Câu Chuyện Đời Tôi
Chương 80: Trở về Đà Lạt
Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Anh Phong tắt xe, bật đèn rồi vỗ tay gọi mọi người dậy. Từ trong nhà, hai người bước ra – một nam, một nữ trạc tuổi anh Phong. Người nam nhanh chóng vỗ vai anh Phong:
– Sao giờ mới đến. Tớ chờ từ chiều rồi.
– Ừ, tôi chạy xe hơi chậm.
– Sợ cậu chạy đêm có chuyện gì, tớ gọi cả chục lần mà không thấy cậu bắt máy.
– Tôi không biết. Chắc tại tắt chuông không hay.
– Thôi, mời mọi người vào nhà đi.
– Được rồi.
– Chào cả nhà, mau vào cho ấm! Em dẫn các bạn vào nhé.
Người nam mở cửa xe, đưa đầu vào tươi cười – chắc là bạn của anh Phong. Mọi người lục tục thu dọn đồ đạc xuống xe, riêng chị vẫn nhắm mắt, không chịu rời khỏi xe.
– Này, giờ ngủ gì nữa, xuống đi chứ!
– Chị mệt lắm… ư ư…
– Ráng vô nhà nằm.
– Hello bé Phương! Sao lại nằm đó? Nhớ anh không?
Bạn của anh Phong mở cửa sau, vỗ vỗ sàn xe. Tôi quay lại gật đầu chào, còn chị vẫn không thèm mở mắt, lè lưỡi đáp:
– Xí! Ai thèm nhớ anh chứ!
– Haha, thôi dậy vào nhà đi công chúa! Lớn rồi còn nhõng nhẽo nữa hả?
– Kệ em nhé. Nhắc lại, em là nữ hoàng, không phải công chúa đâu nhé nhé nhé!
– Ừ rồi, mời nữ hoàng vào nhà.
– Mệt quá, vô trước đi, kệ em.
– Con bé này vẫn bướng nhỉ. Nằm đó đi, xem ai lạnh!
– Kệ em…
Chị chu môi đáp rồi quay sang túm lấy tay tôi:
– Nhox!
– Gì nữa? Định nằm đây luôn hả trời!
– Hihi!
Chị cười, vòng tay quanh cổ tôi:
– Rồi! Hiểu!
Tôi lắc đầu, khẽ đẩy chị ra, ngồi nhổm dậy cho hai chân xuống. Bạn của anh Phong đứng dựa cửa xe, nhìn tôi cười:
– Bó tay con bé này luôn. Chào em, chắc em là M đúng không? Tớ là Khải, bạn của Phong.
Anh Khải chìa tay ra. Tôi ngạc nhiên, ngập ngừng bắt tay:
– Dạ! Sao anh biết em?
– Haha, biết chứ! Em chính là… úm… ư…úm…ì ế… on é ày… ngộp… ở…
Anh Khải chưa nói hết thì chị bật dậy, bịt miệng anh:
– Mệt quá! Anh nhiều chuyện quá! Vào nhà trước điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!
– Thôi thôi! Không nói thì thôi. Mọi người vô đây, hai đứa theo sau nhé.
Anh Khải cười, xách hai vali rồi vào nhà. Trên xe chỉ còn tôi với chị. Phía trước, anh Phong cùng ông Kha khiêng đồ, bia, nước ngọt vào nhà.
– Làm trò gì vậy chị?
– Hihi, chuyện người lớn, nhox biết gì!
– Ờ, lớn quá nhỉ.
– Mệt mệt, đừng nghe mấy ông già nhiều chuyện. Hihi, vào nhà đi nhox.
Chị cười tinh nghịch, quay tôi ra cửa xe rồi vòng tay ôm cổ:
– Bí mật với mật tối ngày.
Tôi lắc đầu, than thở vài tiếng rồi đứng dậy, cõng chị ra khỏi xe. Ngồi xe lâu, chân tê cứng, loạng choạng suýt té mấy lần mới vào được nhà. Chị chỉ chiếc ghế sô-pha giữa phòng:
– Ngồi đây đi.
Tôi hiểu, nhẹ nhàng đặt chị xuống rồi ngồi bên cạnh. Ngoài sân, hai đứa nhỏ chạy đuổi nhau. Cháu Hân và chị Tiên ngồi trước nhà, chào người con gái đứng cạnh anh Khải lúc nãy. Đồ đạc được dọn vào phòng khách. Ông Kha lái xe ra sau sân, theo hướng dẫn của anh Khải, rồi bước vào ngồi cạnh chị Tiên. Anh Khải đứng giữa phòng, tươi cười:
– Được rồi, tự giới thiệu nhé! Tớ là Khải, bạn của Phong. Đây là Nga, vợ tớ. Lần này mọi người cứ thoải mái như ở nhà. Chán rồi về lúc nào cũng được. Giờ sắp xếp đồ đạc rồi xuống ăn tối nhé. Đi đường mệt lắm rồi, nghỉ ngơi thôi!
– Ê, tớ chưa giới thiệu mà.
Anh Phong đứng dậy, nhưng anh Khải vỗ vai ngăn:
– Thôi, để mọi người sắp xếp chỗ ngủ trước. Ăn tối rồi làm quen sau. Em hướng dẫn chỗ nghỉ nhé.
– Được!
– Mọi người tự nhiên nhé, tớ có chuyện riêng hỏi Phong một tí.
Anh Khải kéo anh Phong ra sân. Chị Nga cười, nắm tay chị Tiên:
– Giờ mọi người sắp xếp chỗ ngủ nhé! Trên lầu có ba phòng, dưới này một phòng vợ chồng tớ, tổng là bốn. Mọi người chia nhau ngủ chung nhé.
– Chị khách sáo quá. Vậy đủ chỗ rồi.
– Thế ai ngủ với ai? Tiên sắp xếp đi.
– Được.
Năm phút sau, chị Tiên chia xong. Vợ chồng anh Khải ngủ phòng của mình. Tôi, anh Phong, ông Kha ngủ một phòng lớn phía ngoài. Chị Tiên và hai đứa nhỏ ngủ một phòng. Phòng còn lại dành cho chị và nhỏ Hân. Mọi người thu xếp đồ đạc xong, tụ tập ăn tối. Bếp nhỏ nhưng đủ chỗ. Đồ ăn do chị Nga chuẩn bị sẵn, mọi người chỉ việc thưởng thức. Chuyến xe dài khiến ai cũng mệt, ăn xong là chia nhau đi ngủ, mai sẽ đi chơi sớm. Đặc biệt, anh Khải thi thoảng nhìn tôi chằm chằm, như muốn dò xét. Sau này tôi mới nhận ra, nhưng lúc đó chẳng để ý.
Đêm đầu tiên về Đà Lạt, trời se lạnh. Ai cũng muốn chui vào chăn ấm. Chỉ có tôi không muốn ngủ. Ông Kha ngáy đều đều. Anh Phong nói chuyện với anh Khải nửa tiếng rồi nằm ngủ. Im lặng bao trùm. Tiếng côn trùng, đồng hồ, chó sủa xa xa… nhưng tôi vẫn thấy quá im lặng.
Uống chút trà cho ấm, tôi ngồi ghế dựa trước sân, nhìn bầu trời. Sương giăng khắp cây, ngọn đèn đường. Những hạt nước lấm tấm trên vai áo. Cảm giác thời gian trôi chậm, nhẹ nhàng. Tôi tưởng về đây sẽ nhớ em nhiều, đau nhiều… nhưng không, lòng tôi nhẹ nhàng, bình yên. Nỗi đau đã vơi bớt. Tự lúc nào, tôi đã trở lại cuộc sống bình thường.
Bất chợt, ai đó ngồi bên cạnh, vòng tay ôm bắp tay, ngả đầu lên vai tôi. Mùi hương quen thuộc. Chị.
– Nhóc lại nhớ bé Thy rồi hả?
– Ừ!
– Nhóc có buồn nhiều không?
– Có một chút… nhưng thấy lạ lắm.
– Lạ gì?
– Không rõ nữa. Chỉ là… không buồn như tưởng.
– Sao nữa?
– Không sao hết. Chỉ thấy khác khác, hơi khó chịu.
– Đồ khờ! Không buồn là tốt rồi. Có ai khó chịu vì không buồn đâu.
– Sao lại buồn… đi chơi mà.
– Nếu là chị, bắt chị quay lại chỗ chị mất người yêu, chị chịu không nổi đâu.
– Uhm! Vậy trước giờ chị có từng quay lại chỗ kỷ niệm buồn chưa?
– Có nè! Hihi nhưng chị không dám đi một mình. Sợ buồn lắm, nên chị luôn bắt người đi theo. Như vậy chị không khóc nhiều, khóc nhiều xấu lắm, ba mẹ chị không thích.
– À! Ra là chị nói về ba mẹ.
– Nhóc nghĩ chị nói về ai?
– Kỷ niệm về người yêu ấy.
– Hihi, ngoài ba mẹ, chị chưa mất ai là người yêu hết.
– Ờ… quên… anh Phong đâu có đi đâu mà mất. Vậy giờ chị chỉ yêu một mình anh Phong phải không?
Chị ngẩng mặt, đưa ngón tay trước môi, mỉm cười nháy mắt: “Bí mật.” Tôi gật đầu cười. Chị lại ngả đầu lên vai, sát hơn vào tôi.
– Sắp đến lúc nhóc sẽ biết nhiều hơn rồi. Ráng chờ thêm thời gian nhé.
– Biết cái gì mới được?
– Vài chuyện mà nhóc không biết.
– Tối ngày bày trò bí mật, ai biết cho được.
– Thế mới vui, nhìn mặt nhóc ngố hết sức.
– Ờ! Thì ngốc! Sắp là chừng nào? Có dấu hiệu gì không?
– Sắp rồi. Còn phải xem nhóc ra sao nữa.
– Ra sao? Nói luôn đi, úp mở gì khó chịu muốn chết.
– Vậy mới vui. Còn tùy vào biểu hiện của nhóc nữa.
– Thôi mệt! Muốn làm gì làm đi, không rảnh mà biểu hiện với mấy người hen.
– Không rảnh cũng phải rảnh. Lệnh của chị, nhóc không được cãi.
– Cãi tuốt.
– Thách!
– Ờ ngon! Cãi đây.
– Cắn nhóc giờ!
Chị bật cười, cắn nhẹ tay tôi rồi ngồi im. Trò chuyện không đầu không đuôi, chẳng hiểu gì. Chị lúc nào cũng vui vẻ như trẻ con, nhưng giữ bí mật giỏi vô cùng. Tôi với chị ngồi hứng sương lạnh thêm chút thì chị ngủ gục. Tôi ôm chị vào phòng.
Chuyến xe dài, chắc nhỏ Hân mệt lắm. Tôi đưa chị lên giường, cởi giày, kéo chăn đắp cho chị suốt buổi không thức. Tiện tay, tôi kéo chăn lên tận cổ giúp chị rồi ra ngoài. Ông Kha ngáy vang cả phòng ngoài, nhưng anh Phong ngủ kế vẫn chịu được. Tôi không ngủ chung, ôm chăn lên ghế sô-pha sát cửa sổ phòng, nhìn ra ban-công.
Đà Lạt đêm bình yên. Không buồn, không nhớ nhiều… nhưng tôi vẫn thức khuya, khó ngủ dù mệt mỏi.
Sáng! Cái lạnh tê tái của bình minh phố núi khiến người co ro. Tôi chưa muốn thức dậy, xoay người qua, bất giác thấy hơi thở ai đó phả vào ngực. Mở mắt, giở chăn lên: chị ngủ ngon lành. Làm sao chị vào đây ngủ với tôi từ lúc nào? Nắng nhẹ chiếu vào phòng. Ông Kha và anh Phong dậy từ lâu. Chỉ còn tôi với chị ngủ đây.
Anh Khải bước lên từ dưới lầu:
– Dậy chưa ku? Xuống ăn sáng chung.
– Dạ! Qua thức khuya. Hay anh và mọi người ăn trước đi.
– Sao thế?
Tôi chỉ chị, sợ làm chị thức giấc.
– Dạ… chị còn ngủ. Hôm qua chị thức khuya lắm.
– Cái thằng này! Mày chiều nó dữ vô. Để anh!
Anh Khải đi ra ban-công, hai tay vuốt cây hoa. Bàn tay ướt đẫm sương sớm. Chưa kịp phản ứng, anh Khải đã bẹo má chị rồi hét:
– Dậy đi heo con!
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!
Lạnh, giật mình, chị hét dài, ngồi bật dậy, lấy tay lau mặt. Anh Khải cười ngất. Chị xụ mặt, chu môi:
– AAAA! Cái ông già này muốn chết hả!!!! Đừng lại cho em!!!
Chị bật dậy, rượt anh Khải chạy vòng phòng rồi xuống nhà. Sáng sớm, tiếng chị và anh Khải rượt nhau dưới nhà vang lên. Tôi cười, đi vệ sinh, thay quần áo rồi xuống.
Mọi người chuẩn bị đồ ăn sáng. Chị Nga tươi cười:
– Dậy rồi hả em! Lại ăn sáng nhé. Hai anh em nhà kia nghịch quá.
– Dạ! Tha cho anh đó… hứ!
Chị cười, quay sang chị Nga rồi leo xuống khỏi lưng anh Khải, chạy vèo lên phòng.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong. Đồ ăn do chị Nga nấu: súp cua, gà nướng, salad Đà Lạt, bánh mì, chả hoa, pa-tê…
Dưới tiết trời se lạnh buổi sáng, cả nhóm ăn uống vui vẻ. Ông Kha, anh Phong, anh Khải thay phiên vừa ăn vừa đánh cờ. Phái nữ tám chuyện, nói xấu “nửa kia” của mình. Tôi với chị bị xếp vào hàng con nít, tách riêng ăn chơi với mấy đứa nhỏ. Tôi muốn tham gia đánh cờ nhưng có chị ở đó, làm sao yên được?
Ăn xong, ông Kha rửa chén do thua cá độ nhỏ Hân. Chị Tiên chia chỗ ngủ: vợ chồng anh Khải ngủ phòng mình; tôi, anh Phong, ông Kha ngủ một phòng lớn; chị Tiên và hai đứa nhỏ ngủ một phòng; phòng còn lại dành cho chị và nhỏ Hân.
Sau khi sắp xếp xong, mọi người bàn luận kế hoạch đi chơi. Chị đề nghị, anh Khải tư vấn. Dù anh Khải cố dừng xe nhanh, nhưng chị vẫn mở cửa nhảy ra, chạy reo thích thú trước mai anh đào rực rỡ bên hồ. Lần đầu tôi nhìn thấy loài hoa này. Nắng nhẹ, trời trong xanh, mai anh đào khoe sắc thu hút bất cứ ai.
Chị chạy đến gốc cây, nhặt cánh hoa rơi, chạy về khoe tôi. Nhỏ Hân, chị Tiên, chị Nga không cuồng như chị, nhưng máy chụp hình của anh Phong hoạt động hết công suất.
Gần một tiếng nghịch hoa, đi dạo hồ, mỏi chân, chị mới chịu vào caffe. Caffe trò chuyện đến trưa, cả nhóm kéo nhau đi ăn trưa bên hồ, vì chẳng ai muốn rời khỏi nơi mai anh đào rực rỡ.
Tôi cầm ly nước ép dâu, theo chị nhặt hoa dưới cây mai gần nhà hàng. Tay còn lại cầm điện thoại chị, chụp hình. Chị chạy vòng cây, nhặt mọi cánh hoa thấy được cho vào túi áo. Tôi định leo cây bẻ nhánh, nhưng chị ngăn:
– Nhóc đừng hái.
– Sao? Không thích hả?
– Thích lắm nhưng nhóc không hái.
– Sợ người ta la? Không sao, nhóc bẻ một nhánh nhỏ thôi.
– Không sợ, nhưng nhóc không thấy hoa đẹp lắm sao? Chị không muốn hoa đẹp phải rơi khỏi cây. Để yên cho chúng ở trên cây lâu nhất nhé.
– Ờ không bẻ thì thôi. Người khác bẻ cũng vậy à?
– Đó là chuyện của họ. Hihi… Chị thích nhìn hoa tự nhiên trên cây hơn.
– Vậy giờ lụm hoa dưới đất chi đó.
– Hihi đem về chơi.
Tôi đưa ly nước cho chị, lau mồ hôi trên trán chị:
– Yêu mai anh đào rồi chứ gì?
– Không! Chỉ say nắng thôi. Hihi…
– Tưởng yêu luôn chứ, thấy cuồng quá.
– Say nắng thôi. Thích thôi, không thèm yêu đâu. Nhox biết rõ chị yêu nhất hoa nào mà.
– Thì yêu luôn hoa này cũng được, đẹp đâu thua gì hoa kia.
Chị trả ly, nhẹ nhàng chắp tay sau lưng, ngước mắt lên tán hoa, nhắm mắt:
– Không! Đã yêu rồi thì chị chỉ yêu mỗi Daisy (tên tiếng Anh của hoa cúc dại) thôi. Người khác có thể yêu nhiều loài hoa, riêng chị yêu Daisy rồi sẽ không bao giờ yêu thêm loài hoa khác.
– Uhm!
Tôi ngồi bệt xuống đất, nhìn ra hồ. Hàng mai anh đào rực rỡ trên nền trời xanh. Gió nhẹ luồn qua tóc chị. Dường như chị đang nói về tình yêu hơn là hoa. Nữ hoàng có thể thích bất cứ loài hoa nào, nhưng chỉ thích thôi, vì Daisy là loài chị chọn để yêu. Lúc ấy, chẳng có gì tồn tại ngoài tôi và chị. Bức tranh do chị vẽ bằng những màu sắc diệu kỳ, không mảng màu nhạt nhòa, đen tối nào.
Cuộc sống xô bồ, đôi khi chỉ cần có ai đó bên cạnh – không cần làm gì, chỉ đơn giản là bên cạnh – là đủ. Có gì đó thoáng qua trong lòng, nhẹ nhàng, ấm áp lắm… Tôi nhận ra, không còn nổi đau trong lòng nữa. Mọi thứ không quá tệ như tôi nghĩ sau khi em đi. Không bàn đến việc nhanh chóng quên đi nỗi đau, không bàn đến cảm giác có lỗi với em… Vì ngay lúc này, tôi thực sự thấy bình yên.
Cuối cùng, cả nhóm rời nhà hàng, đi thung lũng tình yêu, bảo tàng, vườn hoa thành phố. Đà Lạt như nàng tiên khoác váy hồng rực rỡ. Mai anh đào vẫn nồng nàn khoe sắc khắp thành phố núi. Mọi người vui chơi thật vui vẻ, tôi cười thành tiếng nhiều hơn.
Từ trưa đến chiều, chị lúc nào cũng tíu tít bên tôi. Chuyến đi này là lời hứa của tôi với chị, không ai giành tôi khỏi chị được. Điểm đến cuối cùng là quán lẩu dê nổi tiếng trên đường Hai Bà Trưng. Cuối ngày, mọi người nhất quyết không say không về. Ông Kha, anh Khải, chị Tiên chờ đợi tiết mục này nhất.
Theo thách đố của nhỏ Hân, chị Tiên, chị Nga, ông Kha, anh Khải, anh Phong, đêm nay sẽ xem phái đẹp tửu lượng cao hay phái nam gục bàn. Tôi và chị làm trọng tài. Chị không biết uống bia rượu, tôi không được phép tham gia nhậu nhất là bởi nhỏ Hân và chị – hai người biết rõ tình trạng vết thương của tôi chưa lành hẳn.
Chị Tiên gọi nhân viên quán:
– Em cho chị rượu mạnh nhất!
Rồi quay ông Kha, đe dọa:
– Uống rượu cho thấm, không bia bọt gì hết!
Phe nữ vỗ tay hưởng ứng, phe nam cười trừ. Chị Tiên nắm đấm đe dọa anh Khải, ông Kha cười khà khà:
– Yên chí, anh lo được hết. Các chiến hữu xả láng!
Hai lẩu dê to, vài món nướng, chiên, xào được dọn ra. Cuộc chiến khai màn. Để tránh thiệt hại quân số, hai phe quyết định mỗi người một ly, rót đều, chiến công bằng.
Tôi và chị ngồi làm chủ xị, phục vụ rót rượu, diệt mồi, chăm sóc ba đứa nhỏ ăn. Cuộc chiến căng thẳng nhưng đầy tiếng cười. Ba đứa nhỏ ăn xong được cho lên xe, đắp mền ngủ trước. Thi thoảng tôi đứng dậy nhìn vào xe, chừng tụi nhỏ.
Sau hai ba tiếng chiến đấu quyết liệt, ông Kha mặt đỏ bừng, lè nhè:
– Đ.M, chơi ngu rồi! Anh chưa xỉn nhưng các em ráng chiến tiếp… anh ngủ trước lấy sức mai đi chơi!
Rồi ông Kha lảo đảo ra xe, nằm ngủ. Phe nam mất một chiến sĩ. Anh Phong, anh Khải vẫn tỉnh, nhưng nhỏ Hân say nhất, đến chị Nga, chị Tiên. Tôi với chị cũng nóng hừng hực, mỗi đứa giải quyết bốn lon nước ngọt. Phe nữ thắng, phe nam thất bại vì ông Kha tự loại khỏi vòng chiến.
Thanh toán xong, cả nhóm ra xe. Tiếng nói cười rộn rã suốt đường về. Về đến nhà anh Khải, mọi thứ chìm trong im lặng. Một ngày vui chơi thật vui, ai cũng đi ngủ với tâm trạng tốt. Tôi cũng vậy… nhưng theo thói quen, tôi vẫn ngồi uống trà phía ngoài sân.
Chị sau khi trêu chọc ông Kha đã đi ngủ từ lâu. Mọi người say men rượu, ngủ say. Tôi chưa kịp ngả lưng lên ghế sô-pha thì chị Tiên đứng ở cửa phòng gọi:
– M! … M! Em còn thức phải hôn?
– Dạ! Chị Tiên hả, sao chưa ngủ?
– Chị ngủ rồi! Em ra chị nói nhỏ nhé!
– Dạ!
Tôi đứng dậy, chị Tiên kéo tôi về phòng mình, nói nhỏ vào tai:
– Hân kêu tên em hoài kìa. Vào với tôi một chút đi em!
Tôi ngẩn người. Lại chuyện gì đây?
Chị Tiên đẩy tôi về phía phòng:
– Vào dỗ nó ngủ dùm chị nhé. Nó ngồi chơi với chị. Chắc giờ thấm rượu, say hết về phòng rồi. Chị qua phòng Phương ngủ.
– Được rồi… đi!
– Cảm ơn em nhé, hihi!
Chị Tiên đẩy tôi sát cửa, vẫy tay nháy mắt, đóng cửa phòng lại. Tôi lo lo, biết tính nhỏ khi có men rượu.
Nhẹ nhàng mở cửa, nhỏ Hân ngồi trên giường. Phòng trống, không thấy hai đứa nhỏ. Chắc chị Tiên đem chúng qua phòng chị Phương ngủ.
Tôi bước đến, leo lên giường ngồi trước mặt nhỏ, tươi cười trêu:
– Sao rồi cô nương, xỉn quắc cần câu rồi chứ gì? Sao không ngủ đi còn ngồi đây làm gì?
Nhỏ im lặng. Tôi tiếp tục:
– Sao im ru vậy? Xỉn hết nhận ra anh rồi hả? Ai biểu hồi nãy uống quá…
Nhỏ ngẩn mặt, mắt nhỏ nhìn tôi, vài giọt nước mắt lăn dài:
– Anh vô đây làm gì?
– Ừ thì chị Tiên nói em muốn gặp anh.
– Anh vô đây làm gì… anh vô đây làm gì? Không phải anh mắc bên cạnh chị của anh sao? Anh để ý em làm gì?
– Sao em nói vậy? Thôi, đừng khóc nữa! Ngoan đi!
– Anh là gì của em mà em phải ngoan? Anh là gì của em mà kêu em phải nghe lời anh? Em khóc là chuyện của em!
– Nhưng mà…
– Anh sao mà anh… anh lúc nào cũng bên cạnh chị của anh, anh quên hết mọi thứ, không thèm để ý em nghĩ gì. Anh có biết em…
Nhỏ im bặt, quay mặt đi lau nước mắt. Tôi khẽ xoay người nhìn nhỏ:
– Em sao?
– Anh còn hỏi nữa? Có phải anh ngốc đến đáng ghét không? Có phải anh không hiểu tất cả những gì em muốn nói suốt thời gian qua không?
– Anh…! Thôi được rồi, em muốn nói gì cũng được. Em say rồi, ngủ đi, mai nói cũng được.
Tôi định dìu nhỏ nằm xuống nhưng bị ngăn. Nhỏ đẩy tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi:
– Anh đang cố tránh mặt em phải không? Anh đang giả bộ không hiểu những gì em nói phải không? Em không say xỉn gì hết! Trả lời em đi… trả lời em đi!
– Anh…! Thực sự anh không biết phải nói gì. Anh dở khi buộc phải hiểu con gái nghĩ gì. Em cũng biết rõ anh vừa trải qua chuyện gì mà. Anh…
– Anh sao? Anh nói anh còn buồn chuyện của bé Thy, anh chưa quên được tôi, anh chưa hết đau khổ phải không? Em thấy rõ anh đã bình thường trở lại, vui vẻ rồi đó! Có buồn nữa đâu!
– Anh…!
Tôi không biết nói gì, ngừng giữa chừng, nằm vật ra giường, nhắm mắt suy nghĩ.
– Ừ! Có lẽ em đúng! … Sao cũng được, em ngủ đi. Khuya rồi đó! Hồi nãy em nhậu hơi… nh…i… ề…u…e…m…
Tôi không thể nói hết, đôi môi tôi bị khóa chặt bởi môi nhỏ. Người nhỏ ngả đè lên ngực tôi, một tay giữ đầu tôi lại.