Chương 13: Ngôi Làng Trong Thung Lũng

Cổ Tình - Hà Dục

Chương 13: Ngôi Làng Trong Thung Lũng

Cổ Tình - Hà Dục thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chúng tôi đứng lặng người, căng thẳng theo dõi con rắn trườn đi, không ai dám nhúc nhích, chỉ sợ một cái chớp mắt thôi cũng khiến nó quay lại tấn công. Mãi một lúc sau, mồ hôi từ trán tôi nhỏ xuống, thấm ướt mi mắt, cơn căng thẳng mới từ từ tan đi.
"Giờ… có thể động đậy chưa?" Khưu Lộc khẽ hỏi.
Tay tôi vẫn siết chặt cây gậy, cơ tay tê cứng, đau nhức đến tận xương: "Được rồi, con rắn đã đi xa rồi."
Bấy giờ cả nhóm mới thở phào nhẹ nhõm.
"Vừa rồi… sợ chết đi được," Ôn Linh Ngọc run run nói, "Tôi còn thấy rõ cả răng nanh của nó nữa… cứ tưởng mình sẽ chết ngay tại đây rồi… thật sự sợ muốn khóc…"
Khưu Lộc thò đầu ra khỏi lồng ngực Từ Tử Nhung, mặt tái nhợt như giấy, môi không còn chút máu.
Tôi cố trấn tĩnh: "Chúng ta đi thôi."
Rừng sâu còn đầy rẫy hiểm nguy, chúng tôi càng phải cẩn trọng hơn nữa.
Ở một góc khuất của rừng, dưới tán lá chuối rậm rạp, một con rắn đen đang quằn quại giãy giụa.
"Xì xì! Xì xì…"
Lưỡi đỏ lòm thè ra liên tục, phát ra tiếng rít vừa như gào thét giận dữ, vừa như rên rỉ hấp hối.
Cái đầu nó lúc thì ngẩng cao, lúc lại quăng quật điên cuồng, đuôi quật mạnh xuống đất vì đau đớn, cố vùng vẫy thoát khỏi nguồn cơn gây nhức nhối.
Trên thân rắn, một con côn trùng đỏ rực đang bám chặt.
Dù rắn có giãy giụa đến mức nào, con sâu nhỏ ấy vẫn ngoạm chặt vào đúng điểm bảy tấc, như một giọt máu đỏ thẫm dính chặt không buông.
Cây cối dưới đất rung chuyển dữ dội vì những cú quật mạnh. Cuối cùng, khi con rắn kiệt sức, cú vùng vẫy cuối cùng thất bại, cơ thể nó đột ngột dừng lại giữa không trung rồi sụp xuống như đống bùn. Lưỡi thè ra khỏi miệng, không còn rụt lại nữa.
Lúc này, con sâu đỏ mới từ tốn rời khỏi điểm bảy tấc, bốn chân nhỏ nhẹ nhàng bò đi.
Nó bò đến bàn tay trắng muốt đang chờ sẵn phía trước.
"Hồng Hồng, ngươi ngoan lắm," một giọng nói vang lên, thanh tao như tiếng chim phượng hoàng hót. Người đó đưa con sâu lên gần mắt, ánh đỏ của nó phản chiếu với nốt ruồi đỏ nhạt nơi mí mắt, tạo nên một vẻ đẹp kỳ dị đến mê hoặc.
Cậu ta quay người, ánh mắt như xuyên thủng lớp lá rừng rậm rạp, hướng về một điểm xa xăm.
Một lát sau, cậu bình thản bước đi, thong dong giữa rừng sâu như dạo bước trong vườn nhà. Những hiểm nguy ngập tràn xung quanh dường như chẳng hề làm lay động lòng cậu.
Một tiếng thở dài khẽ vang theo gió.
"Có khách đến rồi đấy…"
"Có khách đến rồi…"
Tôi như nghe thấy giọng nói lơ lửng bên tai, vội quay đầu nhìn lại, nhưng ngoài ba người kia, chẳng thấy ai khác.
"Sao vậy?" Ôn Linh Ngọc hỏi.
Lẽ nào tôi nghe nhầm?
Khưu Lộc thở hổn hển, một tay chống hông, tay kia vịn vào cành cây như gậy chống: "Không theo kịp cũng phải theo! Đi thôi!"
Chúng tôi vẫn đi theo dấu hiệu Từ Tử Nhung đánh dấu, nhưng phía trước dường như chỉ toàn cây cối vô tận.
Khi thể lực gần cạn, kiên nhẫn cũng sắp vắt kiệt, trước mắt tôi bỗng nhiên sáng bừng!
Phía xa, màu xanh dần thưa thớt, bầu trời bị che khuất suốt bao lâu cuối cùng cũng hiện rõ. Màu xanh lam trong vắt như mặt hồ, khiến lòng người như được gột rửa.
Chúng tôi… cuối cùng cũng ra khỏi rừng!
"Phía trước là lối ra!" – Tôi không kìm được, vọt lên vài bước, lao thẳng ra khỏi tán cây!
Không còn bóng cây che khuất đầu, cảm giác nặng trĩu trong lòng lập tức tan biến. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực phập phồng, rõ ràng mình đang sống.
Ôn Linh Ngọc chống tay lên gối, đứng nghỉ tại chỗ. Khưu Lộc chân mềm nhũn, cùng Từ Tử Nhung quỳ sụp xuống đất. Họ chẳng màng bẩn thỉu, nằm ngửa ra đất, đầu chụm vào nhau.
Tôi đứng thẳng người, niềm vui chưa kịp nhen nhóm, thì cảnh tượng trước mắt khiến tôi như bị sét đánh, đầu óc trống rỗng!
Nơi chúng tôi bước ra không phải là con đường bê tông bằng phẳng, mà là một lối mòn đất lầy ven đồng. Bên cạnh đó là một cánh cổng gỗ lớn, sừng sững!
Cánh cổng này khiến tôi nhớ ngay đến cổng thôn Miêu Đồng Giang – cùng kiểu dáng, nhưng rõ ràng đã trải qua năm tháng gió mưa, gỗ chuyển sang màu nâu xám. Trên đỉnh cổng là một tấm biển chữ nhật, sơn đã bong tróc, phai mờ. Trên đó có khắc chữ, tôi không đọc được, nhưng nét chữ và hình thức giống hệt những ký tự trên bia đá bên suối hồi trước.
Ngọn núi Thị Địch – nơi An Phổ và A Lê luôn né tránh – chúng tôi đã vô tình tìm thấy. Liệu đây có phải là nơi cư ngụ của người Sinh Miêu trong truyền thuyết?
Nhận thức ấy khiến tôi hưng phấn. Mục tiêu chuyến đi lần này là khảo sát phong tục, văn hóa người Miêu. Thôn Miêu Đồng Giang đã bị Hán hóa nặng nề, dù có thu thập được ít nhiều, nhưng chưa đủ sâu. Nếu được chứng kiến đời sống thuần chất của người Miêu, đây sẽ là cơ hội khảo sát vô giá! Hơn nữa, theo ghi chép trên mạng, chưa ai từng tìm ra người Sinh Miêu thật sự. Nếu chúng tôi có thể tiếp cận, ghi chép lại cuộc sống họ, chẳng phải sẽ tạo nên nghiên cứu đột phá sao?
Khưu Lộc từ từ đứng dậy, ánh mắt dè dặt: "Đây… là thôn Miêu mà A Lê nói trong núi Thị Địch sao?"
Từ Tử Nhung đưa tay che trán, nhìn xa: "Có khói bếp bay lên, không chỉ một luồng. Chắc chắn bên trong có người sống."
Khưu Lộc túm tay áo cậu: "Nhưng… vào đó có nguy hiểm không?"
Cơ hội lớn bày ra trước mắt, tôi đâu dễ buông bỏ.
"Quay lại cũng chẳng dễ dàng gì," tôi bình tĩnh nói. "Trên đường đến đây, chúng ta chẳng gặp ai, cứ đi lòng vòng thế này, sớm muộn cũng lạc trong núi Thị Địch. Chi bằng vào trong hỏi người dân bản địa, biết đâu họ quen thuộc địa hình, có thể chỉ đường cho chúng ta."
Ôn Linh Ngọc gật đầu đồng tình: "Đúng vậy. Hơn nữa, đã đến tận đây rồi mà quay về, sau này thầy Diệp biết được cũng không hay."
Nói xong, cô ấy ghé sát tai Khưu Lộc thì thầm vài câu. Giọng nhỏ quá, tôi chỉ lờ mờ nghe thấy mấy từ như "học lên thạc sĩ", "chỉ tiêu", "cạnh tranh"... Tóm lại, sau khi nghe xong, Khưu Lộc bĩu môi, miễn cưỡng gật đầu.
Đến cả Khưu Lộc đã đồng ý, Từ Tử Nhung càng không phản đối.
Chúng tôi chỉnh lại quần áo, cố gắng trông không quá luộm thuộm, rồi mới bước lên con đường đất lầy, tiến vào cổng làng.
Qua cổng, con đường rộng hơn đôi chút, đủ cho bốn người đi song song. Tôi chợt nhớ đến ngày đến thôn Miêu Đồng Giang, muốn vào làng phải uống rượu chặn cửa.
Nhưng giờ đây chúng tôi là khách không mời, lại chẳng có ai ra đón. Cũng phải thôi, nếu thực sự tách biệt với thế giới bên ngoài, làm gì có chuyện tiếp đón khách?
Đi được khoảng năm phút, con đường phía trước đột ngột biến mất.
Hóa ra phía trước là một vách đá dựng đứng, nào có ngôi làng nào! Ngay cả đường đi cũng không thấy.
"Hết đường rồi? Đi sai hướng rồi sao?" – Khưu Lộc ngơ ngác.
"Không thể nào! Cổng làng rõ ràng ở kia, sao có thể sai được?" – Tôi quả quyết.
Tôi bước thêm vài bước, đứng sát mép vách đá, nhìn xuống. Dưới chân là một thung lũng rộng lớn, kéo dài sâu vào lòng núi, không biết dẫn đến đâu. Cây cối xanh tốt rậm rạp. Những làn khói bếp mỏng manh như lưỡi kiếm mềm, xuyên qua tầng tầng tán lá bay thẳng lên trời.
Tôi tìm theo hướng khói bay lên, nhưng tiếc là bị một ngọn núi che khuất tầm nhìn. Tuy nhiên, khi ánh mắt quét qua thung lũng, tôi tình cờ thấy một góc mái nhà thấp thoáng dưới tán cây.
Quả nhiên, bên dưới có người sống!
Nhưng tôi căng mắt nhìn mãi cũng chỉ thấy rừng rậm tầng tầng lớp lớp, không tài nào tìm thấy lối xuống.
Đang lúc cả nhóm bối rối, một giọng nói trong trẻo vang lên phía sau.
"Các cậu… sao lại ở đây?"
Cả nhóm giật mình. Ôn Linh Ngọc vội kéo tôi lùi lại, sợ tôi trượt chân rơi xuống vực.
Phía sau, thiếu niên chúng tôi từng gặp – Thẩm Kiến Thanh, đeo gùi trên lưng, đang tò mò nhìn chúng tôi.
Tim tôi đập mạnh hai nhịp.
Gương mặt tinh tế của Thẩm Kiến Thanh không chút biểu cảm, đôi mắt dài, hơi xếch, lướt qua từng người, dừng lại một chút ở bàn tay Ôn Linh Ngọc còn nắm tay tôi, rồi mới dời đi.
Không hiểu sao, ánh mắt ấy khiến tôi lạnh sống lưng, khiến tôi nhớ lại con rắn trong rừng.
Có lẽ chỉ là ảo giác mà thôi.
Chưa kịp nói gì, Từ Tử Nhung đã bước lên, chất vấn gay gắt: "Cậu còn hỏi sao chúng tôi ở đây? Em trai ơi, con đường cậu chỉ suốt bao lâu rồi, có thấy lối ra đâu!"
Thẩm Kiến Thanh nghiêng đầu nhìn hắn, món trang sức bạc trên tóc khẽ va vào nhau leng keng: "Con đường đó có thể đi ra. Tôi không lừa các cậu." – Cậu nói rất chân thành, gương mặt nghiêm túc, hoàn toàn không giống đang nói dối.
Quả nhiên, chân thành là vũ khí lợi hại. Dù Từ Tử Nhung có bực đến đâu, nhìn vào đôi mắt trong veo và vẻ mặt thật thà ấy, cũng chẳng thể nổi giận tiếp.
Tôi hỏi: "Thẩm Kiến Thanh, cậu quen thuộc khu vực này lắm phải không?"
Thiếu niên mắt đen như mực nhìn tôi: "Đây là nhà tôi. Tôi sống bên dưới đó."
Cậu ta… là người Sinh Miêu ở đây?
Chúng tôi nhìn nhau, ai nấy đều rạng rỡ.
"Chúng tôi… có thể xuống đó xem thử một chút được không?" – Tôi cẩn trọng chọn lời, tránh để lộ mục đích quá rõ ràng. "Chúng tôi không có ác ý, chỉ muốn ngắm phong cảnh thôi."
Thẩm Kiến Thanh đáp: "Nhưng người trong làng không quen tiếp người ngoài."
Khưu Lộc vội vàng hứa: "Nếu không chào đón, chúng tôi lập tức quay ra! Chắc chắn đi liền!" – Nói xong, hai tay chắp trước ngực, làm động tác van xin.
"Các cậu… thật sự muốn đi? Sẽ không hối hận chứ?"
Khát vọng khảo sát người Sinh Miêu, thực hiện nghiên cứu đột phá, đã lấn át nỗi sợ hãi trước điều chưa biết. Tôi nghĩ, nếu họ không tiếp đón, chúng tôi chỉ cần rời đi là xong. Biết đâu sự xuất hiện của chúng tôi sẽ mang đến tri thức, công nghệ mới, khiến họ muốn mở cửa với thế giới?
Chẳng phải đó là điều đôi bên cùng có lợi sao?
Thẩm Kiến Thanh thấy chúng tôi kiên quyết, cuối cùng nhún vai như chấp nhận: "Muốn đi thì đi. Nhưng các cậu phải có gan… xuống được đấy."
Nói rồi, cậu đi đến mép vách đá, vén một đám cỏ dại ven vực, lộ ra một chiếc thang xích sắt đan chắc!
Hóa ra họ dùng chiếc thang này để lên xuống!
Sợi xích sắt treo sát vách núi, buông thòng xuống thung lũng. Nếu không quen lối, rất khó phát hiện ra.
Gió thổi qua, sợi xích khẽ lay động, rung rinh nhẹ nhàng trên vách đá…
==============
[*] Bảy tấc: Chỉ điểm yếu chí mạng của con rắn, xuất phát từ câu nói "đánh rắn đánh bảy tấc", thường dùng để chỉ bộ phận then chốt, trọng yếu.