91. Chương 91: Nỗi nhớ vụn vỡ giữa đêm phố

Câu Chuyện Đời Tôi

Chương 91: Nỗi nhớ vụn vỡ giữa đêm phố

Câu Chuyện Đời Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyến xe khách phóng vút trên đường, mọi thứ lung linh huy hoàng phía sau nhường lại không gian tối tăm, những bóng xe vô định giữa đêm khuya. Tôi lặng nhìn màn đêm thăm thẳm bằng đôi mắt trơ lì. Phố đã say giấc chưa nhỉ? Tiếng thở của không gian nghe rõ mồn một bên tai, cô đơn đến tê tái. Chỉ sợ đêm không đủ dài, nỗi nhớ không đủ sâu, vừa vụt tan biến đi.
Xe giường nằm dừng bánh giữa tiếng ồn ào ở bến xe, tiếng mời mọc của anh xe ôm, tiếng rao hàng đêm khuya, tiếng người thân gọi nhau í ới khiến không gian thành phố như rạng đông. Tôi nằm im cho đến khi hành khách cuối cùng rời xe mới đứng dậy bước xuống. Lách qua dòng người đông nghịt, tôi tản bộ trên con đường mờ sương buổi sớm, hít căng không khí lạnh pha mùi thức ăn nóng ven đường, mỉm cười vì tìm được chút bình yên giữa tâm hồn. Mùa này thành phố vẫn chưa lạnh, hay phải chăng xứ sương chưa kịp khoác lên mình cái rét đặc trưng để đón một vị khách xa lạ bất ngờ đến thăm.
Như lời cô bé Hân nói đêm qua, cũng bất ngờ chẳng kém hai mươi bốn giờ trôi qua, tôi vẫn chưa chuẩn bị tinh thần để tiếp nhận, thấu hiểu và bắt đầu điều gì đó. Tôi ngồi im lặng thật lâu, nhìn hồ tĩnh lặng phủ sương sớm, hàng liễu rủ bóng thấp thoáng xa xa, sau lưng là dòng người nhẹ nhàng tập thể dục buổi sáng. Cuộc sống nơi đây chậm rãi khởi đầu, không ồn ào như Sài Gòn quê tôi.
Quay về một chút ký ức cũ...
…Hộp bánh này nhìn như hộp thạch sanh, nhưng ăn mãi chưa hết, biết bao nhiêu thứ bệnh tật đã vồ vào bụng tôi rồi, bốn cái bánh chẳng là gì. Chưa xong hộp bánh, cô bé lại chuyển sang uống nước cam nửa chén, tỏ ra hiếu khách nhưng hình như cô ta quyết tâm đầu độc tôi đây. Cái ly riêng cô ta chẳng buồn mời, bắt tôi uống nước cam bằng cái ly cô vừa uống vài ngụm. Uống mà như uống thuốc độc, tôi làm đổ vài giọt xuống quần. Nhìn xuống quần mới hay tôi đang mặc tạm đồ người lớn, cái quần thể thao rút dây hết cỡ vẫn vừa vặn cái hông, cái áo thun rộng như cái bao bố.
– Ê!
– Gì!
– Uống cho hết đi, dơ đồ của papa tui đó!
– Ờ ờ!
Cô bé này chẳng biết sợ là gì, không khí căng thẳng như giờ kiểm tra miệng kéo dài gần nửa tiếng thì mẹ cô bé mới xuống. Chưa gì cô bé đã nhảy xuống ôm mẹ hôn mấy cái lên mặt rồi nói chuyện gì đó bằng tiếng nước ngoài, hình như nói về tôi nên cô bé cứ ngoái nhìn tôi cười. Tôi ngẩn người chẳng hiểu gì, mẹ cô bé vội vẫy tay xua tôi.
– Cherry, con nói tiếng Việt đi.
– Í! Con quên cái tên ngố đó không hiểu.
Cái cô bé này dám bảo tôi ngố, không biết đứa nào ngố hơn? Mẹ cô bé xoa đầu tôi một cái rồi đưa cho tôi một cái túi nhỏ.
– Đây là thứ cô tìm được trong túi quần con, kiểm tra lại nhé!
– Dạ!
Tôi nhận túi, chắc mẹ cô đã sắp xếp mọi thứ vào đây cho tôi dễ giữ. Bên trong toàn những thứ quen thuộc: số tiền ít ỏi tôi mang theo, cái đồng hồ điện tử màu đen huyền thoại, mấy viên kẹo cao su, thẻ tên dự văn nghệ và mảnh giấy ghi địa chỉ khách sạn, số điện thoại thầy cô phụ trách đoàn.
– Có thiếu gì không con?
– Dạ không cô.
– Được rồi, giờ con ăn tối cùng gia đình cô nhé. Ba Cherry sắp về rồi.
– À thôi, chắc con phải về. Thầy cô chắc tìm dữ lắm.
– Nhưng bữa tối đã sẵn sàng rồi.
– Dạ... con...
Gương mặt mẹ cô bé thoáng thất vọng vì tôi từ chối, lập tức cô bé nhảy chồm chen vào.
– Nè! Ở lại ăn tối đi chút, tui gọi papa đưa về.
– Nhưng trễ rồi!
– Kệ you chứ!
Muốn tát cô bé nhưng cô ta ngang ngược vậy là cùng.
– Hổng ở lại ăn tối thì trả đồ của papa tui đây. Giờ ăn hôn, tui tuột quần you à.
– Ê! Con gái không có vô duyên vậy nha.
– Kệ tui, giờ you muốn hôn... hả... hả!
– Từ từ... đừng kiếm chuyện nha... tránh xa tui ra!
Cô bé đầu óc không bình thường chắc, nhìn tôi tắm rồi giờ còn dám đòi tuột quần, quá đáng lắm rồi. Cô bé nhảy vào, hai tay dọa tuột quần, tôi vừa nói vừa lùi vào phòng ăn, cô bé vẫn dí theo chẳng chịu buông. Đến khi tôi ngồi xuống ghế, cô bé mới ngừng, sau lưng mẹ cô khoanh tay cười.
– Cherry, hãy nhẹ nhàng với cậu bé.
– Dạ! Hihi! Nè ngồi im nha.
Nhẹ nhàng kiểu gì, cô bé còn dám đòi tuột quần tôi rồi hăm dọa, biết vậy hồi nãy cho cô bé ở lâu dưới hồ luôn cho đáng.
– Hôm nay chúng ta ăn gà quay với súp. Cherry, dọn đồ ăn giúp mami nhé.
– Dạ! Hihi!
Cô bé đứng dậy tung tăng dọn đĩa muỗng ra bàn, tôi ngồi im trên ghế vì vừa đứng lên cô bé cầm dao chỉ chỉ ra lệnh không cho tôi nhúc nhích. Vừa dọn xong, tiếng chuông cửa vang lên, mẹ cô cười hiền.
– Cherry, giúp mẹ mở cửa cho papa nhé.
– Yes mami!
Cô bé chạy ra ngoài, tôi nghe tiếng mở cửa, tiếng đàn ông vọng vào. Tôi quay lại, một người đàn ông mặc comple đen lịch sự đang cõng cô bé trên lưng bước vào, gương mặt hiền lành, khá bảnh nhưng có vẻ không cao bằng mẹ cô.
– Con gái cưng của papa không sao là tốt rồi. Để ba chào cu nhóc này đã, con giúp mẹ dọn đồ ăn tiếp nhé.
– Yes papa!
Cô bé nhảy xuống, cầm túi trái cây chạy đến gần mẹ, còn người đàn ông ngồi xuống cạnh tôi, cởi áo khoác ra rồi chìa tay ra.
– Chú là ba của Cherry! Con là cậu bé đã cứu Cherry đúng không?
– Dạ, con chào chú!
– May quá, may mà có con chứ không biết giờ Cherry xảy ra chuyện gì nữa. Chú nghe chuyện là chạy ngay từ dưới Bảo Lộc về. Cảm ơn con rất nhiều.
– Dạ không có gì đâu chú, chuyện nhỏ mà.
– Không cần khiêm tốn như vậy chàng trai. Đây là mạng người đó, gia đình chú mang ơn con rất nhiều, vợ chồng chú chỉ có Cherry thôi.
– Hix! Dạ hồi nãy cô cũng cảm ơn con nhiều rồi, chú cảm ơn nữa con ngại quá.
– Còn nhỏ mà biết ăn nói quá nhỉ. Được rồi, chú không khách sáo nữa, chúng ta bắt đầu ăn tối thôi. Hôm nay hãy ăn thật nhiều, tự nhiên như ở nhà nhé. À mà con quê ở đâu, nghe giọng chắc miền tây đúng không?
– Dạ đúng rồi!
– Miền tây là ở đâu papa?
– À cái này con phải tự tìm hiểu chứ Cherry.
– Yes papa! Nhưng ở đó có gì vui hôn papa?
– Cái này con phải hỏi cậu bé này chứ?
– Hỏi papa cũng như không. Ê! Chổ you có gì vui hôn?
– Ai biết! Tự đi mà coi ha.
– Vô duyên hết sức! Hổng trả lời thì thôi, đáng ghét!
Cả hai người lớn cười trước cuộc đối thoại sặc mùi chiến tranh của tôi với cô bé.
– Con biết quê chú ở đâu không?
– Dạ không?
– Chú là người Sài Gòn!
– Vậy hả chú?
– Ừ! Chú là người Sài Gòn chính gốc nhé. Hiện tại chú đang sống ở nước ngoài. Con có đoán ra mẹ của Cherry là người ở đâu không?
– Dạ... không.
Ba cô cười to, mẹ cô mĩm cười dịu dàng nhìn tôi nháy mắt một cái rồi nói câu tiếng nước ngoài, kiểu tiếng này tôi nghe quen quen mà sao không đoán ra được.
– Vợ chú là người Hàn Quốc đó! Cô ấy vừa nói cảm ơn con bằng tiếng Hàn. Thấy vợ chú nói tiếng Việt sõi chưa!
– Ủa? Hèn gì con nghe quen quen.
– Xạo!
– Ê! Kiếm chuyện hoài nha.
– Xí! Sao hồi nãy hổng đoán ra.
– Tại tui quên. Tiếng này tui nghe trên phim rồi.
– Xạo sự! Pleeee!
– Cherry, để yên papa nói chuyện nào.
– Hihi!
Cô bé lè lưỡi thách thức tôi một cái rồi vui vẻ sắp xếp trái cây ra đĩa cùng mẹ.
– Hiện tại gia đình chú sống ở nước ngoài, đây là lần thứ ba gia đình đưa Cherry về thăm quê hương, sẵn đi du lịch luôn. Không ngờ lần này con bé lại xảy ra chuyện, may mà có con nếu không chú cũng không biết làm sao nữa.
– Dạ!
– Vậy giờ con đang làm gì trên này? À con bao nhiêu tuổi rồi?
– Thôi nào anh! Ăn tối rồi nói chuyện, thức ăn nguội hết rồi kìa.
– À anh quên! Được rồi mọi người ăn tối nào. Ăn nhiều vào nha con, trai tráng ăn nhiều cho khỏe.
– Dạ!
Bữa ăn diễn ra vui vẻ và ấm cúng, thức ăn rất ngon nên tôi ăn khá nhiều, phần vì cô chú cứ đặt thức ăn vào đĩa cho tôi. Mọi thứ đều tuyệt vời trừ cô bé ngồi kế bên cứ kiếm chuyện giành đồ ăn của tôi. Ăn xong cũng vừa lúc quần áo tôi khô. Ba cô đích thân lái xe cùng mẹ cô đưa tôi về khách sạn. Tôi đoán không sai, thầy cô phụ trách với vài đứa khác cùng đội đang đứng chờ sẵn ngoài cổng khách sạn. Chiếc xe dừng lại, tôi bước ra trước ánh mắt tròn xoe của mấy đứa bạn, lâu lâu được đi ô tô nên tôi khoe khoang với mấy đứa cùng nhóm. Cô bé leo theo ra khỏi xe, kéo tay tôi chạy ra một góc không kịp cho tôi nói gì với thầy cô.
– Ra đây tui nói nghe!
– Cái gì nữa!
– Tui muốn nói chuyện riêng với you.
– Rồi nói gì nói đi.
– Dù sao cũng cảm ơn you đã cứu tui.
– Ờ!
Cả buổi tối cuối cùng cũng nói được một câu nghe được.
– Nhưng mà you cũng đừng có hòng mà ngang ngược với tui nha. Ngày mai tui sẽ tới rủ you đi ăn sáng lúc 7h, you không được trốn đó nha.
– Mai hả? Nhưng mai tui phải đi tham quan với thầy cô của tui.
– Tui hổng biết! Tui sẽ nói với papa xin cho you đi riêng. Không từ chối được đâu ha. Bộ sợ đi một mình tui bắt cóc hả?
– Ờ ờ! Đi thì đi sợ gì!
Hai đứa tụm đầu nói chuyện riêng, trong khi đó ở phía xa ba mẹ cô đang nói chuyện với cô phụ trách của tôi, chắc là đang kể mọi chuyện để thầy cô không phạt tôi tội đi chơi trễ không xin phép. Thầy cô tôi đều vui vẻ bắt tay chào ba mẹ cô trước khi mẹ cô vẫy vẫy tay kêu hai đứa quay trở lại xe. Cô bé nói nhỏ vào tai ba cô, sau đó ba cô nói lại với cô phụ trách. Sau một lúc suy nghĩ cô cũng gật đầu đồng ý, đồng nghĩa với ngày mai tôi sẽ được đi chơi riêng một ngày với gia đình cô bé.
– Tui về nha. Nhớ đó ngày mai 7h đó!
– Biết rồi!
– Chào con nhé! Gặp lại vào sáng mai!
Mẹ cô tươi cười vẫy tay chào tôi, ba cô nhìn tôi nháy mắt một cái rồi cho xe chạy đi, cô bé chưa chịu ngồi yên, cứ lú đầu ra cửa sổ xòe xòe hai bàn tay ra dấu 7h với tôi. Kết thúc một đêm kỳ lạ ở mảnh đất xa lạ bằng giấc ngủ ngon sau khi được thầy cô hỏi han vài câu cho có lệ.
Sáng, tôi thức rất sớm vì cô phụ trách vào tận phòng gọi tôi dậy. Thì ra gia đình cô bé đến rất sớm, chờ sẵn tôi ở dưới sảnh khách sạn. Mặc bộ quần áo sạch cuối cùng còn lại, tôi chạy ù xuống thưa thầy cô rồi mới lên xe đi chơi cùng gia đình cô bé. Hôm nay cô bé mặc đồ đẹp lắm, trông cứ như cục bông màu trắng. Mẹ cô thì khỏi nói, xinh đẹp, dịu dàng như mấy chị đóng vai cô tiên trên tivi.
– Chúng ta sẽ đi ăn sáng gần bờ hồ nhé. Sau đó hai đứa muốn đi đâu thì tự bàn với nhau.
– Yes papa!
Cả bốn người cùng nhau đi ăn sáng ở một nhà hàng gần bờ hồ, ba cô hỏi thăm khá nhiều về trường lớp, gia đình của tôi nên cô bé ngồi kế bên nghe lóm và biết được rất nhiều thông tin về tôi. Ăn xong, trong lúc ba mẹ cô uống cà phê ngắm cảnh, hai đứa kéo nhau ra gần bờ hồ để “họp riêng”.
– Nè! Trước tiên hãy làm rõ một chuyện?
– Gì?
– You phải kêu tui bằng chị biết chưa.
– Tại sao?
– Vì you nhỏ tuổi hơn tui.
– Thì sao?
– Nhỏ thì kêu bằng chị chứ sao, nói chuyện trống không hoài hả?
Tôi nhìn cô bé bỉu môi.
– Còn lâu! Lớn tuổi kiểu gì mà lùn xịt.
– Nói ai lùn hả?
– Tui nói you đó (bắt chước cô bé chứ cũng không biết gọi cô bé gì cho dễ).
– Lùn hồi nào hả?
– Không tin đứng dậy đo đi rồi biết.
– Đo thì đo!
Cô bé phùng má đứng nép sát vào người tôi, ngẩn mặt lên đo đo. Tôi canh trước rồi mới dám mạnh miệng chứ bộ, mặt cô bé từ ngang ngược trở nên xìu xuống khi phát hiện sự thật cô bé lùn hơn tôi cả nửa cái đầu.
– Sao rồi! Thấy sao?
– Xí! Cao hơn người ta có một chút nha.
– Cao hơn là cao hơn, không có một chút gì hết.
– Hứ! Mai mốt tui sẽ cao hơn you.
– Chắc tui không cao hơn đâu đó.
– Thì tui sẽ cao hơn you luôn.
– Mai mốt rồi tính.
– Nhưng tui vẫn lớn tuổi hơn, you phải kêu tui bằng chị.
– Không bao giờ!
– Có kêu hổng hả?
Cô bé nhăn mặt trợn mắt nhìn tôi, tôi cũng không vừa đưa sát mặt vô mặt cô bé cười khẩy.
– Không bao giờ! Không không và không!
– AAA tức quá! Đồ răng cá mập, đồ xấu xa, đồ ngang ngược, đồ ăn hiếp con gái, đồ đáng ghét...” Đồ MONSTER”
Trời ơi, chưa bao giờ tôi bị la xối xả như vậy, vừa tuôn xong một tràng đủ thứ đồ, cô bé đột nhiên dậm một cái hết sức mạnh vô chân tôi.
– Uiiidaaaaaaaaa! Trời ơi biết đau hôn?
– Cho chết! Ai bỉu ăn hiếp tui!
– Cãi không lại chơi đánh người hả? Ngang ngược hung dữ quá nha.
– Rồi sao!
Cô bé chống nạnh lên thách thức tôi.
– Thì ế chứ sao. Dữ quá mai mốt ế chồng cho coi.
– Nói ai ế chồng hả?
– Tui nói you đó!
– Hứ! Tui xinh đẹp như vậy, mai mốt tui sẽ xinh đẹp hơn nữa... hổng có chuyện tui ế đâu ha.
– Vừa lùn hơn tui, vừa xấu hơn lớp trưởng của tui thì có.
– Lớp trưởng nào?
– Lớp trưởng của lớp tui học, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, vậy con trai mới thích chơi chung ha. Còn you thì mơ đi.
– Dám nói vậy hả?
– Sợ gì?
– Hứ! Uýnh lộn hông?
– Không có rảnh đánh lộn với con gái.
– Nhớ mặt you đó. Toàn nói xấu tui. Mai mốt tui sẽ cao hơn, xinh đẹp hơn lúc đó you sẽ phải yêu tui chết mê chết mệt luôn.
Muốn xỉu với cô bé này, đang cãi nhau vụ lùn ở đâu chuyện qua vụ yêu đương nửa chứ. Mới mấy tuổi đầu mà bày đặt yêu đương lăng nhăng lích nhích.
– Nói gì nói lại coi.
– Tui nói mai mốt tui xinh đẹp, sẽ cao hơn you lúc đó you sẽ yêu tui, van xin được cưới tui làm vợ cho coi. Xí! Chê tui đi! Mai mốt tui đẹp cho you biết mặt.
– Con nít quỷ!
– Gì hả?
– Con nít quỷ! Mới bây lớn bày đặt yêu đương này nọ. Tào lao!
– Đồ Monster!
Cô bé lại chu môi đưa chân dậm luôn một cái vô chân còn lại của tôi, đau muốn chảy nước mắt luôn vậy.
– Uiiidaaaa! Đau nha!
– Cho chết! Cái đồ Monster, đồ răng cá mập, cái đồ hổng biết ga lăng với con gái gì hết. Dám nói tui con nít quỷ hả?
– Chứ sao nữa? Còn nhỏ xíu mà bày đặt nói tới chuyện yêu đương của người lớn. Lớp tui đứa nào mà cặp cặp là bị cô la con nít quỷ à.
– Xí! Tui lớn hơn you, tui được quyền nói chuyện yêu.
– Lớn khỉ! Mặt mũi non choẹt, lùn xịt, còn con nít lắm you ơi!
– Tui đã nói mai mốt tui sẽ cao tui sẽ đẹp hơn chứ bộ. You chờ đó!
– Ờ ngon! Để coi!
– Monster đáng ghét!
Cô bé khoanh tay đứng quay mặt ra phía bờ hồ ngẫm nghĩ cái gì đó, còn tôi thì ngồi bệt xuống đất suýt xoa hai cái bàn chân đau, thề luôn cô bé này mà là con trai là tôi bắn cho mấy cái vô mỏ nảy giờ rồi. Chân vừa đỡ đau được một chút, cô bé quay qua dậm chân cái rầm.
– Nè!
– Gì nữa?
– Sau này tui mà xinh đẹp hơn, cao hơn you... you có dám yêu rồi cưới tui hôn?
Cái cô bé này đầu óc có vấn đề rồi nè, toàn nói tào lao gì đâu không.
– Nửa! Tao lao nửa rồi đó. Còn nhỏ xíu mà toàn nói chuyện yêu đương của người lớn.
– Tui nói mai mốt lớn chứ có phải nói bây giờ đâu.
– Lớn tính! Rảnh quá ở đây ngồi nói linh tinh.
– Thì trả lời tui đi! Có dám hôn? Tui là con gái tui dám thách you mà you hổng dám sao? Nhát quá vậy?
– Thách trớt quớt! Tự nhiên đem chuyện người lớn ra thách. Mà con gái gì ngang ngược hung dữ quá, thua xa lớp trưởng tui.
– Hứ! Mai mốt tui sẽ hơn gấp mười lần lớp trưởng của you cho coi. Cá hôn?
– Thứ nhất tui không rảnh cá, thứ hai tui không phải con nít quỷ nên không rảnh nói chuyện yêu, thứ ba lớp trưởng của tui mới là nhất.
Tôi bĩu môi nhìn cô bé từ đầu tới chân, cái mặt ngố khỏi nói, cũng dễ thương nhưng nói chung là thấp và xấu hơn lớp trưởng thần tượng của tôi nhiều. Tất nhiên cô bé đâu có chịu thua.
– Thứ nhất you nhát gan sợ thua hổng dám cá, thứ hai tui chắc chắn sẽ xinh đẹp hơn lớp trưởng của you.
– Được không đó! Tui là tui thấy thua xa!
– Hứ! Chờ đó, tui sẽ hơn cho you coi. Giờ you có dám cá với tui hôn? Hay là nhát gan quá sợ thua tui.
Tôi nhăn mặt nhìn ra ngoài bờ hồ, nhìn cô bé từ đầu tới chân ngẫm nghĩ. Thiệt là cô bé này quyết ăn thua đủ với tôi đây mà, bữa nay mà không chịu cá chắc cô bé không có chịu để tôi yên luôn.
– Chơi luôn! Sợ gì mấy người lùn xịt!
– Nói xấu tui hoài nha! Sau này lớn biết mặt tui. Mà tui nói trước là sau này tui đẹp hơn, cao hơn you sẽ phải yêu tui, xin cưới tui làm vợ nhưng hổng nhất thiết tui sẽ đồng ý đâu nha.
– Tào lao nữa! Giao kiểu gì kỳ cục, khôn quá ha.
– Ừ! Ai biểu you coi thường tui. Nếu lúc đó tui thích you tui sẽ suy nghĩ lại, coi như you là con trai you chấp tui một phần. Sao chịu hôn?
– Chơi luôn! Mới đòi làm chị giờ đòi chấp, hết biết.
– Thì you có chịu kêu tui là chị đâu, ngang hàng thì you là con trai nhường con gái một chút đúng rồi.
– Ờ! Sao cũng được! Chơi luôn... chừng nào cao đẹp hơn rồi tính. Nói trước bước không qua cho coi.
– Xí! Tui sẽ thắng cho you coi.
– Ờ ngon!
– Thề đi!
– Thề gì?
– Thề đi hổng thôi you thua cái you nuốt lời sao?
Cái cô bé này bày đủ thứ trò, cá cược thôi mà cũng bắt người ta thề, dễ điên thật.
– Ờ! Thề! Nuốt lời làm cờ hó!
– Vô duyên! Thề gì mất lịch sự.
– Chứ thề sao?
– Mệt thôi hổng cần thề nữa, miễn giữ lời là được.
– Rắc rối!
– Kệ tui! Đồ Monster!
Hai đứa cãi nhau cả buổi trời, kết thúc bằng cái cá cược tào lao nhất trái đất. Xong xuôi kéo nhau trở về bàn ăn, ba mẹ cô đang ngồi. Cô bé sà vào lòng mẹ nhõng nhẻo.
– Mami! Hắn toàn cãi nhau với con, hổng biết nhường nhịn con gái gì hết!
– Ừ! Ai bảo Cherry của mẹ bướng bỉnh quá làm chi.
– Mamiiiiiii! Mami theo phe hắn hả?
– Mami chỉ nói sự thật thôi.
Mẹ cô nhìn qua tôi nháy mắt cười, ba cô cũng cười to.
– Haha hôm nay có người dám cãi lại Cherry bé nhỏ của ba rồi.
– Papa! Cherry thôi hổng có bé nhỏ nữa mà.
– Haha!
Tôi ngồi đối diện vừa liếc vừa hút hết ly nước ép của mình, nói nhỏ nhỏ.
– Nhõng nhẻo vậy mà không chịu bé nhỏ.
– Nói gì đó hả Monster?
– Con nít quỷ!
– Hứ! Đồ xấu xa! Đồ Monster!
Mệt tim với cô bé này quá, cũng ngộ tôi cãi nhau chẳng nhường nhịn gì cô bé nhưng ba mẹ cô vẫn vui vẻ cười mỗi khi hai đứa gây nhau. Ba cô đứng dậy cầm chìa khóa xe lên hô hào.
– Được rồi chúng ta xuất phát đi chơi. Hai đứa bàn nhau cả buổi, giờ quyết định đi đâu đây!
Câu hỏi như sét đánh bên tai, tôi với cô bé nhìn nhau tròn xoe mắt đứng hình.
– Chết! Tụi con chưa bàn!
Mẹ cô cũng tròn mắt nhìn hai đứa:
– Vậy nãy giờ các con nói với nhau chuyện gì?
Hai đứa nhìn nhau một cách lấm lét, cô bé kéo tay tôi chạy ra chỗ khác “họp lại”, sau lưng ba mẹ cô nhìn hai đứa lắc đầu ngồi trở xuống ghế. Cô bé lôi trong túi ra một cuốn sổ, giở ra mới biết trong đó toàn chữ viết bằng tiếng Việt, chữ “đẹp” không thua gì tôi đâu, bên cạnh đó vài trang có dán hình.
– Hình gì vậy?
– Hình mấy chỗ đẹp ở đây nè. Tui kiếm trên tạp chí đó.
– Chi!
– Thì để biết chỗ để đi chơi chứ chi.
– Chuẩn bị kỹ quá hen.
– Chứ sao. Thấy tui thông minh chưa. Giờ mình đi chỗ này chỗ này, chỗ này nữa, thấy sao?
– Sao cũng được.
– Cho you chọn một chỗ đó Monster!
– Biết gì đâu mà chọn. Ưu tiên con gái, tui đi đâu cũng được.
– Xí! Hổng chọn đi chơi mà chê tui uýnh phù mỏ.
– Ờ ngon!
Phần chọn địa điểm đi chơi quyết định nhanh chóng theo ý cô bé. Vậy là cả ngày hôm ấy tôi đi chơi gần như khắp thành phố, mỗi chỗ chơi được một chút là đòi đi chỗ khác, đến tối mịt mới quay trở về trung tâm. Đi với đoàn văn nghệ của tôi còn không mệt bằng một góc đi với cô bé này, chạy nhảy khắp nơi, cái miệng tía lia không ngớt. Tất nhiên tôi cũng đâu có vừa, cãi tay đôi với cô bé trong mọi chuyện, chỉ là tranh cãi kiểu con nít vui vẻ thôi chứ cũng không có gì quan trọng. Sau khi ăn nhà hàng no căng bụng, điểm đến cuối cùng là một quán cà phê khá đẹp, có rất nhiều món lạ nhất là kem. Hồi đó với tôi thì món uống ngon nhất, thích nhất là nước ngọt. Vừa định kêu một chai coca uống thì cô bé bĩu môi cười ngặt nghẽo.
– Đồ con nít!
– Gì nữa?
– Uống nước ngọt là con nít.
– Rảnh nữa. Chắc ăn kem không phải con nít đâu.
– Tất nhiên tui lớn hơn you. Đồ con nít.
– Đỡ hơn con nít quỷ.
– Hứ! Monster!
Lại kiếm chuyện, lại cãi nhau trước nụ cười của ba mẹ cô bé.
– Ê!
– Gì?
– You dám uống cà phê như papa tui hôn?
– Dám! Cà phê thôi mắc gì sợ.
– Đắng lắm đó, hồi trước tui thử một lần rồi.
– Tui cũng thử rồi, có gì đâu, đắng đắng ngọt ngọt. Mà tui thấy cũng hổng ngon lành gì, chắc chỉ có người lớn mới uống thôi.
– Vậy hen. Ê giờ tui với you kêu cà phê uống thử đi coi đứa nào uống nhiều hơn.
– Rảnh quá!
– Thì rảnh mới rủ you uống. Sao dám hôn hay nhát quá sợ thua tui.
– Chơi thì chơi!
Hình như ngày hôm nay tôi bị cô bé khích tướng hơi nhiều thì phải. Cô bé đứng dậy hào hứng gọi anh phục vụ lại chỉ tay vào ly cà phê của ba cô.
– Anh ơi cho em hai ly cà phê giống vậy nha.
– Cherry con có chắc muốn uống cà phê không đó?
Mẹ cô hỏi chen vào.
– Hihi con muốn uống.
– Con nít không uống cà phê được đâu con gái.
– Con đã lớn rồi. Con muốn thử.
– Được thôi, nhưng nếu uống không được thì phải ngừng ngay nhé.
– Yes mami!
Anh phục vụ gật đầu quay đi, cô bé vội chạy theo kéo anh phục vụ lại nói nhỏ nhỏ gì đó rồi tủm tỉm cười quay về bàn thưởng thức món kem của mình. Một lúc sau hai ly cà phê được mang ra, trên ly cô bé có vẽ hình một trái tim màu nâu nâu, còn ly của tôi chẳng được vẽ gì hết.
– Sao ly đó khác ly này.
– Mệt quá, tại người ta trang trí ưu tiên cho con gái đó. Bộ muốn làm con gái hả mà ý kiến.
– Ờ thấy lạ hỏi thôi làm dữ vậy.
– Giờ bắt đầu uống nha, ai uống hết trước người đó sẽ được bắt người kia làm một chuyện.
– Làm gì là làm gì.
– Làm gì cũng được, miễn hổng quá sức thì thôi.
– Rồi chơi luôn!
Cô bé đếm 1-2-3 bắt đầu, ngay lập tức tôi đưa ly cà phê lên uống, một ngụm đầu tiên tôi nhăn mặt trợn mắt, trời ơi sao cà phê ở đây tôi đắng dữ vậy nè, lên tới óc luôn chứ ít gì. Tôi sặc một cái, nước mắt nước mũi cứ như muốn trào ra ngoài, khẽ liếc lên, cô bé đang cười khúc khích nhấm nháp ly cà phê của cô bé một cách ngon lành. Không lẽ công lực cô bé dữ vậy sao, tôi bấm bụng quyết không thể để thua được, nhắm tịt mắt chơi luôn một hơi gần hết ly cà phê. Đặt ly xuống, cô bé đã uống cạn ly tự bao giờ, riêng tôi còn gần một phần ba. Mặt mũi tôi nóng bừng bừng vì bị đắng vội vàng cầm ly nước ngọt uống ừng ực rùng mình một cái ngả người ra ghế thở phì phì.
– Thua! Đắng nghét không có ngon lành gì hết vậy mà chú uống hay thật.
Tôi giả vờ quay qua bắt chuyện với ba cô để trốn tránh cái bản mặt cười khúc khích đầy thách thức của cô bé. Ba cô nhìn tôi cười.
– Lần đầu con uống cà phê hay sao mà nhìn mặt đau khổ dữ vậy.
– Dạ không, hồi đó có uống thử cà phê ở nhà, đâu có đắng dữ như giờ đâu chú.
– Vậy sao. Để chú thử xem nào.
Ba cô đưa ly cà phê của tôi lên uống thử, gương mặt chú lộ rõ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi, rồi nhìn cô bé, hồi sau chú cầm ly cô bé lên nếm thử một miếng cà phê còn dính trên miệng ly, ngẫm nghĩ một hồi rồi cười nhẹ một cái. Cô bé lo cười đắc thắng với tôi nên đâu có để ý ba cô đang làm gì, sau đó chú ghé tai nói nhỏ với tôi.
– Hả!
Tôi trợn mắt một cái đứng dậy tức tối.
– Ê! Đồ ăn gian!
– Gì chứ? Ai ăn gian gì chứ.
Tôi nhỏ nín cười gân mặt lên cãi lại.
– Khỏi chối! Chơi gì chơi cho tui uống cà phê không bỏ đường còn you thì uống ca... ca po... Ủa chú cà phê đó kêu sao con quên rồi.
– Là ca-pô-chi-nô đó con.
– Đúng! Là ca-pô-chi-nô, trong đó có kem ngọt đúng hôn.
– A!!! Sao papa theo phe hắn. Mami papa chơi gì theo phe người ngoài kìa.
Cô bé chu miệng ra vẻ giận dỗi, mẹ và ba cô đều bật cười, chỉ riêng tôi là hậm hực trong người, uống cái thứ nước đắng nghét không có một miếng đường này giờ.
– Lớn còn chơi ăn gian!
– Rồi sao! Ai biểu hổng biết nhường nhịn con gái chi, cho uống cà phê đắng chơi... đáng đời!
– Nhớ đó! Đồ ăn gian!
– Đồ đáng ghét!
– Ăn gian!
– Monster! Xí!
Nếu không có mẹ cô giảng hòa chắc hai đứa cứ gân cổ lên mà cãi nhau cho đến khan tiếng thì thôi. Cả bốn người lại vui vẻ nói chuyện với nhau cho đến khi lên xe đưa tôi về khách sạn. Sáng mai tôi phải theo đoàn rời khỏi Đà Lạt, sau đó tôi sẽ bắt luôn xe để về quê. Đoạn đường từ cà phê về khách sạn chẳng ai nói với ai gì cả, đứng trước khách sạn, mẹ cô ôm tôi thêm một cái, nói lời cảm ơn, ba cô thì vỗ vỗ vai chúc sức khỏe tôi và gia đình.
Tôi vẫy vẫy tay chào, cô bé ngồi trong xe nhìn tôi không nói gì hết, chắc cãi nhau cả buổi trời nên ghét tôi lắm đây. Chiếc xe từ từ lăn bánh, tôi cũng quay lưng đi vào trong, được vài bước có tiếng kèn xe, tôi quay lại, xe mở cửa cô bé chạy lại đứng trước mặt tôi, tay chắp chắp sau lưng, người cứ xoay qua xoay lại lén lén dọc lén ngang như không thèm nhìn thẳng vào tôi vậy.
– Gì nữa? Sao hổng về đi.
– Ừ! ... Mà mai you về quê hả?
– Ờ!
– Tui con ở chơi một tuần nữa mới về nước.
– Ờ!
– Mà... you nhớ lời thách của tụi mình hôn đó?
– Nhớ mà.
Tôi bật cười nhẹ, cô bé này bộ tính làm thật sao trời, tôi là tôi chỉ thấy thách thức nhau chơi thôi, sau này biết có gặp lại đâu ở đó mà nhớ hay không.
– You đưa tui một thứ để làm bằng chứng đi, tui cũng vậy.
– Đưa gì? Tui có gì cho you đâu.
Cô bé nhìn một lượt khắp người tôi rồi chỉ vô cái đồng hồ tôi đeo trên tay.
– Cái đó!
Tôi giật mình tay che che cái đồng hồ đứng lùi lùi lại như sợ cô bé giật đồ của tôi.
– Gì! Cái này hả... nhưng... tui có một cái đồng hồ này thôi à, mắc mắc lắm đó. Tui nhịn ăn sáng biết bao lâu mới mua được đó.
– Mệt quá! Vậy mới có giá trị để tui giữ chứ.
– Nhưng!
– Cho tui đi, nha nha... mai mốt tui đền cái khác cho.
– Bộ lấy cái khác không được hả?
Tôi vẫn ngập ngừng, ai từng có cái đồng hồ casio đen huyền thoại đó thì cũng biết, đó là một trong những thứ hồi nhỏ đa số đứa con nít nào cũng ước sở hữu cùng với xe đạp leo núi, máy chơi điện tử... Tôi phải vất vả dành dụm, xin xỏ, nhịn ăn mới có thể mua được cái đồng hồ, mục tiêu tiếp theo là xe đạp leo núi, vậy mà giờ cô bé nỡ lòng tướt đoạt cái đồng hồ, chẳng khác nào bắt tôi phải làm lại từ đầu.
– Hổng được. Tui thích cái đó à, ai kêu you quý nó nhất chi hihi
– Lấy cái áo đi, cái nón, hay cái móc khóa này đi được không?
– Hông! Cho tui cái đồng hồ đi... đi... nha... nha...
– Nhưng...
Cô bé trợn mắt giựt cái tay tôi rồi mở khóa gỡ cái đồng hồ trước sự phản kháng yếu ớt của tôi. Hả lòng hả dạ lắm, cô bé mân mê cái đồng hồ cười tít mắt trước gương mặt đau khổ tiếc nuối của tôi.
– Tui sẽ giữ kỹ. Cảm ơn you nha hihi. “Chụt”
Tôi đứng hình, tim đập thình thịch, mặt mày tay chân nóng bừng. Chuyện gì vừa xảy ra, tôi phải mất mấy giây mới định hình được. Cô bé thì chạy mất tiêu lên xe phóng đi khuất tầm mắt. Trời ơi! ... Lần gặp gỡ này tôi lỗ nặng luôn rồi. Đã bị cô bé nhìn tôi tắm làm tôi mất zin, bị tướt đoạt tài sản quý nhất là cái đồng hồ, giờ thì nụ hôn đầu đời để dành cho lớp trưởng của tôi đã bị cô bé lấy mất. Tôi ngẩn ngơ nhìn theo chiếc xe khuất dần sau những dãy nhà san sát.