Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 68: Tình Nồng Ý Đượm
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi chọn ngày, lễ thành hôn được ấn định vào tháng Mười, khi ấy thời tiết không quá nóng cũng không quá lạnh.
Hai ngày nay Tiết Phùng Châu phải đến doanh trại, khi hắn trở về vào ban đêm, Tô Thầm đã ngủ rồi.
Hắn tắm rửa sạch sẽ rồi lên giường với Tô Thầm, kéo y vào lòng ôm chặt.
Tô Thầm thoáng mở mắt, dụi đầu vào lòng ngực đối phương, giọng nói khàn đặc vì ngái ngủ, hỏi: “Rất bận sao?”
“Cũng tạm ổn.” - Tiết Phùng Châu khàn giọng đáp lại: “Qua giai đoạn bận rộn này, mọi thứ sẽ ổn thôi.”
Tô Thầm đáp lại một tiếng ừm.
“Vốn định dành nhiều thời gian hơn ở bên đệ trong khi đệ ở đây.” - Tiết Phùng Châu có chút ân hận: “Kết quả lại để đệ ở nhà một mình, chắc đệ chán nản lắm…...”
Tô Thầm vẫn còn hơi ngái ngủ, vỗ nhẹ vào lưng Tiết Phùng Châu: “Không nhàm chán, dù sao đệ ở phủ Thừa tướng cũng sinh hoạt như vậy.”
Tiết Phùng Châu ngược lại càng day dứt trong lòng: “Chờ đến ngày được nghỉ, huynh nhất định dành nhiều thời gian với đệ.”
Tô Thầm mỉm cười, im lặng một lát thì hỏi: “Huynh nói, có phải đệ cũng nên nghĩ xem sau này mình muốn làm gì không?”
“Tiểu công tử muốn làm cái gì?” - Tiết Phùng Châu hỏi.
Tô Thầm suy nghĩ hồi lâu: “Đệ không biết.”
Tiết Phùng Châu cười khẽ: "Vậy thì cứ từ từ suy nghĩ."
“Trước đây đệ nghĩ mình sẽ sống ở chùa Bạch Mã cả đời, nên chưa bao giờ tính đến chuyện tương lai.” - Tô Thầm xoa đầu: “Giờ ngẫm lại, đệ thực sự không biết bản thân muốn làm gì, cảm thấy mọi thứ thật…….mờ mịt.”
“Có huynh ở đây.” - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay của Tô Thầm: “Không cần cảm thấy mông lung, dù đệ muốn làm bất kỳ điều gì, huynh đều sẽ ở bên cạnh đệ.”
Tô Thầm nhẹ nhàng cọ vào cằm Tiết Phùng Châu, sau đó hôn lên yết hầu của hắn, mơ màng hỏi: “Có mệt hay không?”
“Không mệt.” - Hô hấp của Tiết Phùng Châu trở nên gấp gáp: “Tiểu công tử muốn?”
Tô Thầm khẽ lắc đầu.
Tiết Phùng Châu ấn đầu ngón tay lên môi Tô Thầm: “Tiểu công tử không muốn, nhưng lại hôn yết hầu của huynh? Tiểu công tử thật sự không biết hôn ở đó có ý nghĩa gì sao?”
Tô Thầm mở to đôi mắt đào hoa, chậm rãi chớp: “Ngày mai huynh còn phải đến quân doanh, ngủ sớm đi.”
“…… Tiểu công tử làm nổi lên dục vọng trong người huynh, không giúp huynh giải tỏa mà lại muốn ngủ?”
Tô Thầm nói: “Đệ chỉ hôn có một cái, đâu nhất thiết phải làm.”
Tiết Phùng Châu cười hắt một tiếng, cố tình chen vào giữa hai chân Tô Thầm: “Đệ cố ý.”
Tô Thầm cười híp mắt, trông rất nghịch ngợm: “Đệ chính là cố ý.”
“Tiểu công tử cố ý trêu chọc huynh, vậy thì phải gánh lấy hậu quả.” - Tiết Phùng Châu cúi người xuống, ôm trọn Tô Thầm vào lòng, đôi môi lướt từ tai xuống xương đòn: “Dám khi dễ huynh rồi phủi tay bỏ đi à?”
Tô Thầm bị hôn đến mức đầu óc quay cuồng, nghe hắn nói vậy, y cãi lại: “Đệ….Không phải huynh cũng bắt nạt đệ sao?”
Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng tháo đai lưng cho Tô Thầm, cười khẽ: “Vậy huynh cho đệ cơ hội bắt nạt lại huynh.”
Quần áo của Tô Thầm mỏng manh, sau khi vật lộn một hồi đã như nửa cởi nửa mặc.
Đôi mắt đẫm lệ của y lấp lánh dưới trăng: “Hôm nay đệ không muốn. Hành Chu à, buông tha cho đệ nhé.”
Một thân hỏa khí hừng hực của Tiết Phùng Châu đều nghẹn ở phía dưới, nhưng nghe thấy Tô Thầm nói vậy, hắn vẫn buông y ra và hôn lên trán y: “Vậy tiểu công tử ngủ đi, huynh đi tắm.”
Tô Thầm chớp mắt: “Không phải huynh vừa tắm sao?”
Tiết Phùng Châu: “……”
Hắn ủy khuất mà cọ xát chỗ đó vào người Tô Thầm: “Huynh cứng rồi, nhưng tiểu công tử lại mặc kệ huynh. Huynh đương nhiên phải đi giải tỏa cho nó.”
Tô Thầm ôm lấy cổ Tiết Phùng Châu, cười ha ha: “Sao huynh không nhờ đệ giúp?”
“Đệ nói hôm nay không muốn mà.” - Tiết Phùng Châu đáp: “Huynh sẽ nhanh chóng quay lại, đệ ngủ trước đi.”
Tô Thầm trở mình, đè Tiết Phùng Châu xuống dưới, còn y thì ngồi lên người hắn rồi nhìn vẻ mặt bối rối của hắn từ trên nhìn xuống, nói: “Tiết tướng quân, đệ không cho huynh đi.”
Yết hầu Tiết Phùng Châu khẽ động đậy, ánh mắt hắn càng thêm rực lửa. Hắn khàn giọng hỏi: “Tiểu công tử định làm gì?”
Tô Thầm để lộ cổ chân đang đeo chiếc vòng hạt đỏ tươi, bàn chân nhẹ nhàng giẫm lên chỗ đó của Tiết Phùng Châu, đôi mắt cong cong cười híp lại: “Tiết tướng quân, để đệ giúp huynh.”
___________
Tiết Phùng Châu cố tình bồi dưỡng một người kế nhiệm, vì thế dần dần giao lại quyền lực trong quân doanh cho Thẩm Tu. Nhờ thế, hắn có thêm thời gian ở bên Tô Thầm.
Trên đỉnh đầu có tiếng ve kêu râm ran, Tiết Phùng Châu nằm trên ghế trường kỷ, thấy Tô Thầm cầm một cuốn sách đi đến thì chủ động đưa tay ra.
Tô Thầm không hề đề phòng mà bị kéo vào lòng ngực nam nhân, y mắt mở to: “Tiết Phùng Châu!”
“Hửm.” - Nam nhân ngây thơ nhìn Tô Thầm: “Tiểu công tử có chuyện muốn nói?”
Tô Thầm: “……”
Y nghiến răng: “Huynh không sợ làm nhiều đến hỏng sao?”
“Tiểu công tử sợ chỗ nào của huynh làm nhiều đến hỏng cơ?” - Tiết Phùng Châu kéo Tô Thầm vào lòng: “Tiểu công tử nhẹ như vậy, huynh mới phải sợ đệ bị làm hỏng.”
Tô Thầm cảm thấy bị xúc phạm nên cãi lại: “Đệ không có mong manh dễ vỡ như vậy.”
“Tiểu công tử không phải dễ vỡ, mà là vừa mềm mại vừa thơm tho.” - Tiết Phùng Châu vờn sợi tóc của Tô Thầm rồi hít một hơi: “Chỉ muốn cắn một miếng.”
Tô Thầm: “……”
Tô Thầm ngừng vùng vẫy, nằm tựa đầu vào ngực Tiết Phùng Châu, ngón tay lướt nhẹ trên yết hầu của hắn: “Tiết tướng quân, huynh như này có tính là ham mê mỹ nhân hơn quyền lực không?”
Tiết Phùng Châu cười khẽ: “Tiểu công tử, huynh muốn mỹ nhân, cũng muốn cả quyền lực. Nếu không, làm sao huynh có thể bảo vệ đệ?”
Tô Thầm ngẩng đầu lên: “Huynh thật sự muốn gì được nấy.”
“Cũng may huynh có đủ năng lực.” - Tiết Phùng Châu cúi đầu hôn tóc Tô Thầm: “Nếu tiểu công tử muốn gì, huynh cũng sẽ cho đệ.”
Tô Thầm vươn tay giữ lấy mặt Tiết Phùng Châu, cẩn thận quan sát từ trên xuống dưới một lúc rồi nói: “Tiết tướng quân, sắp thành thân rồi……Huynh có lo lắng không?”
“Sao huynh lại lo lắng?” - Tiết Phùng Châu nắm chặt tay Tô Thầm, cố gắng kiềm chế sự hưng phấn: “Cứ nghĩ đến chuyện thành thân với đệ, huynh liền kích động đến nỗi run rẩy, chỉ hận không thể cưới đệ ngay hôm nay.”
Tô Thầm lại tựa đầu xuống, thì thầm: “Nhưng đệ rất lo lắng. Đệ chưa từng thành thân……mới 18 tuổi đã kết hôn với huynh. Nói mới nhận ra, chúng ta quen nhau còn chưa đến một năm.”
Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng vỗ về người trong lòng: “Huynh sẽ đối xử tốt với đệ. Tin tưởng huynh, Triều Triều.”
Tô Thầm mỉm cười hiền hậu: “Tiết tướng quân, huynh nói huynh là kẻ thô kệch, nhưng khi huynh nói lời mùi mẫn, thực ra lại rất dễ nghe.”
“Không phải lời đường mật, mà là lời thật lòng.” - Tiết Phùng Châu vờn những lọn tóc nhỏ của y: “Huynh không biết nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng nếu đệ thích, huynh sẽ học.”
“Như bây giờ là tốt rồi.” - Tô Thầm nói: “Cứ giữ nguyên như vậy đi, không cần học đâu.”
“Học lời ngon ngọt cũng đâu ngọt ngào bằng điểm tâm.” - Tiết Phùng Châu hôn nhẹ lên trán Tô Thầm, giọng trầm ấm nói: “Hoặc là lúc ở trên giường, cố gắng thêm một chút, nói những lời đệ thích nghe, khiến đệ cảm thấy thỏa mãn hơn.”
Tô Thầm: “……”
Y không kìm được mà hỏi: “Huynh có thể bớt nghĩ đến mấy chuyện đó đi không?”
Tiết Phùng Châu nói: “Được thôi, huynh sẽ tỏ ra lạnh nhạt.”
Tô Thầm: “…… Huynh tốt nhất nên làm được đấy.”
“Nếu huynh thật sự lạnh nhạt, đêm dài triền miên, tiểu công tử sẽ nhớ huynh đấy.” - Tiết Phùng Châu vờn tóc của Tô Thầm: “Triều Triều, ngày thường huynh không thấy đệ dùng túi thơm, sao lúc nào đệ cũng thơm tho thế?”
Tô Thầm không trả lời câu hỏi trêu chọc của hắn, mà hỏi ngược lại hắn: “Huynh như vậy, người khác chưa từng có ý kiến gì sao?”
“Ý kiến gì cơ?” - Tiết Phùng Châu dừng lại một chút rồi cười nhạt: “Yên tâm đi, thay vì có ý kiến, họ rất yên tâm với tài năng của huynh.”
Tô Thầm nói: “Sau này phủ tướng quân và phủ Thừa tướng có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Đệ không sợ gì cả, nhưng đệ lo lắng cho cha mẹ.”
“Tiểu công tử, hãy tin tưởng huynh.” - Tiết Phùng Châu ôm eo Tô Thầm, nhẹ giọng nói: “Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.”
Tô Thầm thả lỏng người rồi hôn lên khóe môi Tiết Phùng Châu: “Đệ đương nhiên tin tưởng huynh.”
Tiết Phùng Châu một lần nữa kéo Tô Thầm nằm lên ngực mình, lắc lư chiếc ghế trường kỷ: “Phu quân của đệ đã chết một lần rồi, sao có thể dễ dàng rơi vào cùng một cái bẫy hai lần chứ?”
Tô Thầm cắn mạnh vào cằm Tiết Phùng Châu: “Đã nói không được xưng phu quân lúc bình thường rồi mà.”
“Huynh cũng có thể gọi tiểu công tử là phu quân.” - Tiết Phùng Châu bật cười: “Tiểu công tử thích gọi huynh thế nào cũng được.”
Tô Thầm: “……”
Y hừ một tiếng, lẩm bẩm: “Được thôi, phu quân thì phu quân, dù sao cũng chỉ là cách gọi thôi, gọi thế nào cũng như nhau.”
“Nhiều người gọi đệ là Triều Triều, nhưng huynh muốn được gọi đệ bằng một cái tên độc nhất vô nhị, chỉ mình huynh mới có thể gọi.” - Tiết Phùng Châu thì thầm vào tai y: “Vậy nên huynh mới gọi đệ là tiểu công tử, nhưng vẫn sẽ có người khác gọi đệ là tiểu công tử…….”
Tô Thầm không chịu nổi giọng điệu nũng nịu của Tiết Phùng Châu, tai y đỏ bừng: “Được được, huynh muốn gọi gì thì gọi. Đừng….đừng tỏ ra đáng thương với đệ.”
Tiết Phùng Châu nhìn vành tai ửng hồng của Tô Thầm, trong lòng ngứa ngáy, nói: “Gọi thế nào cũng được sao?”
“Gọi gì cũng được.” - Tô Thầm phồng má: “Đừng hỏi đệ nữa.”
“Bảo bối.” - Giọng Tiết Phùng Châu có chút khàn khàn: “Tiểu bảo bối.”
Tô Thầm: “……”
Y im lặng nhìn Tiết Phùng Châu, dưới ánh mắt rạng rỡ ý cười của hắn, y cuối cùng cũng nghẹn ngào thốt lên: “Lúc bình thường không được gọi đệ như vậy.”
“Làm đệ nhớ đến chuyện trên giường à?”
Tô Thầm: “……”, y vỗ cái bộp che miệng Tiết Phùng Châu, đôi mắt màu hổ phách lấp lánh ánh nước: “Dù sao không được là không được.”
“……” - Tiết Phùng Châu gật đầu.
Tô Thầm buông tay rồi đứng dậy khỏi ngực Tiết Phùng Châu: “Không nói chuyện với huynh nữa.”
Tiết Phùng Châu lúc này đỡ y đứng dậy, sau đó cũng đứng dậy theo: “Tiểu công tử, chúng ta dựng một cái xích đu trong sân nhé?”
Tô Thầm ngoảnh đầu lại: “Xích đu? Sao tự nhiên huynh lại nghĩ đến cái này?”
“Sân rộng nhưng trống trải, trang trí thêm vài thứ cũng tốt.” - Tiết Phùng Châu đi đến sờ vào gốc đại thụ bên cạnh: “Sau đó trồng thêm hoa. Tiểu công tử thích hoa gì? Khi nào rảnh chúng ta cùng nhau trồng nhé?”
Tô Thầm nói: “Không phải huynh thường xuyên tập võ sao? Nếu trồng hoa sẽ không còn đủ rộng rãi để tập nữa.”
“Huynh không thiếu chỗ để tập võ. Nếu đệ thích, hôm nay huynh sẽ làm ngay.” - Tiết Phùng Châu nói.
“Huynh làm ư?”
“Đương nhiên rồi.” - Tiết Phùng Châu nói: “Huynh cũng không yên tâm để người khác làm."
Tô Thầm nói: “Vậy đệ giúp huynh nhé.”
Tiết Phùng Châu mỉm cười: “Được.”
Tiết Phùng Châu là kiểu người nói là làm, hắn lập tức sai hạ nhân mang dụng cụ và vật liệu đến rồi bắt đầu đóng xích đu.
Tô Thầm ở một bên ngắm nhìn: “Huynh có cần đệ làm gì không?”
“Huynh cần tiểu công tử ngồi bên cạnh ngắm huynh.” - Tiết Phùng Châu nói: “Như vậy huynh sẽ có rất nhiều động lực.”
Tô Thầm: “…… Nhưng huynh nói sẽ để đệ giúp mà.”
“Tiểu công tử ở cùng huynh chính là giúp huynh rồi.” - Tiết Phùng Châu cười rộ lên: “Những thứ này không nặng không nhẹ, nhỡ làm đệ bị thương thì sao?”
Tô Thầm bĩu môi: “Huynh coi thường đệ.”
“Vậy tiểu công tử trò chuyện với huynh đi?” - Tiết Phùng Châu nói tiếp: “Nói chuyện gì cũng được."
Nói chuyện phiếm ư?
Tô Thầm ngẩng đầu nhìn đại thụ vươn những tán lá tươi tốt: “Hành Chu, huynh có từng hận cha mẹ mình không?”
Tay Tiết Phùng Châu khẽ dừng lại, hắn im lặng một lúc mới đáp: “Huynh không hận họ, nói đúng hơn là không có chút tình cảm nào. Ngay khoảnh khắc họ bỏ rơi huynh, huynh đã không còn chút liên hệ nào với họ nữa.”
Tô Thầm rũ mắt nhìn Tiết Phùng Châu, sau đó cúi người xuống, từ phía sau vòng tay ôm lấy cổ Tiết Phùng Châu: “Từ nay về sau, đệ sẽ mãi mãi ở bên cạnh huynh."
Tiết Phùng Châu mỉm cười, buông cưa xuống rồi nắm lấy tay Tô Thầm: “Huynh cũng vậy, huynh tuyệt đối sẽ không rời xa tiểu công tử, cho dù có chết thành quỷ cũng sẽ bám theo đệ.”
Tô Thầm: “......Xin huynh đừng nhắc mấy chuyện ma quỷ nữa.”
“Huynh nói thật mà.” - Tiết Phùng Châu nói: “Mỗi lần tưởng tượng tiểu công tử sẽ chung sống bên cạnh người khác sau khi huynh chết đi là huynh lại ghen ghét đến mức có thể bò ra khỏi quan tài, sau đó giết chết những kẻ thèm muốn tiểu công tử.”
Tô Thầm: “……”
Y rụt tay lại, trừng mắt nhìn Tiết Phùng Châu: “Huynh đúng là đầu óc không bình thường.”
Tiết Phùng Châu tiếp tục cưa gỗ, còn Tô Thầm thì nghịch dây mây và dây thừng: “Phải làm bao lâu vậy?”
“Không lâu, nếu chỉ làm xích đu dây thì có thể làm xong trong hôm nay.”
Tô Thầm “ồ” một tiếng rồi ngồi xổm bên cạnh Tiết Phùng Châu, đưa cho hắn những vật liệu cần thiết.
“Tiểu công tử cẩn thận, đừng để tay bị thương.”
Tô Thầm gật đầu: “Yên tâm đi, đệ không đến mức vụng về như vậy.”
Tiết Phùng Châu lại cười, động tác của hắn rất nhanh nhẹn, không khác gì một thợ mộc thực thụ.
“Huynh từng làm thợ mộc sao?” - Tô Thầm tò mò hỏi.
“Chưa từng, nhưng ở trong quân doanh, mọi thứ đều phải tự mình làm nên đã thành thói quen.” - Tiết Phùng Châu đục lỗ trên ván gỗ: “Quen tay hay việc.”
Tô Thầm lại “ồ” lên, ánh mắt chuyển sang đôi bàn tay thô ráp của Tiết Phùng Châu, sau đó dụi mắt.
“Nếu tiểu công tử mệt thì đi ngủ đi, có lẽ huynh sẽ làm xong trước khi đệ tỉnh dậy.” - Tiết Phùng Châu nói: “Tốt hơn hết nên ăn chút gì đó trước khi ngủ nhé.”
Tô Thầm lại dụi mắt: “......Ừm.”
“Cần huynh dỗ đệ ngủ không?” - Tiết Phùng Châu hỏi.
Tô Thầm lắc đầu: “Không cần. Đệ đi ngủ một lát đây, chốc nữa lại làm cùng huynh.”
Một nụ cười nở trên môi Tiết Phùng Châu, hắn đáp: "Được."