Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du
Lời Hứa Đổi Mạng
Đại Mộng Tưởng Gia - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 74 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lời của Hồ Thư Vinh vang vọng trong tòa nhà xưởng trống rỗng.
Những vết nứt trên gạch lát sàn đầy tro cháy đen. Gió bấc rít lên, mang theo những bông tuyết như những mảnh giấy vụn, cuộn xoáy dọc theo khối tường vỡ nát.
Tuyết và tro bay đến chân Tạ Hoài, bị dây giày dựng đứng chặn lại đột ngột.
Chiếc đèn chùm phía trên đầu chập chờn, tựa ngọn nến sắp tàn trước gió, có thể tắt lịm bất cứ lúc nào.
Gương mặt Tạ Hoài bị ngược sáng nên Hạ Hạ không nhìn rõ biểu cảm của anh, cô chỉ thấy anh nắm chặt tay, ngẩng đầu lên.
Trái tim cô như treo trên mũi dao, còn cô thì cheo leo giữa vực thẳm, run lên vì động tác của Tạ Hoài. Cô sợ anh không kiềm chế được cảm xúc sẽ khiến Hồ Thư Vinh tức giận, đẩy cả hai cùng nhau xuống vực, tan xương nát thịt.
Giọng nói của Tạ Hoài vật vã bật ra từ kẽ răng: “Thả cô ấy đi, tôi sẽ trả lại cho ông không thiếu một đồng.”
Hồ Thư Vinh: "'Tôi sẽ trả lại cho ông.' Tao không biết câu nói này đã được nghe từ bao nhiêu kẻ trong những năm qua. Trước đây tao đã từng tin, nhưng sau này tao mới nhận ra rằng người ta có thể dùng miệng để lừa dối người khác, đủ loại thủ đoạn. Nếu bây giờ tao thả nó ra, còn mày sẽ đi gọi cảnh sát.
"Trong tay mày không có tiền chuộc, chỉ dựa vào lời nói hứa hẹn, tao không tin."
Hạ Hạ muốn đứng dậy, lại bị Tôn Phong đánh mạnh vào đầu, đẩy cô ngã xuống đất, quát: "Thành thật đi."
Tạ Hoài đẩy hai người đang chặn mình sang một bên, lao tới chỗ Hạ Hạ, túm lấy cổ áo Tôn Phong, đấm thẳng vào sống mũi hắn.
Sống mũi Tôn Phong gãy rời ngay lập tức, máu mũi tuôn xối xả.
Tạ Hoài lưng tựa vào tường, đôi mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Mày dám đánh cô ấy lần nữa!”
Tôn Phong bịt mũi, máu chảy ra giữa kẽ ngón tay: “Tao không đánh trả bây giờ, mày tốt nhất là lập tức kiếm đủ tiền, nếu không, đừng trách tao giết nó luôn."
Nửa khuôn mặt hắn be bét máu, hắn cười xấu xa: "Sư phụ, sao bây giờ lại thành ra thế này?"
Ngọn lửa giận dữ bùng lên dữ dội trong mắt Tạ Hoài.
Anh vẫn còn lý trí, thậm chí rất tỉnh táo, nhưng chính sự tỉnh táo này lại khiến anh giơ nắm đấm, đập mạnh đầu Tôn Phong vào tường.
Hai người đàn ông bên cạnh Hồ Thư Vinh đứng đó một lúc rồi mới đi ngăn cản Tôn Phong sau khi thấy đầu hắn ta bị đánh đến chảy máu.
Người đàn ông mang găng sắt, nắm lấy vai Tạ Hoài, thẳng tay đấm một quyền vào bụng dưới anh.
"Tạ Hoài, nếu Tôn Phong đã đánh đàn bà của mày, tao có thể cho phép mày trở về." Hồ Thư Vinh lên tiếng, "Nhưng nó chỉ đánh có một lần, mày không giữ đúng phép tắc."
Mặt Tạ Hoài lập tức trắng bệch, người đàn ông dẫm mạnh lên bắp chân anh, ép anh quỳ xuống.
Anh chỉ hơi khụy gối, lấy lại thăng bằng rồi cố gắng đứng thẳng dậy.
Người đàn ông bước đến gần, siết chặt nắm đấm và giáng liên tiếp hàng chục cú đấm vào anh.
Vừa buông ra, Tạ Hoài loạng choạng ngã vật xuống đất, chống lòng bàn tay xuống sàn, ho ra một ngụm máu tươi.
Hạ Hạ: "Tạ Hoài——"
Cô vội vàng chạy đến, đỡ lấy anh bằng vai, hơi thở nóng hổi của Tạ Hoài phả vào vai cô.
Hạ Hạ cúi đầu, nhìn thấy áo trên bụng anh đã nhuốm đỏ máu.
“Để em xem.” Cô muốn xem vết thương dưới quần áo của anh, nhưng Tạ Hoài đã ngăn cô lại.
Tạ Hoài lau máu trên khóe miệng, máu lại trào ra từ khóe miệng khi anh cất lời.
Anh nhìn Hồ Thư Vinh: “Cô ấy nhất định phải đi cùng tôi.”
Hồ Thư Vinh vẫn im lặng.
Tạ Hoài khóe miệng hơi nhếch lên, cười như điên dại, rồi lại nôn ra máu: “Hoặc là cô ấy đi cùng tôi, hoặc là ông giết cả hai chúng tôi.”
Anh nhướn mày: “Tôi không sợ chết, càng không sợ người phụ nữ của mình chết trước mắt.”
“Ông có thể giết hoặc xé xác cô ấy, nhưng tôi sẽ không bao giờ bỏ cô ấy ở đây…”
Người đàn ông bước tới rồi đấm vào mặt anh, cắt ngang lời anh.
Trên mặt Tạ Hoài toàn máu là máu, đầu tiên là bốn vết lằn đỏ tươi sưng vù, rồi vỡ toác, máu rỉ ra, chảy ròng ròng khắp mặt.
Hạ Hạ điên cuồng hét lên: “Đừng đánh nữa——”
Cô bị tên mập kéo ra, Tạ Hoài muốn chống trả, nhưng khóe mắt lại thấy có người dùng cẳng tay móc cổ Hạ Hạ, người đó cau mày, dùng ánh mắt đe dọa nhìn anh.
Anh từ từ thả nắm tay đang siết chặt của mình ra, nghiến răng và không đánh trả nữa.
Đeo găng sắt để đánh người là đau nhất. Một cú đấm có thể làm rách da, thêm vài cú đấm nữa chắc chắn sẽ để lại vài vết chí mạng trên cơ thể.
Người đàn ông dừng lại.
Khóe mắt Hạ Hạ khô cạn khi nhìn Tạ Hoài từ từ đứng dậy từ trên mặt đất, trên mặt đầy máu, muốn chạy đến nhưng không thể.
Hai tay cô bị trói sau lưng, đầu ngón tay hướng xuống, cố móc lấy lưỡi dao giấu trong túi quần.
Một đôi bàn tay nhẹ nhàng từ phía sau nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, sau đó cô nghe thấy giọng Phán Tử trầm đục vang lên: “Không muốn chết thì đừng có mà động đậy.”
Tạ Hoài giơ tay lau máu trên mặt vào ống tay áo, nhưng máu từ vết thương vẫn tuôn ra, lau đến mấy cũng chẳng thấm vào đâu.
Sắc mặt anh rất đáng sợ, đáng sợ hơn cả ác quỷ từ địa ngục chui lên, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến lạ thường.
Anh nhìn chằm chằm Hồ Thư Vinh: “Năm đó ông chỉ hứa suông với tôi, tôi đã tin, hôm nay ông lại không tin tôi.”
Hồ Thư Vinh im lặng nghe anh nói, trong đầu hắn hình dung ra dáng vẻ non nớt của thiếu niên năm năm về trước.
…
Ngày hôm đó cũng như đêm nay, cũng là một đêm tuyết rơi, gió bấc gào thét.
Tạ Hoài một mình xông vào vũ trường, không khí u ám đặc quánh, mấy cô gái lả lơi chỉ mặc nội y ren và áo ngực xuyên thấu.
Khi bị người tra tấn và đưa đến trước mặt hắn, bộ dạng tồi tệ của anh cũng chẳng khá hơn là bao.
Hồ Thư Vinh vẫn còn nhớ đôi mắt điềm tĩnh của chàng trai trẻ, vẫn in sâu trong tâm trí hắn dù bao năm đã trôi qua.
"Tôi sẽ trả lại những gì cha tôi nợ ông. Trút hận thù lên một người phụ nữ thì chẳng được lợi lộc gì cả."
Hồ Thư Vinh rũ mắt xuống: “Tạ Trí Thịnh nợ tao năm triệu.”
Thiếu niên nhíu mày nghiêm nghị: “Tôi sẽ trả lại.”
“Nhưng tao thấy năm triệu..không đủ.”
Tạ Hoài nói: “Chỉ cần ông đừng làm khó mẹ tôi nữa, số tiền này tôi sẽ từ từ trả lại, cho đến chết cũng phải trả hết.”
Hồ Thư Vinh hỏi: “Lỡ như tao gặp chuyện thì sao? Tạ Trí Thịnh đã làm mất mặt tao, tại sao tao phải cho mày thời gian để trả nợ?”
Tạ Hoài bình tĩnh lại: “Vậy tôi chỉ còn lại cái mạng này, ông cứ tới mà lấy.”
Anh dừng lại: “Nhưng tôi sẽ không đứng yên để cho ông lấy. Cho dù tôi có chết, cũng phải có người chết chung.”
…
Nhiều năm sau, Hồ Thư Vinh nhớ lại dáng vẻ lúc đó của Tạ Hoài, điều khiến hắn nhớ nhất không phải là yêu cầu không làm tổn thương Kiều Như, cũng không phải lời hứa trả lại số tiền, mà là vẻ mặt bình tĩnh và thờ ơ, không có nỗi sợ hãi nào ở một đứa nhóc mười sáu tuổi.
Anh đến đây một mình, có vẻ liều lĩnh và thiếu hiểu biết, nhưng rõ ràng anh đã tính đến kết cục tồi tệ nhất.
---Anh không có ý định sống sót bước ra ngoài.
Hồ Thư Vinh lần đầu tiên trong đời thỏa hiệp, không phải vì một đứa nhóc khơi dậy trong lòng hắn sự thương hại, mà vì hắn biết nếu không đồng ý, Tạ Hoài sẽ thật sự liều mạng.
Hồ Thư Vinh chẳng quan tâm đến mạng sống của mình, huống hồ là mạng sống của Tạ Hoài. Tạ Hoài chết, năm triệu tệ bị lãng phí.
Chỉ có Tạ Hoài còn sống, nghĩ đến việc gia đình Tạ Trí Thịnh đang bị tra tấn và sẽ bị tra tấn suốt đời sẽ khiến hắn nảy sinh cảm giác thỏa mãn.
Nhưng vào lúc này——
Hồ Thư Vinh cau mày, sự sống còn của hắn còn đang bấp bênh, chẳng còn tâm trí nghĩ đến chuyện trả thù.
Hắn cần tiền, đó là ưu tiên số một.
"Đã hứa thì tôi sẽ trả lại tiền. Đây là lời hứa danh dự của một người đàn ông."
“Chỉ cần ông phải để cô ấy đi cùng tôi, tôi sẽ không bao giờ gọi cảnh sát.” Tạ Hoài liếc nhìn những bức tường nhà xưởng tối tăm xung quanh, “Nếu ông còn không tin, tôi có thể thề trước linh hồn người cha đã khuất của tôi.”
Hồ Thư Vinh chần chừ một lát: "Thả cô ta đi."
Tên mập nới lỏng trói buộc trên tay Hạ Hạ, nhưng vẫn giữ cánh tay cô lại ngăn cản cô đi về phía Tạ Hoài.
Hồ Thư Vinh bình tĩnh nói: “Tao cũng hứa với mày, trước khi mày quay lại, tao sẽ không làm tổn thương cô ta.”
Tạ Hoài trầm mặc hồi lâu, giọng khản đặc: "Ông còn chưa chịu thả đi?"
Hồ Thư Vinh: “Tao đã biểu hiện thành ý rồi, mà còn tiếp tục đòi hỏi tao, mày thật là ngông cuồng.”
"Mày có thể không sợ chết, nhưng tao không tin mày thật sự cam tâm để nó chết cùng mày."
"Cùng lắm tao không cần tiền nữa, tao có thể đổi mạng hai đứa bây lấy bốn triệu. Đừng có mà thử thách giới hạn của tao."
"Hồi đó ở đây đã từng có nhiều người chết một cách thảm khốc như vậy. Hai mạng của chúng mày hôm nay cũng chẳng đáng là bao."
Vừa dứt lời, người đàn ông bên cạnh đã mở con dao gấp của mình ra, lưỡi dao lạnh lẽo áp vào chiếc cổ trắng nõn của Hạ Hạ.
Tạ Hoài giơ tay lau máu trên mặt vào ống tay áo.
Khuôn mặt anh sưng tấy tím bầm vì đau đớn, lồng ngực phập phồng như những con sóng dữ dội, mỗi hơi thở, khí quản lại phát ra âm thanh khò khè như tiếng kéo của chiếc hộp nhạc cũ.
Hai gã mang găng sắt bình tĩnh nghiêng người về phía Hồ Thư Vinh.
Trong sự im lặng căng thẳng, Hạ Hạ khẽ cất lời.
Cô nhẹ giọng nói: “Tạ Hoài, anh đi trước đi.”
Tạ Hoài nhìn cô, trong mắt có những cảm xúc sâu thẳm và phức tạp mà cô không thể nào thấu hiểu.
Cô nghiêng đầu nhìn người đàn ông cầm dao với đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng: "Thả tôi ra."
Người đàn ông nhận được ám hiệu từ Hồ Thư Vinh thì cất con dao đi.
Hạ Hạ chạy đến bên cạnh Tạ Hoài, ôm lấy mặt anh, kiểm tra vết thương.
Thân thể Tạ Hoài rất lạnh, bên ngoài phủ đầy những bông tuyết trắng xóa, phần lớn đã tan thành giọt nước, phần còn lại đọng trên lớp lông cổ áo cashmere, chưa kịp tan chảy.
Đôi mắt của anh đỏ ngầu, lòng trắng mắt bị những tia máu đỏ ngầu bao phủ.
Hạ Hạ ôm lấy anh, cô có thể cảm nhận rõ rệt sự run rẩy trong cơ thể anh qua hai bàn tay đang đan chặt.
"Anh Hoài, em không sao đâu."
Cô nhẹ nhàng vuốt tóc anh, trái tim cô thắt lại từng cơn khi nhìn thấy anh be bét máu tươi.
"Anh nhanh chóng đi bệnh viện băng bó, sau đó hẳn nghĩ cách kiếm tiền, em sẽ tự bảo vệ mình."
Cô ôm anh, Tạ Hoài vẫn bất động, được ôm chặt như một đứa trẻ.
"Em sẽ đợi anh quay lại."
Cô hạ giọng và thì thầm vào tai anh một điều gì đó.
Cô muốn buông ra nhưng Tạ Hoài lại ôm chặt lại.
Hạ Hạ mỉm cười: “Đừng làm chuyện dại dột, em vẫn muốn đi cùng anh thật lâu.”
Vào lúc đó, cô nhìn thấy Tạ Hoài ngước mắt lên, ánh mắt anh hoàn toàn khác với thường ngày.
——Cô có thể thấy những cảm xúc tinh tế trong mắt anh, đó là nỗi tuyệt vọng đến cùng cực.
…
Đầu Hạ Hạ bị một túi vải bố che lại, cô lại bị đẩy vào trong xe.
Sau vài vòng ngoặt, chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà hoang tàn đổ nát ở ngoại ô. Khi Hạ Hạ gỡ bao tải ra khỏi đầu, trước mặt cô chỉ còn lại Phán Tử, Nhị Điêu và Tôn Phong.
Hồ Thư Vinh và những người thân tín của hắn ta không có ở đây, những người còn lại không biết đang ở đâu.
Hạ Hạ mặc chiếc áo khoác Tạ Hoài để lại cho cô, đáng thương ngồi co ro trong góc, uể oải ôm đầu gối.
Ba người mang máy sưởi điện tới, đặt nhiệt độ ở mức tối đa để quây quần đánh bài.
Tâm trí Nhị Điêu không còn đặt vào ván bài, gã liếc nhìn Hạ Hạ đang buồn ngủ gà gật, cô bé mở đôi mắt mơ màng nhìn gã, như thể cảm nhận được điều gì đó.
Chỉ một cái nhìn thoáng qua như vậy, tâm trí Nhị Điêu đã bắt đầu hoạt động trở lại.
Gã đập bài xuống, đi đến chỗ Hạ Hạ, dùng ngón tay dính đầy chất nhờn hay thứ bẩn thỉu gì đó chạm vào má cô.
Hạ Hạ né tránh, gã cười khẩy nói: “Trên mặt cô có vết bẩn, nhìn này.”
Trên ngón tay gã là vết máu của Tạ Hoài dính trên mặt cô, giờ đã khô lại thành vảy, bám chặt vào má Hạ Hạ.
Cô gái không hề tỏ ra cảm xúc trước lời giải thích của gã, chỉ nhìn gã chằm chằm với vẻ cảnh giác và ghê tởm.
Nhị Điêu mím đôi môi khô nứt, quay lại nhìn Tôn Phong: “Tao nói này, tụi bây không thật sự nghĩ đại ca sẽ nghiêm túc về chuyện không động vào con bé này, hả? Đại ca từng nói dối Tạ Hoài, dụ dỗ nó vay tiền, tụi mình ở với đại ca lâu như vậy, chỉ vì chuyện nhỏ nhặt như vậy mà làm khó tụi mình sao."
“Đã vậy thì..” Nhị Điêu không thể thay đổi dã tính của mình, gã liếc nhìn thân hình mảnh mai dưới áo phông của cô, “Tụi mình chỉ cần nhẹ nhàng, không để lại bất kỳ dấu vết nào trên người nó. Sau này, làm sao mà ai biết được? Tụi mày có tin tao không?"
Cổ Hạ Hạ thon dài, gần cằm có một vết đỏ nhạt, đó là dấu vết khi Tạ Hoài đùa giỡn với cô mấy giờ trước.
Nhị Điêu nhìn thấy, ánh mắt không khỏi nóng rực: "Mẹ kiếp, mấy con nhỏ này chắc chơi thích lắm."
Tôn Phong cười lạnh: “Tạ Hoài đã thảm hại đến mức này, mày còn đang vội vàng ‘xử lý’ thay cho nó. Người phụ nữ mà Tạ Hoài yêu thích đã bỏ rơi nó mà đi theo tao. Người phụ nữ hiện tại của nó vẫn phải làm * với tao trước. Chết tiệt, bây giờ nó còn không bằng một con chó nữa.”
Hạ Hạ đã thức suốt đêm, vừa lạnh vừa mệt, nghe những lời hắn nói, cô nheo mắt lại.
Tôn Phong không hài lòng với ánh mắt của cô, đá cô một cú: "Mày đang nhìn ai vậy?"
Hạ Hạ rên rỉ một tiếng, nghẹn trong cổ họng, lại rên rỉ một tiếng: "Tôi không..."
Cô khóc đến nước mũi, nước mắt giàn giụa khắp mặt, trông như sợ chết khiếp, vừa đáng thương vừa vô tội.
Nhị Điêu chửi rủa. Gã là kẻ háo sắc từ lâu, đôi mắt đỏ ngầu với những suy nghĩ dơ bẩn.
Gã kéo Hạ Hạ đến chiếc chiếu đầy bụi trong góc, gã quỳ xuống trước mặt cô, cởi khóa quần cô ra.
Hạ Hạ cắn chặt môi nói: "Tạ Hoài sẽ không đưa tiền."
Hạ Hạ nước mắt chảy dài, khuôn mặt trắng bệch đỏ bừng vì sợ hãi: “Nếu anh dám làm bậy, Tạ Hoài sẽ không bao giờ đưa tiền cho anh đâu.”
"Có lẽ Hồ Thư Vinh sẽ tin anh nói anh không chạm vào tôi, nhưng Tạ Hoài nhất định sẽ tin lời tôi nói." Hạ Hạ nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, "Anh dám chạm vào tôi, anh ấy sẽ đánh chết các người đấy. Chết tiệt, Tạ Hoài không nhìn thấy tôi, cũng sẽ không đưa cho mấy người một xu nào đâu.”
"Anh cho rằng Hồ Thư Vinh không lấy được tiền sẽ làm gì anh?"
Nhị Điêu sửng sốt, khuôn mặt hồng hào vì hưng phấn lập tức nguội lạnh, đầu óc đang bị dục vọng lấn át cũng tỉnh táo lại phần nào.
Gã nghiến răng nghiến lợi, dù không dám thực sự chạm vào cô, nhưng vẫn không kìm được sự bực bội và tức giận trong lòng. Gã nhấc chân đá mạnh vào bụng Hạ Hạ.
Hạ Hạ cuộn tròn cơ thể, cố gắng hết sức bảo vệ những bộ phận yếu điểm, Nhị Điêu đá cô không thương tiếc, còn nhặt cây gậy dưới đất định đánh cô.
Phán Tử ngồi bên đống lửa nói: "Sắp lấy được tiền rồi, mày làm con tin bị thương, lỡ ông chủ hỏi thì sao?"
Nhị Điêu ném cây gậy đi rồi đi vòng quanh phòng chửi bới.
Hạ Hạ ngẩng đầu, mặt mũi lấm lem bụi đất.
Cô nức nở và hắt hơi, nước mắt cô làm tan những vệt máu khô, tạo thành những dòng máu chảy dài trên mặt.
"Chết tiệt." Nhị Điêu bực bội nói, "Tao cần gái, tao cần ngay bây giờ!"
Gã cầm ví và chìa khóa xe định đi ra ngoài thì bị Tôn Phong chặn lại: “Mày điên à? Bên ngoài đâu đâu cũng có cảnh sát, mày không sợ chúng tìm thấy mày sao? Nếu mày chết thì đừng có mà liên lụy bọn tao, đồ ngu ngốc!"
Nhị Điêu hất tay: "Mày mới ngu. Tụi tao lúc đó đã phải trải qua những gì để trốn cảnh sát chứ? Mày bỏ học cấp ba rồi theo ông chủ thì được cái gì? Không chỉ đi đòi nợ mà còn bị người ta coi như trò hề. Còn tao thì sao? Chưa kể đồ ăn ngon, mấy năm nay tao thậm chí còn chưa được uống một ngụm canh tử tế nào!"
“Lần duy nhất…” Nhị Điêu lạnh lùng nói, rồi hung tợn trừng mắt nhìn Hạ Hạ, "Tao còn bị tên nhóc Tạ Hoài kia đâm vào bệnh viện, nỗi hận này làm sao mà nuốt trôi được?”
“Người chúng muốn bắt chính là ông chủ, bọn họ đều là những kẻ làm ra tất cả những chuyện bẩn thỉu, tao thì chẳng làm gì cả, tao không sợ!"
Phán Tử cảm thấy trong phòng có chút lạnh, liền tăng nhiệt độ của lò sưởi điện: “Mày đã nằm trong danh sách đen của bọn họ rồi, dù mày chỉ là hạng tôm tép, có muốn cũng không thể trốn thoát đâu.”
“Mẹ kiếp.” Nhị Điêu không kiềm chế được cảm xúc của mình, gã ta ôm đầu ngồi xổm xuống đất, mếu máo "Nếu tao làm sai điều gì đó, sẽ bị cảnh sát truy đuổi khắp nơi. Tao thậm chí còn không được tìm một đứa con gái khốn kiếp nào. Chẳng phải tao chỉ đánh vài đứa khốn kiếp thôi sao? Những việc bẩn thỉu đó đều do ông chủ bảo làm."
Gã ta chửi rủa vài tiếng, rồi đóng sầm cửa bước ra ngoài.
Phán Tử cau mày, nói với Tôn Phong: “Tới xem xem.”
Trong phòng nhất thời yên tĩnh, chỉ còn tiếng Phán Tử bên đống lửa sưởi ấm cùng tiếng Hạ Hạ nức nở.
Cô nức nở trong đống bụi đất, nhỏ giọng nói: “Anh, anh có thể cho tôi một mảnh giấy được không?”
Người đàn ông béo đứng dậy xé một mảnh giấy, cúi đầu đưa cho cô, khiến chiếc vòng cổ của hắn rơi ra.
Đó là một sợi dây chuyền vàng có gắn một khung hình trái tim. Trong khung là một bức ảnh nhỏ của một em bé có làn da trắng trẻo, rất xinh xắn.
“Con gái tôi.” Phán Tử nói: “Con bé mới được hai tháng tuổi, khi nó chào đời tôi đã không thể về nhà. Vợ tôi đã chụp ảnh và gửi cho tôi.”
“Cảnh sát quyết tâm truy nã ông chủ, một số thành viên trong gia đình chúng tôi cũng đang bị theo dõi. Vợ tôi không dám gửi tin nhắn đó cho tôi qua điện thoại di động, nên cô ấy đã chạy đến một quán cà phê Internet bên ngoài khu dân cư, trước khi bị bắt…"
Hạ Hạ lau đi những giọt nước mắt sinh lý, khẽ nói: “Con bé rất đáng yêu.”
Cô mệt đến mức cuộn tròn trong góc, ôm bụng ngủ thiếp đi.
Cô nghe thấy tiếng gió bấc đập vào cửa sổ trong màn đêm tĩnh mịch, khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, Tôn Phong và Nhị Điêu trở về chỗ ngủ, hai người thay phiên nhau canh đêm bên đống lửa. Sáng sớm, Phán Tử tỉnh dậy, tắt bếp điện, lấy chai nước khoáng, vào một góc súc miệng.
Hạ Hạ suốt đêm không dám ngủ sâu, mỗi khi muốn ngủ, cô đều lén dùng ngón tay véo mình để tỉnh giấc.
Phán Tử mở cửa đi ra ngoài, nửa giờ sau quay lại với một túi bánh mì và xúc xích.
Hắn đưa cho Hạ Hạ một gói bánh mì nướng: “Đêm giao thừa, bên ngoài chẳng có gì bán, ăn tạm cái này vậy.”
Hạ Hạ khẽ cảm ơn, nhai mấy ngụm bánh mì khô lạnh, rồi đột nhiên che miệng nôn khan.
Khóe mắt cô đỏ hoe vì nôn ọe, Phán Tử nhìn hạn sử dụng vẫn còn ba ngày.
Hạ Hạ lau đi những giọt nước mắt sinh lý, khẽ nói: “Tôi đang mang thai hai tháng.”
“Của Tạ Hoài sao?” Phán Tử hỏi.
Hạ Hạ không có cảm giác thèm ăn, đặt bánh mì sang một bên, yếu ớt gật đầu.
…
Sáng sớm.
Kiều Ba (乔波) mở cửa, suýt nữa dẫm phải người đang ngồi co ro ngoài cửa.
Tạ Hoài mình đầy máu khô, lặng lẽ dựa vào bức tường trắng, vì đã nhường áo khoác cho Hạ Hạ nên anh chỉ còn mặc độc chiếc áo len mỏng.
Cả đêm anh không ngủ, khi ngẩng đầu nhìn Kiều Ba, ánh mắt anh tràn ngập sự mệt mỏi.
Kiều Ba mặc chiếc áo khoác màu nâu mới mua cho dịp Tết, quấn khăn đỏ quanh cổ, cả nhà tươi cười rạng rỡ chuẩn bị lái xe về quê đón Tết.
“Chú.” Giọng Tạ Hoài khản đặc đến nỗi chính anh cũng không nhận ra.
Kiều Ba vội vàng kéo anh vào phòng: "Cháu bị làm sao vậy? Vào ngồi đi đã."
“Cháu không ngồi.” Tạ Hoài nói: “Cháu đến đây để vay tiền.”
Người phụ nữ phía sau Kiều Ba nghe vậy, sắc mặt lập tức nghiêm nghị: “Tôi từng nghe nói có người trả tiền trước Tết, nhưng chưa từng nghe nói có người vay tiền trước Tết bao giờ. Gia đình tôi bao năm nay đã làm đủ mọi thứ cho anh rồi, Tạ Hoài. Đến lúc cùng quẫn anh mới nhớ đến chúng tôi sao?"
Kiều Ba cau mày: “Cháu muốn vay bao nhiêu?”
Tạ Hoài hỏi: “Chú có bao nhiêu?”
Cuộc trò chuyện đột ngột chững lại.
Tạ Hoài nhẹ giọng nói: “Tối qua Hồ Thư Vinh đến nhà mẹ, Hạ Hạ bị hắn bắt đi để bảo vệ mẹ cháu, cháu cần bốn triệu.”
"Bốn triệu ư?" Người phụ nữ kêu lên: "Anh cứ đi mà lấy. Cả đời tôi cũng không kiếm nổi bốn triệu. Anh có nghĩ tới chú anh đang bị anh lợi dụng không?"
Tạ Hoài mím môi, gọi điện cho bạn bè quen biết cả đêm, số tiền vay được chỉ có mấy trăm nghìn, còn kém xa con số bốn triệu.
"Tiểu Hoài." Kiều Ba nói: "Chuyện này cháu nên đi báo cảnh sát. Cảnh sát hiện đang truy lùng Hồ Thư Vinh, bọn họ nhất định có thể giúp cháu giải cứu Hạ Hạ."
“Người của Hồ Thư Vinh đang theo dõi cháu. Họ vẫn còn ở tầng dưới trước khi cháu bước vào đây.” Tạ Hoài nói, “Ông ta nhởn nhơ nhiều năm như vậy, ngay cả chuyện này cũng đã tính toán kỹ lưỡng, nếu cháu gọi cảnh sát mà chúng phát hiện, chúng sẽ làm bất cứ chuyện gì."
"Chuyện này không phải như trên phim. Cháu không thể mạo hiểm sự an toàn của Hạ Hạ."
"Cảnh sát muốn Hồ Thư Vinh. Hôm nay lại là Tết Nguyên Đán. Có báo họ cũng sẽ không lập tức cử cảnh sát đến, thậm chí nếu có đến, họ cũng chưa chắc có thể đảm bảo an toàn 100% cho Hạ Hạ. Cháu không quan tâm Hồ Thư Vinh có vào tù hay không, cháu chỉ muốn Hạ Hạ được an toàn."
"Cháu có thể giải quyết chuyện này chỉ bằng cách đưa tiền cho hắn sao?" Kiều Ba tức giận "Nếu hắn lấy tiền mà không chịu thả cô gái đó đi thì sao? Thế thì cháu chẳng phải mất cả mạng lẫn tiền à?"
“Chú.” Tạ Hoài bình tĩnh nói: “Cháu tới chỗ chú vay tiền, không phải để nghe chú giảng giải đâu.”
"Hồ Thư Vinh chỉ cho cháu hai mươi bốn giờ, bây giờ đã gần hết một nửa thời gian rồi. Nếu chú không muốn giúp cháu việc này, cứ nói thẳng, cháu sẽ rời đi ngay lập tức."
Kiều Ba không nói gì, người phụ nữ lại dùng giọng sắc bén nói: "Mượn tiền? Mượn tiền kiểu gì? Bỏ tiền vào cái lỗ không đáy của nhà anh, ai mà chịu nổi việc anh cứ mượn như thế hả?"
“Khi cha anh còn sống, chúng tôi cũng không được lợi lộc bao nhiêu. Sau khi cha anh mất, tất cả chủ nợ đều đến tìm đến nhà chúng tôi. Bà nội anh thương mẹ anh nên đã bán nhà để trả nợ. Đúng vậy, mẹ anh thật đáng thương phải không? Chú của anh đã cho mẹ anh tiếp quản ngôi nhà cũ của chúng tôi, tiền thuê nhà chỉ có bốn trăm nhân dân tệ một tháng, anh còn muốn gì nữa?
“Cũng đừng trách chú anh tàn nhẫn. Em trai và em gái họ của anh sắp vào đại học rồi, riêng tiền học phí một năm đã mấy chục nghìn rồi, sau này em trai của anh còn phải trả góp để mua máy tính. Giá nhà lại tăng theo từng năm. Lỡ sau này nó kết hôn không đủ tiền mua nhà, anh có tìm vợ cho nó được không?"
Người phụ nữ lạnh lùng nói: “Hôm nay người bị bắt cóc là mẹ của anh, chú của anh là em trai cũng đã giúp hết sức rồi, nhưng ai quen biết bạn gái của anh? Nếu bây giờ chúng tôi cho anh mượn tiền, làm sao chúng tôi biết được sau này anh và con bé đó sẽ ra sao? Anh có chia tay nó không? Nếu hai người không thể ở bên nhau, số tiền đó chẳng phải sẽ trôi sông đổ biển sao?"
“Nếu anh hỏi tôi, vậy thì khỏi đưa tiền để chuộc người, cứ để con bé đó chết đi. Nếu anh đã phá sản rồi, còn yêu đương làm gì?”
Lời nói của người phụ nữ tuy phũ phàng nhưng lời nào cũng có lý lẽ riêng.
Tạ Hoài không nói gì, trên người mùi máu tanh nồng nặc, anh cũng không dám ngồi xuống, sợ sẽ dính bẩn lên ghế sô pha.
Các em họ của anh đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhai táo và xem TV một cách chán nản, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh.
Anh vẫn còn nhớ, trước khi Tạ Trí Thịnh bị tai nạn, dù đi chơi bên ngoài nhưng khi về nhà anh luôn nhớ mang theo một món quà cho các em mình, dù đó là máy chơi game PSP đời mới hay chiếc vòng tay Pandora mà các cô bé yêu thích. Hai đứa trẻ lúc đó còn nhỏ, ngày nào cũng chạy theo anh, gọi anh là anh họ.
Tạ Hoài không nhớ đã bao lâu rồi anh chưa nghe lại những tiếng gọi ấy.
Hai đứa trẻ nhìn anh lạnh lùng và xa cách như thể người xa lạ.
"Chú." Tạ Hoài trong đời chưa bao giờ cảm thấy xấu hổ đến thế, "Cho dù mấy năm nay khó khăn đến mấy, cháu cũng chưa bao giờ mượn chú một đồng nào. Hồi đó, lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng chú bỏ ra số vốn để mở cửa hàng, chính cha cháu là người đã cho chú mượn giấy phép kinh doanh, và cũng chính cha cháu đã giới thiệu một số mối quan hệ…"
“Đừng làm ra vẻ như tất cả những gì chú anh có đều là do cha anh cho.” Người phụ nữ ngắt lời anh như thể bị giẫm phải đuôi và nói: “Đúng là cha anh đã cho chúng tôi vay tiền, nhưng vậy thì đã sao? Anh ta nói không cần trả lại tiền, công việc kinh doanh hiện tại của gia đình chúng tôi là do chú của anh làm ra, chẳng liên quan gì đến anh, đúng không?"
Tạ Hoài bình tĩnh nói: “Cháu không phải cướp, là mượn!”
"Cháu đang liên lạc với bạn bè để bán nông trang của mình ở Nam Thành. Chỉ cần lấy được tiền, cháu sẽ trả lại cho chú càng sớm càng tốt."
Kiều Ba trầm mặc hồi lâu, rồi mới chậm rãi nói: "Tiền thì có thể mượn, nhưng lần này mượn, lần sau lại tiếp tục như thế này sao?"
"Cho dù Kiều Như là chị ruột của chú, chú cũng không thể bị chị ấy kéo xuống cả đời được."
Tạ Hoài không nói gì, Kiều Ba lại nói: “Hôm nay chú cho cháu mượn tiền, từ nay trở đi, dù nhà mẹ cháu có chuyện gì cũng không liên quan đến chú nữa.”
Người phụ nữ: "Anh bị bệnh à? Anh…"
Tạ Hoài hai mắt khô khốc, cổ họng cũng khô khốc, khàn giọng nói không rõ lời: “Cảm ơn chú…”
"Chú chỉ có thể cho cháu mượn một triệu, chú còn phải để lại một ít tiền cho kế hoạch tương lai của em trai và em gái cháu." Kiều Ba đưa cho anh một tờ giấy, "Nếu cháu thực sự nghĩ đến, chỉ cần ghi giấy nợ và tính toán theo lãi suất của ngân hàng, tiền gốc và tiền lãi sẽ được trả lại cùng nhau sau mười năm…"
…
Tạ Hoài bước ra khỏi đám đông, tuyết rơi suốt đêm nay cuối cùng cũng đã tạnh.
Hầu như không có ô tô trên đường vào đêm giao thừa, thế giới phủ đầy màu bạc, trống trải và tĩnh mịch.
Mặt trời xuyên qua những đám mây, chiếu ánh sáng vàng rực rỡ xuống lớp tuyết trắng.
Ánh sáng từ tuyết phản chiếu trở lại, khiến thế giới trở nên lộng lẫy một cách siêu thực .
Bóng dáng hai người đàn ông lướt qua góc phố phía xa, chiếc điện thoại trong lòng bàn tay Tạ Hoài nóng rực.
Tạ Hoài tháo vỏ điện thoại ra và tìm thấy một miếng sắt tròn nhỏ được gắn vào một bộ phận nào đó.
Anh đứng giữa trời tuyết, lời thì thầm của Hạ Hạ hôm qua vang lên không thể kiểm soát được bên tai anh:
“Anh Hoài, anh đừng nghe lời ông ta, anh nhất định phải gọi cảnh sát. Anh nhất định phải làm như vậy.”