Chương 40: Bức Tranh Tội Phạm

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1

Chương 40: Bức Tranh Tội Phạm

Có Người Thầm Mến Pháp Y Cố Phần 1 thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 40: Bức Tranh Tội Phạm
Tác giả: Phàm Phạm-er | Editor: Chan
Cố Nguyên trầm ngâm một lúc, cố gắng kìm nén sự căng thẳng trong người, cố tình phân tán suy nghĩ: “Người chết từng mắc ung thư dạ dày, đã phẫu thuật cắt bỏ toàn bộ dạ dày. Hiện tại bệnh đã tái phát… Tôi phát hiện tế bào ung thư tái phát và số lượng lớn tế bào viêm tăng sinh quanh tụy. Dựa vào vị trí và đặc điểm vùng viêm, có thể suy đoán người chết đang trong quá trình xạ trị trước khi qua đời. Chu kỳ xạ trị khá dài, thường kéo dài khoảng một tháng. Nhìn mức độ viêm, có lẽ việc điều trị vẫn chưa hoàn tất. Nếu bây giờ đến bệnh viện điều tra, khả năng cao sẽ tìm được hồ sơ bệnh nhân đang điều trị.”
Cả phòng họp xôn xao. Phát hiện này đồng nghĩa với việc thu hẹp đáng kể phạm vi điều tra.
Xạ trị là phương pháp dùng tia định vị để tiêu diệt chính xác tế bào ung thư – kỹ thuật điều trị ung thư tương đối tiên tiến hiện nay. Tại thành phố Nham Hải, chỉ có hai bệnh viện đủ khả năng thực hiện xạ trị: Bệnh viện Nhân dân và Bệnh viện Trung tâm. Các bệnh viện tuyến huyện hoàn toàn không có kỹ thuật này. Nếu người chết thực sự đang điều trị xạ trị, khả năng lớn là đang điều trị tại một trong hai bệnh viện đó, và khoa duy nhất có thể thực hiện là Khoa Ung bướu xạ trị.
“Có thể liên hệ trực tiếp với bác sĩ ở khoa xạ trị, hỏi xem gần đây có bệnh nhân nam nào khoảng 55 tuổi, cao 1m67, nặng 48kg mà bỏ dở điều trị hay không. Hoặc tìm bệnh nhân phù hợp đang nằm viện, sao chép ảnh CT rồi so sánh với cấu trúc xương của người chết… Tốt nhất là tìm được mẫu sinh thiết mà người chết từng lấy lúc còn sống để đối chiếu DNA – như vậy mới chính xác nhất.” Cố Nguyên bổ sung.
Tiêu Trạch ghi lại các manh mối: “Còn ai muốn bổ sung gì nữa không?”
Nghiêm Cát lên tiếng: “Chúng tôi tìm thấy hung khí trong thùng rác ở ngõ Ngư Mễ – một chiếc búa sắt dài 30cm, dính máu của nạn nhân. Không phát hiện DNA hay dấu vân tay của hung thủ, chứng tỏ hắn đã đeo găng tay lúc gây án. Chúng tôi đã phân tích vết găng – loại dùng trong xây dựng.
Dựa vào vết thương ở sau đầu nạn nhân, có thể suy đoán chiều cao hung thủ không quá 157cm. Ngoài ra, nguyên nhân vụ nổ là do bếp gas đun liên tục khiến bình gas nóng quá mức, áp suất bên trong vượt giới hạn và phát nổ.”
Tiêu Trạch liếc sang Mặc Lâm ngồi cạnh Cố Nguyên: “Thầy Mặc, anh có gì thêm không?”
Hôm nay Mặc Lâm đeo kính gọng vàng, trông nho nhã hơn hẳn. Anh cười nhẹ, mỗi lần lên tiếng, không khí trong phòng dường như dịu lại.
“Vụ án này được lên kế hoạch từ trước, do người quen gây ra. Hung thủ là nữ, cao dưới 1m57, độ tuổi khoảng 30–35. Tâm lý bị dồn nén lâu dài. Khi ra tay, cô ta dùng búa đánh nhiều lần vào sau đầu nạn nhân – toàn bộ hành động giống như trút giận, chứng tỏ lòng thù hận sâu sắc với người chết.
Vì là lần đầu giết người, sau khi nạn nhân chết, cô ta hoảng loạn trong thời gian ngắn. Nhưng vẫn ở lại hiện trường một lúc. Vì sợ để lại dấu vết, nên đã tạo ra vụ nổ để hủy hiện trường.
Hung thủ có khả năng là người thân của nạn nhân – có thể là họ hàng ruột thịt. Bởi người ngoài thường không có nghĩa vụ chăm sóc bệnh nhân ung thư tái phát. Hung thủ rất hiểu tình trạng bệnh và sinh hoạt của nạn nhân, thậm chí còn lấy đi các loại thực phẩm dinh dưỡng mà người chết đang dùng…
Tôi nghĩ, pháp y Cố hẳn cũng biết,” – Mặc Lâm mỉm cười liếc sang Cố Nguyên – “bệnh nhân cắt toàn bộ dạ dày chỉ có thể ăn thực phẩm dễ tiêu, dạng lỏng, nhẹ bụng. Vì thức ăn đi thẳng xuống ruột non, dễ gây kích ứng và tiêu chảy. Tuy nhiên, tình trạng dinh dưỡng của người chết không quá tệ, chứng tỏ ông ta đang dùng đều đặn thực phẩm dinh dưỡng giàu đạm dạng lỏng.”
Cố Nguyên nghe vậy, ánh mắt bất giác thay đổi. Không ngờ Mặc Lâm lại hiểu biết sâu về y học – đúng là lĩnh vực nghiên cứu của anh ta rộng thật.
“Nhưng trong phòng không tìm thấy những thứ đó. Lẽ ra cũng phải có chiếc bô để xử lý việc tiêu chảy thường xuyên… Điều này chứng tỏ hung thủ cực kỳ cẩn thận, có nhận thức rõ ràng về việc đối phó điều tra.
Làm sao cô ta biết căn phòng góc tầng 4 bị bỏ trống, lại không ai quản lý? Có khả năng cô ta rất quen thuộc khu vực này – hiểu rõ căn phòng đó như thế nào. Như vậy, nhiều khả năng cô ta sống gần đó… hoặc biết chủ nhà, biết chủ nhà không có thời gian quản lý.
Người chết phải chịu đựng bệnh tật lâu dài, tính tình lại khó chịu. Hơn nữa, chi phí điều trị cao gây áp lực lớn cho hung thủ. Gia đình không muốn chăm sóc nữa, nên ép cô ta đưa ông ta ra ngoài. Cô ta lén đưa nạn nhân vào căn phòng tồi tàn kia…
Khi biết bệnh tái phát, phải đối mặt với khoản chi phí khổng lồ, hung thủ rơi vào bế tắc, nảy sinh ý định giết người. Bệnh của nạn nhân đã di căn, lẽ ra cũng sống không được bao lâu… Vậy tại sao cô ta vẫn mạo hiểm? Hoặc là vì quá sức chịu đựng… hoặc là có nguyên nhân khác. Giả thuyết thứ hai cần thêm bằng chứng, nên tôi tạm không kết luận.”
Tiêu Trạch chăm chú nghe xong: “Tức là, chỉ cần xác định được danh tính nạn nhân, cơ bản có thể khoanh được nghi phạm!”
Bức chân dung tội phạm này khiến tất cả đều hào hứng, ngọn lửa điều tra bùng lên. Tiêu Trạch phân công nhiệm vụ: Lý Mông và Vương Nhạc mỗi người dẫn một nhóm đến hai bệnh viện, tìm người trùng với mô tả nạn nhân. Cố Nguyên ở lại cục cảnh sát chờ lệnh, sẵn sàng hỗ trợ kỹ thuật. Những người còn lại tiếp tục điều tra tại ngõ Ngư Mễ, tìm nhân chứng. Riêng Mặc Lâm – Tiêu Trạch nào dám giao việc, chắc chắn bận hơn hết thảy.
Sau khi lực lượng được huy động, cục cảnh sát bỗng trở nên vắng lặng. Mặc Lâm tổ chức họp video trong văn phòng, còn Cố Nguyên trở về phòng riêng, vẻ mặt có phần thất thần.
Cậu vốn chậm chạp trong chuyện tình cảm, giờ lại mải miết tìm kiếm câu trả lời trên điện thoại…
[Tại sao khi bị hôn mà không phản kháng?]
Hóa ra có rất nhiều người thắc mắc giống Cố Nguyên, câu trả lời cũng phong phú…
[Bạn để người ta hôn tức là bạn cũng thích người đó.]
[Không phản kháng, chỉ có thể nói là cả thể xác lẫn tinh thần đều đã sa lầy…]
[Một người muốn hôn, một người sẵn lòng bị hôn, còn làm quá gì nữa…]
Cố Nguyên đọc hết một lượt, lòng dần có nhận thức rõ ràng hơn. Cậu cầm điện thoại định nhắn tin cho Mặc Lâm, nhưng dừng lại ở khung soạn tin, mãi không gõ được chữ nào.
Sau đó, chuyển sang ô tìm kiếm, gõ thêm một câu:
[Làm thế nào để khuyên nhủ người ta đừng đến gần mình?]
Một cư dân mạng có kinh nghiệm khuyên: [Chỉ cần nói rằng bạn đã có người mình thích rồi.]
Cố Nguyên suy nghĩ một lúc, quay lại khung chat với Mặc Lâm, đắn đo rất lâu, cuối cùng gõ ra một dòng: [Tôi đã có người mình thích rồi, làm ơn tránh xa tôi ra.]
Mặc Lâm đang họp video thì điện thoại bỗng sáng lên. Anh liếc nhìn, là tin nhắn từ Cố Nguyên. Môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười.
Đầu bên kia đang trình bày nghiêm túc về một vụ án phân xác b**n th**, không khí nặng nề.
Mặc Lâm nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, mày hơi nhướng, bỗng bật cười khẽ, rồi trả lời ba chữ: [Đừng làm loạn.]
Viên cảnh sát đang báo cáo thấy anh cười liền dừng lại: “Thầy Mặc, có vấn đề gì không?”
“Không có gì, chỉ là có một cậu nhóc đang chọc ghẹo tôi thôi. Các anh tiếp tục, tôi vẫn đang nghe.”
Viên cảnh sát gật đầu, tiếp tục trình bày…
Cố Nguyên nhận được tin nhắn ba chữ, tức giận ném điện thoại lên ghế sofa, suýt nữa thì rơi xuống đất.
Tên này rốt cuộc là có ý gì? Cậu nói nghiêm túc như vậy, mà đối phương lại coi là đang làm trò?
Sau một thời gian tiếp xúc, Cố Nguyên đã không còn tin tưởng vào cơ thể mình nữa. Cứ đến lúc quan trọng là cơ thể lại phản bội – không chịu nghe lời. Cách duy nhất cậu nghĩ ra là khiến Mặc Lâm tự giữ khoảng cách…
Nhưng nhìn phản ứng này của Mặc Lâm, việc giữ khoảng cách dường như không còn khả thi!
Cố Nguyên càng nghĩ càng bực, trong lòng như có ngọn lửa đang bùng cháy…
Một lúc sau, tin nhắn mới từ Mặc Lâm hiện lên: [Nếu thực sự có người như vậy, tôi không ngại mời người đó ăn một bữa cơm, tiện thể kết nối cảm tình.]
Cố Nguyên đọc đi đọc lại dòng tin nhắn.
Thế thì cậu phải đi đâu tìm một người không tồn tại đến ăn cơm cùng chứ?
Bạn bè Cố Nguyên thì ít đến thảm hại. Người duy nhất thân thiết là Ôn Tử Hàm – nhưng đang ở tận nước Mỹ xa xôi.
Vừa nghĩ đến đó, tin nhắn thứ ba từ Mặc Lâm lại đến: [Nếu không mời được người đó ra mặt, tôi sẽ coi như cậu đang nói dối. Mà người nói dối thì phải chịu phạt đấy [mỉm cười]]
Cố Nguyên cảm thấy mình tự đào hố chôn mình, mà còn không biết cách nào để lấp lại. Một lúc sau, cậu lục danh bạ, tìm đến số Ôn Tử Hàm, rồi bấm gọi với vẻ do dự…
“Cố Nguyên, sao tự nhiên gọi điện? Có chuyện gấp à?” Giọng Ôn Tử Hàm nghe như học sinh cấp ba, dù tuổi thật chẳng nhỏ chút nào.
Cố Nguyên: “Khi nào cậu được nghỉ phép?”
“Sao lại hỏi thế? Nhớ tôi rồi à?”
Cố Nguyên suýt nữa tắt máy.
“Tuần sau tôi nghỉ, vé máy bay cũng mua rồi. Vốn định bất ngờ, nhưng cậu hỏi thì nói luôn.”
“Thứ mấy?”
“Tối thứ Sáu tuần này đến. Sao thế? Muốn mời tôi ăn cơm à?”
“Ừ. Tôi muốn dẫn một người bạn đến giới thiệu với cậu, chi tiết thì đợi cậu đến rồi nói…”
Ôn Tử Hàm nghe thấy “bạn” liền ngửi thấy mùi tám chuyện: “Bạn… Không phải là người mà cậu hay nhắc tới đấy chứ?”
“Không có gì nữa, tôi cúp đây.”
Ôn Tử Hàm còn định hỏi, nhưng bên kia đã vội vàng gác máy.
Cậu ta nhìn chằm chằm vào nhật ký cuộc gọi, trầm ngâm: “Chắc chắn có chuyện!”
Sau khi cúp máy, Cố Nguyên lập tức lấy lại tinh thần, gửi tin cho Mặc Lâm: [Thứ Bảy tôi dẫn cậu ta đến gặp anh.]
Mặc Lâm liếc thấy điện thoại sáng lên, cầm lên xem khá lâu.
Cậu ta thực sự tìm được người để dẫn đến sao?
Hơn nữa… từ cậu ta dùng là “cậu ấy”, chứ không phải “cô ấy” hay đại từ nào khác…
Mặc Lâm thấy chữ đó cực kỳ chướng mắt. Anh đan mười ngón tay, đặt lên môi suy nghĩ một lúc, rồi gửi vị trí nhà hàng cho Cố Nguyên: [Trưa thứ Bảy, 12 giờ. Không gặp không về.]
Cố Nguyên sẽ dẫn theo người như thế nào đến gặp anh đây? Anh thực sự rất tò mò…
**
Chan:
Làm ơn bỏ qua chuyện xưng hô trong bộ truyện này. Bộ này thật sự quá nhiều nhân vật, ko xác nhận được tuổi để xưng hô như thế nào. Tui sẽ chỉ ấn định Cố Nguyên là cậu, Mặc Lâm là anh. Còn lại tất cả mọi người khác. Đôi khi sẽ thay đổi lúc anh lúc cậu, miễn không phải lúc anh lúc chị là được nhóe. Ai ý kiến vấn đề này tui chích điện! Chủ sốp đang rất nhạy và stress với xưng hô trong bộ truyện này. [Phát điên]
Hết chương 40