Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 53: Cà Phê Son Môi
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mở mắt, tôi đoán trời đã tối. Đầu óc quay cuồng, mệt mỏi — cảm giác u ám quen thuộc mỗi khi ngủ trưa quá lâu. Nhưng lần này không phải mặt trời đè lên người, mà là một thứ còn nặng hơn nhiều: chính là chị. Tôi suýt bật cười khi nhìn xuống, thấy gương mặt chị ngủ ngon lành đè lên ngực tôi, tay vẫn ôm chặt con gấu bông mà hôm lên đây, giữa đường đi, chị bắt anh Phong mua ở quầy lưu niệm. Hết biết nói gì với chị luôn. Giường rộng thế mà không chịu ngủ, tự dưng nhảy xuống ngồi ngủ với tôi làm chi cho khổ. Biết vậy chiều nay tôi nằm luôn trên giường cho rồi, để chị khỏi phải nằm dưới đất thế này. Anh Phong mà biết chắc giết tôi mất.
Càng nhìn chị ngủ, tôi càng thấy buồn cười. Gương mặt nữ hoàng khi ngủ không thiên thần như em, nhưng ngố nghếch tựa đứa trẻ con, nhất là lúc ôm gấu bông. Vì chị nằm đè lên ngực, tôi cảm nhận rõ từng hơi thở, nhịp tim đập nhẹ nhàng. Khi ngủ thì thôi, chứ giờ tỉnh rồi, áp lực kinh khủng. Tôi thở cũng không dám mạnh, tim đập thình thịch mà chỉ mong nín được thì nín, sợ mỗi lần hít thở sẽ làm chị giật mình tỉnh giấc. Không dám thở, huống hồ gì cử động. Đành nằm im chịu trận, để chị ngủ yên. Người tôi càng lúc càng nhức mỏi… thầm trách con mắt hồi nãy sao tự dưng lại ngủ mất tiêu, thức làm gì để giờ như đang chịu cực hình.
Nằm chịu trận hơn một tiếng đồng hồ, tôi mới được giải thoát. Chị trở mình, vô thức ngả người sang bên, tôi vội đưa tay ôm đầu, kéo lại — nếu không, chị đã lăn kềnh xuống cạnh bàn rồi. Tôi kéo hơi mạnh, chị giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn tôi và hỏi một câu khiến tôi suýt phì cười:
– Sáng chưa nhỉ?
– Tự nhìn trời đi, chị hai.
Chị dụi dụi mắt, ngồi dậy, nhìn ra cửa ban công vài giây rồi lại ngả đầu lên ngực tôi, nhắm mắt:
– Ừm… chưa sáng hả? Vậy chị ngủ tiếp đây…
Tôi bật cười, vỗ nhẹ vào mặt chị:
– Trời ơi, tỉnh lại đi nữ hoàng nhà tôi ơi! Ngủ gì mà quên cả trời đất. Ngủ từ trưa tới tối rồi, sáng gì nữa!
– Là sao?
– Haha, dậy đi ăn tối nào, không đói à? Giờ sắp tối, chứ sắp sáng gì đâu.
– Vậy hả… hix hix… chị đâu biết đâu…
– Bó tay chị luôn… ngố quá trời.
– Mệt chứ bộ, tại chị lộn giờ mà.
– Thôi được rồi, dậy đi nào… không đói bụng hả?
– Ừm… chị thấy đói rồi nè.
– Đi rửa mặt cho tỉnh rồi mình đi ăn.
– Nhóc không rửa mặt hả?
– Khỏi! Nhìn chị tỉnh táo là tôi tỉnh luôn rồi, rửa gì nữa.
– Ước gì giờ!… Đồ bẩn thỉu! Xíiiiii!
Chị nhăn mặt, đứng dậy dọa dẫm nắm đấm vào tôi rồi chạy tót vào nhà vệ sinh. Tôi ngồi dậy, vươn vai vật vã… phù, nằm bất động cả tiếng đồng hồ, suýt nữa thành tượng luôn rồi. Lục đục mãi chị mới xong việc vệ sinh cá nhân.
– Ngủ trong đó lâu vậy trời?
– Kệ chị nha.
– Tránh ra, nhóc đi rửa mặt cái coi.
– Hồi nãy ai nói tỉnh rồi?
– Chờ chị lâu quá, buồn ngủ lại rồi.
– Xí… nhanh lên nha. Chị xuống sảnh đợi trước.
– Ừm… xuống liền!
Tôi vào nhà vệ sinh, xong xuôi, mặc thêm áo khoác, khóa cửa phòng rồi xuống sảnh dắt xe. Chị vui vẻ leo lên ngồi sau, xuýt xoa:
– Lạnh ha nhóc.
– Ừ. Ăn gì đây?
– Ăn cái gì nóng nóng đi nhóc. Chị lạnh quá.
– Vậy tìm quán lẩu ăn nghen.
– Ừm… sao cũng được.
– Chà, hôm nay dễ tính dữ.
– Không dám, tại chị cũng thích ăn lẩu mà.
– Vậy đi!
Tôi siết ga, chạy đi. Ăn lẩu thì tôi biết chỗ. Chiều nay chị bán nón có chỉ, giờ chỉ cần hỏi đường là tìm được quán ngon. Đà Lạt về đêm trở lạnh. Lúc mới xuống phòng còn bình thường, giờ chạy xe giữa đêm, người run bần bật. Tay có đeo găng nhưng gió vẫn lùa vào, lạnh đến tận xương. Trời lạnh vậy, nhưng phía sau lưng tôi — người kia dường như chẳng mảy may để ý. Gương mặt tươi tắn ngắm nghía xung quanh, thi thoảng còn đứng lên, vịn vai tôi để nhìn cái gì đó nơi xa xăm. Cuối cùng cũng tới quán lẩu. Tôi gọi một nồi lẩu dê, thêm thịt heo rừng nướng. Hai chị em ăn ngon lành.
Xung quanh ai cũng co ro bên những bếp than ấm áp. Tôi và chị không ngoại lệ. Hôm nay chẳng ai giành ăn với nhau nữa. Ngược lại, chị càng nép sát vào tôi, vừa ăn vừa xuýt xoa mỗi khi có cơn gió lùa qua. Hình như càng về đêm, sương xuống càng dày. Ngồi ngoài trời hơn một tiếng, vai tôi và chị đều lấm tấm những giọt nước li ti… cảm giác thật khó tả. Trời lạnh, người ta thường lười nói chuyện thì phải.
Cuối cùng cũng xong nồi lẩu và mấy món ăn kèm. Tôi run run cầm ly sữa đậu nành nóng, chị vui vẻ nhìn tôi:
– Sao nhóc biết chỗ này ngon vậy?
– Hên xui.
– Xạo! Ai chỉ nhóc dzạ?
– Chị bán nón đó.
– Mà sao nhóc biết đường đi?
– Ừm, chạy đại chứ làm gì biết. Nhưng cũng gần chỗ mình ở mà.
– Hihi hay ta… mai mình ăn chỗ này nữa ha.
– Hả? Bộ chưa chịu về sao?
– Ừm… chị chưa muốn về đâu.
– Nhưng mà…
Tôi chưa kịp nói hết câu, chị đã đưa ly sữa lên bịt miệng tôi:
– Chị chưa muốn về.
Rồi nháy mắt, đứng dậy đi ra đường:
– Nhóc lạnh không?
– Lạnh chứ sao không.
– Vậy mình đi cà phê ha.
– Ừm… nhưng cà phê nào, gần hồ nửa hả?
– Không! Hihi, lần này để chị dẫn nhóc đi.
– Biết đường không?
– Biết chỗ nhưng hổng biết đường. Nhóc cứ chạy đi, mình hỏi đường từ từ.
– Ờ ờ! Để nhóc tính tiền.
Tôi gọi chủ quán tính tiền, còn chị chạy lại hỏi đường một chú xe ôm. Xong việc, tôi dắt xe lại gần chỗ chị đang chờ. Chị vui vẻ leo lên. Tôi siết ga, không quên gật đầu cảm ơn chú xe ôm. Không biết chị chỉ đường có đúng không, nhưng tôi càng chạy càng thấy xa trung tâm, xe chầm chậm đi lên những con dốc.
– Nè, chị chỉ đúng đường nha. Đây hổng phải Sài Gòn để chị lung tung đó.
– Xí… làm như chị khờ như nhóc vậy.
– Hay quá, ở Sài Gòn toàn chỉ đường lung tung, làm như nhóc không biết vậy.
– Hihi, kệ chị… chạy đi, sắp tới rồi.
– Ờ… cà phê gì xa dữ vậy, lên tận đây thấy ghê luôn.
– Hihi, con trai mà nhát quá à. Than thở hoài.
– Nhát gì mà nhát, trời tối om, đường vắng, tôi sợ nguy hiểm cho chị thôi.
– Hổng sao đâu mà… nhóc rẽ phải vào đó.
Chị vỗ vai tôi, chỉ vào một con đường tối om bên phải con dốc. Tôi dừng xe, ngập ngừng:
– Nè nè, cà phê gì ở trong này? Đường tối thui à.
– Mệt ghê, chạy vào đi, hổng sao đâu.
– Đúng đường hả?
– Đúng… thề luôn.
– Ờ ờ…
Tôi bấm bụng chạy vào. Đường tối đến mức không nhìn thấy biển tên. Hai bên tối om, xe càng lên cao. Thi thoảng có đèn đường, nhưng chẳng sáng nổi, chỉ càng làm tăng vẻ mờ ảo. Phía sau, chị vô thức nép sát vào lưng tôi — vì lạnh, và có lẽ cũng hơi sợ. Cuối cùng, chẳng có gì xảy ra. Trước mặt tôi, những ánh đèn đỏ hồng dịu dàng dần hiện ra giữa màn đêm.
Tôi tự động dừng xe trước quán cà phê, im lặng ngắm nhìn. Quán đẹp đến ngỡ ngàng. Tôi mỉm cười trước những ánh đèn dịu dàng, căn nhà đậm chất phố núi, kiến trúc đơn giản mà lạ mắt, mộc mạc nhưng mang hơi hướng sang trọng phương Tây. Chẳng cần suy nghĩ lâu, tôi biết mình đã… yêu mất rồi. Như tình yêu sét đánh ấy nhỉ. Dù chưa bước vào, tôi vẫn cảm nhận được bên trong sẽ còn quyến rũ hơn. Chị bước xuống, nháy mắt:
– Hihi, coi mặt nhóc kìa… thích cà phê này rồi đúng hok?
– Ừ ừ…
– Gửi xe đi, vào trong cho ấm. Đứng ngoài lạnh quá à.
– Ừ, chị vào trước đi.
– Hihi, chị chờ nhóc vào luôn.
– Ừm…
Tôi dựng xe, nhận thẻ từ chú bảo vệ mặc đồ đen như hòa vào đêm. Hai tay bỏ túi, tôi từ từ bước vào, chị vòng tay qua tôi, vui vẻ sánh bước. Mở cửa là một cô phục vụ xinh xắn, trang phục lịch sự:
– Chào anh chị, hai người phải không ạ?
– Dạ, hai người thôi em.
– May quá! Còn bàn gần cửa sổ bên kia, được không ạ? Hay anh chị muốn ngồi bên này?
Cô bé nhẹ nhàng hướng dẫn. Tất nhiên, chị là người quyết định:
– Mình ngồi đó ha nhóc?
Chị chỉ tay về bàn gần cửa sổ rồi kéo tay tôi đi. Mọi thứ im lặng, chỉ có tiếng nói nhỏ của khách và nhạc du dương vang lên. Tôi chậm rãi quan sát quán. Lần đầu tiên, tôi có cảm giác thân quen đến lạ với nơi này. Chỗ ngồi chị chọn, tôi cũng rất thích. Từ đây, thành phố lung linh hiện ra trọn vẹn. Đà Lạt không rộng lớn, không sáng như Sài Gòn, nhưng ngồi đây, tôi thấy nó đẹp hơn về đêm. Tôi gọi quen thuộc một ly cà phê đen, không đá — vì Đà Lạt vốn đã lạnh. Còn chị, chọn một ly cà phê có cacao, có kem… chắc chắn sẽ ngọt hơn cà phê đắng nghét của tôi. Ừ… luôn ngọt hơn cà phê của tôi. “Chị nhỉ.”
Bên trong ấm áp, bên ngoài sương càng lúc càng dày. Tôi thấy rõ những giọt sương đọng trên khung cửa kính. Mọi thứ nhẹ nhàng, lung linh như trong tưởng tượng của tôi về Đà Lạt. Cà phê nóng trong tay, vị đắng chảy từ từ xuống cổ họng, lưu lại chút đắng nơi đầu môi.
– Cà phê đắng lắm, nhóc cho thêm đường đi.
Chị phá vỡ sự im lặng. Tôi mỉm cười:
– Không sao, nhóc quen rồi.
– Nhưng sẽ đắng.
– Thì tôi vốn đắng mà, chị.
– Khờ quá! Uống đắng mà cứ uống hoài.
– Nói đắng chứ cũng có chút ngọt mà.
– Nhưng vẫn đắng đúng không?
– Ừ! Vẫn đắng.
Chị nhấp một ngụm nhỏ rồi cười nhẹ:
– Cà phê của chị ngọt hơn nè! Thử không?
– Có kem, có đường, ngọt hơn đúng rồi.
– Nhưng hổng có kem, có đường, cà phê của chị vẫn ngọt hơn của nhóc đó.
– Sao ngọt hơn được?
– Ngọt hơn thiệt mà.
– Vì sao?
– Hihi, vì nó là cà phê của chị chứ sao.
Chị lè lưỡi trêu tôi rồi quay mặt ra cửa sổ. Tôi lắc đầu với cái lý do ngang ngược. Không biết chị đang tranh luận hay có ẩn ý gì, nhưng chẳng đầu đuôi, vô thưởng vô phạt. Chị vốn vậy, thích nói những điều chẳng ai hiểu.
Hai đứa lại im lặng thưởng thức cà phê riêng. Nhạc vẫn du dương từ loa xa. Dường như ai đến đây cũng tự biết phải nói nhỏ, nếu không thì thì thầm. Trước giờ tôi luôn chọn những quán đông người, ngồi một góc im lặng. Tôi thích trốn vào cái vỏ lạnh lùng giữa đám đông. Nhưng đây là lần đầu, tôi thấy thú vị khi uống cà phê trong sự yên tĩnh thế này. Kỳ lạ là lúc này, tôi hoàn toàn không nghĩ đến em. Tôi tự hỏi vì sao, dù em mới đi hôm qua. Rồi tôi mỉm cười, chọn câu trả lời chính xác nhất: Tôi đã hứa với chị là sẽ không buồn nữa mà. Nếu đã hứa, thì rõ ràng, tôi không thể nghĩ đến em lúc này.
Chị lại lên tiếng, vẫn với nụ cười:
– Ngày mai mình ở lại đây tiếp nha nhóc.
– Hồi nãy nói rồi mà.
– Chị biết… chị muốn nhóc hứa mai sẽ ở lại với chị.
– Ừ… thì ở.
– Vậy ngày mốt cũng ở luôn được không nhóc?
– Hix, tính ở đây luôn hả trời?
– Hì… nếu được thì tốt lắm luôn.
– Coi bộ thích Đà Lạt hơn Sài Gòn ghê ha.
– Không phải… chị chỉ không muốn nhóc về Sài Gòn sớm thôi.
– Tại sao?
– Hì…
Chị cười nhẹ, lại quay ra cửa sổ. Tôi im lặng nhìn chị. Không hỏi thêm, vì biết một lúc nữa chị sẽ nói tiếp. Một bài hát kết thúc.
– Trong tuần này bé Thy sẽ bay… nhưng chị hổng biết ngày nào… nên…
– Nên chị muốn nhóc ở đây chứ gì.
Tôi mỉm cười — lần đầu tôi cắt ngang lời chị. Tôi tưởng chị giận, nhưng không, chị cốc nhẹ lên đầu tôi, nháy mắt:
– Nhóc khờ… lâu lâu thông minh ghê ha.
– Ừ!
– Chị cũng định giấu nhóc, nhỏ Hân với Phong cũng không cho chị nói.
– Vậy sao giờ nói?
– Vì chị không thích nhóc giấu chị chuyện gì. Muốn nhóc không giấu chị, nên chị cũng không giấu nhóc.
– Vậy à…
– Hì! Mọi người sợ nhóc về Sài Gòn sẽ lại buồn. Nên chị mới muốn nhóc ở lại đây.
Tôi nhấp một ngụm cà phê — dường như nó càng lúc càng đắng.
– Nhóc đâu phải con nít để lo. Mọi chuyện đã kết thúc rồi, nhóc biết mình làm gì mà.
– Nhưng về đó, chị sợ nhóc sẽ làm điều không hay. Nhóc cứng đầu, hay nổi loạn lắm. Ở đây tốt hơn… ở đây có chị mới trị được nhóc con thôi, hihi.
– Sax… tự tin ghê. Mà nhóc có nổi loạn hồi nào đâu.
– Sao hổng có… nói chung, ở đây với chị, không cho nhóc cơ hội nổi loạn.
– Lo xa quá bà cụ ơi. Nhóc đã nói rồi, về dưới hay ở đây, nhóc cũng sẽ không làm gì đâu. Nhóc biết mình được phép làm gì, không được phép làm gì. Với lại, nhóc chẳng muốn làm Thy hay ai khác phải đau khổ vì nhóc nữa. Mọi thứ kết thúc từ hôm qua rồi.
– Thiệt hả?
– Thiệt!
– Vậy mình vẫn tiếp tục ở đây ha?
– Sax… nói vậy mà cũng hổng chịu tin nhóc nữa.
Chị đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy tay tôi. Phù, nói vậy mà cũng không giấu được chị. Dù trời tối, chị vẫn cảm nhận được tay tôi đang siết chặt thành ghế. Chị xoa xoa nhẹ rồi cốc đầu tôi:
– Nhóc con đáng ghét. Ở đây tốt hơn đó. Về Sài Gòn lúc này nhóc sẽ đau lắm. Chị biết nhóc bất cần, nhưng bất cần không có nghĩa là không biết đau buồn. Chị là chị của nhóc, chị không lo cho nhóc thì lo cho ai? Nghe lời nha…
– Đây có phải là lệnh không?
– Hihi, hông!
Tôi mỉm cười, dựa lưng vào ghế:
– Ờ… thì ở lại đây.
– Vậy mai nhóc chở chị đi chơi nữa hen.
– Rồi!
Chị cười. Tôi cũng cười. Đà Lạt ngoài kia hình như cũng đang cười. Có lẽ ở đây sẽ tốt hơn. Ít nhất, tôi ở đây thì những người quan tâm sẽ bớt lo lắng. Dù giờ này có về dưới, tôi biết mình cũng sẽ không đi tìm em, hay làm điều gì nổi loạn để giành lại em. Mọi thứ đã kết thúc. Tôi và em đã hứa. Em đã là vợ người khác. Dù có làm gì, tôi cũng không bao giờ cho phép mình làm điều ngu ngốc — vì không chỉ tổn hại em, mà còn làm người xung quanh bị tổn thương. Ai cũng ủng hộ, lo lắng cho tôi… càng lo lắng, tôi càng phải tự biết giữ họ tránh xa rắc rối.
– Nhóc có muốn nói chuyện với bé Hân không? Bé lo cho nhóc lắm đó. Tại bé phải về để tiễn bé Thy đi, chứ không bé sẽ ở lại chơi với hai đứa mình rồi.
– Ừm… thôi, tối về nhóc gọi cho Hân. Ơ, vậy anh Phong đưa nhỏ Hân về hả chị?
– Ừm… hắn tình nguyện đó.
– Nhóc tưởng chị bắt về chứ.
– Tính bắt rồi mà hắn tự đòi về trước đó.
– Ờ, để nhỏ Hân về một mình cũng buồn.
– Hix, chị đang nghĩ, không biết tên tài xế đó về rồi có lên rước hai đứa mình không nữa.
Chị chống cằm, ra vẻ suy tư.
– Thôi, nói ảnh ở dưới luôn đi lên chi mất công.
– Hắn hổng lên rước hai đứa mình bằng gì giờ?
– Mình đi xe khách về được mà.
– Thôi, chị hổng quen đi xe khách đâu. Sợ lắm.
– Sao sợ?
– Chóng mặt, nhức đầu… ngồi lâu chắc chị chết luôn.
– Không sao đâu. Giờ hình như có xe giường nằm đó, nằm khỏe lắm.
– Vậy hả? Nhóc đi lần nào chưa?
– Chưa!
– Xí, chưa đi sao biết khỏe.
– Nghe bạn nhóc nói.
– Nghi quá à?
– Nghi cái gì mà nghi. Thôi, không chịu đi xe thì thôi, để mai nhóc mua xe đạp, đạp tà tà về dưới ha.
– Hihi, đồ khùng… đạp nổi hông?
– Chắc nổi.
– Bao lâu tới?
– Cỡ nửa tháng chứ gì.
– Hihi, về tới dưới chắc chết queo luôn.
– Mệt quá vậy giờ sao. Quyết định đi xe khách ha. Tối gọi cho anh Phong nói ảnh ở dưới luôn đi nha.
Chị xịu mặt, nghịch bàn tay tôi:
– Ừm… biết rồi… đi mà bị chóng mặt là chị bắt đền nhóc đó.
– Ok luôn… cùng lắm là xuống mua xe đạp đi, lo gì.
– Hihi, đồ khùng!
Chị cười, ngồi thấp xuống, dựa vào tôi, khẽ hát theo bản nhạc du dương. Tôi kéo cửa sổ ra, gió lạnh ùa vào. Vài người quay lại nhìn, nhưng chẳng nói gì. Có lẽ đến Đà Lạt, ai cũng chuẩn bị cho những cơn gió lạnh bất ngờ. Chị cũng vậy, chẳng tỏ ra ngạc nhiên, vẫn vui vẻ nhẩm hát. Tôi quay ra ngoài. Ánh đèn phía xa rõ ràng hơn, không còn bị sương mờ che khuất… giống như tâm trạng tôi — nhẹ nhàng, bớt áp lực. Có lẽ chính sự hiện diện của chị khiến tôi bình tĩnh, mạnh mẽ hơn.
Tôi nhấp cạn ly cà phê đã nguội. Đắng… thực sự rất đắng. Có lẽ phải uống thêm vài lần nữa tôi mới quen được vị đắng lạ này. Cũng cần thêm thời gian ở lại Đà Lạt để quen với việc không còn em bên cạnh. Cũng là một lựa chọn không tồi, phải không nhỉ? Gió lại ùa vào phòng. Tóc tôi bay nhẹ, hai gò má lạnh cóng. Ngày trước, tôi từng nghĩ sẽ đứng im lặng trong góc sân bay, nhìn em đi lần cuối. Tôi sẽ mỉm cười từ xa, thấy đôi mắt em ngơ ngác tìm tôi trong dòng người. Tôi sẽ im lặng nhìn chiếc máy bay đưa em bay xa. Tôi sẽ uống cạn ly cà phê đắng ở một quán nào đó, để nhìn rõ từng chiếc máy bay cất cánh. Tôi sẽ nén nỗi đau tiễn em đi… tôi sẽ… tôi sẽ… nhưng có lẽ tất cả sẽ không bao giờ xảy ra. Giờ này tôi vẫn đang ngồi đây, từ trên cao nhìn xuống nơi cuối cùng tôi được thấy em. Ở đây không thể thấy em đi, cũng không có máy bay nào cất cánh như trong suy nghĩ. Ở đây chỉ có gió lạnh nao lòng, và cà phê đắng… thật đắng.
“…Em à, anh xin lỗi… đừng tìm anh trong dòng người ở sân bay nhé! Anh chưa từng đi máy bay, anh không biết trên đó có cửa sổ không. Nếu có, hãy đóng lại, đừng mở ra nhìn xuống… vì… anh chẳng có ở đó để nhìn em đi đâu…”
Tôi nhớ mình đã thì thầm như vậy trước khi khép cửa sổ lại. Gió đủ lạnh rồi… có lẽ cần thêm một ly cà phê nữa.
Ly cà phê thứ hai… mùi vị vẫn vậy, đắng và nồng, dù tôi chưa uống ngụm nào từ lúc được mang ra. Không phải tôi sợ đắng, mà sợ… sợ hết cà phê, phải gọi thêm, rồi gọi hết cả quán mất. Chị tựa đầu vào vai tôi, im lặng lắng nghe tiếng piano từ góc phòng. Có ai đó đang chơi nhạc. Nếu ai nhìn thấy chúng tôi lúc này, chắc chắn sẽ tưởng chị em đang yêu nhau… mà có ai hiểu lầm thì cũng chẳng sao, vì hai đứa đang im lặng nghe nhạc, suy nghĩ…
Tiếng đàn dứt, vài tràng vỗ tay vang lên, phá vỡ không gian yên ắng. Tôi đưa tay định uống cà phê, thì chị ngồi dậy, nhanh tay lấy ly trước tôi.
– Gì vậy?
– Để chị thử trước.
– Thử chi?
– ^^.
Chị không trả lời, mỉm cười nhấp một ngụm, nhắm mắt nuốt.
– Đó! Hay nửa không uống được cà phê đắng bày đặt giành.
– Ừm! Cà phê đắng dữ. Để chị làm cho nó bớt đắng hen.
– Thôi thôi, cảm ơn. Đừng bỏ đường vào.
– Sao vậy?
– Nhóc không thích cà phê có đường.
– Vậy chị bỏ sữa vô.
– Bỏ đi rồi chị uống một mình luôn đi, nhóc kiu ly khác.
– Xí… thử nhóc thôi, ai mà hổng biết nhóc chỉ uống cà phê không đường.
– Ờ vậy trả ly cà phê cho nhóc.
Tôi đưa tay định lấy lại, chị đưa ra xa:
– Chờ chút, chị suy nghĩ chút.
– Suy nghĩ cái gì nữa?
– Làm cho ly cà phê bớt đắng.
– Nè… không thích mật ong hay siro đâu à.
– Xí, không cần mấy thứ ngọt đó luôn!
– Ờ giỏi… vậy ngồi nghĩ tới sáng luôn đi.
– Khỏi lo đâu ha! Trật tự coi, lộn xộn!
Chị chống cằm, gương mặt tập trung như đang giải quyết việc hệ trọng. Tôi đành ngồi chờ, cũng tự hỏi: không bỏ đường, không bỏ sữa, làm sao bớt đắng? Chưa biết chị làm gì, tôi bật cười một mình — vì biết chắc chị sẽ nghĩ ra cách ngốc nghếch nhất thế giới. Phát hiện tôi cười, chị liếc nhìn tôi đe dọa rồi tiếp tục suy nghĩ.
Không dám cười nữa, tôi chuyển sang uống trà nóng. Mới nhấp một ngụm, tôi thấy chị hình như đã nghĩ ra — gương mặt tươi tỉnh rõ rệt. Tôi im lặng quan sát. Trà vẫn trên môi. Đúng rồi, chị nghĩ ra cách: tay chị đưa ly cà phê của tôi lên miệng… hix, đừng nói là định uống sạch rồi bảo hết cà phê thì khỏi đắng à. Nhưng chị chỉ đưa ly đến miệng, không nghiêng uống. Chị hé môi, ngậm vào thành ly, rồi mím chặt, xoay tròn ly trước ánh mắt tôi đứng hình. Tôi chờ chị giải thích. Xoay vài vòng, chị đặt ly xuống, tươi cười:
– Xong! Hihi, nhóc uống đi.
Tôi ngơ ngác:
– Là… là sao? Mới làm gì vậy?
– Làm cà phê bớt đắng chứ chi.
– Làm kiểu gì kỳ cục vậy?
– Kỳ cái đầu nhóc đó! Uống thử đi.
– Nhưng giải thích đi chứ, tự nhiên làm vậy ai dám uống, rủi trúng độc chết sao.
– Xí… đúng là nhóc khờ, hổng biết gì hết trơn… nhìn nè.
Chị chỉ vào thành ly. Tôi cúi xuống, ánh sáng tối, nhưng dần nhận ra điều gì đó lạ lẫm — bên cạnh vài giọt cà phê vương lại, còn có… một thứ khác.
– Thấy chưa?
– Thấy cái gì mới được.
– Trời ơi… khờ thấy sợ… thấy cái này hok?
– Cái nào?
– Nhìn nèeeeeee!
Chị kéo mặt tôi lại gần, dí sát, rồi lấy ngón tay quẹt môi mình, đưa ra cạnh ly cho tôi nhìn. Tôi thề, tim tôi đập chậm lại khi nhận ra… đó là son môi. Màu đỏ sẫm. Cả thành ly cà phê tôi, không còn chỗ nào trống — đều dính son môi của chị.
– Ý gì đây? – tôi vẫn ngơ ngác.
– Hihi, son môi chị đó.
– Rồi liên quan gì tới cà phê của nhóc?
– Hihi, nhóc uống thử đi… có son môi của chị sẽ bớt đắng liền.
Đau tim với bà cô này thiệt… hix hix, thì ra cách làm bớt đắng là vậy. Chưa biết hiệu quả không, nhưng trước tiên đã thấy kỳ cục và mất vệ sinh rồi. Tôi nuốt nước bọt, cố trôi cục shock trong cổ họng:
– Cách gì kỳ cục vậy trời.
– Kỳ đâu… hihi, uống đi.
Chị đẩy ly về phía tôi. Không từ chối được, tôi đành miễn cưỡng cầm lên, xoay xoay. Hix, không còn chỗ nào sạch trên miệng ly.
– Uống thiệt hả chị?
– Chứ sao, hihi.
– Có chết hông đó… rủi trúng độc sao.
– Độc cái cú đấm nè… nói nhiều quá, uống điiii!
Chị vung nắm đấm dọa dẫm — chiêu cũ hoài. Tôi đành đưa ly lên, uống một ngụm từ từ, đầu nghĩ thầm: giá có mạng lúc này, tôi sẽ hỏi cụ Google xem uống cà phê pha son môi có chết không. Dù sao, tôi cũng thấy buồn cười với cách suy nghĩ kỳ lạ, nghịch ngợm của chị. Cà phê vẫn vậy, vẫn đắng, vẫn nồng tận sâu lưỡi. Nhưng có vẻ… bớt đắng rất nhiều. Không phải vì son làm ngọt, mà vì đầu tôi đang nghĩ đến hành động dễ thương, kỳ cục của chị, nên quên mất vị đắng. Dân gian gọi là “mẹo”, tôi chỉ nghĩ được vậy, hy vọng đúng. Để chắc ăn, tôi nhấp thêm vài ngụm, cho chị thấy tôi đang cố thưởng thức món cà phê pha son môi kỳ cục. Chị đợi tôi uống xong mới hỏi:
– Sao sao? Bớt đắng chưa nhóc?
Tôi định nói đùa, nhưng thấy gương mặt chị nghiêm túc quá, không dám nói thật. Nghĩ một chút, tôi mỉm cười gật đầu:
– Ờ thì bớt đắng thiệt!
– Hihi, thiệt hôn?
– Thiệt mà… bộ son môi của chị có đường trong đó hả?
– Hổng phải đâu.
– Chứ sao cà phê bớt đắng vậy?
– Hihi, chứ sao… son môi của chị mà.
Tôi cũng cười nhẹ, quay ra cửa sổ. Cà phê pha son môi — món uống kỳ cục nhất tôi từng biết, kỳ cục hơn cả cà phê không đường hay cam vắt ít muối của em.
– Cho nhóc biết sao cà phê bớt đắng được vậy chị? Nhóc chưa hiểu.
– Đồ ngốc! Cà phê có son môi của chị thì sẽ bớt đắng liền… hổng phải vì son ngọt đâu.
– Chứ sao uống thấy ngọt?
Chị quay mặt tôi lại, cười nhẹ:
– Vì son môi là của chị mà. Son của chị thì sẽ ngọt, và cà phê của nhóc sẽ ngọt, biết chưa!
– Vậy lấy son loại khác có ngọt vậy không?
– Không.
– Sao kỳ vậy?
– Kỳ đâu.
– Chứ sao, cũng là son môi mà.
– Cũng đâu cũng.
– Sao vậy?
– Vì… tôi đâu phải là son môi của chị…
– Ờ ờ… nhưng mà hồi nãy chị nói son môi đâu có đường mà ngọt…
– Ừm! Thì hổng có đường, hổng có sữa luôn…
– Rồi sao làm bớt đắng được?
– Hihi, vì chị nói son của chị ngọt thì sẽ ngọt. Hổng thèm bỏ gì hết, miễn là chị nói nó ngọt là nó sẽ ngọt thôi!
Chị giải thích như cô giáo giảng bài, nghiêm túc như đó là chân lý.
– Có vậy thôi hả?
– Ừm! Có vậy thôi!
– Đơn giản ha.
– Ừm! Đơn giản mà :P
Tôi bật cười — một nụ cười thật sự thoải mái, nhẹ nhàng. Tôi dường như hiểu ra điều gì đó từ lời chị. Đơn giản. Rất đơn giản. Và có điều gì đó khiến cà phê tôi… thực sự bớt đắng. Lúc nãy có lẽ tôi vẫn đắng, và đang nói dối để chị vui. Nhưng ngay lúc này, nếu uống thêm nhiều ngụm nữa, tôi chắc chắn sẽ thấy cà phê không còn đắng nữa. Tôi đưa ly lên uống ngay. Son môi chị còn nguyên trên miệng ly. Và tất nhiên, cà phê chẳng còn đắng nhiều nữa. Tôi cảm thấy cách của chị có hiệu quả, nhưng hình như chị vẫn nghi ngờ, chưa tự tin. Chờ tôi uống xong, chị hỏi lại:
– Mà đúng là cà phê bớt đắng thật đúng không nhóc?
Tôi mỉm cười:
– Ừ! Thật!
– Hihi, chị biết mà!
Chị cười tươi, ngả đầu vào vai tôi, tiếp tục nhẩm lời bài hát từ góc phòng. Tôi cũng tựa lưng, nhìn ra ngoài… Kể từ hôm nay, người ta sẽ biết thêm một cách làm cà phê bớt đắng: cho thêm son môi. Không phải son nào cũng được — chỉ son môi của chị mới có hiệu quả thôi. (Haha)
…
Trời càng khuya, sương càng xuống nhiều. Ở đây, thời gian trôi nhẹ nhàng, lặng lẽ — không nhanh, không chậm, không ngừng. Giống như ly cà phê son môi tôi đang uống — từ từ vơi, từ từ ấm, và từ từ ngọt ngào hơn. Khi tôi uống xong ly cà phê đặc biệt ấy, chị mới đứng dậy, kéo tay tôi:
– Mình về đi nhóc! Chị buồn ngủ rồi nè!
Tôi không nói gì, đứng dậy theo chị. Ra ngoài, quán chỉ còn vài bàn khách lác đác. Lần đầu đến, ngồi lâu như vậy là đủ — làm vị khách cuối cùng cũng là đủ tình yêu rồi nhỉ. (Cười) Thanh toán xong, tôi gật đầu chào thu ngân, cùng chị ra xe. Vừa bước ra, chị run run nép sát vào tôi tránh gió lạnh. Tôi lặng lẽ dắt xe, tự đội nón cho chị, siết ga quay lại đường cũ về khách sạn. Hai bên đường vẫn tối, đèn đường lấp ló sau tán cây, gió lạnh, tiếng côn trùng râm ran. Nhưng tôi không còn lo như lúc vào quán nữa. Có lẽ quán cà phê ấy đã khiến tôi an tâm hơn với con đường vắng vẻ này. Phía sau, chị im lặng ngả đầu lên vai tôi, tay cho vào túi áo khoác tôi, hơi thở ấm áp luồn vào gáy… cô nương nhà ta buồn ngủ dữ rồi.
Xe xuống dốc, từ từ về trung tâm. Đường sáng hơn, phố núi ngủ sớm hơn Sài Gòn tôi. Thi thoảng có xe chở hàng vượt lên, hai bên đường đóng kín, chỉ còn vài xe ôm, taxi, và những cặp đôi đi chơi về muộn như chị em tôi. Tôi chủ động chạy chậm để chị đỡ lạnh, nên mất khá lâu mới về tới trung tâm. Người đông hơn, chủ yếu là du khách và hàng quán bán khuya. Bỗng chị lên tiếng:
– Nhóc ơi.
– Sao chị?
– Chị muốn ăn ốc với uống sữa.
– Ủa, hết buồn ngủ rồi hả?
– Hông!
– Chứ sao còn đòi ăn?
– Ừm, chị đói nữa rồi.
– Mới ăn căng bụng hồi nãy, đói nhanh trời.
– Hihi, chị không muốn đang ngủ bị đói bụng đâu. Kiếm ốc ăn đi nhóc… nha… nha…
Tôi quay lại gật đầu, mắt chị vẫn nhắm nghiền:
– Rồi thì đi.
Tôi quay xe về phía chợ. Trên đường về khách sạn hình như có nhiều quán ốc vỉa hè. Hôm trước đi ăn cùng cả đám nên tôi biết vẫn còn bán. Tôi dừng xe ngay quán hôm qua cả đám ngồi. Vẫn còn khách thưởng thức ốc dưới cái lạnh và sương Đà Lạt. Cô chủ hình như nhớ mặt tôi và chị, nên vui vẻ gật đầu mời mọc. Hôm trước cả đám nói chuyện rôm rả, ba người kia nổi bật, nên cô nhớ cũng là chuyện thường.
– Hai cháu đi chơi về hả? Ăn gì cô làm nào?
– Dạ, cô chờ con chút.
Tôi dựng xe, quay lại nói với chị:
– Nè, tới chỗ ăn rồi nè.
– Ừm… ừm…
Mắt chị vẫn nhắm.
– Tính ngồi đó ăn hả trời. Xuống ngồi ăn nè…
Chị không thèm nói gì, giơ hai tay về phía tôi, mắt không mở. Hix hix, rõ là nhõng nhẽo rồi. Đúng là chị của tôi! Lắc đầu thở dài, tôi quay lưng lại:
– Rồi! Leo lên nhóc cõng xuống nè…
Ngay lập tức, chị ngả người lên lưng, vòng tay trước. Tôi tìm chỗ sát tường, đặt chị xuống, ngồi bên cạnh, gãi đầu ngại ngùng nhìn cô chủ quán. Cô chỉ biết cười, lắc đầu:
– Chiều chuộng chị gái quá!
– Dạ!
Tôi chỉ biết cười trừ. Xung quanh, vài khách cũng quay lại nhìn chúng tôi.
– Hai đứa ăn gì cô làm nào?
– Dạ dạ… – tôi quay qua đẩy chị ngồi thẳng – nè, chị ăn gì kêu kìa…
– Ừm… ăn gì cũng được, nhóc chọn đi…
Chị trả lời như đứa trẻ buồn ngủ, mắt nhắm, không rời vai tôi.
– Bó tay với chị luôn.
Tôi lắc đầu, nhìn xuống quầy ốc:
– Dạ cô làm món nào ngon nhất cho con 2-3 món gì đi, món nào cũng được, với gọi giúp con 2 ly sữa nóng.
– Rồi, chờ cô chút…
Cô gọi sữa nóng xong, quay lại làm ốc. Tôi chỉnh nón, áo cho chị, rồi lấy điện thoại tìm số nhỏ Hân. Nhạc chờ vang lên, Hân bắt máy:
– Hân nghe nè!
– Đang làm gì đó?
– Hổng làm gì. Đang nằm trong phòng nè.
– Ừm…
Tôi im lặng. Chưa biết nói gì. Định hỏi về em, nhưng thôi. Hân thấy tôi im lâu, liền hỏi:
– M đang làm gì đó?
– Ừ… đang ngồi chờ ăn ốc với chị Phương nè.
– Vậy hả, giờ còn thức hả?
– Ờ, cũng còn sớm mà.
– Ừm!
– Sao về hổng nói gì hết vậy?
– Ừm, tại phải về sớm, thấy M đang ngủ, hổng muốn làm M thức.
– M sao rồi? Cả ngày hôm nay có bị đau hông? Tâm trạng M có vui hơn chưa? Trên đó giờ có lạnh dữ hông? Có mặc áo khoác, đeo găng tay không? Có đeo khăn choàng cổ…
– Làm gì hỏi dồn dập vậy cô nương, M trả lời kịp đâu. Đừng lo, M ổn mà.
– Xí! Ai mà thèm lo cho mấy người. Tại hổng biết nói gì nên hỏi cho có thôi.
– Ờ ờ.
– Biết gì mà ờ. Liệu mà lo bản thân đó, hổng ai lo dùm đâu.
– Rồi rồi! M tự lo được mà. Về tới đó lúc nào vậy?
– Hồi chiều! Anh Phong chạy chậm mà…
– Ờ! Mệt không sao, hổng ngủ giờ còn thức vậy?
– Thức để… lo…
Hân ngập ngừng:
– Ừ thì thức đọc sách. Hân hổng quen ngủ sớm.
– Ờ, đừng đọc sách khuya quá hại mắt đó…
– Biết luôn!
– Ờ thì nói vậy thôi. Nghỉ ngơi sớm đi. Trên này M với chị Phương ổn mà. À, nói với anh Phong khỏi chạy xe lên rước tụi M nha.
– Rồi, sao M về?
– Ờ, để M với chị Phương đi xe khách về được rồi. Mất công ảnh lên đường xa mệt nữa.
– Ừm, cũng được. Để chút Hân nói ảnh. À mà nè…
– Sao?
– Ở trên đó được thì ở vài bữa chơi với chị Phương đi rồi về…
– Ờ, biết rồi…
– Nè, M đừng nghĩ nhiều nha. Lâu lâu đi lên thì ở chơi với chị Phương đi, về chi sớm. Với lại M cũng đâu có lịch học, hồi chiều Hân nói với anh Kha xin cho M nghỉ làm mấy bữa rồi đó…
– Ờ ờ…
– Nhớ đó! Mai mà ló đầu về đây biết tay Hân…
– Rồi rồi. Có muốn về chị Phương cũng hổng cho về đâu, lo…
– Ừm… à mà còn tiền không? Anh Phong nói tiền phòng ảnh trả tới hết tuần luôn rồi. Mai ảnh chuyển tiền vào tài khoản chị Phương cho hai người đi chơi…
– Ờ, thôi được rồi, M còn tiền mà…
– Tiền ở đâu mà còn? Hân có thấy bóp M còn nhiêu đâu. Mệt quá, mai chở chị Phương đi rút tiền sài đi. Đừng có bày đặt thấy hết tiền rồi chui về đây sớm à.
– Không sao đâu! M còn tiền thiệt.
– Tiền đâu còn?
– Ờ, trong ba-lô. Hôm lên đây bé Thy để tiền trong đó, không cho M giữ nhiều tiền, sợ M làm mất.
– Đó thấy chưa. Người gì hời hợt thấy sợ. Khỏi lo, tiền đó Hân lấy cất rồi. Mai rút tiền trong thẻ trên bàn sài đi. Tiền này Hân cất dùm, mai mốt về trả lại cho.
– Trời đất… tự nhiên làm vậy chi không biết. M đâu phải con nít mà…
– Biết rồi… làm ơn đừng có tự ái dùm Hân đi. Tiền M làm một tháng có nhiêu đâu. Anh Phong nói chi phí dẫn chị Phương đi chơi, M chịu không nổi. Với lại là nhiệm vụ của ảnh là lo cho chị Phương mà.
– Ờ… nhưng mà M vẫn còn tiền. Thôi để M rút tiền trong thẻ của M được rồi. Thẻ M còn tiền. Chừng nào M hết tiền rồi mới sài qua tiền anh Phong gửi được chưa.
– Đã nói không là không! Cãi hoài, Hân nghĩ nói chuyện với M luôn giờ.
– Đừng vậy mà. M chỉ muốn…
Bỗng chị cốc đầu tôi, cắt ngang:
– Muốn cái đầu nhóc đó. Thẻ của nhóc chị bỏ vô túi nhỏ Hân mất tiêu rồi, lấy đâu nhóc đòi sài…
Nói xong, chị giật điện thoại, đứng dậy đi xa:
– Bé Hân ơi, để tên nhóc này chị lo cho…
Tôi chẳng biết nói gì, chỉ ngồi im. Đàn ông từng tuổi này mà vẫn để người khác lo lắng, ngay cả mấy đồng bạc để chi phí cho chị đi chơi cũng không lo nổi… nhỏ Hân lo cho tôi như vậy khiến tôi khó xử, và càng đau hơn. Đồng ý là dẫn chị đi chơi, túi tiền tôi không bao giờ chịu nổi. Nhưng dù sao, con trai mà… ai lại không thấy khó chịu khi bị đối xử như vậy. Suy nghĩ một chút, chị nói chuyện xong, quay lại đưa điện thoại:
– Nè, nhóc nói chuyện với bé Hân nhanh đi… chị đói bụng lắm rồi nè…
– Ờ ờ…
Tôi cầm máy. Hân lên tiếng trước:
– Giờ sao?
– Sao là sao?
– Bộ giận Hân hả?
– Ờ đâu có…
– Mệt! Giận kệ M. Suy nghĩ nhiều, Hân buồn, chị Phương buồn là lỗi của M đó.
– Rồi, được rồi, hiểu mà. Thôi ngủ sớm đi. Đừng lo, có gì về gặp nhau nói sau…
– Ừm. Mai đi chơi vui vẻ đi. Về sớm chết với Hân đó.
Hân cúp máy. Tôi thở dài, cất điện thoại. Cô chủ quán đã dọn ốc lên bàn từ lúc nào. Chị ngồi bên, cầm ly sữa đưa tôi, mỉm cười:
– Nhóc khờ, đừng suy nghĩ nhiều nữa. Chị hiểu nhóc mà… Nhóc phải nghe lời chị. Chị với anh Phong là anh chị của nhóc, lớn hơn, có điều kiện hơn, phải lo cho nhóc.
– Biết rồi nhưng mà…
– Không nhưng gì hết. Nhóc có muốn chị vui không?
– Tất nhiên muốn!
– Vậy giờ nhóc phải nghe lời chị. Nhóc nè, chị nè, Phong nữa… từ nay hổng ai được để ý tới vụ tiền nữa nha. Chị sẽ rất buồn nếu nhóc cứ suy nghĩ như vậy. Thật đó…
– Rồi rồi… từ nay nhóc không nghĩ vậy nữa được chưa… Nhóc xin lỗi. Đừng buồn nhóc nha…
– Ừm… vậy mới ngoan. Rồi nhóc sẽ hiểu chị, hiểu Phong thôi… Hihi, mệt nhóc ghê, đồ ăn nguội hết rồi nè… nhóc đút cho chị ăn đi…
Chị mỉm cười, ngả đầu vào vai tôi, tay chỉ vào mấy dĩa ốc. Đúng là chị của tôi — từ nghiêm túc chuyển sang làm con nít trong tích tắc. Dĩ nhiên, lệnh của nữ hoàng không thể cãi được. Vậy là tôi lại làm thằng con trai ga-lăng, ngồi gỡ ốc cho chị ăn. Ăn ốc khuya, uống sữa nóng dưới tiết trời se lạnh — luôn làm người ta vui vẻ, ngon miệng hơn. Tôi cũng quên ngay mấy suy nghĩ trong đầu. Trời khuya, tôi với chị gọi thêm một món ốc nữa rồi mới chở nhau về khách sạn.
Cũng như từ quán cà phê về, chị vẫn ngủ lười, ngả đầu lên vai tôi. May là tôi không bị đau lưng hay tay tái phát, nên vẫn đủ sức vừa cõng chị, vừa lấy chìa khóa lên lầu, mở cửa, đặt chị xuống giường, cởi giày, cởi nón, đắp mền rồi mới nằm dài ra ghế thở hổn hển vì mệt. Một ngày dài đi chơi, chăm sóc chị, tôi chìm ngay vào giấc ngủ. Cửa sổ ban công hé mở, để gió, ánh đèn và tiếng côn trùng len lỏi vào phòng… Đêm bình yên… giấc ngủ đến vội trên chiếc ghế sofa giữa phòng. Đâu đó, giọt đắng về trong mơ…