52. Chương 52: Buổi sáng ở Đà Lạt

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 52: Buổi sáng ở Đà Lạt

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh nắng buổi sớm len lỏi vào phòng, xen lẫn tiếng chuông nhà thờ vọng lại khiến tôi giật mình tỉnh dậy. Tôi ngơ ngác nhìn quanh, trời vẫn còn sớm, nắng chưa đủ sức xua tan cái se lạnh của buổi sáng. Tay tôi cử động khó khăn, mắt vẫn còn ngái ngủ vì mệt. Lạnh nhưng tôi cảm thấy ấm áp lắm, bởi tôi đang nằm dưới hai lớp chăn dày, và một bàn tay đang nắm chặt lấy tôi.
Dù mới ngủ dậy chưa tỉnh táo sau đêm say rượu, tôi vẫn nhận ra bàn tay đó không phải của em. Không hề có chút mơ tưởng nào, dù chỉ là thoáng qua. Sau một giấc ngủ sâu, tôi biết rằng hôm nay tôi phải quen dần với ý nghĩ em đã rời xa tôi mãi mãi.
Tôi nhẹ nhàng đưa bàn tay còn lại vỗ nhẹ lên đầu để tỉnh táo hơn, rồi vén chăn lên. Ai đang nắm tay tôi ngủ ngon như vậy đây? Lại là chị. Gương mặt nữ hoàng say ngủ không thể nhầm lẫn. Chà, lạ thật, chị vốn là người ngủ nướng, chẳng ai dám kéo chị khỏi giường vào buổi sáng, thế mà hôm nay lại ngồi ngủ bên cạnh tôi, thậm chí còn đắp chăn cho tôi nữa. Đà Lạt lạnh quá, khiến chị thay đổi tính tình như vậy sao? Hay là chị thức dậy từ lúc nào, đắp chăn cho tôi rồi ngồi ngủ dưới đất chứ không chịu về giường?
Đang suy nghĩ lung tung, chị cựa mình, rút tay lại, dụi mắt ngước nhìn tôi. Đúng là lúc mới thức dậy, mặt chị ngơ ngác buồn cười không thể tả.
– Nhox dậy rồi hả? Sao không ngủ thêm chút nữa đi...
– Ờ, sáng rồi, tỉnh dậy rồi...
– Mấy giờ rồi?
– 7 giờ – tôi nhìn đồng hồ trên tường trả lời.
– Hix, còn sớm mà ngủ nữa đi... nha nha...
Nói xong, chị không để tôi phản ứng, quay người cuộn tròn trong chăn rồi ngả đầu lên ghế salon, nhắm mắt ngủ tiếp. Tôi chỉ biết lắc đầu, không dám lay chị dậy. Chẳng lẽ tôi dám ngủ gục trên ghế cạnh chị khi trời đã sáng rõ như vậy?
Tôi đành ngồi dậy, nhẹ nhàng rút khỏi chăn, đứng lên nhìn quanh. Giường trống không, anh Phong và Hân không có trong phòng, chắc họ đã ra ngoài mua đồ ăn sáng hoặc đi dạo. Tôi vào toilet vệ sinh cá nhân. Buổi sáng lạnh đến mức chỉ chạm nước đã khiến tôi nổi đầy da gà. Tôi nhìn cái máy nước nóng, lúng túng không biết cách sử dụng. Hôm qua, khi ở với em, việc tắm rửa hay vệ sinh đều do em lo, tôi có bao giờ đụng tay vào cái máy này đâu.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi quyết định bỏ qua nó. Đi tắm nước lạnh cho khỏe. Và đúng là khỏe thật. Đánh răng còn đỡ, nhưng rửa mặt thì toàn thân tôi rung lên bần bật, như thể đang rửa mặt bằng nước đá. Lau mặt xong, tôi cố xả thêm chút nước làm ướt tay, rồi rón rén trở về phòng, nơi nữ hoàng vẫn đang ngủ say.
Người tôi run cầm cập vì lạnh, nhưng trong lòng tôi nảy ra ý định đánh thức chị bằng bàn tay ướt lạnh như băng của mình. Lần này, tôi phải làm chị tỉnh dậy để đi ăn sáng, bởi ở Đà Lạt mà ngủ quên buổi sáng thế này thì phí thời gian lắm, hơn nữa, tôi không muốn ngồi một mình để suy nghĩ lung tung.
Nhẹ nhàng kéo chăn khỏi đầu chị, gương mặt chị từ từ hiện ra sau lớp chăn dày. Tôi suýt bỏ ý định, bởi chị trông như một thiên thần đang ngủ. Nàng ngủ với chút son phấn còn sót lại, đêm qua về là ngủ ngay nên chưa kịp tẩy trang. Dù trời lạnh sáng sớm, chị vẫn hồng hào, mắt nhắm nghiền. Nghĩ đến thiên thần, tôi lại nhớ đến em. Em có lẽ không xinh đẹp bằng chị, nhưng em là người tôi yêu, và tôi đã quen ngắm nhìn gương mặt chị khi nàng ngủ. Tôi ước gì bây giờ gương mặt trước mặt tôi là em.
Đang suy nghĩ bâng quơ, một cơn gió lùa vào phòng, khiến tôi giật mình, đôi tay đầy nước lạnh của tôi áp chặt vào má phải của chị.
– Á... á... á...
Chị hét lên đúng kiểu của mình, đến mức tôi tưởng dưới đường người ta sẽ tưởng có án mạng xảy ra trong phòng. Tôi vội đưa tay bịt miệng chị, một tay ra hiệu im lặng. Nhưng gió chẳng thèm chiều lòng người, tay tôi ướt nước lại bịt miệng chị, chị càng la to hơn.
– Á... á... á... Làm... cái... gì... zà...
– Suỵt! Suỵt! Chị la nhỏ nhỏ thôi, người ta nghe giờ...
– ...Người ta... ga... aa... aa...
– Mà chị đừng la nữa! Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
Lần này, tôi la hét thảm thiết vì đau. Trời ơi, tôi quên mất người trước mặt tôi là chị, chị của tôi, làm sao tôi có thể thoát khỏi sự trừng phạt của nàng. Bàn tay tôi đang bị chị cắn không thương tiếc.
– Uiiidaaaa, chị! Thả Nhox ra đi!
– ...ox... ấy... ay... nước... iii...
– Cắn tay người ta, lấy gì người ta lấy tay!
Nói xong, chị cố cắn tôi thêm năm giây nữa rồi mới chịu thả tay. Vừa thoát khỏi hàm răng sắc nhọn của chị, tôi vội rút tay lại, xuýt xoa xem xét. Hix, răng chị đều như hạt bắp, hai vòng cung in rõ trên bàn tay tôi, suýt chút nữa là chảy máu rồi. Chưa kịp định thần, tôi lại bị chị véo má đau đến mức gần chảy nước mắt.
– Cấm la biết chưa!
– Uiiidaaa...
– Đã nói cấm la mà...
Chị trừng mắt nhìn tôi, tay giơ giơ nắm đấm trước mặt.
– Hix... đau mà không cho người ta la...
– Chứ nãy tên Nhox nào dám làm chị thức dậy như vậy hả? Biết lạnh lắm không?
– Thì... tôi muốn gọi chị dậy đi ăn sáng mà. Nhox có lòng tốt mà...
– Hứ! Không cho người ta ngủ thì thôi, còn dám chọc nữa. Bữa nay gan chị quá ha...
– Ờ... thôi mà... tha đi... cắn và véo giờ đáng tội rồi...
Tôi cười hì hì, kéo nắm đấm của chị xuống, giảng hòa. Chị vẫn chu chu miệng ra vẻ dọa tôi, nhưng thoáng có nụ cười trên môi. Chắc là mặt tôi hối lỗi lắm, chị mới cười vui như vậy.
– Hứ! Chút nữa biết tay chị...
Nói xong, chị định cuộn người vào chăn, dụi đầu xuống ghế salon...
– Ghét Nhox quá à. Chị đang thèm ngủ muốn chết...
– Trời trời, định ngủ nữa hả?
– Uhm... đừng phá nữa...
– Thôi dậy đi ăn sáng với Nhox nào...
– Nhox ăn một mình đi...
– Ăn một mình buồn chết. Dậy đi, năn nỉ đó...
Tôi vừa nói vừa kéo chị dậy, tay tôi khô nhưng vẫn lạnh, vừa chạm vào người chị, chị liền rùng mình, cười khúc khích, đẩy tôi ra.
– Hihi... lạnh mà... mệt ghê, muốn bị véo nữa không hả?
– Thôi thôi, sợ chị lắm rồi. Dậy đi... đói bụng muốn chết luôn nè. Chị không đói hả?
– Thì đói! Nhưng chị thích ngủ hơn.
Chị lại kéo chăn, dụi đầu vào trốn bàn tay lạnh của tôi.
– Không dậy, Nhox rủ Hân và anh Phong đi ăn, để chị ở một mình luôn à...
– Xí!! Không cần họ. Nhox đi ăn một mình cũng được...
– Không ở đây thì ở đâu?
– Về Sài Gòn rồi ấy chứ!
Chị vừa nói, mắt vẫn nhắm nghiền, ra vẻ ngủ...
– Hả? Sao về Sài Gòn? Về từ hồi nào?
– Về hồi 5 giờ ấy. Tại chị không muốn làm Nhox thức.
– Sao tự nhiên về gấp vậy? Sao không chờ tụi mình về luôn?
– Uhm, tại Hân về để...
Chưa nói hết câu, chị đột ngột đứng vụt dậy, vươn vai.
– Oa oa... mệt Nhox quá! Đi ăn sáng thôi...
– Sao về Sài Gòn?
Tôi ngạc nhiên hỏi, nhưng chị chẳng thèm để ý, mỉm cười đi vào toilet. Tôi im lặng suy nghĩ, tìm cách giải thích tại sao anh Phong và Hân phải vội vàng về trước mà không chờ tôi và chị. Còn thái độ của chị, rõ ràng chị đang giấu tôi điều gì đó. Chẳng lẽ hai người đó tính đi riêng? Không đúng, anh Phong có đi riêng thì cũng chỉ với chị, chứ có lý do gì lại đi với Hân. Dù có đi riêng, Đà Lạt hấp dẫn hơn Sài Gòn nhiều, tại sao họ lại về gấp như vậy?
Tôi trách hai người đó đột ngột bỏ về, chia phe không rõ lý do. Nhưng chắc Hân hay anh Phong có việc gấp, nên buộc phải về, còn chị vốn ham chơi, có thể chị muốn ở lại chơi, nên hai người đó đành để chị lại và tôi phải thay anh Phong đưa nữ hoàng đi du ngoạn. Tôi gật gù với giả thuyết vừa nghĩ ra.
Bỗng có mùi thơm thoang thoảng trước mặt, hơi nóng nhẹ phả vào mặt tôi. Vừa mở mắt ra, tôi suýt đứng tim khi nhìn thấy gương mặt chị kề sát mặt tôi, la lớn...
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
Tuy không đến nỗi chết đứng, nhưng tôi cũng la theo cho vui, coi như hai đứa luyện thanh buổi sáng cho nóng người, để ăn sáng ngon.
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
Chưa kịp thở sảng khoái, hai đứa liền im bặt vì tiếng gõ cửa phòng. Tôi và chị lúng túng nhìn nhau.
– Chết! Có người!
– Hihi, Nhox ra mở cửa đi.
– Tại sao lại là Nhox?
– Nhox ngồi gần cửa hơn chứ bộ! Chị không biết!
Nói xong, chị kéo chăn, chui tọt vào trốn, bỏ mặc tôi xử lý rắc rối. Tôi đành ngán ngẩm bước ra mở cửa. Ngay lập tức, một anh bảo vệ và một cô tiếp tân đứng trước cửa, vẻ mặt nghiêm trọng.
– Có chuyện gì vậy anh? Chúng em nghe tiếng la trong phòng... anh chị có sao không ạ?
Cô tiếp tân giọng nhỏ nhẹ nhưng không kém phần khẩn trương. Tôi gãi đầu, tìm cách trả lời. Không lẽ nói thật là chúng tôi đang luyện giọng bất tử buổi sáng, nếu không, hai người này chắc sẽ tóm cổ tôi mất.
– À... ừ... bên ngoài nghe tiếng la lớn lắm hả anh chị? (vì anh bảo vệ lớn tuổi nên tôi xưng anh chị cho lịch sự, cô tiếp tân chắc cũng bằng tuổi tôi)
– Dạ, tụi em ở dưới nghe tiếng hét hai ba lần nên mới lên xem sao anh ạ.
– Uhm, xin lỗi anh chị, tụi em làm phiền quá. Tại hồi nãy có con ong bay vào phòng, chị em sợ quá nên la làng đó.
– Nhưng em nghe tiếng la của con trai nữa mà...
Hix, cô bé này, muốn ép tôi khai thật ra mới chịu hả trời.
– À... ừ, tại bà chị sợ quá, nhảy dựng đè lên chân, đau quá nên...
Tôi gãi đầu, cười xuề xòa. Đến đây, anh bảo vệ có vẻ tin lời tôi nói, gương mặt giãn ra, quay sang cô tiếp tân.
– Thì ra là vậy. Thôi không có gì nữa anh xuống trước nhé em. Chào anh!
Anh bảo vệ lịch sự chào tôi rồi quay lưng đi. Cô tiếp tân vẫn đứng lại, cố nhìn vào phòng. Có lẽ cô bé đa nghi hơn người thường, lời tôi nói chưa thuyết phục cô ấy, nhưng cô ấy vẫn đứng đó, vẻ mặt như thể chưa tin thì phải. Tôi kéo cửa rộng hơn, đứng sang bên, nhường chỗ cho cô nhìn vào. Sau một lúc, cô mỉm cười nhẹ.
– Nếu anh chị không sao vậy em xin phép ạ. Mong anh chị cố đừng la hét nữa để tránh ảnh hưởng đến các phòng xung quanh ạ...
– Rồi rồi... xin lỗi em nhé...
– Dạ chúc anh chị buổi sáng vui vẻ ạ!
– Chào em!
Cô tiếp tân gật đầu chào tôi rồi quay lưng đi. Đợi cô đi khuất, tôi mới đóng cửa, thở phào. Phù, nếu tôi không nhanh trí nghĩ ra lý do chính đáng, chắc hai người này đã tóm cổ tôi rồi. Tôi trở lại ghế salon, chọc chọc chị.
– Nè nè... xong rồi!
Chị thò đầu ra khỏi chăn, mặt lấm lét.
– Hì hì, xong rồi hả Nhox? Đi hết rồi hả?
– Đi hết rồi cô nương. Đùa cho đã, giờ đưa Nhox ra chịu trận...
– Xí, cho đáng đời...
– Ờ, ngon!
– Công nhận...
– Công nhận gì?
– Công nhận Nhox nói dối nhanh trí ghê...
– Ờ... biết vậy nãy nói thật là tại chị giỡn cho xong ở đó mà công nhận...
– Xí... ai bảo Nhox giỡn trước chi...
– Ai giỡn trước à...
Chị chu chu mặt, thách thức tôi.
– Xí!!! Hồi nãy ai giỡn làm chị thức đó hả...
– Ờ, thì đó là Nhox gọi chị dậy đi ăn sáng chứ bộ. Mà cắn và véo người ta quá trời, còn nói gì nữa...
– Đâu!
– Nè! Dấu răng ai đây?
Tôi đau khổ chìa bàn tay ra, đưa cho chị xem. Nhận ra chiến tích tàn bạo của mình, chị không hề hối lỗi, còn nghênh nghênh.
– Đáng đời! Ai bảo dám chọc chị chi... Mệt quá, đi ăn sáng đi Nhox. Đói bụng muốn chết rồi nè!
– Hay ha! Nãy gọi đi ăn la làng giờ than đói...
– Kệ chị nha... đi đi chị, chị muốn ăn kem!
– Sax! Sáng sớm ăn kem gì...
– Nhưng mà chị muốn ăn!
– Biết rồi... mà ăn kem đâu có no. Kiếm gì ăn no trước đi chị hai!
– Vậy ăn bánh canh đi. Ăn bánh canh xong mình đi ăn kem... nha nha nha...
Tôi chịu không nổi trước gương mặt nhõng nhẽo của chị, đành chấp thuận.
– Rồi! Ăn bánh canh xong mình đi ăn kem!
– Hihi!!! Nhox ngoan! Chờ chị thay quần áo nhé!
Chị vui vẻ đi đến tủ quần áo, còn tôi đứng dậy, bước ra ban công, nhìn xuống lòng đường. Đà Lạt buổi sáng vẫn mờ mờ trong sương lạnh, ánh nắng nhẹ vừa đủ để tôi nhìn thấy mặt hồ xa xa. Trời vẫn se lạnh, gió nhẹ thổi lùa vào phòng, khiến tôi rùng mình, khép chặt bàn tay vào hai túi quần. Tôi mỉm cười nhìn chai rượu vang và hai chiếc ly dưới bồn hoa trước ban công. Chiến tích đêm qua của tôi và Hân đây mà. Vẫn còn chút rượu trong chai... một chút vị nồng nồng, cay cay, đắng đắng, chua chua và ngọt ngọt vẫn còn trong chai, giống như hôm qua em ra đi... giọt buồn vẫn còn quanh đây... trên từng centimet cơ thể tôi, trong đôi bàn tay, trong lồng ngực, trong đôi mắt, và rõ ràng trên đầu môi. Từ sáng đến giờ, nếu không có chị và những trò đùa, có lẽ tôi đã lặng lẽ mỉm cười một mình như thế này rồi. Có lẽ tôi phải gọi chị thay đồ nhanh để tôi sớm bận rộn trở lại, chứ ngồi im lặng cười một mình như thế này... đáng thương cho thằng tôi lắm!
Tôi đứng cả buổi, chị mới thay quần áo xong, đi ra đứng sau lưng, vỗ vai tôi.
– Đẹp không Nhox?
Chị cười tít mắt, quay một vòng khoe quần áo. Tất nhiên tôi không dám chê xấu, nhưng chị chẳng bao giờ xấu cả, nhất là làm điệu như thế này. Tôi mỉm cười, đưa ngón tay cái ra dấu. Con gái được khen ai mà không thích, chị khuyến mãi tôi thêm một vòng quay, rồi kéo tay tôi vui vẻ đi ra khỏi phòng.
– Đi nhanh nhanh Nhox, chị đói lắm rồi nè...
– Từ từ Nhox, khóa phòng đã...
– Nhanh đi, sắp chết rồi nè!
– Biết rồi...
Tôi tắt đèn, khóa cửa, lững thững đi theo sau lưng chị. Không phải chị đi nhanh, tôi cố tình đi sau để ngắm chị. Lâu lâu mới có dịp đi theo chị như thế, tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội. Tôi mỉm cười, móc điện thoại ra, nhanh tay chụp lại tấm hình chị từ phía sau, để dành đưa anh Phong trêu chị. Chưa kịp cất điện thoại, chị quay lại, nghi ngờ.
– Làm gì đó Nhox con?
– Làm gì đâu.
– Cầm điện thoại chi đó?
– Ờ, tính nhắn tin cho anh Phong.
– Nhắn cho hắn làm gì? Mờ ám quá nha.
– Thì hỏi thăm đi tới đâu ấy mà. Đa nghi ghê!
– Xí!!! Mệt Nhox quá, đi ăn nhanh đi. Chị đói sắp xỉu rồi, không lo đi lo cho tên kia làm gì?
– Rồi rồi, đi. Mà anh Phong về rồi, mình đi ăn bằng gì giờ?
– Uhm ha, quên mất tiêu.
– Taxi nha.
Tôi đề nghị. Suy nghĩ một hồi, chị lắc đầu.
– Thôi, chị không đi taxi đâu.
– Chứ đi bằng gì?
– Hay mình thuê xe máy đi nha Nhox?
– Ừ, cũng được.
Tôi và chị xuống quầy tiếp tân gửi chìa khóa, tiện thể thuê xe máy đi luôn. Khách sạn tốt như thế này không thể thiếu dịch vụ thuê xe máy. Tôi chọn chiếc xe mới nhất, dắt ra cổng, còn chị đứng im, xem xét gì đó.
– Chị đi nhanh đứng làm gì nữa vậy.
– Chờ chị chút.
– Làm gì đó.
Tôi dựng xe, tiến lại gần chị.
– Chị đang lựa nón bảo hiểm. Không có cái nào đẹp hết trơn!
– Trời đất! Có mấy cái thôi mà làm mặt nghiêm trọng vậy. Nón nào cũng được mà.
– Mệt, chị muốn đội nón đẹp!
– Hix, có mấy cái đội đỡ đi mà!
– Nhưng mấy cái nón này xấu muốn chết!
– Thôi đội đỡ đi. Người đẹp đội nón nào cũng đẹp mà.
Mặt chị xụ xuống, dậm chân ra vẻ chán nản. Nữ hoàng bao giờ cũng như trẻ con, đòi cái gì là đòi miết, không chịu bỏ cuộc. Tôi thầm nghĩ, tính cách này của chị là tính xấu hay nét đáng yêu của chị đây.
– Thôi được rồi, đội đỡ nón đó đi. Tí Nhox kiếm nón bảo hiểm đẹp mua cho chị, chịu chưa?
– Uhm ha... được đó Nhox. Đi đi nhanh lên.
– Vậy đội đỡ nón này chút nghen.
Tôi lấy chiếc nón mới nhất đưa cho chị. Tất nhiên chị chẳng chịu cầm, tôi hiểu ý, đành tặc lưỡi, đội nón, cài dây cho chị. Hix, không biết chị lớn hay tôi lớn hơn nữa. Kệ, gặp chị không nhiều, ráng để chị hành xác thêm hôm nay, rồi về trả chị cho anh Phong là khỏe người liền.
– Rồi đi được chưa?
– Hihi, được rồi. Mà mình đi mua nón trước nha Nhox?
– Ờ, đi.
– Nhanh nhanh...
– Từ từ, để Nhox coi bản đồ cái đã...
– Coi bản đồ chi! Mệt quá, chạy đại đi...
– Lạc rồi sao?
– Lạc tính sau... đi đi...
Chị giật bản đồ trên tay tôi, hối thúc, tôi đành lắc đầu, để máy chạy thẳng ra đường. Buổi sáng, chạy xe dưới những con đường nhỏ xíu của Đà Lạt thật thú vị. Tôi cho xe chạy vòng vòng, hy vọng sẽ có nhiều cửa hàng. May mắn thay, thành phố nhỏ, tôi chạy vòng vòng một hai con đường là vào đến chợ, không khó để tìm cửa hàng bán nón bảo hiểm. Tôi dừng xe trước tiệm, chị nhảy xuống đất, chạy vào, đứng ngắm nghía, lựa chọn. Nhìn cái mặt là biết chị chẳng thèm quan tâm đến lời giới thiệu của chị chủ tiệm đứng kế bên. Tôi đành khóa cổ xe, đi vào nói với chị chủ.
– Chị để cho cô nương đó lựa nón. Được cái nào em mua cái đó, khỏi giới thiệu mất công.
– Ừ, không sao em ạ. Chiều chuộng người yêu nhỉ.
– Dạ không, chị của em đó chị.
– Ồ, chị tưởng...
– Dạ!
Tôi cười, gãi đầu.
– À, chị cho em hỏi ở đây chỗ nào bán bánh canh ngon vậy chị?
– Tụi em là khách du lịch đúng không? Có mua bản đồ chưa?
– Dạ có rồi.
– Vậy để chị chỉ đường cho. Em giở bản đồ ra đi.
Thành phố du lịch có khác, chị chủ quán dễ thương, nhiệt tình. Ngoài chỉ đường ăn bánh canh, chị còn tư vấn thêm một số địa điểm ăn uống ngon khác. Hai chị em một chủ một khách đứng chụm đầu vào bản đồ, bỏ mặc chị của tôi đứng chọn nón một mình, không thèm quan tâm tôi làm gì. Được một lúc, chị cũng chọn xong, đứng sau lưng khều khều tôi.
– Nè Nhox Nhox!... Chị chọn xong rồi nè, đẹp không?
Tôi và chị chủ quay lại. Trên đầu chị là chiếc nón bảo hiểm màu hồng, viền trắng, đỉnh nón in mấy ngôi sao lấp lánh. Đúng là nữ hoàng có khác, mắt thẩm mỹ khỏi chê, nón đẹp, hợp với trang phục chị đang mặc.
– Uhm, đẹp đó. Chọn xong rồi hả.
– Cô bé tinh mắt nhỉ. Nón hợp với em lắm đó!
– Hihi, cảm ơn chị! Chị chọn xong rồi, mình đi đi Nhox!
– Ừ, ra xe trước đi.
– Nhanh nha.
Chị vui vẻ đi ra ngoài trước. Tôi quay sang chị chủ quán.
– Bao nhiêu tiền vậy chị?
– Có giá trên kệ đó em. 155 ngàn.
– Dạ!
Tôi móc ví, trả tiền. 155 ngàn một cái nón bảo hiểm, không biết rẻ hay mắc, nhưng tôi chẳng biết trả giá, ai bán đồ cho tôi là bảo đảm lời, nhanh gọn.
– Thôi em đi đây. Cảm ơn chị!
– Ừ, chào em! Hai đứa đi chơi vui vẻ nhé!
Mua được nón bảo hiểm đẹp, chị nhà tôi hài lòng lắm, ngồi xem xét nón bằng gương chiếu hậu xe máy. Tôi lắc đầu, đề máy, chạy xe. Đầu tôi cố nhớ lại đường chị chủ quán chỉ. Vòng vèo mấy con đường, cuối cùng cũng tìm được quán bánh canh chị chủ chỉ. Quán không to, chỉ là ngôi nhà nhỏ ở góc đường, nhưng khá đông khách. Chủ yếu là người bản xứ, theo lời chị chủ, ít du khách biết tới quán nhỏ xíu này.
Vì đông khách, phục vụ chỉ mời gọi sơ sài, để tôi tự tìm chỗ ngồi. Tôi nhanh trí kéo bàn và hai ghế ra góc trước quán, dưới bóng cây. Ngồi đây vừa thoáng mát, vừa ngắm được góc thành phố bên dưới. Đà Lạt khác Sài Gòn ở chỗ đường phố không quá nhiều khói bụi, ngồi lề đường vừa ăn vừa hít bụi chẳng sợ.
Cô phục vụ đi ra, hỏi tôi ăn gì. Tôi giơ hai ngón tay, muốn hai tô. Quán lạ, tôi cứ muốn đem gì ra cho tôi ăn cũng được, chắc cũng bánh canh thôi.
– Sao Nhox biết chỗ này hay dzạ... thấy chạy xa ghê.
– Ừ, nãy chị bán nón chỉ đó.
– Không biết ngon không ha.
– Chút ăn rồi biết.
– Hihi, không ngon chị cho Nhox ăn một mình hai tô luôn.
– Ờ, cảm ơn nha, đỡ tốn.
– Xí!!!
Hai đứa ngồi trêu chọc nhau năm phút, bánh canh được đem ra. Nhìn thôi đã thấy ngon. Tôi lấy đũa muỗng lau, tự tay vắt chanh, nêm tí nước mắm ớt cho chị, xong mới tự chăm sóc bản thân. Hix, đi với em thì được chăm sóc, đi với chị thì ngược lại hoàn toàn. Anh Phong chiều chị từ đó giờ, đúng thật.
Ăn chưa được hai đũa, chị quay qua, nhìn tô bánh canh của tôi, thản nhiên chôm hai con tôm bỏ vào tô mình, ngồi ăn ngon lành. Tôi chịu không nổi, nhưng hôm nay không phải tôi không muốn đùa giỡn, bởi đây là ngày đầu tiên không có em, vẫn còn chút lặng lẽ trong con người tôi. Có lẽ từ hôm đó, tôi đã trưởng thành hơn chăng. Hơi nhiều so với một tô bánh canh nhỉ.
Bánh canh ngon thật, chị ăn sạch, không còn giọt nước súp, ăn gấp đôi phần tôm thịt, không ngon sao được.
– Ngon ha Nhox.
– Uhm, cũng nhờ chị bán nón chỉ đó.
– Hihi, vậy lần sau mình lại ăn chỗ này nữa ha.
– Ờ, ờ.
– Ăn sáng xong, mình ra bờ hồ ngồi ăn kem nha Nhox.
– Hồ Xuân Hương hả?
– Uhm...
– Ờ, đi.
Tôi gọi tính tiền, đề máy xe, chở chị vòng quanh hồ. Chạy một vòng, chị đòi ghé vào quán café trên lưng chừng con dốc. Café đẹp, chất café phố núi, ngồi từ đây nhìn xuống bờ hồ, thấy rõ hoạt động của con đường bên dưới. Nắng nhạt nhòa trong cái lạnh se se của trưa phố núi, chị lấy hai tay áp vào ly kem, rồi tự áp tay vào hai má, xuýt xoa than lạnh. Cảm giác chị như cô bé tuổi teen vừa nghịch ngợm, vừa mộng mơ hồn nhiên vậy.
Kem có thể lạnh, trời Đà Lạt có thể se se, gió có thể lùa khiến người run rẩy, nhưng chắc không ảnh hưởng đến niềm vui ấm áp của chị. Tôi chợt tìm thấy điểm chung giữa chị và em, đó là chẳng quan tâm đến xung quanh khi vui. Em theo kiểu lạnh lùng, chị theo kiểu nụ cười ấm áp. Lại so sánh, tôi tự vỗ vào đầu, thoát khỏi thói quen so sánh người khác với em. Từ lúc yêu em đến giờ, hễ gặp bất kỳ người khác giới, tôi lại so sánh họ với em. Giờ em đi rồi, có lẽ tôi phải tạm từ bỏ thói quen ấy.
Nhấp một ngụm café đắng, tôi đưa mắt nhìn về phía đường. Dòng người nhẹ nhàng qua lại, không ồn ào, không vội vã như Sài Gòn. Phố núi bình yên trước mặt tôi, và tất nhiên, cũng đẹp hơn nếu vẫn còn em bên cạnh. Tôi thích Đà Lạt bởi thành phố đẹp, tôi cũng không thích Đà Lạt bởi phố núi mang quá nhiều nỗi buồn không tên.
Chẳng biết tôi và chị ngồi café bao lâu. Mỗi lần có tâm trạng, tôi đều như vậy, chìm trong suy nghĩ, quên hết mọi thứ xung quanh, quên luôn sự có mặt của chị. Thi thoảng, bàn tay tôi lại nhói, cả lồng ngực nữa, tất nhiên tôi vẫn cố cắn răng, tránh để chị phát hiện, lo lắng. Về Sài Gòn phải đi khám lại mới được, tình hình này lấy đâu ra sức khỏe mà học hành, làm việc. Gương mặt non nớt của tôi vẫn còn quá sớm để lo lắng chuyện người lớn, vẫn còn sớm để tạm biệt cuộc sống sinh viên... nhưng mấy ai biết được, bên trong gương mặt non choẹt này đã vừa trải qua một chuỗi ngày đậm mùi đời, đậm mùi cuộc sống thực sự.
– Nhox hứa với chị sẽ không buồn nữa mà...
Chị đột ngột lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ, đưa tôi trở về hiện tại. Tôi ngơ ngác nhìn chị, chưa biết nói gì, thì chị tiếp tục, gương mặt chị chẳng còn nụ cười, ánh mắt lo lắng, nghiêm nghị nhìn thẳng vào tôi.
– Hôm qua kết thúc rồi. Nhox đừng như vậy nữa. Chị không muốn thấy Nhox buồn, chị ghét ai không biết giữ lời hứa lắm đó.
Tôi im lặng, đưa mắt nhìn về phía bờ hồ, nhưng chị đưa tay xoay mặt tôi về phía chị.
– Chị biết Nhox thờ ơ lạnh lùng lắm, nhưng chị không thích Nhox như vậy trước mặt chị. Chị muốn Nhox phải luôn nhìn chị khi nói chuyện, Nhox không được nhìn chỗ khác. Chị là chị của Nhox, chị không phải người lạ, nên Nhox phải nghe lời chị, biết chưa!
Giờ tôi chẳng khác nào đứa em bé nhỏ bị chị dạy dỗ, mặt nhìn chị, lúng túng như mới phạm tội tày đình. Tôi mỉm cười, nhìn chị, gật đầu.
– Nhox! Nhox xin lỗi...
– Chị không cần Nhox xin lỗi! Chị cần Nhox phải mạnh mẽ lên. Nhox là con trai, con trai phải mạnh mẽ, không được yếu đuối dù xảy ra chuyện gì, biết chưa!
Nói xong, chị đứng dậy, đi ra ngoài.
– Cho Nhox năm phút suy nghĩ đó. Nghĩ xong, ra ngoài chở chị đi ăn trưa. Đói bụng rồi nè!
Chị quay lưng đi thẳng, bỏ mặc tôi ngồi một chỗ, nhìn theo. Tôi biết chị đang cố gắng làm tôi vui, bắt tôi không được buồn theo cách riêng của chị, an ủi tôi nhưng chẳng giống ai, cứ như đang ra lệnh cho phạm nhân. Đã là lệnh, tôi dám cãi làm sao. Không cần tới năm phút suy nghĩ, tôi chỉ cần năm phút gọi phục vụ tính tiền, đi ra cửa lấy xe. Nói năm phút suy nghĩ, nhưng ra tới nơi, tôi thấy chị đứng ngay trước cổng, đầu đội nón bảo hiểm, sẵn sàng rồi. Muốn suy nghĩ cũng không có thời gian, ai lại ngồi suy nghĩ để chị đứng ngoài trời như thế này, dù trưa Đà Lạt nắng không gay gắt.
– Giờ ăn gì đây?
– Chị muốn ăn cơm tấm.
– Cũng được. Vào chợ kiếm cơm tấm ăn nha.
– Uhm.
Chị leo lên xe, vui vẻ bắt tôi chở đi ăn. Mới nghiêm nghị ra vẻ, giờ như trẻ con, cười toe toét, ngồi sau xe, nhún nhún mỗi khi tôi ôm cua vòng quanh hồ để chạy về chợ. Vòng vèo chợ, tôi tìm được tiệm cơm tấm sạch sẽ. Chị ăn ngon lành, cướp luôn phần thịt, bắt tôi ăn phần mỡ trong dĩa cơm của chị, thành ra tôi gọi là ăn cơm tấm, nhưng thực ra là ăn cơm với mỡ nướng, chẳng được miếng thịt nào. Dù vậy, tôi vẫn ăn hết dĩa cơm, tôi cũng nể mình thật @@. Ăn uống xong, chị đứng dậy, chạy qua, ngồi bên cạnh, vỗ vỗ vai tôi.
– Nhox, chị buồn ngủ rồi.
– Ờ, sao?
– Kiếm chỗ cho chị ngủ đi.
– Trời mới ăn xong mà ngủ gì.
– Kệ! Chị buồn ngủ thật mà.
– Ờ, vậy mình về phòng ngủ, chịu không?
Ngẫm nghĩ một hồi, chị gật đầu.
– Uhm, cũng được. Đi nhanh Nhox!
Chị đứng dậy, đi ra ngoài, bỏ mặc tôi ngồi chờ phục vụ tính tiền. Nói đến ngủ, tôi chịu liền, mỗi lúc đầu óc nhiều tâm trạng, tôi vẫn muốn vùi đầu vào giấc ngủ.
Vừa về đến phòng, chị nhảy ngay lên giường, chui vô đống chăn, cứ như sợ trễ một giây là ai giành mất giấc ngủ của chị vậy. Tôi lắc đầu, đi lại giường, gỡ đôi giày boot và mũ len của chị ra, rồi cởi áo khoác quăng vào tủ. Sau đó, tôi tiến lại nằm xuống ghế salon, nhắm mắt ngủ. Đêm qua thiếu ngủ, cả ngày chở chị đi vòng vòng, tôi cũng mệt, cộng thêm tâm trạng không tốt, tôi chìm ngay vào giấc ngủ. Có lẽ từ giây phút đó, tôi thích ngủ trên ghế salon, đến nay đi đâu có cơ hội, tôi đều tìm đến chiếc ghế salon để ngủ.