Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 51: Đêm lạnh bên bờ hồ
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phải nói, đêm mùa đông ở Đà Lạt lạnh lắm. Dưới ánh đèn đường, từng hơi thở của mình và người xung quanh đều hiện rõ. Gió lùa qua, mọi người đều rùng mình, nhất là chị tôi – cô ấy càng lạnh thì càng rúc vào tôi hơn. Còn cô bé Hân thì ngồi sát vào tôi chứ không vô tư như chị. Chỉ tội nghiệp anh Phong ngồi một mình, bất lực trước lệnh của nữ hoàng mà dù có đóng băng cũng không dám cãi.
Chiếc xe ngựa lọc cọc chạy vòng quanh hồ hai vòng rồi thôi. Khắp nơi đều là những hình ảnh quen thuộc: người ta tụm lại quanh những bếp lửa nóng của quán bán khô, khoai, bánh tráng nướng hay đơn giản là những góc phố có hàng trà nhỏ. Còn xa hoa hơn là những du khách xa lạ ngồi run rẩy trong quán cà phê lung linh, nhìn lên như những tòa nhà cao tầng giữa thành phố. Tôi thích quan sát, thói quen im lặng của tôi càng thích hợp hơn trong đêm lạnh này. Trời càng lúc càng lạnh, vô thức tôi kéo chị và Hân sát vào người mình. Cả ba đứa nhìn nhau rồi nhìn anh Phong, rồi bật cười khúc khích.
"Lạnh quá, phải chăng chỉ có tụi mình điên mới ngồi xe dong dỏng như thế này? Phải kiếm chỗ nào có lửa mới được chứ ở đây chắc chết cóng mất." Dường như ai cũng nghĩ vậy, nên khi nhìn thấy một bà cụ bán khô dọn bếp lửa, chị tôi liền bảo:
– Ông ơi, cho tụi con xuống đây… nhanh lên ông!
– Ngừng xe ngay!
Bà cụ cười to rồi dừng xe. Chị tôi kéo tôi và Hân nhảy xuống, ngồi sát bên bếp lửa đưa tay vào hơ.
– Trời ơi, chị sắp chết cóng mất!
Tôi im lặng. Hân cũng im lặng. Anh Phong trả tiền xong vội ngồi xuống cạnh tôi, cười như mếu:
– Đáng lẽ tụi mình đi dạo chứ! Để Phong ngồi một mình mà kêu lạnh à?
– Xí lạnh thiệt chứ bộ! Phong là con trai mà…
– Con trai thì con trai. Nhóc M cũng là con trai mà!
– Nhóc khác Phong. Nó còn bé lắm!
– Ngang ngược quá, bà cô!
– Uýnh chết Phong đi! Muốn gì thì nói!
Chị tôi cãi nhau với anh Phong, bà cụ bán khô cười giải vây:
– Thôi, thôi, tụi nhỏ ăn gì đi, để tôi làm cho mất công đánh nhau hoài!
Chị quay sang bà cụ, cười tươi:
– Tại hắn kiếm chuyện trước đó, bà. Hihi, bà nướng cho tụi con mấy thứ này đi!
Chị chỉ vào chiếc rổ đầy những món khô, không thèm hỏi ý kiến của tụi tôi.
– Chị Phương coi chừng ăn không hết đó!
Hân kéo tay chị, nhưng chị tôi lại cười tít mắt, vừa nhìn Hân vừa véo má tôi.
– Hihi, kệ đi, ăn không hết mình bắt hai đứa kia ăn dùm!
– Nhiu đó bốn đứa ăn cũng không hết, cô nương! – Anh Phong xen vào, chị tôi liền tát anh một cái.
– Im ngay, tên kia! Kiếm chuyện hoài à!
– Bó tay rồi. Em xử đi, M.
Anh Phong nhún vai, xoa đầu. Tất nhiên tôi chỉ biết cười trừ, im lặng trước nắm đấm của chị dứ dứ trước mặt. Chẳng biết trời có dám kiếm chuyện với bà cô ngang ngược này không chứ nói gì đến tôi.
Trời càng về khuya càng đông người qua lại. Bốn đứa tụm lại bên bếp than nóng, cố sát vào nhau để xua đi cái lạnh. Mùi thơm của món khô nướng bốc lên, đúng là cám dỗ không nhỏ trong đêm lạnh. Chúng tôi vừa trò chuyện những chuyện vớ vẩn, vừa cười khúc khích. Trời càng lạnh, người ta càng sát lại gần nhau hơn. Chỉ có vài người buộc phải xa nhau… trong đó có tôi và em. Xin lỗi, thật tệ.
Xong phần khô nướng, tụi tôi kéo nhau đi ăn ốc. Trời lạnh mà món nóng hổi như thế này thì còn gì bằng! Ngay cả thằng thất tình như tôi cũng không thể cưỡng lại. Tất nhiên, tôi phải tuân lệnh chị không cãi được. Ai buồn bỏ ăn thì kệ, nhưng tôi và chị buồn thì ăn càng mạnh hơn. Buồn thế này có lợi hay hại chưa biết, chỉ biết bụng tôi no căng vì mấy đĩa ốc chị gọi ra.
Một ngày thất tình kỳ lạ, chưa bao giờ tôi cảm thấy chia xa người yêu đến vậy. Có lẽ sự xuất hiện của chị đã khiến tôi không kịp suy nghĩ, như cảnh tượng của người vừa mất đi người yêu. Có lẽ nếu chị cứ ở bên tôi như bây giờ, tôi chẳng bao giờ gỡ được chiếc mặt nạ tươi cười ra để trở lại với con người thật. Tất nhiên điều đó không thể xảy ra vì chị vẫn là chị, ít nhất là vào lúc này… chẳng thể ở bên tôi mãi được.
Tôi mỉm cười nhấp một ngụm cà phê đắng, nhìn về phía bờ hồ. Trời khuya, dòng người dạo phố đã thưa thớt. Tôi im lặng trở về với chính mình, đếm lặng ngắm khung cảnh đêm lạnh lẽo, im lặng với những suy nghĩ đắng nghét như mùi vị của cà phê đen tôi đang nhấm nháp. Mệt mỏi suốt buổi chiều, giờ chắc ba người còn lại đang say giấc trong phòng. Nhất là chị tôi, vừa về phòng đã cuộn tròn trong chăn ấm, chẳng thèm thay đồ hay chào hỏi ai. Ấy thế mà lúc ăn ốc, chị cứ đòi mua bộ trò chơi xếp hình của thằng bé bán hàng rong để về chơi. Giờ ngủ ôm chăn, mặc sự đời xung quanh. Còn tôi đứng đó, mặc trời lạnh, mặc mọi thứ xung quanh, nghĩ về chị, nghĩ về tất cả trừ em. Bởi khi trở về với con người thật, người ta sợ nghĩ về những điều đau đớn. Vậy mà càng tránh né, người ta càng phải nghĩ đến nó.
– Sao rồi? Đang nghĩ về tiểu thư Thy hả, M?
Tiếng Hân nhẹ nhàng sau lưng, tôi giật mình.
– Ừ! Sao Hân không ngủ đi? Khuya rồi!
– Hay quá! Nói người ta mà không nhìn lại mình!
– Ừ… quên mất!
Tôi bật cười nhẹ, đưa ly cà phê lên nhấp thêm một ngụm. Hân ngồi nhẹ nhàng lên lan can, quay mặt ra ngoài, đung đưa chân.
– Lại uống cà phê không đường hả?
– Ờ!
– Tính uống thứ đắng nghét vậy hoài à?
– Ờ, quen rồi!
– Phì! Khùng vừa phải thôi. Bỏ đường đi cho ngọt!
– Quen rồi mà!
– Bó tay!
– Ờ! Mà này, Hân leo xuống đi, ngồi vậy té rồi!
Hân vẫn ngẩn mặt lên trời, không thèm nghe tôi.
– Biết lo thì bỏ ly cà phê xuống đi. Con trai phải ga lăng chút, rủi Hân té, M phải giữ lại kịp chứ!
– Té bất ngờ sao giữ kịp?
– Chưng nào Hân té, Hân sẽ nói M biết mà… yên tâm!
– Hay quá! Thôi xuống dùm đi. M nhỏ xíu, tay đau sao mà giữ nổi!
– Hihi, M chỉ cần giữ được rồi, té hay không là chuyện của Hân!
Hân quay lại cười. Tôi lắc đầu, mỉm cười.
– Ngang quá!
Câu nói của tôi hơi thừa, chắc đứa con gái nào cũng ngang ngược theo cách riêng của mình. Tôi nói thế rồi nhỏ cũng chịu leo xuống đứng cạnh tôi.
– Nè, giờ M tính sao?
– Tính gì?
– Tiểu thư Thy đi rồi!
– Ờ, M biết mà!
– Vậy M tính buồn tới bao giờ?
– Ờ, cũng chưa biết. Buồn chừng nào chán thì thôi!
– Hì, Hân mất hai tuần mới hết buồn đó. Còn M?
– Để coi… chắc buồn hết đêm nay thôi. Lỡ hứa rồi!
– Hứa với ai?
– Với một người!
Tôi mỉm cười, nghĩ đến chị. Lời hứa với chị dù là vu vơ tôi cũng luôn cố gắng thực hiện đúng.
– Khó hiểu. Chắc hứa với tiểu thư Thy chứ gì. Cô ấy kỳ lắm, bắt hứa tùm lum!
– À ừ! Nè, đừng nói vậy. M đâu phải là chồng Thy!
Tôi buộc miệng chua chát. Đúng thật, tôi đâu phải là chồng em.
– Hix, ừm, Hân quên! Xin lỗi M!
– Ờ, không sao… cũng suýt thành chồng chứ bộ, hehe!
– Thôi đi, đồ khùng! Làm bộ cười hoài… làm như ai cũng ngốc như M không biết mấy người cố vui vậy!
– Không vui thì biết làm sao!
– Hân không biết hứa với ai cũng được. Đừng suy sụp quá là được rồi… còn lâu lâu vẫn có thể buồn mà!
– Biết rồi. Cảm ơn nghen! Lần nào M gặp chuyện không vui với Thy, toàn nhờ Hân an ủi!
– Haizz, có gì đâu. Ai bảo Hân là bạn của hai người chi. Mà càng nghĩ càng tức hai người. Tự nhiên buông xuôi, không biết là sao. Hai người bàn bạc sao rồi đột nhiên bỏ cuộc là sao? Hân hỏi hoài mà nhỏ không chịu nói, M cũng không chịu nói, làm sao giúp được? Bực mình dễ sợ!
– Thôi, chuyện đã rồi! Chắc Hân cũng hiểu phần nào lí do… giờ hối hận cũng không kịp đâu. Cứ ráng mà sống tiếp vậy!
– Biết là hối hận không kịp nhưng tức hai người lắm. Một đứa thì ngu, một đứa thì ngốc… có hò hẹn gì với nhau không đó?
– Ờ, hò hẹn gì nữa. Thôi đừng nhắc chuyện đó. Sao không ngủ đi, lo lắng chi không biết! Hứa là buồn hết hôm nay, mai sẽ bình thường liền mà đừng lo!
– Ai thèm lo! Chỉ sợ M buồn, tiểu thư biết mất công Hân buồn theo. Ai hơi đâu lo cho người dưng!
– Ừ, rồi lo cho M hay Thy cũng được. Hân ngủ đi! Mai còn về Sài Gòn nữa mà!
– Kệ! Hân chưa muốn ngủ… chừng nào ngủ thì ngủ!
Tôi im lặng. Hân cũng im lặng. Cuộc nói chuyện nhạt nhẽo, chẳng ăn nhập gì, không rõ ràng. Có lẽ ai nói chuyện với tôi lúc này cũng không khá hơn Hân được, bản thân tôi vốn nhạt nhẽo và nhàm chán mà.
Trời vẫn lạnh. Hân vẫn kiên nhẫn đứng cạnh tôi, nhìn về phía lòng đường. Bỗng Hân giật ly cà phê trên tay tôi, đưa lên miệng uống sạch rồi nhăn mặt lấy tay vuốt miệng.
– Uống chi ba thứ đắng nghét vậy không biết! M bắt đầu uống cà phê không đường từ bao giờ vậy? Con nít con nôi tập tành như ông già!
– Ờ, cũng lâu rồi… không nhớ nữa!
– Sao không bỏ đường vào cho ngọt?
– Ừ, tại thói quen!
– Mệt giấu hoài. Thói quen nào cũng phải có lí do nào đó!
– Không có lí do thật. Thói quen thôi!
– Không tin! Nhìn mặt M kìa, ai mà tin. Không nói cũng được, sau này Hân sẽ bắt M nói!
– Trời, chỉ chuyện cà phê thôi mà nghiêm trọng dữ!
– Sao không nghiêm trọng? Những người uống cà phê không đường hoặc là không bình thường, hoặc có chuyện gì đó trong quá khứ khiến họ chỉ muốn tìm đến vị đắng. Chắc chắn… M thuộc cả hai trường hợp!
Hân xoay xoay ly cà phê trên tay, nói chắc như đinh đóng cột. Tôi mỉm cười vì suy đoán của nhỏ… đúng rồi.
– Ừ, chắc vậy! M thích khác người mà!
– Con nít con nôi bày đặt! Thôi uống cái khác đi. Đừng uống cà phê nữa!
– Giờ này còn uống gì nữa!
– Chờ chút!
Hân nháy mắt, mỉm cười đi vào trong, một lúc sau quay ra với chai rượu và hai ly thủy tinh.
– Hả! Uống rượu hả?
– Ừm!
– Hix, M không biết nhậu đâu!
– Xí, ai cho M nhậu! Uống thử đi, thú vị hơn cà phê nhiều!
Hân lắc lắc chai, đưa tôi một ly rồi rót đến nửa ly, sau đó tự rót cho mình một nửa. Rồi nháy mắt, đưa ly lên:
– Thử đi! Cụng ly nha, hihi!
– Ờ, ờ!
Tôi chậm rãi đưa ly lên, chạm nhẹ rồi uống một hớp nhỏ. Mũi rượu sộc lên cay xè, từng giọt chạy vào cuống họng nóng nhẹ, vị chua, vị đắng… hòa quyện như mùi rượu ^.^
– Sao? Ngon không?
– Ờ, thì ngon…
– Hihi, nhìn cái mặt ngu thấy sợ. Phê rồi chứ gì! Con trai gì uống rượu dở ẹc!
– Ờ, ờ… lần đầu uống rượu!
– Cảm giác sao?
– Sắp xỉn chứ sao!
Tôi cười. Đây không phải lần đầu tôi uống rượu! Lần đầu tiên tôi nếm thử loại rượu này với một cô gái khác chứ không phải với mấy thằng bạn cũ.
– Một chút cay, một chút nồng, một chút đắng, một chút chua rồi ngọt… phê chưa chàng!
Hân lắc lắc ly thủy tinh, cười cười nói nhỏ vừa đủ để tôi bật cười vì triết lý của nhỏ.
– Đây mới là cuộc sống chàng ơi! Người ta gọi là vang đó!
Hân kết thúc bằng hai từ "vang" nhẹ nhàng. Lại thêm tiếng xì nhỏ phía sau cho đúng chất người Việt nói tiếng nước ngoài, rồi uống một hơi hết ly. Tôi bật cười nhìn ly rượu rồi nhìn Hân.
– Nè, nè, xỉn hả cô nương! Lảm nhảm gì đó!
– Xỉn cái đầu M đó! Rượu này nhẹ lắm. Uống đi, không xỉn đâu mà sợ!
– Thôi, không biết nhậu mà!
– Nhậu đâu mà nhậu! Lâu lâu uống thử một chút thôi. Hân có cho M nhậu đâu không biết. Ngon hơn cà phê không đường của M nhiều!
– Ờ, ờ!
Tôi đành đưa ly lên miệng, uống một hơi hết rượu rồi để ly xuống lan can, từ từ cảm nhận hương vị của loại vang cô bạn ép tôi uống. Cay nồng, đắng đắng, chua chua và ngọt ngọt… bất giác lại thấy như cuộc sống, bất giác lại muốn uống thêm để được nghĩ về em.
– Sao… đã chưa! Hihi!
Tôi bật cười trước ánh mắt tò mò của Hân.
– Ừm!… nhưng cà phê của M vẫn ngon hơn!
– Đáng ghét! Mất hứng người ta hết luôn! Hết cà phê rồi uống cái này đỡ đi!
Hân làm vẻ mặt giận dỗi, đổ rượu vào gần đầy ly tôi, rồi tự rót cho mình một ly như vậy, im lặng uống sạch không chừa một giọt. Đồng ý là vang nhẹ, nhưng uống cái ly to tướng thế này bảo đảm chút tôi xỉn. Nghĩ vậy nhưng tôi cũng phải nhắm mắt nhắm mũi tu cho hết ly vang nhẹ nhàng của Hân chứ không chắc bị đè đổ không chừng.
– Rồi đó!… Thôi nghĩ chút xỉn cho coi!
– Con trai gì yếu xìu!
– Đâu biết uống rượu đâu!
– Xí! Phải con trai không đó hả là gay. Nghi quá nha!
– Gay hay không dụ M uống chút xỉn làm bậy hay không biết liền!
– Haha, thấy ghê không! Ừ, ngon thì nhào vô!
Hân cười khúc khích, đè ly tôi uống, đổ thêm hai ly gần đầy nửa rồi cụng nhẹ.
– Thôi xỉn rồi đó!
– Một ly nữa thôi!
– Hix, ờ, ờ!
Tôi đành đưa ly lên miệng, uống một hớp nhỏ thì Hân kéo tay tôi xuống:
– Sao vậy?
– Làm gì gấp dzạ! Còn một ly thì phải uống từ từ!
Thiệt bó tay với Hân luôn. Chắc muốn hành xác tôi chứ gì nữa. Hix, tôi thấy tê tê người rồi đó. Xỉn thì không xỉn nhưng không quen với cảm giác có men rượu trong người. Hân cười nhẹ, để hai ly rượu xuống lan can bên cạnh chai, đứng im nhìn về phía hồ, xuýt xoa:
– Trời lạnh thiệt ha, M!
– Ừ!
– Không biết năm sau có lên đây được không nữa!
– Muốn lên thì lên có gì!
– Chắc gì được như giờ!
– Như giờ là sao?
– Uống vang… bên…
Hân ngập ngừng, khẽ đưa tay lên miệng che tiếng hắt-xì.
– Đó hay quá! Uống rượu cho đã rồi hắt-xì. Mai bệnh rồi đổ thừa nữa đi. Sao hồi nãy không chịu mặc thêm áo cho ấm!
Hân mặc mỗi chiếc áo thun mỏng tanh, tôi vội cởi bớt chiếc áo ấm khoác lên người nhỏ. Chạm tay vào người Hân, tôi mới cảm nhận rõ nhỏ đang khẽ run vì lạnh. Phì, nói tôi ngốc, nhỏ càng ngốc hơn.
– Nè, mặc đi cho đỡ lạnh rồi đi ngủ dùm cô nương!
Hân đưa hai tay lên vai, khẽ kéo áo, rút người sâu vào để cảm nhận hết cái ấm của chiếc áo.
– Cảm ơn nha! Ga-lăng quá vậy… áo ấm ghê!
– Ờ, ờ, áo đang mặc mà chắc còn hơi ấm!
– Không sợ lạnh hả?
– Ờ, lạnh mà chịu được!
– Uhm!
Tôi im lặng, cầm ly rượu lên uống. Lần này tôi không nhăn nhó vì đắng nữa… có lẽ tôi quen với mùi vị của vang rồi. Vang là thứ khá thú vị, nhẹ nhàng và cũng đắng như cà phê không đường của tôi. Cảm giác mọi thứ xung quanh cũng giống như vị đắng của vang vậy, thật khó để tôi tìm được cảm giác ngọt của vang vào lúc này. Có lẽ tôi đang say… không biết uống rượu, say là đúng rồi. Chợt, Hân đứng sát lại gần tôi hơn, khẽ chọc vào vai tôi:
– Nè… a… n… h
Tôi chỉ nghe rõ từ "nè", còn sau đó là gì tôi không nghe rõ, đại loại là vần "a", có lẽ vậy… tôi say thật rồi.
– Sao Hân?
– Có muốn ôm hông? Cho mượn nè!
Tôi mỉm cười, mắt vẫn nhìn ra xa:
– Ừ! Không!
Từ "không" thoát ra nhẹ nhàng, hơi thở thoang thoảng mùi vang của Hân phả vào vai tôi. Chẳng biết nữa, hai tay tôi đang vòng ôm siết lấy Hân. Tôi chẳng biết nữa, chỉ là tôi đang cần một vòng tay nào đó để giữ chiếc mặt nạ hề mang nụ cười mỉm trên môi. Tôi sợ… lỡ con người bất cần của tôi quay về, tôi sẽ làm điều gì đó khủng khiếp để trả thù vì lúc này tôi đang nghĩ về vị đắng của việc mất em. Tôi sợ tôi sẽ nghĩ về cách để làm gì đó cho hả cơn giận đau nhói trong lòng. Con người ta đáng sợ nhất là khi nghĩ về nỗi đau của lòng thù hận và cũng giống một con thú nhất khi người ta nổi giận. Hân vẫn đứng yên đó để tôi ôm thật chặt. Lạnh lắm, đau lắm… tay tôi khẽ run run, tôi không khóc, con trai mà đâu có khóc được… chỉ là tôi say rồi phải, những ngọn đèn đường phía xa đang nhòe đi trước mắt tôi. Rõ ràng… tôi đang say… có lẽ vậy!
Trời vẫn lạnh, càng lúc càng lạnh. Chẳng biết tôi ôm Hân bao lâu nữa. Chỉ biết mắt tôi càng lúc càng nhòe đi, đầu óc quay cuồng. Tôi mỉm cười xác nhận tôi say thật rồi chứ không có lẽ có chẳng gì nữa. Một bóng đèn đường mà tôi nhìn thành hai ba bóng là đủ hiểu tửu lượng tôi tệ cỡ nào. Tôi thề nếu Hân rời tôi bây giờ, tôi sẽ té xuống ban công chứ không phải Hân. Say, lâu lắm rồi tôi mới say như thế này. Hân cũng cảm nhận được tình trạng của tôi, không dám nhúc nhích, chỉ khẽ lấy tay nắm tay tôi lắc nhẹ:
– Nè… xỉn thật hả?
– Ờ, xỉn rồi!
– Thấy ghê hôn! Nãy ai nói tính làm bậy gì đâu, làm thử coi coi!
– Thôi làm gì! Quắc luôn rồi nè!
– Vậy giờ sao? Cho mượn ôm chút tính ôm hoài hả?
– Ờ, ờ, quên! Xin lỗi Hân nha!
Tôi vội rút tay lại vì nhận ra mình đã đi quá xa. Say thì say nhưng vẫn biết mình đang làm gì, dù sao tâm trạng cũng đỡ hơn một tí. Nhưng Hân khẽ kéo tay tôi lại, không cho rút ra:
– Nè!
– Sao vậy?
– Đỡ hơn chưa?
– Xỉn quắc cần câu luôn rồi đỡ gì nữa!
– Không, ý Hân hỏi là tâm trạng M kìa! Đỡ hơn chưa?
– Ờ, ờ, đỡ rồi! Cảm ơn Hân!
– Thiệt không? Haizz, làm người tốt thì làm cho trót lỡ ôm rồi, nếu chưa đỡ thì cho ôm chút nữa đó!
– Ừ, không sao đâu! Bình tĩnh lại rồi!
– Uhm!
Tôi rút tay ra, xoay lưng lại đứng dựa người vào ban công, cầm ly rượu còn lại lên định uống. Hân vội kéo tay tôi lại:
– Trời ơi, xỉn rồi uống chi nữa! Muốn chết hả?
– Ờ, lỡ xỉn rồi, xỉn hơn chút có sao đâu! Nãy xúi M uống, giờ cản là sao!
– Nãy khác giờ khác! Ai ngờ M uống dở vậy đâu!
– Hổng sao! Uống hết ly này rồi thôi… vang của Hân mà!
– Giờ muốn uống nữa hả?
– Ừ, cụng ly ha!
– Uhm, cũng thì cụng!
Hân đưa ly lên chạm nhẹ vào ly tôi, hai đứa chậm rãi uống sạch cho đến giọt vang cuối cùng. Tôi mỉm cười đặt ly xuống, ngửa cổ nhìn lên bầu trời, mỉm cười:
– Chào em! Tiểu thư!
Hân đặt ly xuống, đứng nhìn tôi ngạc nhiên:
– Chào ai vậy, M?
– Ừ! Chào một người vừa mới xa…
-…..
Sáng đưa em đến nhà thờ, tôi chẳng đủ can đảm nói thêm một lời nào với em, chỉ biết im lặng đứng nhìn. Giờ nói lời chào thì muộn mất rồi.
– Nè! Vào ngủ đi! Nhìn cái mặt xỉn thấy ghê quá à!
– Mặt ai xỉn mà không ghê! Hân vào ngủ trước đi!
– Còn M?
– Đứng đây chừng nào tỉnh mới ngủ!
– Đồ khùng đang xỉn, không ngủ tỉnh rồi ngủ chi?
– À, nào giờ xỉn không ngủ…
– Thiệt không?
– Thiệt!
– Kỳ cục vậy!
– Ờ!
Từ giờ nếu tôi bị say là không ngủ mà sẽ làm gì đó cho đến khi tỉnh hoàn toàn. Hơi khác người nhưng giờ này biết làm gì đâu, thôi thì ngồi xuống đất, đưa mắt nhìn phố đêm qua khe hở giữa các thanh dọc của ban công, lấp lánh những ánh đèn đường, mờ mờ ảo ảo. Không có thói quen buồn thì tìm đến men rượu, vậy mà giờ lại bị Hân làm cho say. Càng say càng thấm đau thì phải. Hân cũng không nói gì nữa, ngồi xuống đối diện nhìn tôi. Chẳng quan tâm, đôi mắt tôi vẫn đưa hướng nhìn về phía xa xăm, chẳng nhìn gì cả, chỉ để ánh nhìn vậy thôi, vô định.
Trời về khuya càng lạnh, tôi vẫn ngồi đó… đủ lâu để mùi rượu trên người bay mất, không còn đau đầu nữa. Hình như tôi đã tỉnh rượu. Nếu không có bàn tay nhỏ Hân đập nhẹ vào chân, tôi cũng không hay đã tỉnh. Đưa mắt nhìn Hân, chợt cười nhẹ, cô bạn của tôi ngủ gục từ lúc nào không hay. Gương mặt nhỏ tựa nhẹ vào ban công, ngọn đèn đường chiếu vào làm gương mặt nhỏ càng đẹp hơn. Giá mà người trước mặt là em thì tốt quá. Tôi vội xua ngay cái ý nghĩ đó, đứng dậy khẽ lay lay Hân, ngủ mê quá trời không chịu thức. Vấn đề là chẳng biết rinh nổi không đây.
Tôi dừng luồn tay vào người Hân, hít một hơi thật sâu để lấy đà rinh nhỏ lên. Mới hết xỉn, lưng đau cho nên suýt nữa tôi đánh rơi Hân xuống đất nửa chừng. Không biết cô nàng có thức hay không, đôi tay bấu nhẹ, ngả đầu vào ngực tôi, mắt vẫn nhắm nghiền ngủ ngon lành. Sướng nhỉ, ngủ mà cũng biết dụi đầu tận hưởng giấc ngủ trên tay tôi nữa. Chừng nào thức dậy phải bắt nhỏ mua gì cho tôi bù cho vụ ga-lăng này mới được.
Nói chung không nặng lắm, cùng lắm là 48-49kg, bằng em tôi. Nhưng ốm yếu như tôi thì rinh nhỏ vào tới giường cũng mệt dữ lắm. Đặt Hân nhẹ nhàng xuống bên cạnh chị tôi, ngồi luôn xuống cạnh giường thở lên thở xuống đã rồi mới với tay định kéo mền đắp cho nhỏ. Đâu có dễ vậy, nữ hoàng nhà ta đang nằm cuộn tròn ôm cứng chiếc mền duy nhất trên giường, kéo thế nào cũng không chịu rời, tham đến vậy là cùng.
Tôi đành lắc đầu, lếch cái thân tàn xuống tiếp tân. Khách sạn mùa này đông khách, nhưng may là khách sạn quen của em, tụi tôi mới có được một phòng hai giường chứ không phải ngủ ngoài đường mất tiêu chứ giỡn à. Vừa nhìn thấy tôi, tiểu tiếp tân vội bật dậy khỏi chiếc sa-lon, nhìn tôi chớp chớp mắt:
– Ủa, anh chưa ngủ hả?
– Ờ, chưa. Anh có làm em thức không?
– Dạ không, em đang xem tivi. Có gì không anh?
– Ừ, em cho anh xin một cái mền nữa được không?
– Sao anh không gọi xuống, em mang lên phòng cho xuống đây chi cho mất công! Anh lên trước đi, em mang lên ngay!
– Thôi, em lấy ra đây, anh tự đem lên trên cũng được!
– Hì, vậy anh chờ em chút!
Tiểu tiếp tân gật đầu chạy đi lấy mền. Tôi buông người xuống sa-lon, lấy bình trà rót một ly đưa lên miệng uống. Trời lạnh, một tí trà nóng làm tôi cảm thấy dễ chịu hơn, tỉnh táo hơn. Vừa uống xong, tiểu tiếp tân đem mền ra cho tôi:
– Mền của anh nè!
– Ờ, cảm ơn em. Mà em trực một mình hả?
– Dạ không, còn hai anh bảo vệ ngoài cửa nữa với chị bạn em!
– Chị đó đâu?
– Đi mua đồ ăn khuya rồi anh!
– Uhm, thôi anh lên phòng đây. Trời lạnh quá!
– Dạ mùa này lạnh lắm. Em cho anh hai cái mền luôn đó!
– Ờ, cảm ơn em. À mà nè!
– Dạ sao anh?
– Cho anh xin bình trà này nha?
– Hì, bộ anh không ngủ sao?
– Ừ, hơi khó ngủ!
– Dạ vậy anh chờ chút, em pha bình mới đem lên cho!
– Thôi, cho anh bình này được rồi, mất công em đem lên lắm!
– Không sao đâu anh. Tại bình này em pha lâu rồi, hơi nguội. Pha bình mới uống thích hơn anh ạ?
– Ờ, không sao. Tại tự nhiên anh thích uống bình trà này thôi!
Tôi chẳng hiểu sao tự nhiên lại cứ muốn uống bình trà này nữa, có lẽ vẫn còn hơi say thì phải. Tất nhiên tiểu tiếp tân cũng không muốn trái lời tôi nữa, dù gì tôi cũng là khách mà.
– Dạ vậy anh cầm bình trà này lên phòng đi ạ!
– Cảm ơn em nha!
Tôi cúi xuống, một tay ôm mền, một tay cầm bình trà đi lên trước, đôi mắt nhỏ tiếp tân có gì đó thắc mắc. Lên đến phòng, tôi để bình trà lên bàn rồi nhẹ nhàng đắp mền cho Hân. Còn một chiếc mền, tôi phủ luôn lên cả chị và nhỏ. Trời lạnh khuyến mãi thêm cho hai cô nàng một chiếc mền nữa cho đảm bảo giấc ngủ ngon. Còn phần mình, tôi lấy chiếc gối bên cạnh anh Phong quăng lên ghế sa-lon, rót trà rồi thả mình xuống ghế, nhắm mắt thưởng thức hương vị nóng đắng nhẹ nhàng. Hình như những thức uống thú vị đối với tôi trên thế giới này luôn có vị đắng thì phải… có lẽ cuộc sống là phải vậy, có lẽ tôi hợp với những vị đắng như vậy… nói thì nói vậy chứ những thức uống ngọt vẫn sẽ ngon hơn mà. Mãi mê với cái suy nghĩ ngọt và đắng, tôi cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, giấc ngủ của đêm đầu tiên xa em… im lặng và lạnh lẽo trên chiếc sa-lon giữa phòng.