Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh
Chương 18: Lần đầu đến Nam Kinh
Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơn một tuần sau, bà chủ siêu thị và thầy chủ nhiệm cùng đến bệnh viện thú cưng đón mèo con về.
Chú mèo con giờ đã khỏe mạnh hẳn, cân nặng tăng lên đáng kể, không còn gầy yếu như trước. Lông của nó cũng mềm mại và bóng mượt hơn nhiều.
Hạ Kỳ quay lại video chơi cùng mèo, chụp thêm rất nhiều ảnh rồi gửi tất cả cho Doãn Hãn Thần.
Hôm nay trường nghỉ học, nhóm Hạ Kỳ thăm Lá Nhỏ xong thì chia tay nhau về nhà.
Sau bữa tối, Hạ Kỳ làm thêm hai bộ đề thi, rửa mặt rồi lên giường nhỏ của mình, gọi video cho Doãn Hãn Thần theo đúng thời gian đã hẹn trước.
Doãn Hãn Thần xuất hiện trên màn hình, chiếc áo thun trắng khoác trên người cậu giờ đây hơi chật hơn, vòng bụng đã nở hơn trước nhiều.
Cậu đang nằm dài, chân duỗi thẳng, chậm rãi chạm vào dây tai nghe.
"Bụng của Bố Bố lại lớn hơn rồi..." Hạ Kỳ vừa nói vừa thò ngón tay chọc chọc trên màn hình.
"Trong bụng có tận năm bé, nửa tháng nữa là sinh rồi... Đây là lần đầu nó có con nên hơi sợ, mấy ngày nay toàn bám mình. Mình đã xin học ngoại trú nửa tháng, thuê chung cư gần trường học với mẹ để chuẩn bị chăm sóc nó. Ngoài ra còn phải chuẩn bị thức ăn dinh dưỡng cho mèo mang thai và kiểm soát khẩu phần ăn nữa."
Hạ Kỳ ngạc nhiên: "Thức ăn cho mèo mang thai? Có cả cái đó à? Phải làm như thế nào..."
"Ừm, mua các loại thịt cá, xé nhỏ rồi trộn đều đem hấp chín, sau đó thêm các thực phẩm dinh dưỡng hỗ trợ. Cố gắng đảm bảo cân đối dinh dưỡng... Cuối tuần nào đó mình livestream cho cậu xem một lần là biết ngay."
"Nghe có vẻ vất vả..." Hạ Kỳ không khỏi cảm thấy thương cậu bạn.
Doãn Hãn Thần nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt lưng bé mèo: "Không vất vả mấy, dù sao cũng phải chăm sóc mèo mang thai mà... mệt một chút không sao. Hôm qua nó đột nhiên nôn ra, ba mẹ mình còn bị nó dọa sợ. Giờ bụng nó đã to lắm rồi, em bé bên trong ép vào dạ dày nên mới nôn ra."
Nói rồi, đầu ngón tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve bụng bé mèo: "Sinh xong, mình sẽ triệt sản cho nó... Sau này không sinh nữa, vất vả quá."
"Khi nào nó sinh vậy? Sắp rồi à?" Hạ Kỳ hỏi.
"Dự tính đầu tháng 5... Chắc là sau ngày 1-5."
Sau 1-5, chẳng phải sau khi trở về từ Thượng Hải à...? Hạ Kỳ thầm nghĩ.
"Mình nhớ phối giống vào tháng 2... Nhanh thế đã sinh rồi, thời gian mang thai của mèo ngắn thật."
Doãn Hãn Thần mím môi cười: "Chỉ nói đến mình thôi, còn cậu thế nào? Gần đây thế nào rồi? Mình đã xem hết ảnh và video cậu gửi, Lá Nhỏ hồi phục rất tốt, trông khỏe hơn nhiều so với lần trước."
Hạ Kỳ kể lể sinh hoạt gần đây của mình: "Đúng đó, hôm nay nhìn thấy Lá Nhỏ mình cũng bất ngờ lắm, không ngờ hồi phục nhanh thế, mập hẳn lên... Ủa, dạo này mình bận quá, sắp thi rồi... còn chưa đến hai tuần nữa. Mấy ngày nay mình ôn tập, sau này có thể vào trường đại học top đầu hay không đều phụ thuộc lần này."
Cô nói liên tục, Doãn Hãn Thần lắng nghe nghiêm túc.
Đến khi bé mèo bên kia ngáp một cái dài, cô mới nhận ra mình nói chuyện lâu quá, ngượng ngùng mím môi:
"Hình như mỗi lần nhắc đến học là mình lại nói không ngừng... Ờm, có phải hơi nhàm chán không?"
Nhưng Doãn Hãn Thần chỉ lắc đầu:
"Không, mình rất thích nghe..."
Sau đó cậu kể chuyện của mình.
"Mình học tiết văn hóa trong trường đặc biệt, nhưng không theo hệ thống lắm. Ba mình tìm giáo viên dạy kèm riêng, đại khái một tuần một lần, mỗi lần hai tiếng. Mình học cực kỳ chậm... phải rất cố gắng để nhớ được nhiều thứ."
"Thật ra mình cực kỳ không thích học. Mỗi lần học là mình cảm thấy đầu óc như một miếng đậu hủ vậy... vừa thô vừa nặng, khó khống chế lắm."
"Mình rất hâm mộ những bạn học tốt như cậu... Dường như học gì cũng nhanh, không cần tốn thời gian suy nghĩ..."
Doãn Hãn Thần mỉm cười tự giễu.
"Có lần, giáo viên Toán của mình đã sốt ruột đến mức bật khóc... Ngày thường cô ấy rất dịu dàng, cũng biết tình hình của mình. Nhưng lần đó cô ấy thật sự đã giảng rất lâu..."
Thực ra lần đó cô không hề phê bình cậu, cũng không nói cậu làm chưa tốt.
Nhưng Doãn Hãn Thần vô cùng nhạy cảm, cậu nhìn thấy từ hốc mắt ửng đỏ của cô giáo những chữ "Hết cách" và "Không có thuốc chữa".
Cả câu phàn nàn của giáo viên tiểu học mà cậu đã quên từ lâu: "Doãn Hãn Thần, rốt cuộc em có nghiêm túc học không vậy?"
Cậu không nghe được, nhưng cậu... cảm nhận được.
-
"Cho nên..."
Tai nghe truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của cô gái, Doãn Hãn Thần mới nhận ra mình đã ngây người một lúc.
Cậu nuốt trôi những lời còn lại, lắc đầu, cười khẽ: "Từ đó mình rất hâm mộ những người học đến đâu hiểu đến đấy như các cậu. Từ ngày đầu tiên nhìn thấy cậu ở tiệm sách, mình đã thấy ngưỡng mộ rồi."
"Sao lại có người ngồi trước đề thi cả ngày... Làm xong đề này lại lấy đề khác, cô ấy không cảm thấy khó chịu sao? Mấy điều như thế... Cậu không biết đâu, mình còn lặng lẽ đếm số đề cậu làm nữa."
"Lúc đầu cậu trong mắt mình như một con quay nhỏ vậy, cứ quay mãi không ngừng... Mình còn sợ cậu quay quá nhanh sẽ chóng mặt."
Nghe đến lần đầu hai người gặp nhau, Hạ Kỳ không khỏi mỉm cười: "Thì ra không phải chỉ có mình cô nhìn trộm."
Cô lặng lẽ mở ảnh đại diện WeChat của cậu, đổi ghi chú thành: [Nhà nghệ thuật không thích học]
Cô suy nghĩ rồi ghim cậu lên đầu danh sách.
"Vậy, Doãn Hãn Thần, sau này cậu định thi vào trường nghệ thuật à?"
"Ừm, mình sẽ học trường nghệ thuật. Ba mình và hiệu trưởng trường có thể viết thư giải thích tình hình của mình, hy vọng giảm điểm văn hóa xuống thấp một chút."
Hạ Kỳ ngạc nhiên: "Hở? Còn làm được như vậy à?"
Doãn Hãn Thần gật đầu: "Ừ, quốc gia có vài chính sách hỗ trợ trường học đặc biệt."
Nói đến đây, cô gái hưng phấn, ngồi thẳng dậy: "Vậy cậu có kế hoạch gì chưa, sau này định thi vào trường nào? Cậu giỏi như vậy, thi danh tiếng chắc dễ lắm nhỉ?"
Doãn Hãn Thần không trả lời mà hỏi ngược: "Cậu định thi vào trường nào?"
"Mình hả... mình vẫn chưa quyết định. Nhưng mình có một nơi muốn đến."
"Trùng hợp quá, mình cũng có một nơi muốn đến."
Hai người nhìn nhau qua màn hình di động, một linh cảm mạnh mẽ bỗng trỗi dậy.
Thế là như được thần mách bảo, cả hai gần như đồng thời thốt ra một cái tên.
"Bắc - Kinh."
Cả hai cùng nói.
Vì thế, hai người mở ra một chủ đề trò chuyện mới.
"Mình luôn muốn đến Bắc Kinh, nhưng đến giờ vẫn chưa đi được. Mình đã từng đến Hạ Môn, Thượng Hải, Hàng Châu, Vô Tích, Ô Trấn, Tây Đường, Liên Vân Cảng, đã dạo khắp Nam Kinh nhưng chưa từng đến phía Bắc xa thế."
"Mình cũng chưa từng đến Bắc Kinh, mình luôn muốn đến Thiên An Môn... và Cố Cung nữa. Mỗi lần tuyết rơi mình đều xem ảnh tuyết phủ Tử Cấm Thành, lại càng muốn đi hơn."
"Vậy tụi mình cùng đi nhé! Đến đó mình sẽ đeo găng tay thật dày, đắp người tuyết và chơi ném tuyết! Nghe nói tuyết ở Bắc Kinh để mấy ngày liền không tan."
"Được. Đến đó mình sẽ đắp người tuyết cùng cậu, còn cậu sẽ ngồi cạnh khi mình vẽ phong cảnh nhé?"
"Được đó, lúc cậu vẽ mình có thể ngồi đọc sách bên cạnh."
"Được thôi, vậy lúc đó mình sẽ mang thêm ghế gấp nhỏ cho cậu ngồi."
Giọng điệu đầy yêu thương.
...
Hai người nói chuyện rất lâu, thấm thoắt đã 11 giờ.
Cô gái đang nằm trong chăn, ngáp nhỏ.
"Mình còn muốn đạp xe dạo quanh Bắc Kinh... Trước đó ở Đảo Tây mình đã rất muốn đạp xe rồi, tiếc là thời gian gấp quá... tiếc ghê."
Cô lại ngáp hai cái, mũi và mắt đỏ lên, lông mi ướt.
Doãn Hãn Thần nhìn cô trên màn hình, ánh mắt dịu dàng, nhỏ giọng: "Có phải cậu mệt rồi không? Mệt rồi thì đi ngủ trước. Sau này đến Bắc Kinh, cậu muốn làm gì mình cũng có thể làm cùng."
Cô gái gật đầu: "Buồn ngủ quá..."
"Vậy cậu ngủ đi, mai chúng ta trò chuyện tiếp."
Cậu nghe thấy tiếng ngoan ngoãn: "Được..."
Sau đó, cô vươn tay tắt chiếc đèn bàn trên đầu giường.
Toàn bộ màn hình tối đen.
Đầu bên kia đã tắt camera.
Cậu nghe tiếng sột soạt của chăn phía đối diện...
Qua một lúc lâu, cô gái gọi tên cậu lần nữa.
"Doãn Hãn Thần."
"Ừm, mình đây."
"Ưm... hy vọng được đến Thượng Hải nhanh một chút..."
Nói xong, cô lại ngáp nhỏ.
"Ừ, mau ngủ đi."
"Được."
Rồi cô cúp cuộc gọi.
Màn hình di động quay về khung trò chuyện.
Doãn Hãn Thần nhìn cô gái đang mỉm môi cười trên ảnh đại diện, ánh mắt dịu dàng chớp nhẹ...
Rồi cậu nói: "Mình cũng vậy."