40. Chương 40: Đánh gãy tay chân trước mặt mọi người, sỉ nhục suốt đời

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 40: Đánh gãy tay chân trước mặt mọi người, sỉ nhục suốt đời

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điền Hoành một lần nữa được mời đến nhà Từ Quang Duẫn. Lần này ông ta không gặp Trương Tấn, mà là Từ gia chủ.
- Điền bang chủ, nghe nói ông đã khiến mấy sòng bạc đều phải đóng cửa? - Từ gia chủ hỏi.
- Đúng vậy. - Điền Hoành đáp.
Vừa rồi còn gọi là Điền huynh, giờ lại gọi ta là Điền bang chủ, quả là một kẻ thực dụng.
Đương nhiên lời này của Từ gia chủ không phải hỏi cho chính ông ta đâu, ông ta vốn không có tư cách moi tiền từ trong sòng bạc, chỉ là hỏi hộ Trương Tấn mà thôi.
Sau khi đắc tội Phủ Bá Tước, Điền Hoành đã nhanh chóng trích ba phần năm lợi nhuận từ các sòng bạc để dâng lên Trương Tấn, quy phục Phủ Thái Thú. Có như vậy, ông ta mới đủ dũng khí để tự bảo vệ mình trước Bá Tước đại nhân.
Kết quả là sòng bạc còn chưa bắt đầu kiếm tiền, ngươi đã đóng cửa.
Vậy số tiền này nhà họ Trương ta không thể hưởng sao?
Ngươi đóng cửa chính là không muốn cho ta tiền, đúng không? Ngươi có ý kiến gì với Trương Tấn ta sao? Có ý kiến với cả Thái Thú đại nhân luôn sao?
Trương Tấn không thể trực tiếp ra mặt, bởi số tiền đó cần phải được Từ gia chủ "rửa sạch" rồi lấy danh nghĩa đồ cưới dâng tặng cho nhà họ Trương.
- Sòng bạc đang làm ăn phát đạt như vậy, vì sao phải đóng cửa đây? - Từ gia chủ vặn hỏi.
Điền Hoành nói:
- Nếu không đóng thì sẽ thua sạch bách.
Sắc mặt Từ gia chủ tái mét:
- Lẽ nào tài đánh bạc của Thẩm Lãng lại... lợi hại đến vậy ư?
- Đúng, đặc biệt lợi hại, không hiểu tại sao. - Điền Hoành đáp.
Từ gia chủ cũng im lặng.
Thẩm Lãng lại có Phủ Bá Tước che chở, là người không thể giết được, nếu không ông ta đã sớm phái người xử lý hắn rồi.
- Tất cả chuyện này đều do chính ngươi tự mình gây ra. - Từ gia chủ nói.
Lúc đó, chính là Điền Hoành tự thả Thẩm Lãng đi, nếu không hắn đã bị chôn sống từ lâu rồi.
Ánh mắt Điền Hoành lạnh lẽo, nói:
- Nếu không, âm thầm xử lý hắn.
Từ gia chủ hờ hững hỏi:
- Có đáng không? Ngươi có dám không?
Đúng vậy!
Có đáng không?
Bên cạnh Thẩm Lãng lúc nào cũng có võ sĩ của Phủ Bá Tước, cho nên chỉ có thể phái cao thủ mới giết được hắn.
Mà một khi giết chết Thẩm Lãng, thì sẽ lập tức hứng chịu cơn thịnh nộ của Phủ Bá Tước.
Dù Thẩm Lãng chết cách nào, bị ai giết, Bá Tước đại nhân chắc chắn sẽ trút giận lên đầu Điền Hoành và cả nhà họ Từ.
Con rể không rõ nguyên do bị ám sát, Phủ Bá Tước có quyền nổi cơn thịnh nộ.
Bá Tước một khi nổi giận sẽ tàn sát không nương tay.
- Thẩm Lãng muốn gì? - Từ Quang Duẫn bèn hỏi.
Điền Hoành nói:
- Hắn muốn ta đánh gãy chân Điền Thập Tam, đánh ngay trước mặt mọi người.
Khuôn mặt Từ gia chủ giật giật mấy cái, hạ giọng nói:
- Vậy cứ đồng ý với hắn đi, dù sao cũng chỉ là đánh gãy chân, ngươi có rất nhiều nghĩa tử mà.
Khi Từ gia chủ thốt ra lời này, ngay cả bản thân ông ta cũng không thể tin nổi.
Điền Hoành run giọng nói:
- Thập Tam là nghĩa tử xuất sắc nhất của ta. Nếu ta đánh gãy chân nó, đám thuộc hạ sẽ đau khổ, thất vọng, danh tiếng của ta cũng sẽ mất hết.
Điền Hoành là một người có khí phách.
Ông ta thà tổn thất tiền bạc, cũng không muốn tổn thất danh vọng, đây mới là nền tảng để ông ta đứng vững.
Nhưng mà, từ sát vách truyền đến một giọng nói.
- Đồng ý với ông ta đi.
Đây là Trương Tấn tuyên bố, gã đại diện cho Phủ Thái Thú, đại diện cho nhà họ Trương.
Gã là chỗ dựa vững chắc nhất của Điền Hoành.
- Đừng chần chừ nữa. - Trương Tấn nói:
- Chần chừ cả ngày, tổn thất cũng là tiền. Đồng ý muộn không bằng đồng ý sớm.
Toàn thân Điền Hoành run lẩy bẩy, hàm răng cắn chặt đến mức lợi lại rách ra, máu tứa đầy khóe miệng.
Trương Tấn hứa:
- Ta hứa với ngươi, sẽ có ngày giết chết Thẩm Lãng, khi đó sẽ để ngươi tự tay chém hắn một nhát.
Điền Hoành vẫn im lặng.
Trương Tấn nói:
- Thẩm Lãng chỉ là một nhân vật nhỏ bé không đáng kể, mục tiêu của chúng ta là Phủ Bá Tước. Một khi hạ gục Phủ Bá Tước, thành công thu hồi lãnh địa và binh quyền của Phủ Bá Tước, ngươi sẽ lập được công lớn, khi đó chức Phó Thành chủ sẽ thuộc về ngươi.
Điền Hoành đứng dậy, nói:
- Được thôi, ta tuân lệnh!
...
Điền Hoành một lần nữa đến trước mặt Thẩm Lãng.
- Ta... đồng ý với ngươi, sẽ đánh gãy chân Điền Thập Tam trước mặt mọi người. Ngươi hãy giải tán đi, đừng gây náo loạn nữa. - Điền Hoành bình thản nói.
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không được, đó là giá cũ rồi, giờ giá đã thay đổi. Một nghĩa tử khác của ngươi là Điền Thập Tứ, vừa rồi cũng dám quát vào mặt ta, còn bảo là muốn đánh ta, tệ hơn nữa là hắn dám dùng tay chỉ vào đầu ta. Vậy thì đánh gãy luôn cả tay lẫn chân hắn đi.
Thẩm Lãng, đồ khốn nạn! Sao mày không chết đi?
Nghe Thẩm Lãng nói xong, Điền Hoành chỉ cảm thấy một luồng máu nóng trực tiếp xộc lên não.
- Tao giết mày, tao giết mày...
Ông ta liên tục lặp lại những lời này trong đầu.
Nhưng... cũng chỉ có thể chửi rủa trong đầu mà thôi.
- Không đồng ý sao? - Thẩm Lãng cười gằn nói:
- Vậy giá của ta lại phải thay đổi nhé. Ngươi không những phải đánh gãy chân Điền Thập Tam, tay chân Điền Thập Tứ, mà toàn bộ thành viên Hắc Y bang ngày đó ngươi phái đến nhà ta, cũng phải đánh gãy chân hết tất cả luôn...
Điền Hoành nhắm mắt lại, bởi vì mắt ông ta đã sung huyết, đầu óc cũng choáng váng từng cơn.
Ông ta thực sự muốn xách tên Thẩm Lãng trước mặt này ra chém thành trăm mảnh, nhưng làm vậy thì ông ta sẽ tiêu đời, cơ nghiệp mấy chục năm phấn đấu cũng sẽ tan tành.
Ông ta tuyệt đối không muốn thỏa hiệp, đặc biệt là phải thỏa hiệp với cái tên nghiệt súc Thẩm Lãng này.
Nhưng mà...
Không còn cách nào khác. Nếu ông ta không chịu, mỗi ngày Thẩm Lãng sẽ lại dẫn theo mấy trăm con bạc đến thắng tiền của ông.
Trừ phi sòng bạc của ông ta hoàn toàn đóng cửa, mà một khi đóng cửa, Phủ Thái Thú sẽ không bỏ qua cho ông.
- Thẩm Lãng, mày cứ đợi đấy... – Điền Hoành lại rủa thầm trong đầu.
Lại mở mắt lần nữa, Điền Hoành nhấn mạnh từng chữ:
- Được thôi, ta sẽ đánh gãy chân Thập Tam, đánh cả chân tay Điền Thập Tứ trước mặt mọi người.
Thẩm Lãng nói:
- Không những thế, còn phải tống cổ hoàn toàn bọn chúng khỏi Hắc Y bang, không được phái người đến thăm, không được phái đại phu chữa trị, cũng không được cho tiền nữa. Tóm lại là muốn bọn chúng tự sinh tự diệt. Một khi ta cảm thấy hai người kia chưa đủ thảm, vậy ta sẽ quay lại, tiếp tục càn quét sòng bạc của ngươi.
- Đều đồng ý với ngươi, đều làm theo ý ngươi hết...
...
Cổng Phú Quý phường.
Điền Thập Tam, Điền Thập Tứ quỳ trên mặt đất, gương mặt tràn đầy bi phẫn.
Người dân xung quanh tụ tập thành mấy vòng, đã vượt quá ngàn người và vẫn đang tiếp tục tăng lên.
Đã xảy ra chuyện lớn rồi.
Điền Thập Tam, Điền Thập Tứ là hai nghĩa tử xuất sắc nhất của Điền Hoành, hơn nữa còn là Bách hộ Dân quân của Huyền Vũ Thành. Bình thường bọn chúng dương oai diễu võ, hoành hành khắp nơi, căn bản không ai dám trêu chọc.
Giờ đây hai người này lại quỳ thẳng ở đây, rốt cuộc là đã đắc tội với ai?
Nhìn biển người mênh mông, Điền Hoành thực sự hận không thể có một cái hố để chui xuống.
Nhưng không được, ông ta phải tiếp tục diễn tròn vai, nếu không tên khốn Thẩm Lãng kia sẽ không chịu bỏ qua.
- Điền Thập Tam, Điền Thập Tứ, các ngươi là nghĩa tử của ta, ta đã coi trọng các ngươi biết bao nhiêu? - Điền Hoành nghĩa chính ngôn từ nói:
- Thế nhưng các ngươi, vì tư thù với Thẩm Lãng công tử, lại lén lút đi trả thù, suýt chút nữa đã gây ra đại họa.
Chứng kiến cảnh này, vô số người đi xem náo nhiệt, ánh mắt nhìn về phía Điền Hoành cũng bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Lại là vì Thẩm Lãng sao?
Điền Hoành cảm thấy da mặt mình thực sự bị lột xuống một lớp.
Thế nhưng ông ta phải tiếp tục, thắng làm vua thua làm giặc, vốn dĩ chẳng có đạo lý nào để nói.
- Thẩm Lãng công tử không chỉ là cô gia Phủ Bá Tước Huyền Vũ, mà còn là bạn tri kỷ của Điền Hoành. Há có thể để hai tên nghịch tử như các ngươi xúc phạm sao? - Điền Hoành giận dữ hét lên:
- Nếu không nghiêm trị, ta còn giữ được gia quy như thế nào? Lại đây, mang gậy tới cho ta!
Ngay lập tức, một tên nghĩa tử khác đưa lên một cây gậy vừa to vừa cứng.
Điền Hoành thở hổn hển mấy hơi, sau đó đi tới trước mặt Điền Thập Tam.
- Thập Tam, đừng trách vi phụ. - Điền Hoành hạ giọng nói.
Điền Thập Tam không trả lời, nét mặt gã bình thản.
Điều này khiến Điền Hoành nổi giận. Đây là muốn gây lục đục nội bộ ta sao, ngươi trong lòng không phục ư?
Điền Hoành giơ gậy lên, chợt nện xuống hai chân gã.
- Rắc rắc!
Điền Thập Tam bị đánh gãy chân.
- Ư!
Từ đầu đến cuối, gã chỉ khẽ ư một tiếng, không hề hét lên bi thảm chút nào.
Như một dã thú bị thương, chỉ khẽ gầm mà không tru lên.
Còn Điền Thập Tứ không có khí phách như vậy, toàn thân bắt đầu run rẩy.
Gã không phục.
Rõ ràng gã vì thể diện của nghĩa phụ, vì lợi ích của Hắc Y bang mà đắc tội Thẩm Lãng, vậy mà giờ nghĩa phụ lại muốn đánh gãy tay chân của gã sao?
Vậy... trên thế giới này còn có công lý hay không?
Rõ ràng là nghĩa phụ đắc tội Thẩm Lãng, rõ ràng là nghĩa phụ đã bại dưới tay Thẩm Lãng, vì sao lại phải hy sinh gã và Thập Tam ca?
Nghĩa phụ, người yêu thương nghĩa tử của mình như vậy sao?
Nghĩa khí mà người luôn miệng nhắc đến ở đâu?
Ngay lập tức, Điền Thập Tứ hét lớn:
- Con không phục, con không phục...
Điền Hoành lập tức nổi giận. Tiếng la của Điền Thập Tứ đã trực tiếp xé toạc cái mặt nạ của ông ta. Ngay lập tức, ông ta nhặt cây gậy lên, đập vào chân của Điền Thập Tứ.
- A...
Một tiếng hét thảm vang lên, hai chân của Điền Thập Tứ bị đập gãy.
Ngay sau đó, Điền Hoành lại nện thêm một gậy nữa. Hai cánh tay của nghĩa tử Điền Thập Tứ liền bị đập gãy ngay lập tức, hơn nữa còn bị đập đến nỗi xương nát vụn.