Tiếng 'Ba ba' cứu rỗi

Cơn Mưa Không Xa – Ngư Âu Ni Ni Ni thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả nhà Trương Tiểu Bằng cùng rời đi với thầy Trương. Chung Viễn nói với Ngô Ngọc Dung: “Dì đừng lo, không có chuyện gì to tát đâu, chúng ta về lớp họp phụ huynh trước đi ạ.”
Sau đó cậu lại nói với bà Hà: “Vừa rồi cảm ơn dì rất nhiều vì đã nói đỡ cho Tiểu Lãng. Chúng ta cùng trở lại lớp đi ạ!”
Lúc này, dù có chậm hiểu đến mấy, bà Hà cũng đoán được mối quan hệ của Thích Thời Vũ và Chung Viễn đến tám chín phần rồi. Hơn nữa, vừa rồi trong đầu bà chợt nhớ đến chàng trai trẻ đội mũ bảo hiểm mà mình gặp được ở bãi đỗ xe đầu hẻm vào cuối hè, thảo nào lúc đó bà đã thấy rất quen mắt.
Chuyện của đứa con thứ hai nhà họ Thích, hầu hết hàng xóm cũ lâu năm đều biết. Có người không ưa, tất nhiên cũng có người không quan tâm đến điều đó. Bà Hà là người thuộc kiểu sau, trước kia cả nhà họ Thích đều sống ở số 6 ngõ Bách Hoa, là gia đình học thức đỗ đạt, ai mà không thích hai đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện của nhà họ chứ? Bà Hà đã nhìn hai anh em Thích Thời Vân và Thích Thời Vũ lớn lên, đôi khi Thích Yến Kiệt và Ngô Ngọc Dung bận rộn công việc, hai đứa bé còn chạy tới nhà bà ăn cơm. Sau này bà chứng kiến những biến cố lớn trong gia đình họ Thích, đầu tiên là đứa con út mâu thuẫn với gia đình, ồn ào một thời gian dài rồi mới lắng xuống. Lúc này đến lượt đứa con cả lại lâm bệnh, rồi con dâu cũng bỏ đi.
Bà Hà giống như tất cả những người nội trợ bình thường, khi rảnh rỗi thì thích nói vài chuyện nhà cửa, nhưng gia đình này thì thật sự không thể nói ra, ai nhìn mà chẳng thấy xót xa chứ?
Đứa con thứ hai nhà ấy có mâu thuẫn với bố mẹ, nhưng vì đứa cháu do anh trai và chị dâu để lại, cậu thanh niên đã từ bỏ cơ hội định cư ở thành phố khác, một mình sống ở số 6 ngõ Bách Hoa. Một thanh niên chưa trưởng thành một mình chăm sóc một đứa bé, ban đầu còn không biết pha sữa bột, bà Hà đã giúp đỡ rất nhiều. Cho nên đối với bà, Thích Lãng và Hà Giai Lạc đều giống nhau, huống hồ Thích Lãng còn ngoan ngoãn, hiểu chuyện hơn Hà Giai Lạc gấp nhiều lần.
Bà Hà cũng có ý định mai mối cho Thích Thời Vũ, một đứa trẻ đẹp trai mà học thức cũng cao, dù giờ chưa có công việc ổn định, nhưng kinh doanh nhỏ cũng là một khởi đầu tốt, làm gì có cô gái nào không mê chứ? Năm đó thằng nhóc này có mâu thuẫn với người nhà, bà Hà đã nghe không ít tin đồn, nhưng với kiến thức hạn hẹp của mình thì bà thật sự không thể hiểu được chuyện đàn ông yêu đàn ông. Bà cũng biết hai năm qua có một chàng trai trẻ mang theo máy ảnh thỉnh thoảng chạy đến đây, trong lúc tới lui còn luôn né tránh mọi người, vì vậy bà làm như không thấy.
Cho đến ngày đầu tiên đi học của đám cháu nhỏ, giáo viên chủ nhiệm đến nhà thăm hỏi. Sau khi thầy giáo rời đi, bà Hà đứng trong bếp rửa chiếc cốc thầy giáo vừa dùng, qua cửa sổ, bà nhìn thấy Thích Thời Vũ bị một người đàn ông ép vào tường.
Đêm tối quá, bà không nhìn rõ người đàn ông đó là ai, nhưng điều đó không ngăn được việc bà lão bị sốc trước cảnh tượng đó.
Mặc dù bị sốc, nhưng với kinh nghiệm lâu năm khi làm ở ủy ban khu phố, bà cũng chỉ thở dài, rồi lấy điện thoại gửi tin nhắn cho cô bạn thân: “Xin lỗi nhé em gái, chàng trai trẻ ở chỗ chị đã có người yêu từ hai hôm trước rồi.”
Bà không ngờ người đó lại là thầy Chung. Lúc này thầy Chung giống như một thành viên thực thụ của gia đình họ Thích, nghiêm túc cảm ơn bà.
Một tay bà dìu Ngô Ngọc Dung, tay kia dắt hai đứa trẻ, miệng không ngừng nói: “Không có gì đâu, không có gì đâu, chuyện nên làm mà…”
Chung Viễn khẽ nói với Thích Thời Vũ: “Anh về nhà trước nhé?”
Thích Thời Vũ lắc đầu: “Em đi làm việc đi, anh đợi mọi người ở xe ngoài cổng.”
Chung Viễn vỗ nhẹ cánh tay anh rồi cùng rời đi với Ngô Ngọc Dung và những người khác. Thích Thời Vũ đứng sững một lúc mới quay lại cổng trường, mở cửa xe, ngồi vào ghế lái và bật radio.
Anh lấy thuốc lá trong túi ra châm một điếu, vừa hít hai hơi lại nhớ ra lát nữa trong xe có cả người già và trẻ nhỏ, anh vội dập tắt rồi mở bốn cửa sổ cho thông gió.
Anh tự hỏi liệu mình đã đủ tư cách làm một người cha, hay ít nhất là một người lớn trong nhà, hay chưa. Nghịch lý ở chỗ Thích Lãng đã lớn lên thành một đứa trẻ gương mẫu, được mọi người khen ngợi.
Có lẽ, chính vì Thích Lãng quá hiểu chuyện nên đã nhường cho người cha “nửa vời” này một không gian đủ lớn để không cần phải quá trưởng thành.
Năm 18 tuổi, anh đã đứng ra bảo vệ Chung Viễn. Đó là tuổi trẻ bồng bột, muốn làm gì thì làm; khi ấy anh cảm thấy mình có thể làm chủ cuộc đời, thậm chí là cả thế giới này.
Nhưng hiện thực đã giáng một đòn đau vào anh.
Thích Thời Vũ vô thức chạm vào hình xăm trên cổ tay, bên dưới sợi dây chính là vết sẹo mà tất cả mọi người đều ngầm không nhắc đến.
Nếu một người mẹ vẫn có thể giữ được lý trí khi đứa con út của mình công khai là người đồng tính, rồi sau đó lại phải liên tục đối mặt với cái chết của đứa con cả và con dâu, thì những điều ấy đủ để nghiền nát một người mẹ rồi.
Một người đã mất đi lý trí có thể làm ra rất nhiều điều không thể tưởng tượng nổi, chẳng hạn như việc bà ép con trai út đến cái nơi gọi là trại cải huấn để gặp bác sĩ tâm lý. Đây hoàn toàn không phải là chuyện mà một giáo sư đại học có thể làm.
Lúc này Thích Thời Vũ ngồi trong xe, nghe tiếng nam nữ dẫn chương trình nói chuyện trên radio, anh chợt nhận ra lúc đó không chỉ có mẹ mất đi lý trí, mà cả anh cũng vậy.
Bởi vì bản thân anh đã bắt đầu nghi ngờ rằng mọi bất hạnh có phải do mình gây ra hay không.
Gia đình tan vỡ, anh trai và chị dâu qua đời, Huynh Đông bỏ lại tất cả… Dường như mọi bất hạnh của họ đều do sự tồn tại của chính anh.
Thế nên anh đã nghe theo mẹ, bắt đầu trị liệu hai lần mỗi tuần sau khi chị dâu qua đời.
Thay vì nói là trị liệu, thật ra đó là những liệu pháp đơn giản gây ác cảm. Vị bác sĩ tâm lý được đồn là tài giỏi kia đã sử dụng thuốc, sốc điện và những liệu pháp đau đớn để liên tục hình thành cho anh ác cảm với đàn ông trong gần một năm trị liệu.
Nhưng trước khi nảy sinh ác cảm đó, anh đã nảy sinh một cảm giác ghê tởm không thể thoát khỏi đối với chính mình. Những ý nghĩ trước đây chỉ thỉnh thoảng xuất hiện bắt đầu quấn lấy tâm trí anh không ngừng. Tất cả là do anh.
Cuối cùng, vào một tối rét đậm, anh rút lưỡi dao hai mặt ra khỏi dao cạo râu và rạch cổ tay mình.
Gần đây Hạ Đông bận việc, nên anh cố ý không đưa Thích Lãng khi đó còn chưa đến một tuổi rời đi. Anh biết mẹ sẽ đến nhà mỗi tám giờ tối để mang thức ăn cho đứa bé vào ngày hôm sau.
Sau một thời gian dài căm ghét bản thân như con gián trốn trong góc tường, lần đầu tiên anh có suy nghĩ muốn làm một trò đùa ác, anh muốn mẹ nhớ rõ bộ dạng của mình, coi như một lời tuyên bố cũng được, hay một sự trừng phạt cũng được.
Khi đó anh đã bị các loại thuốc hành hạ đến mức gần như mất đi tri giác trên cơ thể, nên khi lưỡi dao xẹt qua cổ tay, anh không cảm thấy đau. Anh nằm nghiêng trên giường, tay vươn ra ngoài mép giường, nhìn dòng máu ấm áp rỉ ra từ mạch máu, chảy qua bàn tay, chảy xuống mặt đất.
Giống như tất cả mọi đau khổ, buồn tủi, bất bình trong lòng mấy năm nay đều đang trút bỏ khỏi cơ thể ngay lúc này, anh cảm nhận được sự nhẹ nhõm chưa từng có.
Cũi của Thích Lãng đặt cách anh không xa. Anh chợt thấy lòng mình nổi nóng. Thời gian cuộc đời anh dường như trôi qua quá lâu, lâu đến nỗi anh vẫn có thể thấy rõ chiếc bánh bao thịt nho nhỏ kia đang bò qua bò lại trong cũi, thỉnh thoảng còn nắm lấy thanh chắn chống rơi mà i a những âm tiết vô nghĩa.
Thích Thời Vũ tự lẩm bẩm: “Thật tuyệt khi cả đời được làm một đứa trẻ vô tư, không buồn không lo.”
Đứa bé ở gần đó giống như nghe được giọng anh, bé con ôm thỏ Bonnie quay lại lặng lẽ nhìn anh.
Đôi mắt của đứa trẻ như dòng nước trong veo, đôi con ngươi màu đen lóe lên ánh sáng, cùng với tròng trắng trong mắt tạo thành một ranh giới đen trắng rõ rệt, giống như thế giới của chúng, đơn giản là thế.
Thích Thời Vũ cảm thấy cơ thể mình dần lạnh hơn, anh không còn dám nhìn vào đôi mắt ấy. Liệu một đứa bé nhỏ như vậy có ký ức không? Liệu thằng bé có nhớ mình đã nhìn thấy một cảnh tượng tàn nhẫn như vậy không? Chú xin lỗi… Chú lại gây ra chuyện sai lầm nữa rồi.
Trong lòng anh lại cảm thấy khó chịu và ghê tởm. Anh nhắm nghiền mắt lại.
Bản năng của con người là né tránh bóng tối và giá lạnh. Lúc này anh lại muốn mở rộng vòng tay và ôm lấy đứa bé.
“Ba ba.”
Trong bóng tối, giọng nói trong trẻo của đứa bé giống như một thanh kiếm mang theo ánh sáng xuyên thủng màn đêm. Thích Thời Vũ nghi ngờ mình nghe nhầm, anh mở bừng mắt ra.
Thích Lãng vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, miệng lại thốt ra hai âm tiết đơn giản: “Ba… ba.”
Tầm nhìn vốn rõ ràng của Thích Thời Vũ bỗng trở nên mơ hồ, nhưng đầu óc vẫn luôn mê man chợt tỉnh táo vì hai chữ ấy.
Anh đứng dậy khỏi giường và đi đến trước cũi của Thích Lãng, đưa bàn tay sạch sẽ ra chạm vào má đứa bé.
Cái đầu nhỏ bù xù của Thích Lãng cọ vào tay anh.
Mùi thơm của sữa và hơi ấm tỏa ra từ đứa bé bỗng khiến anh tham lam không muốn buông tay.
Anh cảm giác cơ thể mình đang dần lạnh hơn, cố gắng với lấy chiếc áo thun cũ trên giường và cực nhọc trùm lên miệng vết thương của mình.
Anh đã không còn sức lực để làm điều gì khác, nhưng trong một thoáng anh chưa từng khao khát sống sót đến vậy. Cho dù là vì đứa bé trước mắt này, anh cũng phải sống sót.
Thích Thời Vũ cầm điện thoại lên, dùng chút sức lực cuối cùng bấm số của Hạ Đông.
“Huynh Đông, mau cứu đệ.”
Anh nhớ mình đã nói như vậy trước khi bất tỉnh.