Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Lời Thề Chung Đôi
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên ngoài có rất nhiều người kéo đến xem náo nhiệt, Tô Thừa tướng không muốn mất mặt nên đành cho phép người của phủ tướng quân tiến vào.
Tiết Phùng Châu bước vào với nụ cười rạng rỡ không ngớt.
Dù không ai nỡ ra tay đánh một người đang tươi cười, nhưng Tô Thừa tướng lại thực sự chướng mắt với nụ cười của Tiết Phùng Châu, cảm thấy hắn đang cố tình khiêu khích mình.
Ông lạnh lùng nhìn Tiết Phùng Châu: “Tiết tướng quân hôm nay tới cầu hôn?”
“Đúng vậy.” Tiết Phùng Châu hành lễ một cách lễ phép: “Vãn bối đã mang theo sinh thần bát tự, nếu hôm nay có thể định hôn thì thật tốt.”
Tô Thừa tướng: “……”
Mạnh Tụ Ngọc quay sang nhìn nhi tử ngồi cạnh: “Triều Triều, con thấy thế nào?”
Tô Thầm nhìn vào đôi mắt đầy mong chờ của Tiết Phùng Châu, khóe môi hơi cong lên: “Mẫu thân hỏi ý con, nếu con đồng ý là có thể định hôn ngay sao?”
Mạnh Tụ Ngọc còn chưa kịp nói gì, Tô Thừa tướng đã nghiến răng ken két: “Nếu con thích, thì cứ làm như vậy đi.”
“Con thích.” Tô Thầm không hề chần chờ: “Cha, con thích hắn.”
Tô Thừa tướng càng nghiến răng nghiến lợi, ông mỉm cười nói: “Hay là chúng ta cứ mời người đến xem sinh thần bát tự trước đã……”
“Lần trước đến chùa Bạch Mã, Tuệ Giác đại sư đã xem sinh thần bát tự cho vãn bối và tiểu công tử rồi.” Tiết Phùng Châu nói tiếp: “Vãn bối cũng có mang theo thư pháp của Tuệ Giác đại sư đến đây.”
Tô Thầm sửng sốt, y thật sự không hề biết chuyện này. Tiết Phùng Châu tìm đến sư phụ đối chiếu bát tự để làm gì?
Tô Thừa tướng siết chặt nắm tay, nhi tử ông thực sự có thể áp chế bản tính ngang ngược này của Tiết Phùng Châu sao?
Mạnh Tụ Ngọc nhướn mày nhìn những rương sính lễ chất cao ngất trong sân: “Tiết tướng quân, danh sách lễ vật đâu?”
Triệu Cửu đứng cạnh vội vàng lấy ra danh sách: “Mời phu nhân xem qua, đây là danh sách sính lễ cùng với thư mời. Tam thư lục lễ đều không thể thiếu, tướng quân của chúng ta tuyệt đối có thành ý.”
Mạnh Tụ Ngọc cầm lấy tờ danh sách, đứng dậy liếc mắt nhìn qua từng chiếc rương, sau khi xem xong một vòng, bà mới quay về chỗ ngồi rồi nhìn Tô Thầm.
Ánh mắt bà lướt qua xương quai xanh của thiếu niên, dù có cố gắng che giấu thế nào thì dấu răng vẫn lộ rõ. Bà thản nhiên nói: “Tiết tướng quân và con ta đều là nam tử, làm sao biết được đây là sính lễ hay của hồi môn?”
“Vãn bối có thể ở rể Tô gia, cũng có thể để tiểu công tử sống trong phủ tướng quân.” Đôi mắt Tiết Phùng Châu sáng rực nhìn Tô Thầm: “Nếu y muốn đi, vãn bối sẽ bảo vệ y. Cho nên những thứ vãn bối mang đến hôm nay có thể là sính lễ, cũng có thể là của hồi môn, gọi thế nào cũng được cả.”
“Nói thì dễ hơn làm.” Tô Thừa tướng cười lạnh một tiếng.
Tô Thầm hơi nâng mi, khẽ gọi: “Phụ thân à.”
“Cái gì mà ban hành luật kết hôn đồng giới, ta vừa nghe liền biết có gì đó không ổn.” Tô Thừa tướng nhìn Tô Thầm, chỉ hận không thể rèn sắt thành thép, rồi sau đó lạnh lùng nhìn Tiết Phùng Châu: “Bây giờ nhi tử của ta lại là người đầu tiên áp dụng luật này... Tiết Phùng Châu, nếu ngươi dám khi dễ con ta, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
Tiết Phùng Châu vén vạt áo quỳ xuống, lưng thẳng tắp. Ngay khi hắn vừa quỳ, đoàn người đưa sính lễ cũng đồng loạt quỳ theo.
Tiết Phùng Châu nhìn thẳng vào Tô Thừa tướng và Mạnh Tụ Ngọc: “Vãn bối Tiết Phùng Châu, hôm nay ngay tại đây, xin thề với trời rằng cả đời này chỉ có Tô Thầm. Ta sẽ yêu thương, bảo vệ và tôn trọng y, y chính là người ta yêu nhất. Nếu ta bội bạc với Tô Thầm, nguyện chết không toàn thây, không có nơi chôn cất.”
Tô Thầm nắm chặt khăn lụa trong tay, cố nén cơn ho khan. Y biết Tiết Phùng Châu muốn tỏ rõ thái độ với phụ thân và mẫu thân, nhưng mà...
Tô Thầm đứng dậy, rồi quỳ xuống bên cạnh Tiết Phùng Châu.
“Triều Triều.” Tiết Phùng Châu vươn tay đỡ Tô Thầm: “Ngươi làm gì vậy?”
Tô Thầm không đứng dậy, y cúi đầu hành đại lễ với cha mẹ mình, sau đó ngước nhìn hai người: “Cha, nương, Hành Chu không có song thân phụ mẫu, con cũng muốn hắn được gọi hai người là cha mẹ.”
Tô Thừa tướng biến sắc: “Con muốn làm gì?”
“Triều Triều.” Sắc mặt Tiết Phùng Châu đột nhiên thay đổi: “Ta không cần ngươi thề.”
Tô Thầm cười khẽ: “Ta và ngươi lưỡng tình tương duyệt, nếu muốn thành hôn và ở bên nhau, thì cho dù sau này có xảy ra chuyện tốt hay chuyện xấu, đều sẽ ở bên nhau. Ngươi muốn thề, ta đương nhiên cũng sẽ thề.”
Tô Thầm giơ tay lên, sắc mặt bình tĩnh: “Ta, Tô Thầm, hôm nay ngay tại đây, xin thề với trời rằng sau khi định hôn với Tiết Phùng Châu, sẽ toàn tâm toàn ý yêu thương hắn. Mặc cho bất kỳ chuyện gì xảy ra, ta đều sẽ đồng cam cộng khổ bên cạnh hắn. Nếu vi phạm lời thề, nguyện chết — ưm?”
Tiết Phùng Châu lấy tay che miệng Tô Thầm lại, đôi mắt đen láy của hắn hơi trầm xuống: “Như vậy đủ rồi, ta chỉ muốn nghe tiểu công tử nói tới đó thôi. Biết tiểu công tử cũng yêu ta, ta đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn, ta không muốn nghe những lời còn lại.”
Tô Thầm còn chưa nói xong đã đẩy tay Tiết Phùng Châu ra, nhưng hắn vẫn cố chấp che miệng y lại, rồi nhìn về phía hai vợ chồng Thừa tướng: “Ta sẽ đối xử tốt với y, tuyệt nhiên không để y buồn phiền. Y muốn đi đâu, ta sẽ dẫn y đi đó. Nếu y thật sự xảy ra chuyện gì, ta cũng không muốn sống lẻ loi trên cõi đời này.”
“Ta nhổ, nhổ, nhổ.” Tô Thừa tướng xanh cả mặt: “Cái gì mà xảy ra chuyện? Ngươi nói lại lần nữa xem.”
Mạnh Tụ Ngọc khẽ thở dài, quay sang nói với Tô Thừa tướng: “Ta đã nói rồi, Triều Triều có chủ kiến riêng của mình.”
Tô Thừa tướng hừ một tiếng: “Thôi được rồi, hai đứa mau đứng lên đi. Sính lễ cũng đã dâng đến tận cửa rồi, mẫu thân các ngươi cũng đã nhận, giờ chỉ cần chọn một ngày lành tháng tốt để thành hôn nữa là xong.”
Đôi mắt Tiết Phùng Châu sáng lên, lúc này hắn mới buông tay không che miệng Tô Thầm nữa.
Tô Thầm lau môi, trừng mắt nhìn Tiết Phùng Châu một cái, sau đó nhìn hai vợ chồng Thừa tướng, nghiêm túc nói: “Cha, nương, con sẽ chịu trách nhiệm với quyết định của mình.”
Dứt lời, y dập đầu một cái rồi đứng dậy, Tiết Phùng Châu cũng làm theo. Hắn không chờ nổi mà kéo Tô Thầm đứng lên, sờ sờ vào đầu gối y, đau lòng hỏi: “Triều Triều, có đau không?”
Tô Thầm: “…… Không đau.”
Sự quan tâm của Tiết Phùng Châu đã trở thành một phần thói quen của y, nhưng trước mặt cha mẹ, y vẫn cảm thấy ngượng ngùng. Y hơi lùi lại, nhìn về phía vợ chồng Thừa tướng: “Cha, nương, vậy chuyện này...”
“Cứ như vậy đi.” Mạnh Tụ Ngọc nói: “Quyết định xong rồi thì cứ làm thôi.”
Lông mi Tô Thầm khẽ rung động, y hơi nghiêng đầu nhìn Tiết Phùng Châu.
Khuôn mặt nam nhân hiện lên vẻ gì đó, giống như một con cún nhỏ chịu đói chịu khát đã lâu, cuối cùng cũng tìm được một cục xương nhỏ của riêng mình. Hắn mở miệng gọi: “Cha, nương.”
Tô Thầm: “……”
Y không biết phải nói gì trước vẻ mặt khó tả của Tô Thừa tướng, còn Mạnh Tụ Ngọc thì mỉm cười đưa cho Tiết Phùng Châu một món đồ: “Chiếc vòng tay này là vật gia truyền được truyền cho nhiều đời con dâu, bây giờ ta tặng lại cho con.”
“Đa tạ mẫu thân.” Tiết Phùng Châu nhìn chiếc vòng ngọc bích lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, rồi nhìn xuống cổ tay Tô Thầm. Hắn bỗng nắm lấy tay y, mỉm cười nói: “Có điều con cao lớn thô kệch, không thể đeo vừa chiếc vòng này. Con và tiểu công tử là phu phu, chiếc vòng này để tiểu công tử đeo vậy.”
Chiếc vòng nhẹ nhàng ôm lấy cổ tay thanh tú của Tô Thầm, khiến nó trông càng thêm tinh tế, xinh đẹp.
Mạnh Tụ Ngọc nhướng mày, không nói gì cả.
Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng vuốt ve cổ tay Tô Thầm, dù sao cũng đang đứng trước mặt trưởng bối, hắn cố gắng kiềm chế không hôn lên tay y, chỉ nói: “Tiểu công tử mệt chưa? Nếu mệt, ta đưa ngươi về phòng.”
Tô Thầm sau đó hành lễ với cha mẹ rồi xoay người rời đi.
Tiết Phùng Châu liếc mắt với Triệu Cửu một cái: “Ta còn có việc, ngươi dẫn các huynh đệ quay về trước đi.”
Triệu Cửu đứng nghiêm, đáp: “Vâng.”
Tiết Phùng Châu đỡ eo Tô Thầm, hạ giọng nói: “Ta nghe nói trước ba ngày tân hôn, phu thê không được gặp nhau. Nếu ta nhớ ngươi thì phải làm sao bây giờ?”
Tô Thầm không nhịn được cười: “Ngày cưới còn chưa định, ngươi lo lắng chuyện này hơi sớm đó.”
Tiết Phùng Châu: “Đúng vậy, nhưng ta cảm thấy lo lắng trước vẫn tốt hơn. Nếu chúng ta không thể gặp nhau, ta có thể đứng ngoài cửa sổ nói chuyện với ngươi không?”
Tô Thầm: “……”
Tô Thầm hết nói nổi hắn: “Thật ra ba ngày trôi qua rất mau...”
“Ngươi sẽ không nhớ ta sao?” Tiết Phùng Châu ngay lập tức tỏ ra ủy khuất, đôi mắt trông mong nhìn Tô Thầm: “Còn ta thì lúc nào cũng nhớ ngươi.”
“Ta cũng vậy mà...”
Tiết Phùng Châu ngoắc lấy ngón tay Tô Thầm: “Thật ra ta nghĩ những quy tắc ấy vốn dành cho hôn lễ giữa nam và nữ. Chúng ta đều là nam tử, có lẽ không cần tuân theo những quy tắc này đâu.”
Tô Thầm: “Ừm, ta cảm thấy ngươi nói cũng có lý.”
Đôi mắt Tiết Phùng Châu sáng bừng: “Vậy nên ta vẫn có thể đến tìm ngươi.”
Tô Thầm hơi nhón mũi chân, giúp Tiết Phùng Châu chỉnh lại cổ áo, sóng mắt lưu chuyển: “Cúi đầu.”
Tiết Phùng Châu nghe lời cúi xuống, Tô Thầm ôm lấy cổ Tiết Phùng Châu, nói: “Còn có một lựa chọn khác.”
Tiết Phùng Châu hỏi: “Là cái gì?”
“Nếu ngươi thuyết phục được cha mẹ, ta có thể ở lại phủ tướng quân với ngươi một quãng thời gian, chờ đến ba ngày tân hôn mới quay về.”
Tiết Phùng Châu bế Tô Thầm lên như một đứa trẻ, đôi mắt đen láy sáng lấp lánh: “Nhắc mới nhớ, ta đã chuẩn bị một món quà cho tiểu công tử.”
Tô Thầm nghiêng đầu, có chút khó hiểu: “Quà?”
“Ta đã thuyết phục Thừa tướng và phu nhân để ngươi đến phủ tướng quân rồi.” Tiết Phùng Châu sải bước, đi nhanh về hướng Phúc Lan Uyển: “Đến lúc đó, ta chắc chắn tiểu công tử sẽ thích món quà này.”
Nụ cười trên môi Tiết Phùng Châu trông thật mờ ám, Tô Thầm nắm lấy áo của hắn: “Ta nói ngươi...”
Tiết Phùng Châu ngẩng đầu: “Hửm?”
Tô Thầm do dự một lúc: “…… Không có gì.”
Chắc sẽ không có chuyện gì, Tiết Phùng Châu có nhiều hứng thú với chuyện giường chiếu, nên là... Tô Thầm mặt không đổi sắc nhưng lỗ tai lại nóng lên, chỉ cần không làm gì quá đáng, y cũng... cảm thấy khá thích.