Sợi dây ngũ sắc và ánh mắt chạm nhau

Bồ Tát Điên - Cương Qua

Sợi dây ngũ sắc và ánh mắt chạm nhau

Bồ Tát Điên - Cương Qua thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ban đầu, Kỷ Văn Châu đã sắp xếp để dì Ngô, người từ nhỏ đã chăm sóc Chân Chân, cùng với chị gái thay phiên nhau chăm sóc cô bé.
Nhưng sau khi dì Ngô xin nghỉ một ngày rồi trở về, lại bất ngờ đề xuất muốn nghỉ việc.
“Dì có việc gì gấp lắm sao?” Kỷ Văn Châu khó xử nói, “Tôi có thể cho dì nghỉ dài ngày mà.”
Chân Chân không ỷ lại nhiều người, hơn nữa cô bé còn rất kén chọn. Dì Ngô đã bắt đầu chăm sóc Chân Chân từ khi cô bé mới ba tuổi.
“Con gái tôi sắp sinh, hôm qua đi kiểm tra thì tình hình không được tốt lắm, mấy tháng này đều cần có người chăm sóc. Đợi sinh xong, có lẽ tôi cũng phải giúp trông cháu.”
Nghe vậy, Kỷ Văn Châu cũng đành chịu, dù sao con cái nhà ai cũng quan trọng cả.
Nhưng trong chốc lát muốn tìm được người thích hợp thì cũng không dễ chút nào.
“Để em đi.” Lương Kinh Phồn biết chuyện liền chủ động đề xuất, “Gần đây em có chút thời gian rảnh. Chị cứ bảo giáo viên sắp xếp giờ dạy vào khoảng bốn giờ đến sáu giờ.”
Kỷ Văn Châu thở phào nhẹ nhõm, “Được được, thế thì tốt quá rồi!”
Anh ấy chịu đi, Chân Chân chắc chắn sẽ càng vui hơn.
Lương Kinh Phồn cố định đến đây hai ngày mỗi tuần, dần dần cũng trở nên thân thiết với mọi người trong viện. Một số bệnh nhân nhìn thấy anh đều rất vui vẻ, phần lớn sẽ chủ động chào hỏi anh. Anh biết rất nhiều chuyện, ai đến bắt chuyện với anh cũng không bị anh lạnh nhạt. Đề tài gì anh cũng có thể tiếp chuyện, hơn nữa lại chẳng hề có chút kiêu căng nào.
Ở nơi này, có rất nhiều bệnh nhân quanh năm không thể ra ngoài, người nhà của họ cũng cơ bản đã trong trạng thái buông xuôi. Thực ra họ rất cô độc, hiếm khi có người không nhìn họ bằng ánh mắt kỳ thị mà ở chung, còn sẵn lòng nói với họ rất nhiều chuyện bên ngoài. Có một bệnh nhân tự cho mình là thực vật, không giao lưu với bất kỳ ai, vậy mà khi Lương Kinh Phồn tới lại cũng chịu nói với anh vài câu.
Bạch Thính Nghê lần đầu tiên nhìn thấy anh giao lưu với người khác như vậy, kinh ngạc vô cùng.
“Anh làm thế nào vậy? Phải biết trước đây chúng tôi đã tốn bao nhiêu công sức để anh ta chịu mở miệng nói chuyện đấy.”
“Anh ta cảm thấy tôi và anh ta là cùng một loại. Thực vật chúng tôi có ngôn ngữ giao tiếp riêng của mình.” Anh đùa một câu nhỏ.
“Ồ? Thế các anh đã nói chuyện gì với nhau?”
Lương Kinh Phồn nói: “Anh ta hỏi tôi thích loại đất nào, tôi nói tôi thích đất cát hơn. Anh ta rất tức giận, nói một cây thực vật sao có thể thích đất cát chứ? Dù sao thì thực vật cơ bản không thể sống trong đất cát.”
“Ừm… vậy vì sao anh lại thích đất cát đến vậy?”
“Gió thổi tới đâu thì cát có thể bay tới đó.” Anh chớp chớp mắt nói, “Nếu gió lớn thêm một chút thì có thể biến thành bão cát có sức phá hoại rất mạnh, cuốn theo những cây cối hoặc hạt giống không thể tự mình di chuyển bay về phương xa. Cảm giác ấy rất ngầu.”
“Ừm… xin lỗi, tôi không hiểu được tâm trạng của anh lắm. Tôi nghe chỉ thấy mũi ngứa muốn hắt xì…”
Anh cất tiếng cười sảng khoái.
Bệnh nhân bên cạnh dường như cũng cộng hưởng theo, bật cười thành tiếng.
“…”
“Thật kỳ diệu.” Bạch Thính Nghê nói, “Tôi có chút tò mò không biết trong mắt anh ta những người khác là gì?”
“Để tôi hỏi xem sao.”
Hai người thì thầm to nhỏ một lúc. Bạch Thính Nghê đứng bên cạnh thực sự nghe không hiểu gì, chỉ có thể bắt được lác đác vài chữ quen thuộc.
Khi Lương Kinh Phồn nói thứ ngôn ngữ mà cô không thể hiểu ấy, cổ họng và đầu lưỡi anh phát ra một loại âm điệu rất mềm mại, có âm còn kéo dài một chút, nghe như đang dỗ dành người ta vậy.
Hai phút sau, Lương Kinh Phồn quay sang nói với cô: “Anh ta nói ông lão đào đất là chuột chũi, còn họa sĩ là một vòng tròn phát sáng.”
“Thế còn tôi thì sao? Tôi thì sao?”
“Sư tử. Trong mắt anh ta, cô là một con sư tử màu vàng.”
“…” Bạch Thính Nghê cạn lời mấy giây, “Ý là tôi rất dữ sao?”
“Chắc là không… đâu.” Anh nói với vẻ hơi do dự.
“…”
Bạch Thính Nghê hùng hổ đi tới, rồi hung hăng phủ chiếc áo mưa trong tay lên người anh.
“Tiểu Dương, sắp mưa rồi, cậu không thể cứ dầm mưa mãi, sẽ thối rễ đấy, hiểu chưa?”
Anh lẩm bẩm một câu, nhưng không hề phản kháng.
Bạch Thính Nghê quay đầu hỏi người đàn ông: “Anh ta có phải đang mắng tôi không?”
“Không, anh ta giải thích rằng vừa rồi không phải ý nói cô rất dữ.”
“Vậy là có ý gì?”
“Anh ta nói…” Người đàn ông dừng một chút, nhìn về phía cô, “Cô rất đẹp.”
Dù không biết nghe người ta khen mình là một “con sư tử xinh đẹp” rốt cuộc có nên vui hay không, nhưng động tác đội mũ áo mưa trên tay của cô rốt cuộc cũng nhẹ đi vài phần.
Cuối cùng cô còn cẩn thận kéo chặt dây mũ, tránh để gió thổi bung ra.
“Ngoan, sau này chúng ta chỉ nói nửa câu sau thôi là được rồi nhé.”
Anh ta “a a” hai tiếng đáp lời.
Bạch Thính Nghê buồn bực, “Chẳng lẽ thật sự có ngôn ngữ thực vật gì đó sao?”
Lương Kinh Phồn nhịn không được bật cười, “Thực ra đó là phương ngữ của một vùng phía nam.”
“Tôi đã bảo mà… Nhưng mà, sao anh lại nghe hiểu được phương ngữ ở đó?”
Nụ cười của anh nhạt đi vài phần, “Mẹ tôi là người ở đó.”
Nhận thấy sự thay đổi nhỏ trong giọng nói của anh, Bạch Thính Nghê rất biết điều mà không hỏi thêm nữa.
Anh cũng rất nhanh điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
Chỉ trong mấy câu nói, quả nhiên trời đã đổ mưa.
Bệnh nhân mắc chứng hoang tưởng đưa tay ra, muốn đón lấy nước mưa đang rơi xuống, nhưng mưa không lớn, chỉ có vài giọt rơi lên cánh tay anh ta. Anh ta ngẩng đầu nhìn trời, mấy giọt nước rơi lên hàng mi, anh ta chớp mắt thật nhanh.
Hàng mi ướt sũng khiến anh ta trông ngây thơ như trẻ con thêm mấy phần. Anh ta lại lẩm bẩm một câu: “Đất và nước ở đây, không có thứ xấu xa.”
Anh ta nhìn cũng rất trẻ, cũng chỉ mới ngoài hai mươi tuổi, vậy mà lại tự nhốt mình trong thế giới ảo tưởng, mãi không chịu tỉnh lại.
Tết Đoan Ngọ được nghỉ liền ba ngày, Chân Chân cũng được đón về nhà để ăn lễ.
Tan làm về nhà, Bạch Thính Nghê nhìn thấy bố mẹ đang treo xương bồ và ngải cứu lên cửa. Thấy cô trở về, Diệp Xuân Sam vẫy tay gọi, “Mau, con qua giúp bố con một chút. Bánh chưng trên bếp chắc gần xong rồi, mẹ phải vào xem.”
Lúc bóc bánh, Bạch Lương Chương nhắc tới một chuyện.
“Bố có một ông bạn già nói với bố rằng ông ấy có một cậu con trai, tuổi tác cũng xấp xỉ con, muốn hai đứa gặp mặt xem thử.”
“Bố mẹ vội vàng gả con đi thế sao? Con mới hai mươi lăm tuổi thôi mà!”
Diệp Xuân Sam tiếp lời: “Mẹ biết người trẻ các con bây giờ đều có chủ ý riêng. Ý mẹ là để con cứ xem trước, chọn lựa một chút thôi, cũng không phải nhất định phải có kết quả gì. Con không cần bài xích chuyện xem mắt, cứ coi như là một cách để quen thêm bạn bè, nhé?”
“Con không bài xích, con chỉ là không nỡ xa bố mẹ thôi.”
Bạch Lương Chương nhàn nhạt lên tiếng, “Bố với mẹ con còn muốn sớm được sống thế giới hai người nữa.”
Bạch Thính Nghê đột ngột ngồi bật dậy, lá bánh dính dấp rơi bộp xuống mặt bàn, giận dữ nói: “Mẹ, đây cũng là ý của mẹ sao?”
Diệp Xuân Sam: “Lát nữa con lau bàn!”
“Mẹ!”
Diệp Xuân Sam đứng dậy: “Mẹ đi dọn bếp đây.”
“Vợ à, anh đi rửa bát.”
“…”
Sau bữa tối, cả nhà ba người ngồi trên ghế sofa xem ti vi.
Bạch Thính Nghê nằm trên đùi Diệp Xuân Sam, mặc cho ngón tay bà từng chút từng chút vuốt ve mái tóc cô.
“Con gái ngoan, tuy mẹ yêu con, nhưng con phải biết, bạn đời mới là người quan trọng nhất của con. Chỉ có hai con mới là người phải ở bên nhau cả đời. Hai con yêu nhau thì con của các con mới hạnh phúc.”
“Hừ, trong mắt con, bố mẹ mới là quan trọng nhất.”
“Ngốc à.” Diệp Xuân Sam nói, “Bố mẹ có cuộc đời của bố mẹ. Con là một phần trong cuộc đời của bố mẹ, nhưng bố mẹ cũng chỉ là một phần trong cuộc đời của con thôi.”
“Bây giờ còn đâu cái gọi là ở bên nhau cả đời. Tình huống như bố mẹ đã rất hiếm rồi.”
“Cho nên mới bảo con gặp nhiều một chút, sàng lọc cho kỹ đấy chứ.”
“Được rồi, anh ta làm nghề gì? Có đẹp trai không?”
“Nhân phẩm tốt mới là quan trọng nhất, mặt mũi đẹp hay không thì có gì quan trọng đâu.” Bà liếc nhìn người đàn ông ở phía bên kia ghế sofa, “Năm đó mẹ là nhìn trúng nhân phẩm của bố con tốt đấy. Một người đàn ông chỉ cần lương thiện, nhân phẩm tốt, các phương diện khác cơ bản đều sẽ không kém.”
Bạch Lương Chương làm bộ nghiêm chỉnh xem ti vi, nhưng khóe miệng đã không thể ép xuống được nữa rồi.
“Đó là vì người ngủ chung một giường với anh ta không phải là bố mẹ! Bố mẹ đương nhiên sẽ cảm thấy không sao cả.” Bạch Thính Nghê mạnh mẽ phản đối.
Diệp Xuân Sam véo miệng cô, “Con gái nhỏ mà nói năng chẳng có lấy một chút giữ mồm giữ miệng gì cả.”
“Ưm ưm!” Cô quay đầu tránh ra, hiên ngang nói, “Chẳng lẽ con nói không đúng sao? Nếu bố con xấu trai, năm đó dù có giúp một trăm bà cụ dọn hàng trong mưa, mẹ nhiều nhất cũng chỉ khen ông ấy là người tốt thôi.”
“… Con nhóc chết tiệt này, chỉ mình con là hiểu nhiều chuyện.”
“Hừ hừ.” Trước khi bị đánh, cô ôm gối chạy biến về phòng.
Một ngày trước Tết Đoan Ngọ, vào lúc bốn giờ chiều.
Bạch Thính Nghê đang ở quán cà phê chờ đối tượng xem mắt thì thanh trạng thái đột nhiên bật ra một tin nhắn WeChat của Lương Kinh Phồn.
Ngón tay cô khựng lại một chút, rồi bấm vào. Đó là một tấm ảnh.
Một sợi dây ngũ sắc đan thủ công được buộc trên cánh tay trắng trẻo mũm mĩm của bé gái, trông rất đáng yêu.
Đây là ý gì?
Đang do dự không biết trả lời thế nào thì lại có thêm một tin nhắn thoại gửi tới.
Giọng nói non nớt của bé gái truyền ra từ ống nghe.
[Chị Bạch ơi, dây ngũ sắc Đoan Ngọ này là do em tự đan đấy.]
Hóa ra là Chân Chân dùng điện thoại của Lương Kinh Phồn để gửi.
Trái tim đang treo lơ lửng bỗng chốc hạ xuống.
Nghĩ tới việc cô bé không biết chữ, Bạch Thính Nghê cũng trả lời bằng tin nhắn thoại.
[Em vậy mà biết làm cái này, học từ khi nào thế?]
[Em xem trên máy tính bảng hai lần là học được ngay rồi.]
[Chân Chân giỏi quá.]
Bạch Thính Nghê phóng to tấm ảnh. Ở góc trên bên trái, cô nhìn thấy tay của Lương Kinh Phồn.
Ống kính không lấy nét vào, nên hình ảnh hiện ra hơi mờ. Trong ảnh lộ ra một đoạn cổ tay áo sơ mi màu đen. Mơ hồ còn có thể thấy trong tay anh cầm một cuốn sách. Sợi dây ngũ sắc siết dưới xương cổ tay gầy guộc, đối lập rõ rệt với làn da tái nhợt của anh.
[Mẹ và chú Phồn đều có rồi, em cũng chuẩn bị cho chị một cái. Lát nữa em sẽ mang tới bệnh viện tặng chị nhé.]
[Nhưng hôm nay chị không ở bệnh viện, đã nghỉ lễ rồi mà.]
[A, em quên mất, thế thì làm sao bây giờ!]
Bạch Thính Nghê không muốn phụ tấm lòng của cô bé nên đang nghĩ cách.
Cuộc gọi video bật tới.
Cô soi mình qua tấm kính một chút, lúc này mới nhận máy.
Đầu tiên cô nhìn thấy là cái trán to của Chân Chân. Cô bé chọc vào điện thoại lẩm bẩm: “Chị Bạch đâu rồi.”
“Em ngẩng đầu lên xem.”
Nhìn thấy cô, cô bé vui vẻ nói: “Chị ơi, chị đợi em một chút, em đi lấy cái của chị mang tới.”
Không đợi cô kịp mở miệng nói gì.
Cô bé từ trên ghế nhảy xuống, rồi chạy đi.
Sau khi ống kính trống không, Bạch Thính Nghê trực tiếp nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa phía sau. Tư thế của anh không khác mấy so với lúc Chân Chân chụp ảnh khi nãy, cuốn sách trong tay vẫn là cuốn đó.
Nghe thấy động tĩnh, anh quay đầu nhìn sang. Bàn và sofa cách nhau không tính là gần, anh hẳn là không nhìn rõ người trong điện thoại. Nhưng không hiểu vì sao, cô vẫn theo bản năng né sang bên cạnh ống kính một chút.
Rất nhanh, cô nghe thấy tiếng bước chân “thình thịch”. Gương mặt đỏ hồng của cô bé xuất hiện, giơ sợi dây ngũ sắc lên trước ống kính, “Chị Bạch, chị có thích cái này không?”
“Wow, đẹp quá.”
Cô bé cười hì hì, như nóng lòng muốn chia sẻ bảo vật ra ngoài, “Thế thì em đưa cho chị bằng cách nào đây?”
“Hay là… ngày mai chị tự tới lấy nhé?”
“Không được, cái này nhất định phải đeo trước khi mặt trời mọc vào ngày Đoan Ngọ thì mới trừ tà xua đuổi xui xẻo.”
“Cái này…”
Một lớn một nhỏ trước màn hình cùng rơi vào tình thế khó xử.
Bạch Thính Nghê nghe thấy tiếng bước chân rất khẽ, rồi một bàn tay từ phía trên đầu cô bé vươn tới, cầm lấy điện thoại. Màn hình tạm thời bị ngón tay che mất hai giây, sau đó là tiếng tay áo cọ xát sột soạt. Tiếp theo, một gương mặt thanh tú mà sáng sủa xuất hiện trong màn hình.
Bốn mắt nhìn nhau.
Trong ngực cô bỗng thắt lại, vô cớ cảm thấy có chút hoảng loạn.
Đây hình như vẫn là lần đầu tiên cô nhìn rõ gương mặt anh một cách chân thực, trực quan như vậy. Mày thanh mắt tú, sống mũi cao thẳng tắp, từ sơn căn nhô lên, tự nhiên nối liền với xương mày. Xương mày của một người nếu quá lõm sẽ trông u ám, quá nhô lại lộ vẻ ngông cuồng. Mà đường nét xương của Lương Kinh Phồn thì ẩn hiện mà nổi lên, trong sự ôn nhu lại mang theo một cỗ khí thế như ngọc bích treo núi.
Người đàn ông khẽ hỏi: “Bây giờ cô không tiện sao? Tôi có thể đưa Chân Chân mang qua cho cô.”