cơ bắp ở tay còn khẽ nhấp nhô theo từng cử động của hắn.
Để giảm bớt sự bối rối, Nghê Tuyết hỏi một cách chân thành: "Tưởng Đông Hà, cậu sống trong điều kiện như thế này kiểu gì vậy?"
Căn phòng yên lặng trong vài giây.
Ngay sau đó, Nghê Tuyết bị Tưởng Đông Hà túm lấy cổ áo, kéo lại gần, khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp.
Tưởng Đông Hà giơ nắm đấm lên, mang theo một cơn gió mạnh, cơ bắp trên cánh tay hắn căng chặt, mạch máu trên mu bàn tay nổi rõ. Cú đấm chỉ dừng lại cách mũi Nghê Tuyết vài milimét.
Nghê Tuyết đứng chết lặng.
Nếu cú đấm đó giáng xuống, e rằng mũi cô sẽ gãy mất.
"Chính cậu tự nói là chỉ ở đây một đêm thôi." Tưởng Đông Hà trầm giọng, không còn giữ vẻ lịch sự cơ bản, nét mặt lộ rõ sự tức giận, hắn gằn từng chữ: "Đã muốn ở đây thì ngoan ngoãn chịu đựng, đừng có mà lắm lời, còn không thì cút về ký túc xá của cậu đi."
Nghĩ đến việc đánh nhau, Nghê Tuyết không chắc liệu mình có thắng nổi Tưởng Đông Hà không. Mặc dù cô từng học qua đủ loại môn tạp nham như quyền anh, tán thủ, nhu thuật, taekwondo và còn đoạt không ít giải thưởng nhưng cô chưa bao giờ thực sự đụng độ ai hết.
Còn Tưởng Đông Hà, khi đang học năm lớp 11 cấp 3, hắn đã dạy dỗ hai tên côn đồ quấy rối nữ sinh rồi. Một tên mất cả răng, tên còn lại gãy xương sườn.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Nghê Tuyết vẫn hiểu rõ điều này.
Nhưng thay vì lo lắng về cú đấm, trong đầu cô lại bùng lên một suy nghĩ khác lạ.
Cuối cùng cô cũng đã được chứng kiến một Tưởng Đông Hà thật sự, cơn giận dữ đã xé toạc chiếc mặt nạ điềm tĩnh và thận trọng đó rồi.
Tưởng Đông Hà thu lại tay, không thèm để ý đến Nghê Tuyết nữa, hắn bước về phía nhà tắm.
Phiền quá.
Khuôn mặt thì ngây thơ vô tội, nhưng miệng lại luôn thốt ra những lời ngu ngốc bằng giọng điệu trẻ con. Đúng là phiền chết m.ẹ luôn.
——————–
Nhật ký của Nghê Tuyết: Nghê Tuyết chịu ở nhà Tưởng Đông Hà, Nghê Tuyết ngoan. Tưởng Đông Hà hung dữ với Nghê Tuyết, Tưởng Đông Hà xấu xa.
Nhật ký của Tưởng Đông Hà: M.ẹ kiếp, phiền muốn chết.