Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt
Chương 64: Mãi Mãi Không Lối Thoát
Cá Voi Và Cơn Mưa Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Phải suy nghĩ kỹ rồi mới trả lời."
Hứa Tịch Ngôn ngồi xếp bằng xuống nền đất, điếu thuốc trong gạt tàn đã tắt từ lâu.
Cô nhìn Văn Nhiễm, định mở miệng.
Văn Nhiễm nhẹ lắc đầu: "Đừng nói lúc này."
Đừng nói khi đôi môi còn sưng hồng sau nụ hôn.
Đừng nói khi cơ thể còn dư âm của ân ái.
Đừng nói khi trong đầu còn vang vọng những cú chấn động sâu thẳm.
Giọng nàng khẽ: "Mình đã mất mười năm để thích cậu, nên cũng chẳng ngại dành thêm chút thời gian để cậu suy nghĩ cho thật kỹ."
Âm thanh bị tiếng mưa phần nào che lấp, khiến Hứa Tịch Ngôn chỉ muốn đứng dậy bước tới gần, áp tai để nghe rõ hơn, một tay đỡ lấy má nàng để nàng ngả đầu thì thầm gần tai mình.
Ngay lúc ấy, Văn Nhiễm xoay người, lại kéo bàn làm việc đến trước mặt.
Lần này nàng lấy ra bản hợp đồng hai người từng ký về việc “người tình” trong hai năm.
Văn Nhiễm cầm tờ giấy mỏng, bước lại gần cô, xếp chân gọn, ngồi xổm xuống.
Trong tay vẫn giữ bật lửa, nàng mở giấy ra, ở phần tên hai người lưu dấu vân tay trang trọng. Vân tay Văn Nhiễm là sau khi nàng miết lên vết son của Hứa Tịch Ngôn rồi đóng, còn của Hứa Tịch Ngôn chính là dấu môi từ son còn sót lại.
Danh nghĩa trịnh trọng mà kỳ thực đầy dịu dàng rực rỡ.
Lúc này, nàng bật một góc giấy, tia lửa bật ra từ bật lửa, châm vào mép kia như thắp sáng cánh hoa tường vi trong đêm hè.
Tờ giấy cuộn lại, cháy dần, tro rơi vào gạt tàn như ánh trăng bạc nhạt.
Văn Nhiễm lên tiếng: "Hứa Tịch Ngôn, cậu hiểu chưa? Những gì mình nói là mãi mãi không có đường lui."
Giọng nàng nhẹ mà nặng, như khắc thẳng vào tim Hứa Tịch Ngôn. Nàng nói rằng không cho mình đường lùi, cũng không cho lượt Hứa Tịch Ngôn.
"Cho nên..." nàng vẫn mỉm cười ấm như thường: "Làm ơn cứ suy nghĩ kỹ rồi mới trả lời."
Nói xong nàng đứng lên, thu lại gạt tàn và hộp sắt, đặt lên bàn.
Chỉ còn Hứa Tịch Ngôn ngồi dưới đất: "Còn bây giờ thì sao?"
"Bây giờ cậu về đi." Văn Nhiễm quay lại: "Cho mình ít thời gian suy nghĩ."
Hứa Tịch Ngôn nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ: "Lại đuổi mình đi trong lúc trời còn mưa như trút."
Văn Nhiễm khẽ mỉm cười.
Hứa Tịch Ngôn đứng dậy khỏi sàn: "Mình hiểu rồi, vậy mình đi trước."
Văn Nhiễm gật đầu: "Ừ."
******
Trần Hi không biết đã chờ trong xe bao lâu, cuối cùng nhận được điện thoại của Hứa Tịch Ngôn: "Tới đón chị đi."
Trần Hi lập tức ra lệnh tài xế lái xe tới.
Khu nhà cũ Văn Nhiễm thuê trọ, Trần Hi thực sự quen thuộc. Hứa Tịch Ngôn đứng trong bóng tối bên dưới, một đoạn mái tôn nhô ra cũng chỉ che được một phần cơn mưa.
Không biết cô đang suy nghĩ điều gì.
Cho đến khi Trần Hi hạ kính xuống định khẽ gọi: "Chị Ngôn Ngôn." nhưng lại sợ mấy bà già tầng trên còn thức nghe thấy.
Đang tính mở cửa, thì Hứa Tịch Ngôn đã đi đến xe.
Cô mở cửa, ngồi vào ghế sau, Trần Hi lập tức bảo tài xế: "Lái đi."
Cho đến khi xe lao vào màn mưa, Trần Hi mới dám lén liếc nhìn Hứa Tịch Ngôn ngồi sau.
Rõ ràng còn chưa tới giữa hè, vậy mà mưa lớn như thế.
Chỉ từ tầng trệt lên xe vài bước mà nửa vai Hứa Tịch Ngôn đã ướt.
Vết mưa khiến áo sơ mi nhăn, chỉ có cổ áo vẫn cài kín như cố ý che giấu điều gì.
Trần Hi tự nhủ:
Quả thật, thật quá kịch tính...
Hai người họ đã tiến triển đến đâu rồi?
Nếu không có gì thì sao quần áo lại nhăn thế này?
Nếu có gì rồi, sao trong trận mưa to thế này Hứa Tịch Ngôn không ở lại nhà Văn Nhiễm?
Hay lại bị đuổi về?
Trần Hi nhìn cô gái ngồi sau, thầm nghĩ:
Cô Văn Nhiễm này, thật là có bản lĩnh.
******
Sau một đêm mưa lớn, hôm sau trời quang mây tạnh.
Văn Nhiễm ngủ say bị chuông điện thoại kéo dậy. Nàng mơ màng, biệt chưa mở mắt đã cuộn lấy điện thoại: "Alo?"
Giọng Đào Mạn Tư vang lên: "Nhiễm Nhiễm, cậu đang ở đâu?"
"Ở đâu..."
"Hôm nay mình hẹn nhau đi công viên Tần Thôn, cậu không quên chứ?"
Văn Nhiễm bật dậy khỏi giường: "Mình tới ngay!"
Nàng vội đánh răng rửa mặt, chải đầu, thay đồ rồi ra khỏi phòng. Bộ đồ sơ mi xanh lam và quần lanh màu be hôm trước vẫn còn trên nền nhà. Cô mệt rũ, Hứa Tịch Ngôn đi rồi thì nàng ngủ ngắn, chưa kịp dọn dẹp.
Lầm tưởng hôm nay được nghỉ, hoàn toàn quên Đào Mạn Tư hiếm hoi rảnh, hai người hẹn sớm đi công viên mới mở Tần Thôn.
Trên tàu điện, nàng xoa mặt sưng, thể lực chưa phục hồi, tay nắm vòng treo, nghe hai cô gái bên cạnh bàn tán: "Sao Hứa Tịch Ngôn có thể vừa quyến rũ vừa lạnh lùng thế.
"Cô ấy nhìn người ta qua hàng mi rũ, khoảng cách quá lớn."
"Không giống thần tiên tỷ tỷ như Hằng Nga, giống gì nhỉ..."
"Giống nữ thần Hy Lạp cổ đại."
"Đúng đúng đúng!"
Đầy đặn, quyến rũ, tràn sức sống. Cô biết cười, nhưng nụ cười dù ấm rực vẫn khiến người ta thấy cô ở một nơi khác biệt. Trong lòng bạn biết rõ cô là nữ thần trong đền thờ, không phải người mình có thể chạm tới.
Chỉ có Văn Nhiễm trơ trọi giữ vòng treo, suy nghĩ:
Thực ra, không hẳn như vậy.
Đêm qua, lòng bàn tay Hứa Tịch Ngôn ấn lên dưới eo nàng, cảm giác thật đến từng thớ da.
Nàng gần như không thể đứng vững, dựa vào Hứa Tịch Ngôn, biết rằng trán họ chạm nhau, cô đang quan sát từng phản ứng của nàng.
Ban đầu nàng nhắm mắt, sau không kiềm được mở ra. Như Hứa Tịch Ngôn muốn nhìn phản ứng nàng, nàng cũng muốn nhìn lại cô.
Đầu lông mi Hứa Tịch Ngôn vương mồ hôi trên má, như một lớp sương mờ, làn da trắng hiện sắc đỏ, như ánh chiều trên trán.
Đẹp đến nghẹt thở.
Không biết là Hứa Tịch Ngôn xâm nhập thế giới nàng, hay thế giới mềm mại của nàng đang nhấn chìm cô.
*******
Chạy dồn vào giờ hẹn, cuối cùng Văn Nhiễm cũng đến đúng giờ.
Mang túi vải bố, chạy bước nhỏ đến cổng, chân nàng mềm nhũn.
Để làm việc đó... đúng là cần sức lực.
Đào Mạn Tư đứng ở cửa: "Từ từ thôi, không phải gấp."
Nàng thở hổn hển.
Đào Mạn Tư hỏi: "Hôm qua cậu làm gì thế?"
Nàng giật mình: "Hả?"
"Nhìn cậu thấy mệt quá."
"Ờ... tập thể dục."
"Cậu tìm được phòng gym rồi à?" Hai người từng bàn.
"Chưa, chỉ là... vận động linh tinh."
Nhắc lại đêm qua lúc dựa vào Hứa Tịch Ngôn, eo nàng không kìm được mà khẽ lắc.
May lúc này tóc xõa, nếu không bạn thân thấy tai đỏ thì... xấu hổ.
Hai người đổi vé, vào công viên.
Thời gian vô hình chảy, chỉ còn lại người trưởng thành trong vô thức.
Thời gian trôi không dấu vết, có lẽ chỉ cảm nhận được ở nhịp điệu thành phố. Như công viên biển ngày xưa đã đóng cửa, nhà máy hoang được cải tạo thành công viên punk hiện đại, thu hút giới trẻ check-in, lan truyền trên mạng.
*
Punk style là phong cách tự do cá tính, phát triển từ thập niên 70, thể hiện rõ qua trang phục của các rock band.
Văn Nhiễm và Đào Mạn Tư đi giữa công viên.
Chân vẫn mềm nhũn.
Không chỉ chạy mỏi.
Ngay cả đi bộ bình thường cũng thấy mỏi...
Hứa Tịch Ngôn đúng là có đôi tay khéo léo, mạnh mẽ, chính xác của nghệ sĩ dương cầm hàng đầu.
Văn Nhiễm thấy quầy cà phê bày ngoài đường, hỏi Đào Mạn Tư: "Uống cà phê không?"
Đào Mạn Tư lắc đầu: "Lát nữa mình còn nhảy bungee."
Văn Nhiễm rất cần hồi sức, đi gọi một ly cappuccino.
Rồi cùng Đào Mạn Tư đến khu nhảy bungee.
Công viên Tần Thôn nổi tiếng nhờ hệ nhảy kim loại phong cách tương lai, lấp lánh dưới nắng.
Cuối tuần khó đặt, nên Đào Mạn Tư chọn ngày thường.
Văn Nhiễm biết mình không gan dạ nên không đăng ký cùng bạn.
Khi Đào Mạn Tư quét mã, nhân viên nói may hôm nay là thứ Hai vẫn còn suất trải nghiệm.
Đào Mạn Tư vừa buộc dây vừa hỏi: "Cậu muốn nhảy không?"
Văn Nhiễm ôm ly cà phê lắc đầu.
"Được, không ép." Đào Mạn Tư cười: "Mình cũng không phải người thích mấy trò này."
Chỉ là muốn trước khi tỏ tình với Trương Triết Văn, vượt qua giới hạn bản thân.
Đào Mạn Tư buộc dây xong, Văn Nhiễm ôm cà phê ngồi khu vực ngắm cảnh chờ bạn nhảy.
Cô mơ hồ thấy Đào Mạn Tư vẫy tay.
Vội giơ tay đáp lễ.
Một tiếng hét, Đào Mạn Tư lao xuống từ hồ nhảy.
Khi dây bật ngược, Đào Mạn Tư hé mắt, giữa không trung vang lên tiếng cười.
Thực ra Đào Mạn Tư cũng hướng nội như Văn Nhiễm. Hai người quen từ tiểu học, một học dương cầm, một thích viết. Trong khi lớp tràn tiếng nói cười, hai người luôn im lặng ở góc.
Hiếm khi thấy Đào Mạn Tư cười sảng khoái như vậy.
Đào Mạn Tư được hạ xuống, Văn Nhiễm chạy tới.
Hai người ôm nhau, Đào Mạn Tư vỗ vai: "Sợ chết được, tim suýt nhảy ra."
"Nhiễm Nhiễm, cậu cũng thử vài trò kịch tính đi, cực đã."
Đào Mạn Tư buông ra, thấy nàng mỉm cười dịu dàng.
Văn Nhiễm nghĩ:
Không cần nhảy bungee.
Không cần lặn biển.
Không cần dù lượn.
Nàng đã trải qua chuyện kịch tính nhất đời.
Hứa Tịch Ngôn nhất định không biết, nếu không phải tay cô đang cầm điếu thuốc, thì nàng đã căng đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Nhưng như Đào Mạn Tư nói, làm điều gì kịch tính thật sự rất đã.
Nàng mang theo mười năm dũng cảm, không buồn suy nghĩ nhiều, lao một bước không quay lại.
Bề ngoài bình tĩnh, trái tim đập mạnh, theo dõi từng phản ứng Hứa Tịch Ngôn.
Thực ra chẳng nhìn ra gì.
Đêm qua Hứa Tịch Ngôn chìm trong cú sốc, chẳng bộc lộ nhiều.
Nàng đã để Hứa Tịch Ngôn suy nghĩ kỹ.
Hứa Tịch Ngôn nửa đùa nửa thật: "Lại đuổi mình đi khi trời còn mưa lớn."
Lúc ấy nàng mới thấy, Hứa Tịch Ngôn trông phóng khoáng, nhưng thực ra vô cùng thiếu cảm giác an toàn.
Bây giờ nàng đứng trong nắng công viên, cùng Đào Mạn Tư dạo nửa ngày.
Mới cảm nhận chút ẩm đêm qua và những nhớ nhung trong cơ thể được hong khô.
Không biết Hứa Tịch Ngôn lúc rời khỏi nhà, mưa ướt người, giờ đã khô chưa.
Hứa Tịch Ngôn giữ lời, không liên lạc với Văn Nhiễm.
Bên Đậu Thần tìm tới: "Lần trước em giới thiệu nghệ sĩ kalimba, hợp tác có tiến triển, tối nay gặp trao đổi nhé."
"Được."
"Hôm nay anh ấy diễn thuyết ở trường đại học, xong xuôi thì chị tìm phòng họp cao cấp."
Hứa Tịch Ngôn hỏi: "Trường nào?"
Đậu Thần nêu tên.
Trùng hợp là ngôi trường Văn Nhiễm từng học.
Hứa Tịch Ngôn nói: "Đừng phòng họp cao cấp, tới thẳng trường luôn."
Đậu Thần nhắc: "Nói nhỏ thôi, đừng lộ danh tính."
Hứa Tịch Ngôn cười: "Biết rồi, không làm phiền chị đâu."
Sao ai cũng sợ cô bước vào cuộc sống họ.
Tối đó Hứa Tịch Ngôn giữ lời, ăn mặc kín đáo, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, còn đeo khẩu trang.
Đậu Thần đi cùng. Nghệ sĩ kalimba đợi ở cổng, anh vốn kén người nghe nên không sợ bị "đuổi theo".
Ba người chọn giảng đường bậc thang ngồi nói chuyện.
Trên bảng vẫn có nét phấn giáo viên để lại, vài khái niệm lý luận âm nhạc phương Tây.
Hứa Tịch Ngôn dựa vào bàn, chống một tay, tháo mũ, tóc xoăn phủ một bên vai, ánh trăng chiếu qua cửa sổ, phủ nét mệt mỏi lên gương mặt cô.
Nghệ sĩ kalimba ngồi cạnh mỉm cười: "Cười gì vậy?"
"Tưởng nói cô trông như hoa khôi đại học." Anh cười: "Nhưng nghĩ lại thấy buồn cười, cô đâu có đời sinh viên bình thường."
Hứa Tịch Ngôn gật: "Anh nói đúng."
Cô tốt nghiệp trung học rồi vào thẳng Học viện Âm nhạc Hoàng gia Bách Lệ Tư, cuộc sống đại học cũng khác. Giáo sư chọn riêng, ngày nào cũng đóng cửa luyện đàn, được miễn thi một số môn.
Nói theo văn chương thì Hứa Tịch Ngôn luôn ở cách thế gian rất xa.
Căn phòng luyện đàn đơn độc như môi trường chân không, cô nhìn thế giới xanh ngoài qua cửa sổ tròn như phi thuyền.
Vì thế, cô nhờ Đậu Thần dẫn cô đến đây, đến nhân gian.
Khi tan học chiều, sinh viên ôm sách bước qua, người than bài tập nhiều, người nói muốn ra cổng ăn lẩu cay vỉa hè, người bàn chuyện câu lạc bộ. Trên sân bóng căng màn chiếu phim Ý tên 《Mùa hè tươi đẹp》, cô gái làm trái tim rung động có mặc váy trắng tinh không?
Hứa Tịch Ngôn nghĩ, cô gái khiến cô rung động hiếm khi mặc váy trắng, toàn mặc áo xanh.
Nàng cũng từng như sinh viên trẻ kia, ôm sách lý thuyết, đi dưới hàng cây long não, gió cuối xuân lướt qua, lay động nụ cười thanh thản của tuổi trẻ.
Hứa Tịch Ngôn bất chợt nghĩ:
Nếu chưa từng gặp cô ấy, Văn Nhiễm sẽ sống ra sao?
Tốt nghiệp, làm chỉnh âm nàng yêu. Đây là thành phố quen thuộc, có bạn bè cùng lớn lên, cuối tuần về mẹ nấu cơm, người phụ nữ hơi nhiều lời nhưng tốt bụng, thi thoảng cãi nhau vì chuyện nhỏ, cãi xong một tuần trôi.
Biết đâu nàng quen một cô gái thuần khiết, dịu dàng, và cả hai cùng đắm mình trong thế gian náo nhiệt.
Đậu Thần hỏi Hứa Tịch Ngôn: "Tư tưởng gì vậy?"
"Chỉ chợt nghĩ." Hứa Tịch Ngôn bóp nhẹ ngón tay, nụ cười lười: "Dường như em chưa từng có một thành phố thuộc về mình."
Từ bé theo ba mẹ di chuyển khắp nơi, tới lớn thích du lịch.
Cô có dáng vẻ tự do của cô gái du mục, có lẽ vì chưa từng dừng lâu ở đâu.
Nói xong, ba người rời trường. May hôm nay Hứa Tịch Ngôn rất hiểu chuyện, sinh viên không ngờ có ngôi sao đến, nên chẳng ai nhận ra.
Đậu Thần chu đáo, sắp tài xế đưa nghệ sĩ kalimba đi trước.
Bản thân hỏi Hứa Tịch Ngôn: "Uống rượu không?"
"Gì cơ?" Hứa Tịch Ngôn vuốt tóc, nghiêng đầu vẻ mệt.
Đậu Thần mở cửa xe: "Chỉ thấy tối nay em cần một ly."
Hứa Tịch Ngôn bật cười.
Rồi cúi đầu, cùng Đậu Thần lên xe.
Đậu Thần đưa cô tới một câu lạc bộ tư nhân, tránh bị chú ý.
Hứa Tịch Ngôn dựa vào quầy bar, trước mặt ly cocktail màu xanh nhung và vàng lô quất, hòa quyện mà đối lập, như sắc hoàng hôn.
Hứa Tịch Ngôn nhấp: "Gọi em đến uống rượu mà chẳng hỏi gì."
Đậu Thần nhún vai: "Chị là cộng sự, hỏi quá giới hạn chỉ phiền lòng."
Hứa Tịch Ngôn hừ.
Ngón tay gõ lên bàn gỗ cũ, cô mở miệng: "Chị Đậu."
"Sao vậy?"
"Chị quen em lâu, chị nghĩ chúng ta có thể hợp tác mãi mãi không?"
Đậu Thần lắc đầu: "Chị không nói ‘mãi mãi’ với người như em."
"Tại sao?"
"Em có tin không?" Đậu Thần hỏi ngược: "Với từ ‘mãi mãi’."
Hứa Tịch Ngôn mím môi, rồi nhẹ thả lỏng, đưa ly lên môi cười: "Em chưa bao giờ nghĩ có gì là mãi mãi. Giống như dù sân khấu ồn ào, cuối cùng đèn tắt, hàng ghế trống. Phòng hòa nhạc vừa chật kín giờ im bặt."
Lúc này quầy bar bùng lên lửa, bartender đưa ly cocktail đang cháy tới: "Cô Hứa, đây là món mới, tên 'Burning', chắc cô thích."
Đậu Thần liếc sang, đẩy ly khỏi cô: "Cô ấy không thích rum kiểu đó, đưa chị đi."
"Đôi khi chị cảm thấy em chưa từng thật sự tồn tại trong thế giới này." Đậu Thần nâng ly nói.
"Em như đi men theo rìa thế giới, ngắm đủ điều hoa lệ, giận dữ, cười. Em như đứng trên phi thuyền, nhìn thế giới từ xa, nên chẳng thật sự bận tâm, cũng chẳng buồn."
"Tịch Ngôn, người hiểu em nhất càng không thể nói ‘mãi mãi’. Em giống khán giả quá tỉnh táo, nói trắng ra là lạnh nhạt từ tận trong xương tủy."
Đậu Thần nói, nửa đùa: "Chị chỉ nghĩ cách kiếm tiền nhanh với em thôi."
Hứa Tịch Ngôn hé môi rồi khép lại.
Cô thích đá lạnh, thấy ly trước đá tan, lấy thêm viên, uống một ngụm.
"Nhưng," giọng trầm lạnh như đĩa than cũ, "Có người theo dõi em mười năm, lại nói về 'mãi mãi'."
"Vậy cô ấy lợi hại thật." Đậu Thần đặt ly, "Cô gái nhỏ của em đó."
Hứa Tịch Ngôn liếc chị Đậu.
"Sao vậy?" Đậu Thần mỉm cười: "Ngoài cô Văn ra còn ai dám nói thế?"
"Từ lúc nàng bay một mình đến Maroc bắt cóc em, chị biết, nàng không chỉ ngoan hiền như vẻ ngoài."
Hứa Tịch Ngôn nhếch môi.
Đậu Thần lườm —
Khen Văn Nhiễm thì em khoái cái gì?
Đậu Thần hỏi: "Vậy em trả lời sao?"
"Cô ấy bảo em không cần trả lời ngay, muốn em suy nghĩ kỹ." Thực ra nếu đêm đó Văn Nhiễm cho cô trả lời liền, có thể phút bốc đồng cô đã đồng ý.
"Vậy em đã nghĩ kỹ chưa?"
Hứa Tịch Ngôn vuốt vuốt giọt sương trên thành ly.
"Sao, giờ đến lượt em sợ rồi à?"
Sợ? Cô cắn nhẹ môi, nghiền ngẫm từ ấy.
Một từ xa lạ.
Trước đây cô từng cảm thấy sợ chưa? Có lẽ chưa.
Ngay cả lúc trước buổi diễn ở Maroc tay phải gặp vấn đề, cô hoang mang, mất phương hướng.
Nhưng đó không phải sợ thật.
Trẻ con mới sợ. Cô nghĩ, những chuyến đi không ngừng, tiếng cãi vã của ba mẹ, sợ đã bị cô chặn lại lâu rồi.
Khi đĩa sứ bay vỡ bên tai, cô vẫn bình tĩnh vào phòng đàn, mở dương cầm.
Tiếng nhạc lên xuống lấn át tiếng ồn.
Sau này thế giới cô náo nhiệt, cô trượt tuyết, leo núi, lặn biển, đủ trò mạo hiểm, có lẽ vì cô tự hào mình không sợ gì.
Nhưng lần này, cô nhìn ly rượu màu hoàng hôn, gật đầu.
Có thể cô đang thật sự sợ.
Đậu Thần ngạc nhiên: "Em sợ điều gì?"
Đúng, cô sợ điều gì?
Hứa Tịch Ngôn suy nghĩ lâu, nói: "Sợ sẽ làm hỏng."
Trước cô từng nghĩ Văn Nhiễm không hiểu mình nên mới từ chối. Nhưng giờ nghĩ lại, nàng đã dành mười năm dõi theo, rõ ràng hiểu cô nhất.
Thế nhưng —
"Nàng biết tôi vậy mà vẫn đưa ra ‘mãi mãi’."
Như kẻ tỉnh táo tự mình bước vào mê cung.
Mang dũng khí điên rồ dù biết không thể.
Đậu Thần nhớ lại cô gái dịu dàng, cụng ly với cô: "Nói thật, chị khâm phục cô ấy. Em nên suy nghĩ kỹ, đời người mấy khi có mười năm?"
Đó là một trọng lượng quá lớn.
******
Trần Hi cảm thấy mình đang đối mặt thử thách lớn nhất kể từ khi làm trợ lý Hứa Tịch Ngôn.
Không chỉ chuyện Văn Nhiễm.
Còn có người phụ nữ khác gọi: "Cô là Tiểu Trần? Trợ lý của Tịch Ngôn?"
Trần Hi biết người có số cô chắc là người trong giới, lại gọi thân mật "Tịch Ngôn", nên lập tức lễ phép: "Vâng, là tôi. Xin hỏi bà là..."
"Tôi là mẹ của Tịch Ngôn, đã về nước, muốn biết khi nào con bé rảnh, muốn đến thăm."
Trần Hi ngạc nhiên suýt tuôn "Hả?!", nhưng cố nuốt vào.
Đi làm trợ lý bao năm chưa nghe cô nhắc ba mẹ, sao giờ lại tới tận cửa?
Hai chữ "Tịch Ngôn" thân mật khiến cô bối rối.
Không có người mẹ nào thân mà lại phải gọi trợ lý hẹn.
Cô dò hỏi: "Bà lấy số từ đâu?"
"Đậu Thần đưa. Bà ấy bảo muốn biết lịch Tịch Ngôn thì liên hệ cô."
Trần Hi thận trọng: "Vâng, tôi xem lịch rồi gọi lại."
Cúp máy, cô lập tức gọi Đậu Thần: "Chị Đậu, mẹ Tịch Ngôn vừa gọi."
"Ừ, em xem lịch rồi gọi bà ấy."
Không khó hiểu.
Chuyện mẹ tới chẳng lần đầu, ít nhất Đậu Thần xử lý rồi.
Chỉ là hiếm. Từ khi cô làm trợ lý chưa từng xảy ra.
"Vậy... em nên hỏi ý chị Ngôn Ngôn không?"
"Có thể hỏi thử."
Trần Hi thăm dò: "Chị Ngôn Ngôn với mẹ thế nào?"
"Chị không biết."
"Ơ?"
"Mỗi lần gặp bà ấy, Tịch Ngôn cũng chẳng phản ứng đặc biệt." Đậu Thần: "Không nổi giận, cũng không ném ly vào em, yên tâm."
"......"
Trần Hi chọn lúc Hứa Tịch Ngôn tâm trạng tốt nói chuyện.
Cô vẫn bình tĩnh: "Ừ, em xem lịch rồi để bà ấy đến."
Cô nhớ rõ, đó là chiều hoàng hôn cuối tháng sáu, mẹ Hứa Tịch Ngôn hẹn tới, khi tin bão số 6 “Perseus” mạnh lên cấp siêu bão.
Còn vài ngày nữa mới đổ bộ, trời bên ngoài đã u tối, cát bay mịt mù.
Trần Hi hỏi có dời lịch không.
Hứa Tịch Ngôn: "Không cần. Chưa đến lúc bão vào lục địa."
Thế là Trần Hi đi đón, một chiếc Bentley tới, quý bà đeo chuỗi ngọc trai bước xuống: "Cô là Tiểu Trần?"
Trần Hi vội chào: "Chào bà."
Bà trông rất trẻ. Nếu không biết trước, khó đoán bà có cô con gái lớn như thế.
Trần Hi dẫn bà lên thang máy riêng tới phòng Hứa Tịch Ngôn, bấm chuông.
Có giọng trầm trả lời: "Vào đi."
Trần Hi quẹt thẻ mở cửa, dẫn vào: "Tôi ở phòng bên cạnh, cần gì bà gọi tôi."
Người phụ nữ mỉm cười: "Cảm ơn cô."
Cửa đóng lại với hệ thống trợ lực.
Trần Hi thở dài về phòng, sợ bị gọi bất thần nên không chơi game, chỉ mở WeChat xem bạn bè.
Mọi người đăng hình cảnh báo siêu bão.
Cô xem qua, thoát ra, dọn hộp thoại.
Kéo gần cuối, thấy avatar Văn Nhiễm—màu xanh nhạt như nước biển.
Văn Nhiễm chưa từng đăng bài bạn bè.
Trần Hi chợt nghĩ:
Không biết lúc này, giữa thời tiết gần bão, Văn Nhiễm đang làm gì.
******
Ghi chú:
¹Tên Ý "La bella estate", tiếng Anh "The beautiful summer", sản xuất 2023. Có trên Apple TV+, bản lậu trên Dailymotion. Chắc cuối tuần mình xem thử, phim LGBT châu Âu dòng chính kịch phần lớn là BE 🥹