65. Chương 65: Chủ Động (2)

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh trăng đêm nay không sáng lắm, chỉ như phủ lên một lớp màn bạc.
Tô Thầm đã bảo Tùy Ý đi nghỉ ngơi sớm, chàng tháo dây buộc tóc, mái tóc dài buông xõa trên vai như thác nước.
Tô Thầm liếc nhìn mình trong gương, làn da trắng ngần, nốt chu sa đỏ tươi như máu. Do dự một lúc, Tô Thầm đưa ngón tay chạm nhẹ lên môi, chậm rãi tô một chút son.
Tiết Phùng Châu quen thói cũ, lén lút vào phòng Tô Thầm, vừa vặn thấy chàng đang thay quần áo.
Nam nhân cầm lấy chiếc nội sam mỏng manh: "Tiểu công tử, để ta mặc giúp chàng."
Tô Thầm nheo mắt nhìn hắn: "Ai cho ngươi vào đây?"
"Tiểu công tử bảo ta tới mà." - Ánh mắt của Tiết Phùng Châu dừng trên môi Tô Thầm, yết hầu khẽ động: "Tiểu công tử tô son à? Thơm quá... ta muốn nếm thử."
Tô Thầm không đáp lời hắn, chỉ nói: "Ngươi không biết gõ cửa trước khi vào sao, ta cho ngươi vào lúc nào?"
"Ta đã vào tới đây rồi." - Tiết Phùng Châu khoác áo choàng lên người Tô Thầm: "Chẳng lẽ tiểu công tử muốn đuổi ta ra ngoài ư?"
Tô Thầm khẽ hừ một tiếng rồi ngồi xuống giường. Chàng vẫy tay gọi Tiết Phùng Châu: "Lại đây, ngủ cùng ta."
Tiết Phùng Châu ngoan ngoãn bước đến, nằm xuống ôm Tô Thầm vào lòng, ánh mắt không rời khỏi đôi môi đỏ mọng của chàng.
"Kể cho ta nghe một câu chuyện đi." - Tô Thầm nhắm mắt lại, dựa vào lồng ngực Tiết Phùng Châu: "Ta biết ngươi giấu ta mua rất nhiều thoại bản, đúng không?"
Tiết Phùng Châu cười khẽ, hỏi: "Tiểu công tử muốn nghe cái gì?"
"Cái gì cũng được." - Tô Thầm nói: "Ta không kén chọn."
Tiết Phùng Châu suy nghĩ một lát rồi bắt đầu kể: "Có một thư sinh vào kinh dự thi, ăn ngủ qua ngày trong một ngôi miếu đổ nát. Ngôi miếu đã bị bỏ hoang từ lâu, nhưng thư sinh này không sợ mà ở đó một mình. Nửa đêm, hắn mơ màng mở mắt, nhìn thấy trước mặt mình là một mỹ nhân tuyệt sắc rung động lòng người. Y phục trên người mỹ nhân kia nửa mặc nửa cởi, nhào vào lòng thư sinh mà khóc lóc...."
Tiết Phùng Châu hạ thấp giọng, đem chuyện 'mây mưa giữa núi Vu Sơn' của hai người họ kể một cách uyển chuyển, khéo léo, đầy ẩn ý.
Tô Thầm: "......"
Chàng nghiến răng: "Ta bảo ngươi kể truyện cho ta nghe, rốt cuộc ngươi đang kể cái gì vậy?"
"Kể về diễm quỷ chuyên giúp thải dương bổ âm đó." - Hơi thở của Tiết Phùng Châu có chút dồn dập: "Tiểu công tử có muốn lấy 'dương khí' của ta không?"
Tô Thầm: "Ngươi thật đúng là......" đúng là không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào.
Tô Thầm chưa kịp nói hết câu, vì ngay lúc này Tiết Phùng Châu đã vùi mặt xuống xương quai xanh của chàng và hôn lên làn da trắng nõn dưới lớp áo.
Tô Thầm khẽ rùng mình: "Tiết Phùng Châu."
Tiết Phùng Châu không nói chuyện, chỉ cúi đầu không nói.
Tô Thầm không chịu nổi, đạp hắn một cái: "Đừng cắn! Ngươi là chó à?"
Tiết Phùng Châu cười, nắm lấy cổ chân Tô Thầm rồi kéo chàng vào lòng: "Ta là hổ."
Tô Thầm rụt chân lại, ánh mắt biến đổi, nhìn Tiết Phùng Châu với vẻ khó tin: "Ngươi......"
Tiết Phùng Châu thản nhiên: "Bản tính tự nhiên của con người mà."
Tô Thầm: "......", bản tính con người cái gì chứ.
Không biết nghĩ tới cái gì, Tô Thầm bỗng bật cười khẩy một tiếng, đầu ngón chân đạp mạnh vào chỗ nhạy cảm của nam nhân: "Tiết tướng quân thật là.....có tinh lực dồi dào."
"Ta luôn cảm thấy tinh thần hăng hái mỗi khi nhìn thấy tiểu công tử." - Tiết Phùng Châu không hề cảm thấy bị sỉ nhục chút nào, ngược lại còn tự hào, khuôn mặt hiện rõ vẻ hưởng thụ: "Chân của tiểu công tử mềm quá."
Tô Thầm: "......", chàng không thể nào đấu lại sự trơ trẽn của Tiết Phùng Châu.
Bị chàng đạp loạn xạ vài cái, Tiết Phùng Châu sắp không kìm được nữa, đôi mắt đỏ ngầu hằn tơ máu nhìn Tô Thầm: "Là tiểu công tử khơi mào trước đấy nhé, phải làm gì với nó bây giờ?"
Môi Tô Thầm khẽ mấp máy, chàng duỗi tay nâng cằm Tiết Phùng Châu, quan sát biểu cảm trên gương mặt hắn: "Ta muốn..."
Tiết Phùng Châu ngẩn người ra, có lẽ hắn không ngờ rằng tiểu công tử bình thường thẹn thùng lại có thể thẳng thắn đến thế.
Tô Thầm nói tiếp: "Nhưng tối nay ngươi phải nghe lời ta."
Tiết Phùng Châu đáp: "Đều nghe chàng."
Tiết Phùng Châu ngậm lấy vật nhỏ của Tô Thầm vào miệng, ánh mắt đầy mong đợi.
Tô Thầm nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra tiếp theo thì cảm thấy ngượng ngùng, chàng chỉ tay vào ngọn đèn, nói: "Tắt nó trước đi."
Tiết Phùng Châu chỉ khẽ nhấc tay, ngọn lửa trong đèn lập tức vụt tắt, căn phòng nhanh chóng chìm vào bóng tối. Nhưng Tiết Phùng Châu vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng, hắn vẫn nằm yên trên giường, quan sát từng cử động của Tô Thầm.
Hắn thấy chàng hơi nhắm hờ mắt lại, nén tiếng thở dốc, những ngón tay thon dài chuyển động lên xuống.
Đôi mắt Tiết Phùng Châu đỏ ngầu, yết hầu khẽ động, ánh mắt trở nên sâu thẳm.
Bên tai dường như vang lên tiếng rên rỉ của tiểu công tử.
Tiểu công tử của hắn đang --
Hắn nắm chặt tay, cố gắng kiềm chế bản thân không hành động vội vàng.
Cuối cùng Tô Thầm cũng đã xong, chàng run rẩy nằm rạp trên người Tiết Phùng Châu, lẩm bẩm: "Tiết tướng quân, tối nay ngươi phải nghe lời ta."
Tiết Phùng Châu nhìn chàng chằm chằm: "Đều nghe chàng."
"Vậy ngươi...... đừng nhúc nhích." - Tô Thầm nói: "Hôm nay ta tự làm."
Tiết Phùng Châu không biết nên khóc hay nên cười: "Được, chàng tự làm."
Tô Thầm mím môi, làn da chàng vừa mềm vừa mịn, ngay cả trong bóng tối cũng toát lên vẻ trắng ngần.
Tiết Phùng Châu chờ đợi nhưng không thấy Tô Thầm có động tĩnh gì thêm. Hắn lập tức duỗi tay, đặt tay lên eo Tô Thầm.
Eo Tô Thầm mềm mại, cứ thế bị hắn ấn xuống.
Mái tóc đen nhánh như mực buông xõa, đôi môi đỏ mọng, da trắng như tuyết, quả là đẹp không khác gì tiểu yêu tinh.
Tô Thầm gần như nín thở, chàng khẽ ngừng lại một lát, ngón tay khẽ động, không kìm được mà mắng: "Tiết Phùng Châu, ngươi, ngươi khốn kiếp!"
Tiết Phùng Châu bật cười khẽ: "Phải, ta khốn kiếp."
"Rõ ràng đã nói tối nay không cần ngươi giúp." - Mắt Tô Thầm đỏ hoe.
"Là lỗi của ta." - Tiết Phùng Châu nắm lấy những ngón tay Tô Thầm, hôn lên: "Triều Triều đừng khóc."
Tô Thầm nấc lên, ngẩng mặt nhìn Tiết Phùng Châu ra lệnh cho hắn: "Ngươi, động đi."
Tô Thầm vốn muốn tự làm, nhưng chỉ cố gắng ngồi xuống thôi đã tốn quá nhiều sức lực, chàng hoàn toàn không thể động đậy nữa.
Tiết Phùng Châu vô cùng nghe lời, nói với giọng ám muội: "Tiểu công tử đúng là nặn từ nước mà."
Lần nào cũng nghe Tiết Phùng Châu nói như vậy, Tô Thầm vốn dĩ phải quen rồi mới phải, nhưng chàng vẫn không kìm được mà thở dốc, hai tay chống đỡ trên người Tiết Phùng Châu.
Tô Thầm nhanh chóng quen với nhịp điệu chuyển động của Tiết Phùng Châu. Đây là lần đầu tiên chàng chủ động nên không muốn chịu thua kém, chàng nắm lấy vai hắn, hôn lên cổ hắn một cách vụng về.
"Ngươi phải...... nghe ta."
Tiết Phùng Châu bật cười thành tiếng, nhìn đôi mắt lấp lánh ánh nước của chàng, nói: "Ta nghe chàng. Vậy tiểu công tử muốn làm thế nào?"
Tô Thầm cố gắng nhớ lại nội dung trong cuốn thoại bản nhỏ đã đọc hôm nay, nhất thời đờ người ra, không biết phải diễn tả như thế nào.
"Nếu tiểu công tử chưa nhớ ra, chi bằng để ta phục vụ chàng trước?" - Tiết Phùng Châu cố nén cười: "Nếu tiểu công tử thoải mái, biết đâu sẽ nhớ ra đấy."
Tô Thầm không chút do dự mà gật đầu với đề nghị này.
Quyền chủ động ngay lập tức bị Tiết Phùng Châu giành lấy mất, Tô Thầm hoàn toàn hưởng thụ, hoàn toàn không còn tâm trí nhớ lại quyển sách kia rốt cuộc nói về điều gì.
"Tiểu công tử."
Ngón tay cái của nam nhân chạm lên môi Tô Thầm rồi trượt vào bên trong, lớp son đỏ đã sớm bị nụ hôn lau trôi sạch sẽ, nhưng vẫn còn vương lại những vệt hồng do bị hôn quá nhiều.
Tiết Phùng Châu như có như không vuốt ve vòm họng của thiếu niên: "Nếu lát nữa tiểu công tử không chịu nổi thì có thể cắn tay ta."
Tô Thầm khép hờ mắt, trên người chỉ mặc lớp áo trong mỏng manh trông thật quyến rũ.
"Như vậy được không?" - Giọng nói của nam nhân khàn khàn.
Tô Thầm do dự một lát, lông mi khẽ run rẩy như thể đang gật đầu đồng ý, lại như không.
"Ở đây?"
Tô Thầm cả người run rẩy theo từng chuyển động của Tiết Phùng Châu, chàng cắn chặt ngón tay hắn, không dám phát ra tiếng động.
"...... Triều Triều."
Ngón tay bị cắn đau đớn càng khiến Tiết Phùng Châu càng thêm hưng phấn. Hắn hôn lên mi mắt chàng, rồi bắt đầu liếm láp như một kẻ tham lam.
Tô Thầm không nhịn được há miệng, khẽ rên rỉ.
"Nhỡ có người nghe thấy thì phải làm sao?" - Tiết Phùng Châu đỡ lấy gáy của chàng, để chàng tựa vào vai mình: "Cắn chỗ này."
Tô Thầm liếm môi khiến đôi môi trở nên bóng bẩy, lấp lánh xinh đẹp. Hơi thở của Tiết Phùng Châu trở nên nặng nề: "Triều Triều."
Tô Thầm vòng tay ôm lấy cổ Tiết Phùng Châu, thì thầm vào tai hắn: "Phu quân......"
Hơi thở của Tiết Phùng Châu lập tức trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết: "Bảo bối, gọi thêm một tiếng đi."
Cơ thể Tô Thầm khẽ run lên khi được gọi là bảo bối, giọng nói mềm mại cất lên: "Phu quân, Hành Chu."
Giây tiếp theo, giọng của Tô Thầm dần vỡ vụn thành những tiếng nức nở và rên rỉ.
Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng sột soạt, Tùy Ý gọi to: "Công tử, có chuyện gì vậy ạ?"
Tô Thầm vội vàng che miệng rồi nhìn Tiết Phùng Châu, động tác của nam nhân khẽ chậm lại, cho Tô Thầm chút thời gian bình tĩnh lại.
Tô Thầm ổn định lại giọng nói, nhưng vẫn có chút run run: "Không sao......Chỉ là ác mộng, ta gặp ác mộng......."
Ánh mắt Tiết Phùng Châu thâm thúy, nghe thấy Tô Thầm nói như vậy, hắn không nặng không nhẹ mà thúc nhẹ một cái.
Hic......
Nước mắt Tô Thầm rơi xuống, chàng cố gắng che miệng lại để âm thanh không lọt ra ngoài.
Tùy Ý đứng bên ngoài nói: "Nếu công tử có chuyện gì, nhớ phải gọi nô tỳ nhé..."
Tô Thầm nào còn tâm trí nghe những lời Tùy Ý nói, chàng chỉ gật đầu lia lịa, cố nén tiếng rên rỉ: "Được....Ngươi ngủ, ngủ sớm đi."
Tùy Ý chớp mắt, sau đó tiếng bước chân dần xa.
Tiết Phùng Châu liên tục thúc vào khiến tâm trí Tô Thầm trở nên trống rỗng, không ngừng bật khóc.
Một tiếng 'phu quân' dường như đã kích hoạt một công tắc nào đó trong người Tiết Phùng Châu, khiến hắn cảm thấy vô cùng phấn khích.
Tô Thầm một mặt cảm thấy vô cùng thoải mái, một mặt lại lo lắng cứ đà này liệu mình có bị hành hạ đến chết hay không.
Nam nhân nhẹ nhàng hôn lên môi chàng, trấn an chàng, gọi chàng là 'bảo bối', còn nói: "Sẽ không chết, làm chuyện này không chết người được đâu, bảo bối à."
Tô Thầm khẽ chớp mắt trong mê man, chàng ngẩng đầu chạm môi Tiết Phùng Châu rồi hôn lại.
"Tiểu công tử càng ngày càng tinh quái." - Tiết Phùng Châu cười khẽ, rồi lại khen ngợi chàng như thể một đứa trẻ: "Không biết sau này tiểu công tử có tinh quái hơn nữa không nhỉ?"
Trán Tô Thầm đẫm mồ hôi, đôi môi hồng nhuận tựa vào vai Tiết Phùng Châu, gần như nức nở nói: "Ta, ta rất thích như thế này......."
Tiết Phùng Châu ngứa ngáy liếm môi, cố gắng kìm nén ý nghĩ đen tối trong đầu. Tiểu công tử của hắn càng lúc càng thành thật hơn rồi.
"Nếu nương tử thích, sau này phu quân sẽ nỗ lực hơn nhé?"
Tô Thầm không kìm được mà cảm thấy căng thẳng, tai nóng bừng, cái gì mà phu quân với nương tử.....
"Sao ngươi lại như vậy......"
Bên dưới chợt siết chặt, Tiết Phùng Châu cắn môi Tô Thầm, cười trầm thấp: "Thích nghe ta gọi nương tử à? Tiểu công tử thích được gọi là phu nhân hay là nương tử hơn?"
Tô Thầm đưa tay che miệng Tiết Phùng Châu, khóe mắt ửng đỏ: "Ngươi chỉ được gọi như vậy những lúc thế này thôi."
Tiết Phùng Châu nở nụ cười, đồng ý với chàng.
Tô Thầm không bận tâm tại sao Tiết Phùng Châu lại cười, hắn muốn gọi chàng vào những lúc như thế này thì chàng có thể chấp nhận, thậm chí còn có cảm giác kích thích. Nhưng nếu ngày thường mà bị gọi như vậy, chàng sẽ ngượng chết mất.
Thiếu niên bị Tiết Phùng Châu dụ dỗ thêm vài hiệp, sau đó nửa tỉnh nửa mê thiếp đi, hoàn toàn không nhớ Tiết Phùng Châu đã tắm rửa cho mình. Chàng chỉ mơ hồ nhớ Tiết Phùng Châu nói sẽ tặng sính lễ, còn hỏi chàng: "Nếu phụ thân chúng ta không đồng ý thì phải làm sao?"
Tô Thầm thậm chí còn không mở nổi mắt nữa: "Ngươi đừng chọc giận phụ thân, phụ thân sẽ không làm ngươi mất mặt đâu."
Tiết Phùng Châu thở dài: "Ta bẩm sinh đã có tài chọc giận người khác, đành phải cố hết sức vậy."
Tô Thầm: "......"
"Yên tâm đi, ta đã chuẩn bị sính lễ vô cùng hậu hĩnh, chắc chắn ông ấy sẽ không thể chê vào đâu được." - Tiết Phùng Châu nói: "Nếu ông ấy cảm thấy tặng sính lễ không phù hợp vì cả hai đều là nam tử, ta có thể nói đây là của hồi môn của ta, nói thế nào đều ổn cả."
Tô Thầm mở to mắt: ".....Ta sợ phụ thân nghe xong sẽ tức giận đến mức tăng xông mà ngất xỉu mất."
"Vậy tiểu công tử chỉ điểm cho ta với." - Tiết Phùng Châu cọ cọ vào cổ Tô Thầm: "Phụ thân thích cái gì?"
Tô Thầm: Ngươi gọi một tiếng phụ thân.......cũng khá thuận miệng đấy nhỉ.
Tô Thầm buồn ngủ, khẽ vỗ vai hắn: "Phụ thân thích đồ cổ và tranh cổ."
"Nếu tiểu công tử mệt thì ngủ trước đi." - Tiết Phùng Châu hôn lên môi chàng: "Ta sẽ cân nhắc cẩn thận."
Tô Thầm áp mặt vào ngực Tiết Phùng Châu, lẩm bẩm: "Ngủ......Lần sau không được làm nhiều như vậy nữa."
Tiết Phùng Châu cười nhẹ: "Được, lần sau chàng nói dừng lúc nào thì ta dừng lúc ấy, được không?"
Tô Thầm còn lâu mới tin lời hắn, nhưng cũng không nói gì thêm. Chàng nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.
Tiết Phùng Châu giữ lời hứa, sang ngày hôm sau, hắn liền đưa sính lễ đến.
Một đoàn binh sĩ cường tráng khiêng mấy chục rương sính lễ đi từ quân doanh đến trước phủ Thừa tướng, hoành tráng đến nỗi khiến Tô Thừa tướng suýt nữa tức đến hộc máu mà ngất xỉu.
Ấy vậy mà Tiết Phùng Châu lại nghênh ngang đứng bên ngoài lớn tiếng hô: "Đại nhân, Hành Chu xin phép mang của hồi môn tới."