25. Chương 25: "Tôi giống cậu, cũng làm điều tương tự"

Búp Bê - A Lý Thỏ

Chương 25: "Tôi giống cậu, cũng làm điều tương tự"

Búp Bê - A Lý Thỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cách xưng hô này lúc nào cũng phát huy tác dụng, ít nhất nó cũng khiến hắn dừng lại, quay đầu nhìn về phía tôi.
Tôi thấy hắn chần chừ, vội vàng nói một tràng lời khiến người nghe buồn nôn: "Đừng đi, em đau quá, anh quay về đi, đừng bỏ rơi em."
Hắn do dự một lát, rồi đóng cánh cửa đang hé mở chỉ còn một khe nhỏ, xoay người quay lại phía tôi. Hắn bước đến, ngồi xổm bên cạnh tôi, tay chân tôi vẫn bị trói chặt không thể cử động, tôi cầu xin: "Anh thả em ra đi."
Hắn không nhúc nhích: "Anh phải đi......" mới nói được nửa câu, tôi nhận ra hắn vẫn chưa từ bỏ ý định ra ngoài, vội vàng ngắt lời: "Không được đi ra ngoài!"
Tôi không dám hành động thiếu suy nghĩ để kích động hắn, chỉ có thể ngẩng đầu lên cố gắng lấy lòng: "Em chỉ thích anh, thật sự, chỉ thích mỗi anh thôi, anh mà để em ở nhà một mình là em sẽ rất buồn, xin anh......"
Nếu là người bình thường, thói quen quay mặt như lật bánh tráng của tôi vừa nói xong rồi quay sang bảo thích quả thực vừa lố bịch vừa khó coi, chỉ cần liếc mắt một cái là lộ hết, nhưng may mắn thay hắn không phải con người, dù có là người thì cũng không bình thường, nên rất dễ lừa. Hắn tin những lời tôi nói.
Hắn cởi trói tay chân tôi, ôm chặt tôi vào lòng, cọ mặt vào tai tôi: "Tuyệt quá."
Tôi túm lấy quần áo trên người hắn, dùng chân đẩy con dao sắc nhọn hắn vừa ném sang một bên, sau khi ngăn không cho hắn ra ngoài, tôi vùi mặt vào cổ hắn, không lên tiếng.
Khi không còn trong tầm mắt của hắn nữa, tôi lo lắng cắn xé đến chảy máu.
Cái thứ điên không có lý trí này!
Không còn thời gian nữa, tôi phải, phải loại bỏ hắn càng sớm càng tốt!
Để ngăn chặn hắn làm những hành động cực đoan như vậy thêm lần nữa, tôi quyết định dỗ hắn, dù chán ghét muốn nôn nhưng vẫn phải chịu đựng, phải tìm mọi cách khả thi.
Hắn học rất nhanh, nhanh chóng đã học được cách chụp ảnh trên điện thoại của tôi, tất cả ảnh của Lương Chi Đình đã bị hắn xóa hết, hắn bắt đầu chụp tôi và hắn. Hầu hết thời gian camera đều hướng về phía tôi, bất kể tôi đang làm gì, cho dù tôi đang ngủ, cứ hễ rảnh rỗi là hắn sẽ chụp, dường như không bao giờ thấy chụp đủ.
Chụp xong vẫn chưa đủ, hắn khăng khăng muốn in ra rồi treo lên tường. Ban đầu hắn không biết cách làm, năn nỉ ỉ ôi muốn tôi dạy, tôi sợ động chạm đến dây thần kinh nhạy cảm của hắn, chỉ cần yêu cầu không quá đáng thì tôi sẽ ngoan ngoãn tuân thủ, vì vậy tôi đã dạy hắn một lần. Không ngờ hắn học một lần là biết, sau đó tôi không cần phải làm gì nữa, hắn tự chụp ảnh tự in ảnh rất vui vẻ.
Hành động ám ảnh điên cuồng này, giống hệt như lúc tôi treo những bức ảnh chụp lén Lương Chi Đình lên khắp phòng.
Chỉ trong vài ngày, trên bức tường nhà tôi phủ kín ảnh của tôi và hắn, thậm chí số lượng ảnh còn nhiều hơn lúc trước. Nếu không phải vì trần nhà quá cao, tôi tin rằng hắn sẽ dán phủ kín cả trần nhà.
Nếu chỉ thế thôi thì chẳng có gì để nói, kể từ ngày đó hắn trở nên phát điên, ngày nào cũng hỏi tôi một câu: "Em thích ai? Là anh, hay là hắn?"
Hắn bắt đầu tự so sánh bản thân với Lương Chi Đình.
Tôi có thể trả lời bằng câu khác không? Đương nhiên là không. Thế nên lần nào tôi cũng trả lời y hệt một cách máy móc: "Là anh."
"Chỉ thích anh."
Khi nghe được câu trả lời, khóe miệng của hắn hơi nhếch lên, một cử động nhỏ, nhưng có thể thấy được. Ngày qua ngày, hắn học được cách mỉm cười.
Tôi biết mình không còn nhiều thời gian nữa.
Hắn đang học theo cách thích tôi như cách tôi thích Lương Chi Đình,...... nếu hắn thực sự biết thích là gì.
Đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ khi tôi gọi điện cho người làm búp bê, tôi chưa nghĩ ra được cách thoát ra khỏi hắn.
Mỗi ngày khi đi tắm, hắn sẽ vào phòng tắm cùng tôi, đợi tôi tắm xong, hắn đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Hôm nay vẫn như thế.
Phòng tắm tràn ngập hơi nước, những giọt nước lăn xuống cửa kính, nhỏ giọt xuống gạch lát sàn.
Tôi nhìn chằm chằm vào giọt nước vỡ vụn, rồi chuyển ánh mắt sang con búp bê đang đứng bên cạnh bồn tắm.
Hắn cúi đầu nhìn tôi, quan sát từng cử động của tôi.
Không khí ẩm ướt, vài giọt nước nhỏ đọng lại trên đuôi tóc hắn, kết thành một lọn. Tôi đảo mắt, bỗng chốc giác ngộ, đã có cách.
Tôi nói bằng giọng khàn khàn: "Ngồi xuống đi."
Hắn nghe lời tôi ngồi xuống, hai tay tôi vòng qua cổ hắn, đến gần hôn môi với hắn, vì để tôi được thoải mái khi hôn, hắn quỳ trên mặt đất, phối hợp ăn ý với tôi.
Tôi hé mắt, nhìn hắn trong khoảng cách gần. Bàn tay đặt ở gáy hắn, vuốt ve tóc sau đầu hắn, ngón tay dần dần đi xuống, nhích dần ra sau tai hắn, trước khi tôi kịp chạm vào cái nút tròn nhỏ, những ngón tay cứng như sắt của hắn đã kẹp chặt cổ tay tôi, không thể cử động.
Đúng vậy, tôi đã từng làm thế một lần, hắn cũng đã bị lừa một lần, nên cũng dễ hiểu việc bây giờ hắn cảnh giác khi hôn tôi.
Tôi biết hắn sẽ như vậy, không có gì ngạc nhiên.
Cái nắm của hắn làm tôi đau, nhưng tôi không vùng vẫy, ngược lại hôn hắn càng sâu. Hắn nắm chặt tay tôi, có lẽ nghĩ rằng không còn nỗi lo gì nữa, nên đã thả lỏng, tôi nhìn mí mắt khép lại của hắn, đôi mắt nặng nề âm u kia cũng thoáng biến mất. -- đây là cơ hội duy nhất của tôi.
Khi tôi vòng tay qua cổ hắn kéo hắn vào bồn tắm, rõ ràng là hắn không phản ứng.
Tôi đẩy chân vào mép bồn tắm để lấy đà, dùng hết sức người, quấn chặt hắn như một con trăn, khoảnh khắc nửa cơ thể của hắn chìm trong nước ấm, nước bắn tung tóe, khoảng hai ba giây sau khi chạm vào mặt nước, chuyển động của hắn đột nhiên chậm lại trong giây lát, giống như một cỗ máy bị chập mạch, lực giữ cổ tay tôi cũng nới lỏng ra đôi chút.
Tôi nắm lấy cơ hội khó kiếm này, lập tức xoay người ngồi dậy, nhấn vào cái nút ở phía sau tai hắn.
Tít--
Tiếng dòng điện đứt quãng vài lần, đồng tử của hắn từ từ giãn ra, nước bắn lên má, che kín miệng mũi. Chỉ trong chớp mắt, hắn bất động.
Hành động này diễn ra rất nhanh, khi tôi xác định mình đã thực sự làm được, tôi nhận ra mình đã nín thở vì lo lắng từ nãy đến giờ, lồng ngực đau nhức.
Có vẻ công tắc của hắn không bị trục trặc, vậy tại sao lần trước đột nhiên hắn tỉnh dậy?
Những việc này tôi không thể tự mình giải đáp được, người duy nhất có thể trả lời câu hỏi của tôi là người làm búp bê trên núi kia.
Tôi không dám lãng phí thời gian, đứng dậy khỏi bồn tắm, thậm chí không lau nước, chạy thẳng vào phòng ngủ, lấy hai sợi dây trói tay chân hắn lại, nhét khăn vào miệng hắn, sau khi chắc chắn hắn đã bị trói chặt, tôi không lôi hắn ra, mà để hắn ngâm mình trong bồn tắm. Nếu không có nước, tôi đã không thể dễ dàng thành công.
Hắn thực sự sợ nước, nếu có thể làm hỏng hắn bằng cách ngâm nước thì không còn gì bằng.
Tôi đã định nhét hắn vào vali trả lại cho người làm búp bê, nhưng cân nặng và chiều cao hiện tại của hắn hoàn toàn không vừa vali. Hơn nữa nếu tình trạng hiện tại của hắn bị lộ, cho dù tôi có mười cái miệng cũng không thể giải thích được, tôi không muốn lên báo vì cái chết của mình.
Sau khi sắp xếp cho hắn xong, tôi thay quần áo khóa cửa rời nhà với tốc độ ánh sáng.
Tôi phải đi gặp người làm búp bê theo lời hẹn.
-
Tôi mua vé máy bay qua đêm, tôi bay bảy tiếng đến Thiền Khê.
Con làng nhỏ vẫn y hệt như lúc tôi mới đến, không thay đổi chút nào. Tôi lần theo con đường trong trí nhớ, đến cửa hàng búp bê ở sau biển rừng tre xanh mướt.
Đẩy cánh cửa gỗ gụ kẽo kẹt mở ra, trong căn phòng tối, người đàn ông sau quầy đang nằm trên chiếc ghế dài bằng mây tre, đắp một chiếc chăn mỏng, đang ngủ trưa.
Ông ta ngủ rất say.
Tôi bước đến, gõ vài cái lên quầy, chiếc đèn dầu trên bàn đang cháy với ngọn lửa nhỏ yếu, khi tôi gõ, ngọn lửa chuyển động vài lần, suýt chút nữa đã tắt, run rẩy lắc lư vài cái, sau đó trở lại như cũ.
Nghe được tiếng động tôi gây ra, mí mắt của người đàn ông khẽ nhúc nhích, mở mắt ra.
Không biết là do ảo giác hay do ánh sáng, đôi mắt của ông ta dường như đã vẩn đục hơn lúc trước, xám xịt, tựa như rễ cây mục nát.
"Cậu đến rồi à." ông ta không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi, ông ta cầm lấy cây nạng đang dựa vào tay vịn của ghế tựa đứng dậy, ống quần trái trống không lung lay.
Hôm nay ông ta không đeo chân giả.
Tôi rời mắt khỏi ống quần của ông ta, nói: "Ông đã bảo tôi đến......"
Ông ta lắc đầu, không nghe tôi nói, mà xoay người đi vào cửa hông, hất cằm về phía tôi ý bảo tôi đi theo: "Đi theo tôi."
Bên trong cửa hông, tôi lại nhìn thấy những tủ kính trưng bên trong, tôi tinh mắt, phát hiện một vài thứ mà lần trước tôi không thấy, xem ra sau khi tôi rời đi, ông ta đã làm thêm vài cái.
Đi qua những tủ kính trưng bày chồng chất khắp nơi, ông ta dẫn tôi đi vào phòng trong, vén tấm rèm màu xanh dày lên, trước mặt là một cầu thang đi xuống.
Người đàn ông ấn công tắc trên tường, ánh đèn xanh trắng mờ mịt bật sáng, tôi đi sau lưng ông ta, xung quanh chỉ có tiếng bước chân hỗn tạp của chúng tôi.
Cầu thang không dài, chẳng mấy chốc đã đến, vừa xuống cầu thang, một không gian lớn đột nhiên hiện ra trước mắt, trước mặt là một căn phòng rất lớn, -- nói đúng hơn là một phòng làm việc. Bởi vì nơi nơi đều chất đống đầu và tứ chi của búp bê, tất cả đều là mẫu gốc chưa được xử lý.
Có vẻ như đây là nơi người làm búp bê tạo ra những con búp bê đó, bao gồm cả con búp bê điên bên cạnh tôi.
Tôi không hiểu tại sao ông ta lại dẫn tôi đến đây làm gì? Ông ta dẫn tôi đến đây là để tham quan nơi làm việc của ông ta à? Nhưng đáng tiếc là tôi không có hứng thú.
Tôi bị xóc nảy suốt bảy tiếng đồng hồ trong cơn sợ hãi và lo lắng, không được nghỉ ngơi đầy đủ, có quầng thâm dưới mắt, cơn đau đầu như sắp nổ tung, khi con người khó chịu, họ thường không có nhiều kiên nhẫn.
Tôi sắp mất bình tĩnh, ông ta dẫn tôi đến một cái bàn vuông, chỉ vào một vật trên đó cho tôi xem.
Tôi vô thức liếc nhìn một cái, cái liếc này, hơi thở ngưng lại một chút.
-- đó là một trái tim còn đập.
Khối thịt có màu máu, những mạch máu màu xanh, rất giống con người, nhưng tôi chưa từng nghe đến việc, trái tim vẫn có thể đập sau khi rời khỏi cơ thể con người.
"Đây là trái tim của búp bê." ông ta nhắm hờ mắt, nhàn nhạt nói.
Trong giây lát, dường như tôi đã đoán ra điều gì đó, vô thức cảm thấy suy đoán đó quá vớ vẩn, nhưng lại không nói nên lời.
Người làm búp bê không nhìn tôi, đầu ngón tay ông ta nhẹ nhàng xoa những mạch máu nổi trên trái tim, như muốn nghiền nát, cũng như đang vuốt ve. Lát sau, ông ta nói: "Cho nên trước khi tôi giao vật kia cho cậu, tôi đã dặn dò cậu rồi."
"Vì tôi giống cậu, năm đó tôi cũng làm điều tương tự."