Chương 155: Bức Ảnh Cưới Và Những Bí Mật

Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại

Chương 155: Bức Ảnh Cưới Và Những Bí Mật

Cuộc Sống Thường Nhật Của Con Nuôi Nhà Giàu Sống Lại thuộc thể loại Linh Dị, chương 155 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đời này kiếp này
Bức ảnh cưới được chụp trong studio và ngoài trời. Địa điểm chụp ngoài trời là một nhà thờ bỏ hoang bên bờ biển, nhằm thể hiện đúng chủ đề của buổi chụp.
Nói nghiêm túc, không ai mặc váy cưới nên không thể giống người khác. Điều đặc biệt là trợ lý nhiếp ảnh cầm một tấm voan trùm đầu nhưng không dùng đến, và khi cơn gió mạnh thổi qua, voan bay lên, rơi vào giữa hai người đang chụp. Lúc ấy, Trần Văn Cảng ngoảnh lại nhìn Hoắc Niệm Sinh, nhiếp ảnh gia lập tức bấm máy. Chính khoảnh khắc đó đã trở thành tấm hình mà anh hài lòng nhất, bởi ánh sáng, bóng đổ và bố cục đều hoàn hảo, đến nỗi muốn chụp lại cũng không thể tái hiện được.
Nhiếp ảnh gia Chris từng giành giải thưởng "Nhiếp ảnh gia của năm" ở hạng mục nghệ thuật chuyên nghiệp của Giải thưởng Nhiếp ảnh Quốc tế IPA. Anh thích chụp nhanh trong khoảnh khắc để tạo hiệu ứng tự nhiên, toàn bộ quá trình diễn ra thoải mái, không ép người mẫu phải vặn vẹo hay tạo dáng uốn éo kiểu cách. Chuyên gia tổ chức đám cưới còn nói đùa với Trần Văn Cảng rằng nhiếp ảnh gia rất hài lòng về họ, bởi họ mang lại trải nghiệm và chiều sâu. Nếu người mẫu rụt cổ, khom lưng hay cứng ngắc, thì thật sự phải vặn vẹo họ thành những tư thế như bánh quai chèo.
Nói tóm lại, khi rửa hình ra, cả hai bên đều hài lòng, đạt đến trình độ bậc thầy. Nhiếp ảnh gia đích thân đưa ảnh đến nhà họ Trần và còn được mời ở lại ăn cơm.
Ngoài ra, còn có vài tấm hình bất ngờ được tặng kèm. Cuối buổi chụp, tấm voan trùm đầu đặt trên đầu Halley, khiến nó trông giống như đang đội chiếc mũi đầy vẻ hoang mang, khiến mọi người bật cười. Tấm hình này sau đó được treo lên bức tường ảnh của nhà họ Trần, thay thế cho tấm ảnh đường phố trước đây do Trần Văn Cảng chụp.
Nhiếp ảnh gia rất thích thú, cầm tấm hình của Trần Văn Cảng lên xem: "Cậu tự chụp bức ảnh đường phố này à?"
Trần Văn Cảng nhận lại bằng hai tay: "Chỉ chụp bừa thôi, không chuyên nghiệp."
"Nhưng nó khá đẹp, cậu từng học mỹ thuật?"
"Quả thực có học chút nền tảng."
"Vậy quá tốt rồi, hiểu về thẩm mỹ, khẩu độ, tốc độ màn trập và ống kính, chụp nhiều hơn sẽ hiểu, cần gì phân biệt chuyên gia hay nghiệp dư." Anh ta chắp tay sau lưng, thưởng thức bức tường ảnh của nhà họ Trần: "Đặc biệt là mấy tấm đen trắng này, cậu xem, có chút cảm giác giống như bậc thầy nhiếp ảnh phóng sự Cartier-Bresson. Ha ha, thật ra thể loại tôi yêu thích nhất chính là nhiếp ảnh phóng sự, dù chụp ngoài đường phố hay hình lưu niệm gia đình, đều có câu chuyện riêng của mỗi cá nhân và gia đình. Tôi luôn cảm thấy ngôn ngữ của ống kính là hình thức nghệ thuật tốt nhất để ghi lại cuộc sống con người và thể hiện cảm xúc cá nhân, nên dù đến bất cứ nơi đâu, tôi cũng thích xem album gia đình của người khác."
"Nhà còn nhiều hình khác nữa, anh cứ tự nhiên xem." Trần Văn Cảng cười nói: "Nhưng tôi phải đi nấu cơm trước, anh ăn cay được không?"
"Có chứ." Nhiếp ảnh gia kể: "Dạ dày của tôi thích nghi được trên khắp thế giới đấy nhé, tôi thậm chí còn từng thưởng thức nước sốt cay làm từ côn trùng ở Mexico!"
Nhiếp ảnh gia ăn ké bữa cơm, xem album, được gia chủ cho phép thì chụp vài tấm hình rồi hài lòng ra về.
Sau đó, phiên bản kỹ thuật số của ảnh cưới được gửi qua, Trần Văn Cảng và Hoắc Niệm Sinh cùng xem trên máy tính, chọn ra những tấm nào phải rửa.
Vài ngày sau, một cấp dưới đang báo cáo công việc thì phát hiện ra hai khung hình mới trên bàn làm việc của chủ tịch Hoắc.
Thư ký tổng giám đốc thảo luận riêng với Amanda: "Có nên đề phòng nhân viên lan truyền tin đồn không?"
Amanda không nghe kỹ lắm: "Sao vậy, có ai nói gì quá đáng à?"
"Không hẳn, không có chuyện đó, chuẩn bị trước thôi." Thư ký tổng giám đốc che miệng: "Trông cứ như... phải không..."
"Trông giống ảnh cưới nhỉ?" Amanda cũng thì thầm: "Là ảnh cưới đấy. Sếp Hoắc tự bày ra mà, không thể cấm mọi người nói, biết đâu chính sếp còn muốn khoe khoang. Nếu tin đồn không quá cực đoan thì cứ lờ đi, cô cũng có thể dẫn dắt mọi người nói thêm vài câu tốt đẹp, xem sếp có vui rồi tăng tiền thưởng cuối năm không."
"Ha ha, thật sự sắp cưới sao?"
"Đâu còn là 'sắp', đã bí mật đăng ký ở nước ngoài từ lâu rồi, chỉ làm lễ để bù lại thôi."
"Ồ, vậy lần trước anh Trần... kín tiếng quá. Tôi phải nghĩ lại xem mình có nói điều gì không nên nói không."
"Để tôi nói cho cô biết chuyện này." Amanda nhìn quanh rồi hạ giọng thấp hơn nữa: "Tất nhiên, cũng hơi tâm linh đấy, hai người này lúc đó mới chỉ quen nhau một thời gian ngắn, mà không hiểu sao, tôi cảm thấy lẽ ra họ phải ở bên nhau từ lâu rồi, sao cuộc maraton tình yêu này cứ kéo dài mãi thế, chân chai sạn hết cả rồi."
Trần Văn Cảng dẫn Halley đến Quỹ từ thiện Niệm Cảng, Halley chạy vào tòa nhà nhỏ trước. Anh bước vào sảnh, không ngờ Phan Chính Dương cũng có mặt ở đó.
Đang giờ nghỉ trưa, Phan Chính Dương ngồi ở phòng tiếp khách, xung quanh là nhiều đồng nghiệp vẫn chưa vào làm, trên bàn bày đầy bánh ngọt đủ màu sắc, ai nấy tươi cười vui vẻ. Hắn đứng dậy, nở nụ cười thân thiện với Trần Văn Cảng: "Lâu rồi không gặp."
Trần Văn Cảng cũng cười, gật đầu với hắn: "Chủ tịch Phan đến thăm quả là vinh dự. Đây là?"
Anh đang cầm một chiếc túi giấy khá lớn, Phan Chính Dương tự nhiên dời mắt xuống. Halley muốn tiến lại gần hơn, Trần Văn Cảng đổi sang tay khác tránh khỏi nó. Phan Chính Dương cười cười, lại tặc lưỡi mấy cái với Halley, Halley không thèm nể mặt, lại hắt hơi thật to.
Một đồng nghiệp giải thích nguồn gốc của một bàn đầy bánh ngọt: "Qua thời gian hợp tác vừa rồi, chủ tịch Phan nhận thấy nhiều em nhỏ ở viện phúc lợi xã hội không có cơ hội tổ chức sinh nhật, thậm chí không có ngày sinh nhật chính thức, anh ấy đề xuất thông qua chúng ta lập một thỏa thuận thí điểm với vài viện phúc lợi xã hội, mỗi tháng cung cấp một lô bánh kem cho bọn trẻ, phương thức cung cấp cụ thể thì mọi người còn đang thảo luận."
Trần Văn Cảng nhẹ nhàng nói đùa: "Đó là chuyện tốt, dù thành công hay không cũng cảm ơn chủ tịch Phan trước."
Phan Chính Dương cười đáp: "Tất nhiên, những thứ khác còn cần thảo luận từ từ. Cá nhân tôi tin rằng vấn đề sức khỏe phải được đảm bảo, mang lô bánh này đến đây để mọi người đánh giá, tôi hoàn toàn tự tin vào hương vị và nguyên liệu, không cần phải nói thêm nữa, Văn Cảng, cậu thử trước chứ?"
Cách xưng hô có phần thân mật quá đáng, giọng nói cũng ra vẻ lưu luyến. Có người quay lại nhìn Phan Chính Dương. Chuyện hắn theo đuổi Trần Văn Cảng trong khoảng thời gian trước thì ai cũng biết, đạn bọc đường đưa từ trên lầu xuống dưới lầu, không còn là bí mật nữa.
Trần Văn Cảng sửng sốt một lát rồi cười: "Xem ra hôm nay chủ tịch Phan lại giành mất khí thế của tôi rồi."
Phan Chính Dương vẫn mỉm cười.
Anh đặt túi lên bàn: "Tôi vốn đang định phát kẹo cưới cho mọi người, nhưng..."
Anh chưa kịp nói hết, các đồng nghiệp đã ồ lên, liên tục đặt câu hỏi, ầm ĩ vang trời...
"Sao đám cưới mà làm như đánh đột kích vậy, chuyện lớn vậy mà không nói với ai cả?"
"Như vậy không được, coi chúng tôi như người ngoài chứ gì."
"Đeo nhẫn mấy năm liền, giờ gọi là tu thành chính quả phải không?"
""Nhanh tiết lộ bí mật, làm gì mà như hoạt động ngầm vậy, người trong nhà anh Trần là ai, có hình chụp không?"
Trần Văn Cảng chỉ cười, rồi mở túi ra trong vòng vây của mọi người. Túi giấy lớn của anh chứa sôcôla đã chia phần riêng biệt, mỗi phần gói trong một hộp đen nhỏ, trông rất đẹp mắt. Chia hết kẹo rồi, hai khung hình ở dưới cùng lộ ra.
Hoắc Niệm Sinh lấy hai cái đi để trong phòng làm việc, Trần Văn Cảng còn do dự một lát trước khi đến đây, rồi cho hai cái còn lại vào túi. Mối quan hệ của anh và Hoắc Niệm Sinh được giữ khá kín, không phải là cố ý che giấu, nhiều đồng nghiệp thân thiết đều biết, nhưng vì tôn trọng nên không ai công khai. Dù thế nào đi nữa, Hoắc Niệm Sinh vẫn là chồng của anh, không phải là điều gì đáng xấu hổ mà phải giấu giếm.
Phan Chính Dương cầm hộp sôcôla được tặng, vừa cười vừa hất cằm về phía khung hình: "Sao rồi, đây là hình chụp à?"
Trần Văn Cảng lấy khung hình ra cho mọi người xem. Khi lật khung hình lại, tim anh đột nhiên đập thình thịch, nhưng không nén được nụ cười trên môi.
Xung quanh thoáng cái im lặng. Trần Văn Cảng khẽ cong môi, đưa đầu ngón tay v**t v* gương mặt Hoắc Niệm Sinh, ánh mắt dịu dàng vô cùng: "Không phải là cố tình giấu, chỉ là bình thường nhà đầu tư không rảnh, không có nhiều cơ hội cùng đi làm. Tôi và anh ấy vẫn luôn đeo nhẫn, lần tới chắc chắn sẽ mời mọi người đi ăn."
Một đồng nghiệp gần đó đột nhiên hoàn hồn, giật lấy khung hình: "Đây có thật là sếp cao nhất của chúng ta không?"
"Có thật không? Để tôi xem nào."
"Tôi không tin, trông giống thôi."
"Nói lung tung, chắc chắn là sếp."
"Ai có điện thoại, mang qua đây, tìm ngay tại chỗ, so sánh xem."
Trần Văn Cảng vẫn còn đang cười, đồng nghiệp xông vào dùng cánh tay kẹp cổ: "Anh còn dám cười nữa à! Cái này mà không phải che giấu thì còn là gì? Khai thật đi, anh còn bí mật gì chưa tiết lộ nữa?"
Mặc dù rất ngạc nhiên, nhưng dù sao thì họ cũng làm việc cùng nhau nhiều năm rồi, đã rất quen thuộc, mọi người cũng không mất nhiều thời gian để chấp nhận sự thật này.
Phan Chính Dương bị đẩy ra ngoài, không có tình nghĩa và sự ăn ý của họ nên không thể xen vào, chỉ đứng đó im lặng.
Trần Văn Cảng bị đẩy vào giữa, đùa giỡn xin tha: "Phải phải, tôi thực sự có ô dù đấy, trước đây chưa thăng chức là vì sợ mọi người sẽ không công nhận năng lực xuất sắc của tôi, vậy nên phải mai danh ẩn tích. Bây giờ là thời điểm thích hợp nên cần công khai thì công khai thôi, mong mọi người tha thứ, tiếp tục tập trung vào công việc, đừng luận tội tôi."
Ca làm việc buổi chiều vô cùng bận rộn. Văn phòng của phó thư ký trưởng đông nghẹt người, đồng nghiệp liên tục chạy đến bàn làm việc của Trần Văn Cảng để hỏi thăm tình hình, hết đợt này đến đợt khác, anh gần như không có thời gian để làm việc, phải đến sau khi tan làm mới bắt đầu lắng xuống.
Đến sáu giờ rưỡi, tòa nhà đã vắng tanh. Trần Văn Cảng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tắt máy tính, gọi Halley. Anh dắt cún ra khỏi tòa nhà. Có một người đứng trong vườn, hướng về phía cửa ở xa xa, đang cúi đầu xem điện thoại. Trần Văn Cảng hơi sững sờ, nhưng không dừng lại, chậm rãi tiến lại gần gọi một tiếng: "Chủ tịch Phan."
Phan Chính Dương ngước nhìn anh, cười bình thản: "Không ngờ cậu thật sự giấu mình rất kỹ."
Trần Văn Cảng nghe vậy cũng cười: "Chủ tịch Phan, anh thích câu thành ngữ này thật, hay là không nghĩ ra được từ nào khác, anh đã dùng câu này để miêu tả tôi bao nhiêu lần rồi?"
Phan Chính Dương nheo mắt: "Tôi nghĩ mình không thể nghĩ ra cách mô tả nào phù hợp hơn."
Hắn nhìn lên trời: "Không nhận ra trời đã tối rồi." Hắn chỉ xuống chân mình: "Tôi đã đứng đây từ chiều, tìm tên bạn trai cậu, tìm lịch sử thành lập quỹ từ thiện các cậu. Tôi mới nhận ra rằng chính tôi là người không nhìn thấu được vấn đề. Lúc đầu tôi nghĩ cậu chỉ là một nghiên cứu sinh tiến sĩ làm việc bán thời gian ở đây, nhưng sau đó phát hiện ra, ồ không phải, thực ra cậu có họ hàng với một gia đình giàu có. Lúc đó, tôi vừa thấy hứng thú với cậu, vừa không hiểu nổi tại sao cậu lại từ bỏ cuộc sống giàu sang, coi một người bạn trai bình thường như báu vật. Tất nhiên, thật ra cậu đã ám chỉ với tôi rồi, rằng cậu ta hẳn phải có điểm hơn người, nhưng tôi đã bỏ qua câu này một cách có chủ đích. Đến bây giờ tôi mới nhận ra - cũng là lỗi của tôi, tôi không nhớ rõ mặt người khác, dù đã gặp cậu ta ngoài đời nhưng lại không nhận ra. Tên tuổi của công tử Hoắc thì chắc tôi đã từng nghe qua, nhưng khi họ nói đến cậu Trần, tôi không thể tự nhiên liên tưởng đến cậu. Niệm Cảng, Niệm Cảng, thì ra đây là tổ chức của nhà cậu, thậm chí có thể là người ta xây dựng lên để lấy lòng cậu. Tôi hiểu rồi, tôi thực sự không thể so sánh được."
Trần Văn Cảng có phần bất lực: "Tôi nghĩ chắc là anh vẫn chưa hiểu."
Phan Chính Dương hỏi lại: "Vậy sao?"
Halley ngáp dài, buồn chán nên bắt đầu đào đất, đào một hồi lại chạy sang bên kia. Trần Văn Cảng đổi tay cầm dây rồi nói: "Phải, nhưng thôi, không quan trọng, chủ tịch Phan về nhà sớm đi."