47. Chương 47: Hồi ký của anh

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 47: Hồi ký của anh

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phần 47
Cô bé ngốc ơi… thật khó để anh hoàn thành cuốn hồi ký này… nhưng hôm nay anh đã viết xong rồi. Những trang này anh viết cho em, mỗi lần viết về em là anh lại rơi nước mắt. Em có nghĩ anh yếu đuối quá không?
Mới đó đã hai năm trôi qua. Hai năm dài đối với nỗi nhớ em, nhưng lại quá ngắn so với đời người. Em đã rời xa anh, cũng như anh biến mất khỏi cuộc đời em, để cùng giữ lời hứa năm nào. Mười năm quả là quá sức đối với tuổi trẻ của chúng ta nhỉ. Anh tự hỏi không biết trong chúng ta, ai sẽ là người bỏ cuộc trước… nhưng anh không muốn chút nào, bởi giờ đây anh càng yêu, càng nhớ em nhiều hơn hai năm trước.
Anh không biết giờ đây em đang làm gì, không biết em có ổn không… dù đã cố gắng bao nhiêu, anh vẫn không thể tìm thấy em. Cô bé có đọc những dòng này không? Em có nhận ra anh không, người yêu lạnh lùng của mình? Hãy cho anh một dấu hiệu nào đó đi… một lời nói, một điều gì đó để anh biết em vẫn ổn chứ? Chỉ cần như thế, anh sẽ an tâm mà cố gắng thực hiện lời hứa của hai ta.
Còn tám năm nữa thôi… ngày gặp lại cũng không còn xa lắm phải không em? Phù! Anh sẽ phải cố gắng hơn nữa đây… nếu tám năm sau em quay về mà anh chưa làm được gì, cô bé sẽ giận dữ lắm đúng không? Anh không biết cuộc sống trong tám năm tới sẽ có những biến đổi gì, sẽ xảy ra chuyện gì… nhưng anh muốn em hãy hứa với anh rằng dù hoàn cảnh thế nào, hãy sống thật tốt, hãy hạnh phúc nếu em yêu ai đó khác anh. Anh sẽ không giận em đâu, anh cũng sẽ tự tìm cho mình những cơ hội, em cũng vậy nhé… Hãy sống tốt vì anh… hãy cố gắng thật nhiều để có được hạnh phúc.
Tám năm nữa… nếu em đã hạnh phúc, anh sẽ vui. Còn nếu em chưa tìm được hạnh phúc… đừng lo nhé. Bởi anh vẫn luôn sẵn sàng bên cạnh cô bé, ưu tiên em nhất rồi đấy… sung sướng lắm đấy.
Anh không phải kẻ ngoan đạo như em… nhưng anh vẫn mong Chúa sẽ để em đọc được những lời này và mạnh mẽ hơn để sống tốt, đừng để mình bị tổn thương nhé. Anh đang cố gắng vượt qua những tổn hại về sức khỏe… anh hứa sẽ ổn, sẽ tốt. Hãy cho anh một tín hiệu rằng em ổn nhé… tám năm… nhớ không cô bé… tám năm nhé. Anh yêu em!
Sài Gòn, 25-06-2012… một ngày nắng.
Lại thức giấc giữa trưa bởi giấc mơ. Choàng tỉnh, ngơ ngác. Vẫn là những cảm giác quen thuộc, những hình ảnh quen thuộc… cứ mệt mỏi, ngủ, mơ rồi lại choàng tỉnh, tự vỗ vào đầu tự nhủ: "Chậc… lại mơ nữa rồi."
Tôi đứng dậy, bước vào nhà vệ sinh, lặng mình dưới dòng nước mát. Mọi thứ vẫn hỗn độn giữa quá khứ và hiện tại. Người tôi bắt đầu lạnh run… cơn ho dữ dội lại kéo đến, lồng ngực như muốn vỡ tung. Ngày nào cũng vậy, có khi ho đến nôn hết tất cả những gì có thể nôn ra. Không dám ăn no vì ăn vào là lại nôn hết. Bước vào nhà, bật quạt lên… đôi mắt nhìn quanh căn phòng trọ nóng bức, ngột ngạt bởi mùi vôi tường vỡ vụn, mùi cơm hộp đêm qua chưa nuốt hết và mùi thuốc lá. Tôi lắc đầu ngao ngán nhìn những vỉ thuốc khô cằn vương vãi trên bàn… lắc đầu… đời vẫn còn cay đắng quá.
Thằng bạn hôm qua gọi điện… nói chuyện vài câu đã bị nó chửi như tát nước. Cũng đáng… mải mê với dự định của mình đến quên cả thời gian. Cuối tháng 6 rồi… hè về… bạn bè thời cấp 3 tụ tập về quê rồi… chỉ còn mình tôi lặng lẽ ở Sài Gòn. Bị chửi cũng đáng. Nhưng biết làm sao được… tôi đâu còn là sinh viên nữa. Ra đời, bon chen rồi… khái niệm hè chẳng còn nữa. Giờ này, nếu ở quê, chắc tôi lại tụ tập với đám bạn đá bóng, đánh bi-a, nằm dài hết nhà này đến nhà khác, chuyện trò đủ thứ… nhưng năm nay, tụi nó phải làm tất cả thiếu mình tôi… Tất cả là vì hai chữ "cuộc sống"!
Không sao… cứ im lặng làm những gì mình muốn. Khi đạt được điều gì đó, tôi sẽ trở về với tụi bạn. Không biết đến lúc đó, liệu còn mấy đứa đây… năm nay thiếu tôi, năm sau sẽ thiếu đứa nào…