Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Thầm không cần bận tâm đến chuyện đính hôn hay thành thân, cuộc sống thường nhật của y vẫn diễn ra như mọi khi.
Thỉnh thoảng, Thẩm Hoàn Chi lại đến trò chuyện và vẽ tranh cùng y. Cho đến một ngày, khi Tiết Phùng Châu tới đón y, hắn đã bắt gặp cảnh tượng đó.
Người đàn ông thích ghen tuông liền sa sầm nét mặt, buồn bã giúp Tô Thầm thu dọn đồ đạc.
Tô Thầm ngồi bên cạnh, chọc chọc vào mặt hắn: “Sắc mặt huynh khó coi như vậy làm gì? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, ta và Thẩm Hoàn Chi chỉ là bằng hữu. Chẳng lẽ huynh không ghen một ngày thì sẽ mất ăn mất ngủ sao?”
“Ồ.” Tiết Phùng Châu lúi húi thu dọn đồ đạc: “Nhưng nghĩ đến việc huynh sẽ dọn đến phủ tướng quân sống cùng ta, ta lại không còn ghen nữa.”
Tô Thầm muốn cười: “Cha mẹ đồng ý rồi sao?”
“Đồng ý rồi.” Tiết Phùng Châu nói: “Ta đã chơi với cha mấy ván cờ liên tục, mất rất nhiều công sức mới chịu thua đấy. Cha ta tâm tình rất tốt nên đã vui vẻ đồng ý.”
Thực ra, Tiết Phùng Châu đã đánh cược với Tô Thừa tướng, cố tình dụ dỗ ông ấy một phen, chọc cho Tô Thừa tướng tức giận nổi trận lôi đình.
Tô Thầm nói: “Vậy khi nào đến phủ tướng quân, huynh hãy chơi với ta một ván. Ta rất muốn biết bản thân có thể đánh bại huynh hay không.”
Tiết Phùng Châu đáp: “Ta đã cho người may vài bộ xiêm y mới cho huynh. Giấy, mực, bút lông, và cả thoại bản du ký đều đã chuẩn bị sẵn, chắc không cần mang thêm đồ vật gì nữa đâu.”
Tô Thầm gật đầu: “Vậy ta không mang theo nữa.”
...
Sau một thời gian không ghé thăm, thư phòng của phủ tướng quân đã được tân trang lại, trông chẳng khác gì một thư phòng thực thụ.
Tiết Phùng Châu ngượng ngùng, quấn quýt đi theo phía sau Tô Thầm: “Tiểu công tử, không cần chuẩn bị phòng ngủ riêng đâu nhé?”
Tô Thầm chẳng bận tâm đến vấn đề này, dù sao đi nữa, Tiết Phùng Châu cũng sẽ lẻn lên giường y vào nửa đêm, dù họ có ngủ riêng hay không.
Có điều...
Y liếc nhìn Tiết Phùng Châu: “Trước khi đến đây, mẫu thân đã dặn tuyệt đối không được làm chuyện đó trước khi thành thân.”
“Chuyện cũng đã rồi, bây giờ mẫu thân mới dặn dò chẳng phải đã quá muộn sao...” Tiết Phùng Châu buồn bã nói: “Huống hồ chỉ có hai chúng ta ở đây, mẫu thân sẽ không biết đâu.”
Tô Thầm nói: “Ít nhất cũng phải làm cho có hình thức một chút. Huynh hãy bảo hạ nhân dọn dẹp phòng bên cạnh đi, nếu buổi tối muốn tìm ta thì cứ sang đó.”
Tiết Phùng Châu thở dài: “Được rồi, không phải huynh nói muốn chơi cờ sao? Khi nào thì chơi?”
Tô Thầm nói: “Bây giờ cũng được.”
Tiết Phùng Châu lấy ra một bộ cờ từ trong ngăn tủ: “Tiểu công tử muốn chơi quân màu gì?”
Tô Thầm: “Cái nào cũng được.”
Những quân cờ bóng loáng tinh xảo, Tô Thầm đặt xuống một quân cờ, rồi quan sát nước đi của Tiết Phùng Châu. Y từng xem Tiết Phùng Châu chơi cờ với Tô Thừa tướng, cũng đã nhìn thấy ván cờ tàn giữa hắn và Hoàng Đế, nên biết rõ phong cách chơi cờ của Tiết Phùng Châu rất bá đạo, một khi đã bắt đầu thì sẽ dồn ép đối phương không còn đường lùi.
Tô Thầm tự hỏi, lần chơi cờ cùng Tiết Phùng Châu ở chùa Bạch Mã trước kia, không biết hắn đã phải mất bao lâu mới học được dáng vẻ lóng ngóng, ngờ nghệch ấy.
Tiết Phùng Châu khi dẫn binh đánh trận... hẳn cũng tính toán rất kỹ càng.
Tô Thầm trầm ngâm, tập trung cao độ hơn vào ván cờ.
Tiết Phùng Châu ngồi đối diện không nói lời nào, đúng như Tô Thầm nghĩ, hắn thật sự rất nghiêm túc và thận trọng với từng bước đi của mình.
Ngón tay Tô Thầm khẽ khựng lại, y ngước lên nhìn Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu chớp mắt: “Tiểu công tử?”
Tô Thầm khẽ cười một tiếng: “Hóa ra khi Tiết tướng quân nghiêm túc chơi cờ, sẽ không thích nói chuyện.”
“Bởi vì cần suy nghĩ mà.” Tiết Phùng Châu cũng cười: “Tiểu công tử đã biết ta giỏi cờ, tất nhiên ta không thể cẩu thả như trước, kẻo huynh lại cảm thấy ta qua loa chiếu lệ.”
Tô Thầm không chớp mắt: “Tiết tướng quân khi đánh trận chắc cũng rất dụng tâm phải không?”
Tiết Phùng Châu thành thật trả lời: “Lúc cần thiết cũng phải động não một chút chứ.”
“Khi còn ở chùa Bạch Mã, ta từng nghe nói Tiết tướng quân dẫn dắt ba ngàn nhân mã giữ thành, giết chết năm vạn quân địch.”
“Đúng là có chuyện này.” Tiết Phùng Châu nhìn bàn cờ: “Có điều đêm đó đúng lúc trời đổ mưa nên ta mới có cơ hội, nếu không ta cũng khó mà sống sót trở về.”
Tô Thầm nhướng mày nhìn Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu mỉm cười, đặt quân cờ xuống: “Tiểu công tử đau lòng sao?”
Tô Thầm lập tức rũ mắt xuống: “……”
“Nếu tiểu công tử đau lòng thì cứ nói với ta, ta thật lòng rất vui mừng đấy.”
Tô Thầm nói: “Ta rất đau lòng. Tiết tướng quân, huynh thua rồi.”
Tiết Phùng Châu: “……”
Hắn cúi đầu, nhìn bàn cờ phức tạp một lúc lâu, bỗng nhiên nở nụ cười.
Tô Thầm hỏi: “Huynh cười cái gì?”
“Quả nhiên ta không thắng được tiểu công tử.” Tiết Phùng Châu chống tay lên cằm, chăm chú nhìn Tô Thầm không chớp mắt: “Tiểu công tử có vẻ rất hợp làm quân sư cho ta đấy. Nếu có cơ thể khỏe mạnh, không chừng còn có thể trở thành đại tướng quân... Có điều, tiểu công tử quá xinh đẹp, có lẽ nên học hỏi Lan Lăng Vương đeo một chiếc mặt nạ, như vậy người khác mới không nhìn chằm chằm mặt huynh.”
Tô Thầm cười nhạt một tiếng: “Đừng nịnh nọt ta.”
“Ta không có.” Tiết Phùng Châu kêu oan.
“Một ván nữa nhé?” Tô Thầm hỏi: “Chúng ta đổi quân.”
Tiết Phùng Châu và Tô Thầm đổi quân cờ cho nhau rồi chơi thêm một ván nữa, lần này Tô Thầm miễn cưỡng hơn hắn một quân cờ.
Tô Thầm khẽ nhếch môi: “Vẫn là ta thắng.”
Nhìn vẻ mặt đắc ý của Tô Thầm, Tiết Phùng Châu không nhịn được mà khẽ vuốt ve khuôn mặt y: “Tiểu công tử lại thắng rồi.”
Tô Thầm hỏi: “Chơi nữa không?”
“Không chơi nữa.” Tiết Phùng Châu đi vòng ra phía sau Tô Thầm, ôm lấy y từ phía sau: “Tiểu công tử, ta vẫn còn kém cỏi quá, có thể dạy ta thêm được không?”
Tô Thầm đẩy mặt Tiết Phùng Châu ra: “Ngồi xuống đối diện ta đi.”
“Không muốn.” Tiết tướng quân làm nũng: “Dạy ta đi mà...”
Tô Thầm nổi da gà da vịt khắp người, không khỏi xoa xoa cánh tay: “Huynh nói chuyện đàng hoàng đi.”
“……” Tiết Phùng Châu lại bắt đầu dụi đầu vào người y: “Vậy huynh dạy ta nhé, dạy ta nói chuyện đàng hoàng, dạy ta chơi cờ nữa.”
Tô Thầm bị hắn dụi đến nóng cả người: “... Được rồi, đừng dụi nữa.”
Tiết Phùng Châu nhét một quân cờ vào lòng bàn tay Tô Thầm, rồi khẽ cắn vành tai y: “Chúng ta chơi cờ một màu nhé.”
“Một màu thì làm sao chơi được?” Tai Tô Thầm vốn mẫn cảm, chỉ bị liếm nhẹ một cái cũng đủ khiến hơi thở của y trở nên nóng rực.
“Bởi vì bây giờ không phải chơi cờ, mà là huynh dạy ta.” Tiết Phùng Châu mỉm cười rồi vén mái tóc dài của y sang một bên, để lộ phần gáy trắng nõn, thanh mảnh.
Tô Thầm nhíu mày, y cảm thấy Tiết Phùng Châu không phải muốn chơi cờ với mình, mà là có mưu đồ bất chính.
Luồng hơi nóng bỏng từ người phía sau phả vào gáy, sau đó là sự tiếp xúc của đôi môi khô nóng.
Tô Thầm giữ chặt quân cờ, toàn thân căng cứng: “Tiết Phùng Châu.”
“Ừm.” Tiết Phùng Châu nắm lấy mái tóc đen như mực rồi hít hà: “Tiếp tục đi, đừng để ý đến ta.”
“Huynh như vậy, ta...”
“Sao tiểu công tử lại dễ dàng bị ảnh hưởng như vậy?” Tiết tướng quân nói như thể mình là chính nhân quân tử: “Huynh nên làm ngơ mọi sự quấy nhiễu bên ngoài.”
Tô Thầm: “……”
Y không thể nhịn được nữa nên đẩy miệng Tiết Phùng Châu ra: “Vậy huynh cũng đừng hôn ta.”
Tiết Phùng Châu đắm đuối mà nhìn Tô Thầm: “Tiểu công tử.”
Tô Thầm liếc hắn.
“Không cho ta hôn huynh còn đau khổ hơn bị giết nữa.” Tiết Phùng Châu uất ức: “Chúng ta đã là phu phu rồi, hôn một chút thì có gì sai chứ?”
Nói tới đây, đôi mắt đen láy của Tiết Phùng Châu đột nhiên sáng lên: “Ta biết rồi, tiểu công tử sợ hôn ta thì sẽ muốn làm chuyện đó, đúng không?”
Tô Thầm: “……”
“Dù sao tiểu công tử cũng mẫn cảm, nếu huynh muốn, ta sẽ chiều theo.” Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm hôn nhẹ.
Tô Thầm nghe hắn đổi trắng thay đen, cười nhạt một tiếng: “Chứ không phải huynh muốn?”
Tiết Phùng Châu ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Tô Thầm, rồi sờ vào bụng y: “Được rồi, ta thừa nhận, ta muốn.”
Tô Thầm: “Coi chừng kiệt sức mà chết đấy.”
“Ta đã cố gắng tiết chế rồi mà.” Tiết Phùng Châu càng uất ức, hắn hôn nhẹ lên tai Tô Thầm, thấp giọng nỉ non: “Lần này về phủ Thừa tướng ta chưa được ở bên huynh, chẳng lẽ huynh không nhớ ta sao?”
Tô Thầm: “……”
“Ta nhớ huynh lắm.” Tay Tiết Phùng Châu di chuyển lên: “Triều Triều, ta muốn huynh.”
Tô Thầm không thể không cử động.
“Làm chuyện đó quá nhiều không tốt cho cơ thể — ưm.”
Tiết Phùng Châu nhanh chóng dán lấy đôi môi Tô Thầm, lông mi y hơi run rẩy, bàn tay nắm chặt tay Tiết Phùng Châu.
“Ta đã rất kiềm chế.” Hơi thở của hắn gấp gáp: “Nếu có thể, thật muốn đè huynh xuống giường rồi làm chuyện đó mỗi ngày.”
“Đừng ăn nói như vậy.” Tô Thầm thoáng đỏ mặt, mím môi: “Dù sao cũng là ban ngày, huynh... làm nhẹ nhàng thôi.”
Tiết Phùng Châu mỉm cười: “Được, ta sẽ nhẹ nhàng. Chúng ta chỉ làm một lần thôi, phần còn lại để dành tối nay.”
Tô Thầm: “……”
Y căn bản không thể cự tuyệt hắn, thậm chí còn có chút chờ mong... Vốn dĩ, y đến phủ tướng quân cũng không phải là không có ý nghĩ này, như vậy sẽ tiện hơn một chút vì Tiết Phùng Châu không cần phải trèo tường mỗi đêm nữa.
Tô Thầm ngẩng đầu đón nhận nụ hôn của Tiết Phùng Châu.
“Tiểu công tử còn muốn dạy ta chơi cờ không?” Tiết Phùng Châu nhét một quân cờ lạnh lẽo vào tay Tô Thầm: “Chúng ta bắt đầu đi.”
...
Tô Thầm run rẩy khi quân cờ mát lạnh chạm vào gương mặt đang nóng bừng, hàng mi dài khẽ chớp nhìn Tiết Phùng Châu.
Đôi mắt của nam nhân sâu thẳm, giọng nói khàn khàn: “Sao tiểu công tử lại lơ đãng khi đang chơi cờ như vậy? Chúng ta tiếp tục nhé...”
Tô Thầm nắm chặt quân cờ trong tay: “Vậy huynh... đừng thúc mạnh như vậy.”
“Ta không có.” Tiết Phùng Châu liếm răng: “Mong tiểu công tử tiếp tục chỉ giáo.”
Tô Thầm hơi nhắm mắt, cố gắng lờ đi nam nhân phía sau, nhưng cảm giác lấp đầy bên trong cơ thể lại không thể ngó lơ được.
Y nắm chặt quân cờ, vừa xác định vị trí đặt xuống thì Tiết Phùng Châu đột nhiên thúc mạnh vào khiến Tô Thầm không kịp chuẩn bị tinh thần, rên rỉ thành tiếng.
“Tiểu công tử.” Tiết Phùng Châu đặt tay lên xương quai xanh của Tô Thầm, ôm lấy y: “Thoải mái không, tiểu công tử?”
Cú thúc này khiến đầu óc Tô Thầm thoáng chốc trống rỗng, phải mất một lúc y mới lấy lại tinh thần, quân cờ trong tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Y cúi đầu, cắn mạnh vào cánh tay nam nhân.
Những quân cờ trên bàn rơi lạch cạch xuống sàn, nhưng giờ phút này chẳng có ai để ý.
Tiết Phùng Châu giữ nguyên tư thế này mà xuất tinh vào trong Tô Thầm, sau đó bế Tô Thầm đang mềm nhũn vào lòng, khàn giọng hỏi: “Mệt không?”
Tô Thầm lắc đầu nhẹ, rồi lại gật đầu, đôi môi đỏ bừng mím chặt.
Có lẽ cơ thể đã quen với chuyện này, nên chỉ làm một lần không tính là quá mệt.
Tiết Phùng Châu cười nhẹ rồi hôn Tô Thầm, thì thầm: “Ta đưa huynh đi tắm.”
Tô Thầm mềm như bông tựa vào người Tiết Phùng Châu, mái tóc đen xõa dài trên lưng, cả người đều chìm trong làn nước.
Cảm giác bị người khác vuốt ve dưới nước thật sự kỳ quái, Tô Thầm chớp đôi mắt nặng trĩu, vòng tay ôm lấy bả vai Tiết Phùng Châu: “Không phải huynh nói... chỉ làm một lần thôi sao?”
“Ừm.” Tiết Phùng Châu làm ra vẻ mặt chính trực: “Mới vừa rồi quả thật chỉ làm một lần.”
Tô Thầm: “……”
“Tiểu công tử còn muốn nữa sao?” Bàn tay dưới nước dừng lại.
Tô Thầm nghiêng đầu, Tiết Phùng Châu nhìn hàng mi dài run rẩy và đôi môi đỏ khẽ mấp máy của thiếu niên, sau đó nghe thấy tiếng đáp lại khẽ khàng gần như không thể nghe của Tô Thầm.
“Muốn.”
Dòng nước chảy róc rách khe khẽ.
Tiết Phùng Châu ôm lấy eo y, làm tiếng nước vang vọng rõ hơn.
Tô Thầm mơ mơ màng màng nghĩ ngợi, từ thư phòng cho đến hồ tắm... chỗ nào cũng đều đã làm rồi.
“Tiểu công tử.” Giọng nói của Tiết Phùng Châu vang bên tai Tô Thầm: “Ta nghe nói có thể bôi thuốc lên đồ chơi bằng ngọc, rồi đặt vào bên trong để dưỡng chỗ đó. Tiểu công tử có muốn thử không?”
Đồ chơi... Đồ chơi ư?
Tô Thầm lập tức tỉnh táo lại: “... Cho ta dùng sao?”
“Nếu tiểu công tử không thích, chúng ta sẽ không dùng.” Tiết Phùng Châu sợ mạo phạm Tô Thầm, vội vàng nói: “Ta chỉ nghe thái y nói vậy thôi, ta sợ huynh cảm thấy không thoải mái.”
Thật ra Tô Thầm cũng không biết mình có muốn hay không, nhưng y có chút tò mò.
Y ôm lấy vai Tiết Phùng Châu, bất mãn cắn một cái: “Nói chuyện thì nói chuyện, huynh dừng lại làm gì?”
Tiết Phùng Châu: “……”
Hắn bật cười, thuận theo ý muốn của Tô Thầm mà tiếp tục.
Tô Thầm trầm ngâm một lúc mới chậm rãi nói: “Vậy thử xem đi...”
Tiết Phùng Châu sửng sốt, hắn vốn tưởng rằng Tô Thầm sẽ cự tuyệt, nhưng khi thấy y đồng ý thì hắn lại cảm thấy khó chịu. Hắn không muốn bất kỳ thứ gì khác chạm vào Tô Thầm, dù đó chỉ là một vật vô tri vô giác.
Tô Thầm chỉ cảm thấy Tiết Phùng Châu đang dùng lực quá mạnh, hoàn toàn không nhận ra nam nhân đang âm thầm ghen tuông. Y bám chặt vai Tiết Phùng Châu, hàng mi run rẩy: “Nhẹ... nhẹ chút.”
Động tác của Tiết Phùng Châu dần chậm lại, hắn ghé sát vào tai Tô Thầm, thì thầm: “Nếu tiểu công tử thích thì làm thêm vài cái, khi nào ở nhà một mình thì tự mình chơi đùa.”
Tô Thầm lúc này mới chậm chạp nhận ra mùi giấm trong lời nói của Tiết Phùng Châu, y vừa cảm thấy buồn cười, vừa cảm thấy hơi choáng váng: “Không phải chính huynh... nói sao?”
“Là ta nói.” Tiết Phùng Châu cắn nhẹ vào tai Tô Thầm: “Nhưng ta...”
Tầm mắt của Tô Thầm dần trở nên mơ hồ dưới làn hơi nước, y run rẩy hôn lên yết hầu của Tiết Phùng Châu, nỉ non: “Nếu huynh bớt làm vài lần, ta sẽ không bị thương...”
Tiết Phùng Châu lại nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu công tử muốn dùng thử không?”
“Ta chỉ... tò mò thôi.”
Tiếng nước bắn tung tóe càng lúc càng rõ ràng, câu nói sau đó của Tô Thầm cũng không kịp thốt ra.
Cuối cùng, nam nhân ôm y ra khỏi hồ nước, thấp giọng nói: “Ta sẽ cho tiểu công tử dùng nó.”
Bọn họ lại làm từ sáng đến tối.
Tô Thầm mơ mơ màng màng nhắm mắt lại, thầm nghĩ bản thân càng ngày càng sa đọa rồi.