Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 11: Những Giọt Nước Mắt Và Bình Minh
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 11
Tôi đang ngập ngừng suy nghĩ thì ông Huynh lên tiếng giúp tôi. Còn ông Kha thì đã… rút lui hoàn toàn trước con nhỏ. Cuối cùng, con nhỏ cũng đưa cho tôi ly bia. Cả đám reo hò, huýt sáo ầm ĩ. Bỗng, tiếng xe ga chạy ầm ào vang lên – hóa ra là anh giao hàng của tụi nhỏ vừa trở về. Mới vài phút sau, tiếng chửi vang dội từ ngoài cổng:
– Đụ mẹ tụi mày! Tau đi “đái” một chút mà bắt tau đạp xe về giờ!
Thì ra ai xui xẻo bị cả nhóm giao nhiệm vụ đạp xe chở bia cho tôi, giờ đang cọc cạch đạp xe vào cổng, mặt mày nhăn nhó. Ông Kha bật cười:
– Ha ha, thôi coi như hy sinh vì thằng em tau. Dzô cụng ly cho vui vẻ mày!
Tiếng cười đùa lại rộn rã. Hơn ba mươi con người quây quần. Tôi hét lên một tiếng, tu cạn ly bia dưới tràng pháo tay hoan hô của thiên hạ. Ông Huynh vỗ đùi đanh đách:
– Khá lắm em trai! Dzô tiếp anh em!
Ổng giơ ly bia lên, tay kia đưa thêm một ly khác cho tôi. Con nhỏ lập tức trừng mắt nhìn ông Huynh, giật lấy ly bia, ực ực uống cạn sạch trong sự sửng sốt của tất cả. Xong, nó quay sang tôi:
– Nghỉ. Không uống nữa!
Cả đám lại một phen cười ngặt nghẽo.
– Thôi, em gái nói vậy rồi thì để thằng em nghỉ. Anh em mình làm tiếp!
– Đúng rồi! Ăn đi, thằng em ngồi chơi với tụi anh.
Tôi gật gù cười ngượng, liếc nhìn con nhỏ. Ánh mắt nó vẫn lạnh như băng. Tôi thở phào, gắp một miếng thịt. Bỗng, con nhỏ dùng đũa gõ mạnh vào đũa tôi, làm rớt miếng thịt rồi quay sang bảo nhỏ phục vụ:
– Chị làm dùm em một tô cháo thịt bầm.
Rồi nó quay lại với tôi:
– Không được ăn mấy món này.
Thật quê độ! Trước mặt bao người, con nhỏ cứ như chẳng có ai khác tồn tại. Ông Kha lắc đầu:
– Ha ha ha… Xong đời mày rồi M ơi! Chưa gì đã… ha ha ha!
Cả đám cười ầm ĩ. (Có cái lỗ nào cho tôi chui xuống không trời?)
Ông Kha đúng là người tuyệt vời. Chỉ một đêm mà huy động được hơn ba mươi anh em đến giúp tôi. Thực sự, ổng là người đầu tiên dìu dắt tôi trong những ngày đầu bươn chải ở Sài Gòn. Một niềm may mắn lớn lao.
Cuộc vui kéo dài đến gần sáng. Còn tôi? Chỉ được ngồi uống nước ngọt và ăn cháo thịt @@. Ông Kha ở lại tăng hai với mấy anh kia. Tôi được hai anh và con nhỏ áp tải về nhà. Đuối thật sự.
– Cảm ơn hai anh – tôi đưa tay ra bắt.
– Có gì đâu, thằng em khách sáo quá. Tụi anh về đây – một ông anh đi ngang, thì thầm vào tai tôi: – Con nhỏ ngon thiệt, chúc mừng ha ha ha.
Hai anh phóng xe đi. Con nhỏ đỡ tôi nằm xuống:
– Ngủ đi.
– Còn…
– Ngủ đi, nói nhiều.
Tôi cũng chẳng bận tâm, nhắm mắt nằm suy nghĩ. Con nhỏ ngồi thu lu một góc, ôm chân, mắt dán vào màn hình máy tính. Nó mở một đoạn phim hài, tiếng cười nhỏ nhỏ vang lên, nhưng chẳng ai cười nổi.
Thật lòng, tôi không hiểu cảm xúc mình dành cho con nhỏ là gì. Có chút ấm áp vì sự quan tâm chăm sóc, nhưng vẫn còn ác cảm. Tôi cũng không biết nó nghĩ gì về tôi, tại sao lại quan tâm đến tôi nhiều đến thế, trong khi tôi chẳng nói chẳng quan, chẳng đoái hoài gì đến nó. Mà rõ ràng chiều nay, chính nó đã dứt khoát cắt đứt quan hệ với mấy đứa bạn chỉ vì tôi bị đánh. Thật kỳ lạ. Rồi những giọt nước mắt của nó nữa… Nó đâu cần phải khóc vì một thằng nhóc xa lạ như tôi?
Tôi quay qua nhìn – trời ơi, nước mắt đang rơi trên gương mặt con nhỏ. Vẻ kiêu kỳ thường ngày tan biến. Tôi vội ngồi dậy, chọt chọt vai nó:
– Này này… sao tự nhiên khóc? Này này…
Con nhỏ không nói. Tôi đưa tay lau nước mắt cho nó. Bỗng, nó quay lại, ôm chầm lấy tôi, gục đầu lên vai (đau cái vai bị thương @@). Nó nức nở:
– Em chịu thua anh… Anh… huhu… xin anh đừng lạnh nhạt với em như vậy… Em không biết mình đang nghĩ gì nữa… nhưng… anh đừng như vậy nữa… Mỗi lần anh nhìn em bằng ánh mắt thờ ơ đó… em… em chịu không nổi… huhu… Mình đừng như vậy nữa nha anh… huhu…
Tôi im lặng. Không nói được lời nào. Chỉ im lặng, bất ngờ trước những lời nó nói. Môi tôi nở một nụ cười nhẹ. Ngập ngừng, tôi đưa tay đặt lên vai nó, khẽ thì thầm:
– Ngủ đi… Mọi chuyện qua rồi… Ngủ nha.
Con nhỏ siết chặt tôi, gật gật đầu rồi buông người xuống, đầu áp lên ngực tôi. Im lặng. Đêm Sài Gòn… bình yên đến lạ. Nó ngủ ngon lành trong vòng tay tôi. Tôi mỉm cười, ánh mắt bớt lạnh lùng. Giấc ngủ đến nhẹ nhàng, ngọt ngào lắm.
Tiếng chuông báo thức vang lên. Người đau ê ẩm. Vai trái gần như tê dại. Hôm nay là ngày hẹn với chị. Thật tình, giờ mặt mũi đau muốn chết, không biết có đi nổi không. Nhưng biết sao được, đã thất hẹn một lần rồi. Thôi cố lên. Con nhỏ vẫn ngủ ngon trong lòng tôi. Gương mặt như thiên thần. Đêm qua chắc nó mệt mỏi lắm rồi.
Tôi khẽ nâng đầu nó đặt xuống gối, cố hết sức thay đồ. Nhìn lại con nhỏ – đẹp quá. Tôi thực sự không hiểu vì sao mình chẳng làm gì mà lại được tiếp cận với nó. Có lẽ… đời này tồn tại hai chữ “duyên”.
Tôi khẽ chạm ngón tay vào môi nó, mỉm cười. Coi vậy mà mau nước mắt quá, son phấn nhòe hết rồi. Con nhỏ khẽ cựa mình, nũng nịu:
– Ừm… đừng phá, để người ta ngủ…
Tôi bật quạt, kéo mền phủ lên đôi chân trần của nó, lấy điện thoại nó nhấn nút thu âm:
– “Nè, đi qua gặp bà chị chút. Trưa hoặc 5h mới về. Dậy gọi bà hai kế bên mở cửa, xong đóng cửa gửi chìa khóa dùm nghen.”
Xong việc, tôi khép cửa sổ, khóa cửa chính, gửi chìa khóa cho bà hai. Bà hai ở ngay trước phòng tôi, bán tạp hóa, suốt ngày ở nhà. Phải khóa cửa chính phòng thân vì con nhỏ nằm một mình giữa nhà – thân hình hừng hực ai nhìn cũng chịu không nổi. Lỡ thằng nào vào làm gì thì chết. Với lại trong phòng giờ có laptop, điện thoại, máy quạt…
Ngồi trên xe bus, lòng tôi rối bời. Mới lên Sài Gòn đã vướng vào bao mối quan hệ phức tạp. Lúc quyết định lên đây, tôi đã cắt đứt mọi quan hệ trai gái, vậy mà vòng luẩn quẩn ấy vẫn bám lấy tôi, và mức độ phức tạp còn tăng theo sắc đẹp của đối phương. Dù sao, tôi cũng chỉ là thằng nhóc… liệu có theo được những mối quan hệ mang dấu hiệu người lớn này không?
Café Window hôm nay vẫn như mọi ngày, người qua người lại tấp nập – dấu hiệu của một Sài Gòn yên bình buổi sáng Chủ nhật. Một chiếc xe đen dừng lại. Người đàn ông cao khoảng 1m8, khá điển trai, bước xuống, vòng ra mở cửa. Và… như một nữ hoàng, chị bước xuống, nhìn quanh tìm tôi. Tim tôi bỗng hụt hẫng, lo sợ. Chị đi với ai vậy? Đẹp trai, cao to quá… chắc là người yêu chị. Họ xứng đôi vừa lứa.
– Hi nhóc con… tới sớm quá hen – chị cười. Tôi chưa kịp nói, chị vội tháo kính, hét lên:
– Á… này này này nhóc! Bị sao vậy? Mặt mũi sưng tùm lum rồi… Nhóc, hai tay nhóc… sao băng kín hết vậy? Có chuyện gì vậy?
Chị rơm rớm nước mắt, lay lay vai tôi. Tôi gắng chịu đau, thì thầm:
– Không sao… chị từ từ buông vai nhóc ra đi… đau…
– Hix hức hức… Sao vậy? Vai cũng bị nữa hả?
– Chị… ngồi xuống đi… Nói nhỏ thôi, người ta nhìn mình kìa.
Chị chẳng thèm nhìn xung quanh, mắt ướt đẫm. Anh đi cùng chị bước vào, đứng im, không hiểu gì, chỉ biết nhìn chị khóc.
– Chị anh này là…
– Là anh Phong, bạn thân của chị – chị nghẹn ngào – Hix… Nhóc nói đi, sao ra nông nỗi này?
– Anh ngồi đi – tôi cười với anh – Thôi mà đừng khóc, người lớn gì mà mít ướt vậy.
– Kệ chị… Huhu… Nói lẹ đi… Sao vậy? Đưa chị coi coi… băng kín cả hai tay rồi nè… hức hức…
– À… nhóc không may bị ngã, ly bể đâm.
– Bị hồi nào? Hix hix…
– Hồi thứ Hai… Vì bị nên không đi gặp chị được… Nhóc xin lỗi.
– Không tin! Không tin! Bị té sao mặt mũi sưng vậy? Cái này mới bị mà – chị xăm xoi mặt tôi, nước mắt vẫn rơi.
– Hì hì… Hôm qua quán bị mấy thằng du côn quậy… Nhóc của chị hiền lành, nhỏ con, dễ thương quá nên tụi nó ghét, thụi cho mấy cái… Hè hè.
– Đó đó… lại giỡn nữa… Đang nghiêm túc mà… Bị vậy còn ra đây làm gì? Huhu… Sao không điện cho người ta?
– Vì sợ chị lo… Nhóc xin lỗi.
– Xin xin xin… lỗi lỗi lỗi… Đồ đáng ghét… đồ đáng ghét…
Rồi chị đứng bật dậy, chạy ra xe, leo lên ngồi.
Tôi ngơ ngác nhìn theo, rồi quay sang anh Phong. Anh lắc đầu cười:
– Kệ chị ấy đi em… Chút là hết giận liền.
– Thật không anh?
– Ha ha, chờ đi… Giờ anh em mình làm quen. Anh là Phong, bạn thân của Phương từ hồi cấp hai. Còn em…
– Dạ, gọi em là M được rồi… Em mới quen chị Phương mấy tháng thôi.
– Mấy tháng mà thấy lo cho em dữ vậy? Từ giờ tới giờ chưa lần nào Phương khóc vì anh hết à? Ganh tị nha.
Tôi lúng túng không biết nói gì.
– Em… em cũng không biết nữa.
– Không sao. Anh với Phương là bạn thân, coi như em cũng là em trai anh. Ok?
– Dạ… Vậy thì em cũng vui.
Chúng tôi vừa nói chuyện thì điện thoại anh Phong reo. Anh cầm máy, bật cười:
– Ha ha, anh nói có sai đâu. Để anh mở loa ngoài cho em nghe nha… Suỵt suỵt.
Anh bật loa. Giọng chị như đứa trẻ nũng nịu:
– Nè Phong, làm cho thằng nhóc đó ra năn nỉ Phương hết giận đi… huhu… Mà đừng để nhóc M biết nha… huhu…
Hai anh em nghe xong suýt cười bể bụng. Trời ơi, chị ngố của tôi… thật không biết nói gì nổi. Giận mà còn gọi nhờ người khác dụ tôi năn nỉ…
Cố giữ bình tĩnh, anh Phong quay mặt vào trong, vừa cười vừa nói:
– Thôi thôi… Nghe rồi đó… Em ra năn nỉ bà cô đó vào đi… Khặc khặc… Nè nè, đừng có cười đó… Em ơi, mang nước ra cho anh nhanh lên!
Uống xong ly cà phê lấy tinh thần, tôi lê thân ra xe, ngồi cạnh chị. Chị quay mặt đi, không thèm nhìn tôi.
– Này… chị… giận hả?
– Hứ.
– Sao vậy? Giận thiệt hả?
– Ra đây làm gì? Ai cần…
Tôi cười thầm:
– Hix… Thôi xin lỗi… Mai mốt không dám nữa… Hứa đó.
– Ai tin được… Tui có liên quan gì đâu mà hứa hẹn…
– Này, quay qua coi… Thấy không? Nhóc te tua dzậy rồi còn giận chi… Tội nghiệp nhóc đi.
– Ai bỉu… Ai bỉu…
– Rồi rồi… Mai mốt có chuyện gì… gọi cho chị đầu tiên.
– Nhớ nha… Không là ghét luôn đó.
– Nhớ mà… Hết giận đi… Mà này, mai mốt chị có gì cũng phải nói nhóc biết nghen.
– Ừm… Vậy cụng mũi.
– Sax… Cụng mũi hả?
– Ừ, cụng mũi… Ai thất hứa sẽ cụt mũi… Đưa đầu đây…
– Hix… Ừm nè… Cụng đi…
Tôi ngập ngừng đưa đầu ra. Chị cười tít mắt, từ từ cúi lại gần. Hơi thở chị nhẹ nhàng phả vào mặt tôi… Chị thơm quá… Rồi hai mũi chạm nhau. Chị lắc lắc đầu… Ôi… Giá có ai đẩy đầu tôi một cái nhẹ, chắc đã hôn rồi… Cách nhau chỉ vài milimet…
Xong, chị rời ra, cười:
– Vậy… Giờ sao? Chịu vô uống nước chưa?
– Không… Kêu Phong ra đi… Mình đi Đầm Sen chơi.
– Hả? Đầm Sen hả?
– Ừm… Nhóc không thích hả? Ý chị quen… Nhóc còn bị đau mà… Thôi, mình đi chỗ khác hen.
– Thôi không sao… Cứ đi Đầm Sen. Trò nào không chơi được, nhóc nói với chị.
– Thôi thôi… Nhóc đau mà…
– Mệt ghê… Nhóc hôm qua còn đi làm bình thường rồi… Thật.
– Đau thì nói nha…
– Ừ… Hứa… Cụng mũi không?
– Xí… Đừng có ham… Cụng hoài… Để chị gọi Phong.
Chị gọi anh Phong, kéo tôi ra ngồi băng sau.
– Sao rồi? Hết giận chưa, Phương?
– Ai thèm giận… Phong, mình qua Đầm Sen chơi nha.
– Tuân lệnh Phương.
Xe lăn bánh… (Tôi xin giấu tên xe, chỉ biết là loại sang xịn @@). Lần đầu tôi ngồi xe êm như thế này. Bên cạnh là chị – nữ hoàng – đang lần lượt xem tay tôi, mặt in rõ hai chữ: xót và lo.
Chợt chị gọi:
– Phong, ghé qua nhà bác sĩ của Phương đi.
– Ừ.
Xe vòng lại. Tôi chẳng biết đường nào. Chỉ biết ngồi im. Có vẻ, với anh Phong, hai chị em khó cãi nhau hơn. Xe dừng trước một phòng mạch. Chị vào khoảng 15 phút, quay ra với một bọc thuốc trắng. Trên xe, chị rút ra một chai thuốc, bắt tôi ngồi yên để xịt lên những vết sưng:
– Cái này là thuốc thoa ngoài. Muốn thoa thì lấy ra, càng nhiều lần càng tốt. Còn cái này, cái này, cái này – vừa nói chị vừa lấy ra 3-4 hộp thuốc – mỗi thứ một viên, ngày ba lần. Nhớ chưa? Vậy mới mau lành. Còn thuốc làm liền sẹo… Chừng nào nhóc sắp lành, chị cho nhóc.
– Mua chi dữ vậy… Phiền chị quá.
– Xì xì… Đừng linh tinh. Lệnh nữ hoàng phải nghe, biết chưa? Ngồi im để ta thoa thuốc.
– Thoa cho Phong với – anh Phong quay lại trêu. Chị dứ dứ nắm đấm:
– Đưa đây, Phương đục cho mấy cú rồi mới thoa được hen… Chạy xe nhiều chuyện.
Chưa tới Đầm Sen, chị lại bắt anh Phong dừng xe. Xuống mua ba đôi giày bata giống nhau, hai áo thun xanh lá, một áo đen. Chị tháo giày cao gót, quăng vào xe, mặc áo xanh. Chị bắt anh Phong mặc áo đen, tôi mặc áo xanh giống chị. Ba đứa cùng mang giày bata.
– Xong! Mang giày bata, mặc áo này đi chơi mới thoải mái :x
– Sao Phong không được mặc áo xanh?
– Ai cho… Đây là áo chị em Phương… Người dưng mặc áo đen được rồi.
– Nhưng Phong là…
– Cấm cãi! Lên xe đi!
Anh Phong lắc đầu, nhún vai với tôi (Vâng, em cũng bó tay rồi anh). Cuối cùng, đến Đầm Sen. Anh Phong mua vé vào cổng. Chị tung tăng đi trước. Tôi và anh Phong đi sau, nhìn theo chị.
– Này, hai người chơi trò tàu lượn đi!
– Em đi được không, M? – anh Phong cười hỏi.
– Dạ được… Không sao anh – Thực ra, lúc này dù chị muốn chơi trò gì, tôi cũng gật đầu. Chị đang vui mà.
– Rồi! Hôm nay tuyên bố: hai chị em chơi gì ăn gì thoải mái. Tài xế tui tình nguyện làm chủ chi hết!
– Hoan hô! Tinh thần dũng cảm! Đi mua vé đi, tài xế! – chị vỗ tay cười.
Cả ba đứa chơi đủ trò: tàu lượn, phim, xiếc, đạp vịt, gắp thú, điện tử, ăn kem, cá viên chiên, nhà hàng… Chơi chán lại nghỉ, nghỉ xong lại chơi tiếp. Suốt buổi, chị và tôi như hai chị em ruột, cãi nhau chí chóe, tranh giành đồ ăn. Chỗ nào có ba đứa là chỗ đó ầm ĩ, nổi bật nhất. Vì nghịch nhiều, và vì chị thực sự đẹp: đôi giày bata, áo thun rộng làm chị trông thấp, giản dị hơn, nhưng vẫn hút hồn. Bằng chứng là luôn có mấy anh photographer đi theo xin chụp hình. Bị từ chối vẫn cố chụp từ xa… Và tất nhiên, khuôn mặt ngố của tôi chắc chắn xuất hiện nhiều trong ảnh.
Chơi mệt nhoài, cả ba thuê thuyền ra hồ, nằm nghỉ, ăn kem, uống nước. Tôi và anh Phong cụng lon bia, “tính đàn ông”. Chị đứng hát biểu diễn. Chị hát hay… nhưng toàn bài con nít. Hát tới bài “con vịt”, chị làm dáng. Bỗng quá đà – thuyền lắc – ầm! Chị rơi xuống hồ!
Tôi hoảng, quăng lon bia, lao xuống nước. Anh Phong không kịp vì đang quay sang ngắm gái.
Chị không biết bơi. Tôi thì đầy thương tích. Tôi lặn sâu, cố dùng một tay nắm chân chị, đẩy lên… Hy vọng anh Phong kéo được chị lên. Chị quẫy đạp, chân đạp túi bụi vào vai đau của tôi… Tôi nén đau, cố hết sức. Cuối cùng, anh Phong ném phao xuống, nắm tay chị kéo lên. Tôi kiệt sức, đau, gần như không còn bơi được dù chân khỏe (dân miền Tây đâu dễ thua). Tôi tính chui sâu, lấy đà đạp lên… Nhưng đầu nghĩ vậy, người không nghe. Lịm dần… Chết rồi, làm rể hà bá thiệt rồi… Đáng tiếc, tôi xấu quá, hà bá chê…
May sao, anh Phong lao xuống, nắm cổ áo kéo tôi lên. Tôi ngoi lên, anh tròng phao vào cổ. Phù… giờ chờ người kéo lên thuyền.
Vui nhất không phải sống lại, mà là thấy mặt chị lúc ngoi lên – khóc mếu máo, gào thét hết sức. Mọi người kéo tôi lên bờ, khiêng tôi đi. Vì máu, anh Phong mới biết chính xác nơi tôi chìm. Máu từ tay, nhất là vai, pha nước, đỏ cả khoang thuyền. Người ta khiêng tôi lên xe điện ra cổng. Anh Phong chạy lấy xe, chở tôi đi. Tôi nằm, đầu gối lên đùi chị. Anh Phong phóng thẳng bệnh viện.
Chị khóc. Hoảng như đứa trẻ. Sợ tôi chết. Tôi cố nâng tay đau, vuốt má chị:
– Này, đừng khóc… Nhóc không sao… Còn dê chị được nè.
– Huhu… Không tin đâu… Máu chảy quá trời… Nhóc đừng chết nha…
– Biết rồi… Chị đừng khóc nữa…
Nói vậy, nhưng chị vẫn khóc. Cái số gì đây? Mới lên Sài Gòn mấy ngày, đã làm người này khóc, người kia đau, liên tục tai nạn… Hai ngày, làm hai cô gái khóc vì mình. M ơi, mày là thằng khốn… Tôi tự trách.
Có lẽ anh Phong cũng hoảng, không nhớ đường bệnh viện, chạy vòng vòng rồi đưa tôi vào một phòng khám tư trên đường… (Khà khà… tôi thích phòng khám tư ;)) ).
Một bác sĩ mũi to như con lân =)), cùng cô y tá (không đến nỗi xấu), chạy ra đón. Chị líu ríu theo, nước mắt không ngừng. Chắc uống nước nhiều lúc nãy =.=. Chị đứng ngoài với anh Phong. Tôi được bác sĩ kiểm tra: cử động mạnh, chỉ may ở vai bị bung, phải may lại. Tay thì hở vết, thấm nước, rửa sạch, sát trùng, băng lại là ok. Người yếu do mất máu. Một tiếng sau, chị được vào:
– Nhóc nhóc… không sao hả? Huhu… Chị lo quá chừng…
Nước mắt lại trào. Đúng là con gái – nghịch ngợm hay hiền lành, lạnh lùng hay ấm áp – đều dễ khóc vì người quan trọng.
– Không sao… Nhóc hết chảy máu rồi… Dê chị được luôn đó – tôi chọt chọt mũi chị, chị bật cười khúc khích – vừa khóc vừa cười… quê.
– Kệ người ta… Lo chứ bộ – chị búng mũi tôi.
Anh Phong bước vào, cười:
– Nhóc M không sao đâu, nằm chút rồi về được luôn, Phương.
Vừa nói, anh lén kéo tay áo tôi, cho tôi thấy những vết móng tay của chị. Phù… kinh dị… Hồi nãy xem phim ma, nhà ma xong, hai anh em còn khoe nhau vết móng tay chị. Giờ chị tò mò, cốc đầu hai đứa.
Nằm thêm chút, bác sĩ cho phép về.
– Phong, mình đưa nhóc về nhà trọ luôn nha.
– Ừ, tất nhiên.
– Đó, thấy chưa? Không được cãi lời chị.
Tôi mỉm cười nhìn chị, không nói gì. Cưng hết biết rồi.
Vòng vo mãi cũng tới nhà trọ. Xe anh Phong không vào được sát. Chị bắt anh cõng tôi vào, dù tôi vẫn đi được. Nhưng lệnh nữ hoàng sao cãi? Anh Phong đành cõng. Chị lom khom theo sau. Nhờ vậy, tôi mới được… cao hơn chị =)).
– Phòng trọ sinh viên mà… hơi nóng, hai người chịu khó nhé.
Chắc chị chưa bao giờ ở nơi chật, nhỏ, nóng như thế này. Ngồi chút đã đổ mồ hôi. Quạt bật hết công suất mà chẳng thấm vào đâu. Tôi ngại:
– Chị… về đi… Người chị ướt từ nãy tới giờ… Bệnh đó.
– Không! Chị muốn ở lại coi chừng nhóc.
– Thôi về đi… Có gì mai qua… Giờ nhóc mệt, nhóc ngủ… Chị cũng đâu làm gì được…
– Không! Chị ngồi canh nhóc ngủ.
– Nhưng… – tôi liếc anh Phong. Anh hiểu ý, thì thầm:
– Phương về đi… Mẹ Phương giận lắm đó… Phương quên tối nay phải đi…
Chị vội bịt miệng anh:
– Á… Nhớ rồi! Chết chết… Chị phải về… Nhưng nhóc ở một mình…
Tôi định hỏi… Nhưng thôi, thấy chị giấu, không hỏi. Mỉm cười:
– Thôi về đi… Nhóc gọi bạn học qua ở cùng cũng được… Yên tâm chưa?
Ngồi suy nghĩ, chị lủi thủi bước ra:
– Nhớ gọi cho chị đó… Nhớ đó… Mai chị qua được, chị sẽ qua.
– Ừm… Hứa… Chị đừng lo… Nhóc khỏe lắm… Cụng mũi được mà… He he.
– Ừm hihi… Ghét… – chị chạy lại, cụng mũi tôi một cái, rồi bước ra.
– Anh về… Có gì mai Phương không qua, anh sẽ qua thăm em… Bye nhóc.
– Dạ… Cảm ơn anh… Có gì gọi cho em.
Chị đi rồi… Tôi mệt… Thôi ngủ một giấc đã… À quên, gọi xin ông Kha nghỉ một buổi mới ngủ được… May lúc đi chơi, chị tịch thu điện thoại hai anh em quăng vào cốp, “không để kẻ địch làm phiền cuộc chơi của chúng ta” =)) – nếu không, điện thoại ướt, giờ phải xin ổng điện thoại mới :p… Lấy lý do vết thương đau, ông Kha tuy than trời nhưng vẫn cho nghỉ. Ổn… Tôi ngủ say, trong mơ – nụ cười và nước mắt của chị lại về… Ngọt ngào làm sao…
Choàng tỉnh giữa những giấc mơ… Nhưng không thể gượng dậy… Khát cháy cổ họng… Người nóng bừng… Hơi thở như phun lửa… Khó thở… Chuyện gì vậy? Không lẽ tôi đang mơ?
Tôi cố mở mắt, xác định… Có bóng người ngồi trước, mặt lo lắng… Một giọt nước mặn rơi lên môi… Trời… Mơ mà cũng có người khóc vì tôi… Khó chịu…
Tôi đưa tay vuốt má người đó, lên khóe mắt… Cảm giác người đó áp mặt vào tay tôi… Gọi tên tôi… Không nghe… Rồi… tôi lịm đi… mê man…
Mở mắt… Như ở thiên đàng… Nhưng còn gì nữa? Một thiên thần áo trắng đứng trước…
– Em tỉnh rồi hả?
Giọng nói nhẹ nhàng kéo tôi về mặt đất. Trời, tưởng lên thiên đàng… Ai dè… đang nằm trong phòng. Thiên thần nãy giờ là chị y tá @@.
– Sao em bị nạn hoài vậy? Thích phòng khám này rồi hả ông tướng?
Tôi cười ngượng. Hề hề… Em thích chị cơ =))
– Ủa… Sao em nằm trong này, chị?
– Em làm gì tới nỗi động vết thương dữ vậy? Tối qua em sốt cao lắm… Bạn gái em đưa vào đó.
– Hả?… Bạn gái nào?
– Trời… Bộ nhiều bạn gái lắm hả ông? Kìa…
Chị chỉ tay sang giường bên. Con nhỏ nằm đó, ngủ ngon lành.
– Bạn em thức cả đêm đó… Tội nghiệp… Tới gần sáng chị khuyên dữ mới chịu đi nằm… Thôi, em nằm nghỉ thêm đi, trưa về nhà được rồi.
Chị y tá đi ra, khép cửa. Tôi ngồi dậy nhìn con nhỏ. Việc gì phải lo cho tôi dữ vậy? Ngốc quá…
Con nhỏ nằm co ro… Chắc lạnh. Máy lạnh ngay trên đầu… Thật tình, ngày nào cũng mặc đồ sexy, giờ bị lạnh. Tôi xuống đất, dùng chân kéo giường lại gần, lấy mền đắp cho nó. Thêm chiếc áo khoác tôi treo trên giá phủ gần kín người, chỉ chừa mũi trở lên. Vuốt tóc nó sang bên… Nhìn lâu… Chưa kịp trở lại giường, con nhỏ bỗng nắm tay tôi, ghì chặt:
– Đồ tồi…
Mắt nó vẫn nhắm. Chắc đang mơ… Hix… Không rút ra được. Tôi kéo ghế ngồi cạnh, tựa lưng vào tường. Tay vẫn bị nó giữ chặt. Ngồi suy nghĩ, tôi lại ngủ quên… Hình như bệnh viện này sợ tôi thức, hay sao mà thuốc nào cũng làm tôi ngủ li bì.