31. Chương 31: Thượng Hải (1)

Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh

Chương 31: Thượng Hải (1)

Chàng Trai Trên Đảo - Sơ Mạch Sanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quyển 3: Thượng Hải
Cậu lén bỏ một viên kẹo dâu vào túi cô, hỏi cô có ngọt không.
Cô đáp: Ngọt lắm.
Cậu nói: Vậy đừng khóc nữa được không?
Doãn Hãn Thần, mình sẽ nhớ cậu, sẽ mãi nhớ cậu.
— Trích sổ tay của Hạ Kỳ
*
Một tuần sau, kỳ thi năng lực học sinh THPT của tỉnh Giang Tô* cuối cùng cũng diễn ra.
(*) Nữ chính sống ở Nam Kinh, tỉnh Giang Tô.
Sau khi kỳ thi năng lực kết thúc, chưa đầy mấy ngày, trường lại tổ chức kỳ thi tháng như thường lệ.
Sáng ngày 30 tháng 4, Hạ Kỳ vừa thi xong môn cuối, chính thức bước vào kỳ nghỉ 1-5 kéo dài năm ngày.
Cơn mưa lớn ở Nam Kinh và Thượng Hải mới lên hot search hai ngày trước làm nhiệt độ hạ nhẹ, nhưng hôm nay trời lại oi bức trở lại.
Hạ Kỳ và Dịch Thời thi cùng phòng, lần lượt bước ra khỏi khu thi. Dịch Thời tự giác đeo balo, kéo theo chiếc vali màu xanh đi ra ngoài.
Dọc đường, cô gái im lặng, sắc mặt cũng không được tốt.
Khi cả hai đến đại sảnh trống trải tầng một, Dịch Thời kéo vali đi song song bên cạnh cô.
“Sao thế? Sao trông buồn rười rượi vậy? Sắp đi Thượng Hải rồi mà vẫn không vui à?”
Hạ Kỳ lắc đầu: “Không... Đi Thượng Hải mình cũng vui mà, chỉ là cảm thấy lần thi tháng này làm bài chưa được tốt… Có nhiều câu mình không chắc chắn.”
Chàng trai bên cạnh khựng lại một chút, rồi lấy từ túi ra một cây kẹo mút, bóc lớp giấy, đưa về phía cô: “Chuyện gì ăn một cây kẹo mút mà không giải quyết được, nếu chưa xong thì ăn thêm cây nữa.”
Viên kẹo hai màu quấn xoắn đều đặn, tỏa mùi trái cây ngọt lịm.
Thấy cô do dự không nhận, chàng trai lại đưa kẹo tới tận miệng cô: “Ăn đi, thi xong rồi đừng nghĩ ngợi nữa. Tuần trước ai cũng lo cho kỳ thi năng lực, có mấy ai còn tâm trí học bài mới? Mình nghĩ không riêng cậu, cả trường này lần thi tháng này chắc đều rớt thảm. Đừng lúc nào cũng tự trách bản thân, được chứ?”
Lần này, Hạ Kỳ nhận lấy cây kẹo, nhẹ nhàng cắn một miếng.
Vị dâu tây phảng phất, xen lẫn chút thơm béo của sữa.
“Thế mới là bạn mình chứ, cậu xem học kỳ này mà. Mình nói thật, cảm giác thành tích tụt dốc chỉ lần đầu mới khó chịu, đến lần thứ hai, thứ ba thì quen rồi. Cuối cùng chỉ còn hai chữ: mặc kệ. Chỉ cần kỳ thi năng lực đạt A, cuối kỳ điểm ổn ổn một chút, không ảnh hưởng đến việc đăng ký đại học là được. Những chuyện khác, kệ đi. Cậu cũng đừng khắt khe với bản thân quá.”
Nói xong, cậu cũng lấy ra một cây kẹo mút, cắn một cái rồi nhai giòn rụm.
Hai người vừa ra khỏi khu học tập, Mai Tử, Nghê Nghê và hai anh em Trần Chí Trạch đã ùa tới bao quanh.
“Hu hức... Anh Thời ơi, lần này đề khó quá, điểm chắc tệ hại luôn...”
Trần Chí Trạch khóc lóc thảm thiết, khoa trương lau nước mắt.
Ba người còn lại lập tức đồng cảm sâu sắc:
“Mị cũng vậy.”
“Mị cũng thế…”
“Tao đây nữa.”
Nói xong, cả đám cùng xị mặt ra.
Hạ Kỳ – vừa được an ủi – bỗng trở thành người bình tĩnh nhất.
Cô gái liếc sang người bên cạnh, đúng lúc chàng trai cũng “tâm linh tương thông” quay sang nhìn cô.
Cậu nhướng mày, đầy vẻ đắc ý.
Như thể toàn thân đang nói với cô: [Thấy chưa, mình nói có đúng không?]
Cuối cùng, trong mắt cô cũng hiện lên một chút ý cười.
-
Giữa trưa, cả nhóm ăn trưa cùng Trần Chí Trạch và Dương Tử trước cổng trường, rồi khởi hành đến ga Nam Kinh Nam.
Bốn người ngồi liền nhau, hai hàng trước sau.
Tâm trạng Hạ Kỳ rõ ràng chưa vui hẳn, từ lúc rời phòng thi vẫn ủ rũ… Dù mọi người cố gắng chọc cười, cô chỉ mỉm cười gượng gạo, miễn cưỡng theo tình huống.
Lên tàu cao tốc, ban đầu Dịch Thời và Hạ Kỳ định ngồi cạnh nhau, nhưng sau khi trao ánh mắt thầm hiểu với Mai Tử, hai người lặng lẽ để đồ bên cạnh Nghê Nghê.
“Kính chào quý khách, chào mừng đến với tàu Harmony EMU. Chuyến tàu số G375, hành trình từ Nam Kinh đến ga Hồng Kiều Thượng Hải...”
Giọng phát thanh viên vang lên, đoàn tàu từ từ rời ga.
Hôm nay thời tiết u ám, những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ như phủ một lớp bụi mờ.
Mai Tử lấy từ túi ra một gói bánh quy sữa, đặt trước mặt Hạ Kỳ: “Kỳ Kỳ, ăn chút bánh không?”
Hạ Kỳ lắc đầu, khóe môi hơi cong: “Vừa ăn cơm xong, no quá rồi... Cậu ăn đi.”
“Kỳ Kỳ, cậu vẫn buồn à...”
Cô gái quay lại, ánh mắt ngạc nhiên: “Không có mà… Cậu nghĩ gì vậy? Chỉ là trưa nay ăn nhiều quá nên căng bụng thôi. Cậu tưởng ai cũng như cậu à, suốt ngày ăn không biết no, giống heo vậy.”
Nói xong, trong mắt cô đã hiện rõ hơn nụ cười so với lúc nãy.
Mai Tử sững người, sau đó dựng lông: “Á! Hạ Kỳ! Cậu gọi ai là heo hả? Hay thì lặp lại một lần nữa coi!”
Rồi cô nàng trèo lên lưng ghế, ngoái ra sau: “Dịch Thời, mình muốn đổi chỗ! Từ hôm nay trở đi, cấm cái người này chạm vào mình!”
“Chậc, không đổi. Im đi, cả xe người đấy.”
“Hức — hức — hức! Các cậu tệ quá!”
Hạ Kỳ bất lực cười khẽ, rồi đeo tai nghe vào.
-
Tàu lần lượt đi qua Thường Châu, Vô Tích, Tô Châu — đi rồi dừng, dừng rồi đi — cuối cùng cũng đến trạm cuối: ga Hồng Kiều Thượng Hải.
Hạ Kỳ vừa nhận hành lý thì điện thoại báo tin nhắn.
Cô mở ra, là một tấm ảnh chụp ở Starbucks, chỗ đông người qua lại.
Kèm theo là một tin nhắn thoại: “Mình tới rồi, đang đợi các cậu ở Starbucks. Các cậu uống gì, để mình gọi cho.”
Ngoại trừ cô và Doãn Hãn Thần, ba người còn lại chưa từng gặp nhau. Làm sao để người ta phải chiêu đãi được...
Hạ Kỳ bấm trả lời: “Gọi giúp mình một ly Latte vani... Còn họ thì khỏi lo, mình sẽ bảo tự gọi cà phê như mọi lần.”
Chẳng bao lâu, tin nhắn lại tới.
Hai ly cà phê giống hệt nhau, trên lớp giấy bọc đều viết một chữ “Thần”.
Chàng trai nhắn: “Chờ cậu đến.”
[Mình sắp tới rồi.]
-
Sau khi trở về từ Đảo Tây, cô vẫn duy trì liên lạc với Doãn Hãn Thần mỗi tuần.
Đặc biệt từ khi xác định sẽ đến Thượng Hải vào tháng tư, tần suất trò chuyện của hai người càng trở nên dày đặc hơn...
Hạ Kỳ đã nhiều lần tưởng tượng cảnh gặp lại, nhưng khi thực sự bước ra khỏi ga, không hiểu sao lại bắt đầu rụt rè.
Cậu ấy có thay đổi gì không?
Ừm, mới vài tháng thôi, chắc cũng không thay đổi nhiều.
Vậy gặp nhau phải nói gì? Nói “Lâu rồi không gặp” à? Nghe… có vẻ hơi sến không?
Giống như đang diễn phim truyền hình Đài Loan vậy.
Nghĩ vậy, bước chân cô càng lúc càng chậm lại...
Cô không để ý ba người phía trước đã dồn lại thành một xâu kẹo hồ lô trước cửa Starbucks.
Mai Tử hét lên, vỗ mạnh vào tay Dịch Thời: “Dịch Thời, cậu đứng khựng lại làm gì! Hầy, giày mình bị Nghê Nghê dẫm rớt rồi này!”
“Mình đang nghĩ, mình chẳng quen người ta, lao lên trước như vậy có ngại không nên mới dừng lại. Cậu không biết nhìn đường à?”
“Mình đang đặt cà phê online mà.”
“Tới tận cửa rồi còn đặt online? Có tác dụng gì không?”
“Cậu nói lại thử xem?”
“Tui sai rồi, bà cố Mai!”
Cãi nhau một hồi, ba người mới phát hiện ra cô gái lẽ ra phải đi đầu lại đang tụt xa phía sau.
Cãi xong, cô mới từ từ bước tới.
Vì vậy, khi Hạ Kỳ ngẩng đầu, đập vào mắt cô là ba đôi mắt đồng thời nhìn mình chằm chằm.
[Hở?]
Mặt cô ngơ ngác.
“Hạ Kỳ Kỳ, cậu làm gì thế? Chỉ có cậu lề mề thôi!”
“Đó là bạn cậu hay bạn tụi mình? Người ta đã chờ từ lâu rồi, cậu còn không nhanh lên!”
“Đúng đó, đúng đó!”
Giọng ba người bạn thân quen, ai cũng giọng lười biếng.
Nhưng vừa dứt lời, giọng nói của một “người thứ tư” từ xa vang lên: “Đúng rồi, bạn Hạ Kỳ đi chậm vậy, có phải là không muốn gặp mình không?”
Giọng nói ấm áp, dịu dàng, không còn méo mó vì mạng Internet, đã trở lại thanh sắc vốn có.
Lạ mà quen… khiến lòng người rung động.
Chỉ trong chớp mắt, cô như bị kéo trở về hòn đảo nhỏ yên bình kia.
Nơi đó, sóng vỗ rì rào, không khí phảng phất vị mặn mòi và ẩm ướt của biển.
Doãn Hãn Thần...
Sau nửa năm, họ gặp lại nhau.
Ba người Mai Tử nghe tiếng, gần như vô thức dạt sang hai bên.
Thiếu niên mặc sơ mi trắng và quần jeans sạch sẽ, bước ra từ cửa, thoải mái tự nhiên.
Đôi mắt đen láy chăm chú quan sát cô từ trên xuống dưới, từ trái sang phải...
Rồi đưa ly cà phê có chữ “Thần” vào tay cô.
“Cậu gầy rồi… Tóc cũng dài hơn.” Cậu nói.
Cô nhận lấy cà phê, im lặng ngẩng đầu nhìn cậu.
Một giây, hai giây...
Sau ba giây, khuôn mặt cô cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên trong ngày: “Doãn Hãn Thần, hình như cậu cao hơn rồi.”