Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Lần Đầu Gặp Gỡ
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giang Yến nhìn cô như muốn nói điều gì đó.
Nhưng sau vài giây im lặng, cuối cùng anh cũng đồng ý thuận theo ý muốn của cô.
Hai người tạm biệt nhau, Giang Yến đóng cửa kính xe lại, lái xe rời đi.
Thư Uyển bước vào tòa nhà dưới những ánh mắt tò mò của mọi người, vừa đi được vài bước thì nghe thấy tiếng Hạ Mãn Nguyện gọi với theo từ phía sau.
“Uyển Uyển! Uyển Uyểnnnnn…”
Cô dừng bước quay đầu lại, Hạ Mãn Nguyện mặc quần yếm, chạy đến bên cô như một chú thỏ nhỏ: “Cậu đang mặc áo vest của ai vậy?”
Thư Uyển: “Của Giang Yến.”
“Vãi!?” Hạ Mãn Nguyện cứ ngỡ mình nghe nhầm, “Giang Yến, anh chàng khoa Tài chính ấy hả?”
Thư Uyển nhẹ nhàng ừ một tiếng.
“Vậy người vừa xuống từ xe của anh ấy là cậu hả?” Hạ Mãn Nguyện trợn tròn mắt kinh ngạc: “Chuyện gì vậy trời! Chẳng lẽ đối tượng giao lưu hữu nghị hôm nay của cậu là Giang Yến ư!? Thời buổi bây giờ mấy người giàu có này cũng cần giao lưu hữu nghị nữa á?”
“Không phải.” Thư Uyển giải thích, “Mình đang trên đường về thì tình cờ gặp anh ấy.”
Hạ Mãn Nguyện chớp mắt: “Tình cờ ư?”
Thư Uyển vừa đi lên lầu vừa giải thích ngắn gọn cho Hạ Mãn Nguyện chuyện đã xảy ra khi cô ra khỏi nhà hàng.
Hạ Mãn Nguyện sực tỉnh: “Chẳng trách, tớ còn đang thắc mắc sao cái váy cậu đang mặc bây giờ lại khác với cái váy sáng nay tớ thấy.”
Cô nàng im lặng một hồi rồi hỏi tiếp: “Nhưng mà Uyển Uyển ơi, cậu có quen với đàn anh Giang Yến hả? Sao mình chưa bao giờ nghe cậu nhắc tới hết.”
Thư Uyển thản nhiên trả lời: “Bọn mình chỉ biết mặt thôi chứ không thể coi là quen thân.”
“Không quen? Không quen mà cho cậu mượn áo, còn đưa cậu về tận ký túc xá á?” Hạ Mãn Nguyện bĩu môi, khoác vai bạn, ra vẻ hôm nay cô phải giải thích cho ra nhẽ: “Mau nói thật cho mình biết nhanh! Rốt cuộc mối quan hệ giữa hai người là gì?”
Thư Uyển đành bất lực quay đầu cười với Mãn Nguyện: “Thật mà, thật sự không quen biết.”
Thư Uyển không hề nói dối, số lần cô và Giang Yến gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay, vả lại những lần đó cũng không tiếp xúc nhiều. Cùng lắm cũng chỉ là mối quan hệ xã giao bình thường mà thôi.
Hạ Mãn Nguyện vẫn tò mò: “Vậy hai người biết nhau như thế nào?”
Biết nhau thế nào ư?
Đi đến tầng 3 của khu ký túc xá, Thư Uyển rẽ phải đi đến cuối hành lang, tâm trí cô dần trôi về bốn năm trước.
*
Kỳ nghỉ hè năm học lớp mười một.
Khi đó Thư Uyển vẫn đang sống ở trấn Nam Khê, bố mẹ cô mở một cửa tiệm bán đồ ăn sáng trong thị trấn.
Quán không lớn lắm, là một căn nhà hai tầng kiểu cổ, với mái ngói xanh đặc trưng của vùng Giang Nam.
Bởi vì đây là khu du lịch nên vào kỳ nghỉ hè sẽ có rất nhiều khách du lịch đến tham quan, vì vậy vào những thời điểm bận rộn như thế Thư Uyển thường sẽ ra tiệm phụ giúp bố mẹ.
Hôm đó là một buổi sáng rất bình thường.
Thư Uyển đang ngồi làm bài tập toán trong cửa tiệm, vừa làm xong hai bài tập thì nghe thấy ngoài cửa có giọng một người phụ nữ mang đậm chất miền Nam gọi to vào trong tiệm: “Hạ Thu Nhã? Chị có phải là Hạ Thu Nhã không?”
Hạ Thu Nhã chính là mẹ của Thư Uyển.
Người con gái vô thức ngẩng đầu nhìn ra ngoài thì thấy một người phụ nữ trung niên mặc một bộ sườn xám màu xanh nước biển đứng trước cửa tiệm, mái tóc hơi xoăn của bà ánh lên màu nâu nhạt dưới nắng, trông hệt như nữ diễn viên trong phim Hồng Kông thập niên 90.
Có lẽ vì khí chất của người phụ nữ đó quá tao nhã quý phái nên Thư Uyển không để ý đến chàng trai đứng cạnh bà.
Mãi cho đến khi Hạ Thu Nhã hỏi “Đây là con trai của cậu sao?” thì Thư Uyển mới đưa mắt nhìn sang bên cạnh.
Trong trí nhớ của cô thì đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy Giang Yến.
Khác với bây giờ, Giang Yến lúc đó không trầm tĩnh như ngọn núi xa xăm mà lại giống như ngọn cỏ non tươi mát của mùa xuân, toát lên vẻ phấn chấn, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.
Tuy nhiên lúc đó Thư Uyển chỉ liếc nhìn anh một cái rồi lại dời sự chú ý, tiếp tục làm bài tập, một lúc sau Hạ Thu Nhã gọi cô đến chào hỏi hai người họ.
Thư Uyển chào dì Chu Đường Như, khi nhìn sang Giang Yến, cô khựng lại một chút. Hạ Thu Nhã đặt tay lên lưng Thư Uyển, khẽ bảo cô: “Con trai dì Chu lớn hơn con hai tuổi, con gọi anh ấy là anh đi.”
Thư Uyển nhìn anh rồi lên tiếng chào, Giang Yến nhẹ nhàng gật đầu, chào lại cô.
Sau đó Chu Đường Như và Giang Yến ăn sáng tại quán.
Thư Uyển đang ngồi trong góc làm bài tập ôn thi Olympic Toán, im lặng nghe hai người trò chuyện.
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, lúc Thư Uyển đang ngơ ngác nhìn chằm chằm vào một bài toán thì chợt nghe thấy giọng Giang Yến đột nhiên vang lên trên đầu cô: “Em không giải được đề này à?”
Thư Uyển ngước mắt nhìn anh, vô thức ừ một tiếng, cô không ngờ anh sẽ ngồi xuống bên cạnh mình rồi đưa tay về phía cô: “Nếu em không phiền, có thể cho anh xem qua một chút được không?”
Sáng hôm đó Giang Yến giảng cho cô ba bài toán rồi mới về, ngày hôm sau Thư Uyển phải tham gia trại hè bồi dưỡng Olympic Toán của trường nên suốt kỳ nghỉ hè đó cô cũng không gặp lại hai mẹ con dì Chu lần nào nữa.
Cô tình cờ nghe Hạ Thu Nhã nói rằng Chu Đường Như là bạn thời đại học của bà, khi còn là sinh viên hai người có mối quan hệ rất tốt, thậm chí khi tốt nghiệp còn cùng nhau tổ chức triển lãm nghệ thuật nữa.
Tuy nhiên sau khi tốt nghiệp đại học Hạ Thu Nhã theo Thư Lương về trấn Nam Khê, còn Chu Đường Như chọn đi du học để tiếp tục theo đuổi nghệ thuật nên hai người cũng vì thế mà mất liên lạc.
Lần này Chu Đường Như đến trấn Nam Khê là để nghỉ dưỡng.
Hai mẹ con họ ở lại trấn Nam Khê khoảng một tháng hay hai tháng gì đó nhỉ?
Thư Uyển không nhớ rõ, cô chỉ nhớ rằng lần cuối cùng cô gặp lại anh vào kỳ nghỉ hè năm đó là khi anh rời trấn Nam Khê.
Ngày hôm đó anh mang một đống quà lớn nhỏ đến đặt trước cửa tiệm ăn sáng của gia đình Thư Uyển, nói rằng đây là quà chia tay mà dì Chu Đường Như gửi.
Hạ Thu Nhã không muốn nhận, liên tục từ chối, bảo anh mang về.
Hai người đẩy qua đẩy lại một lúc lâu, sau đó Thư Lương đứng một bên đang hút thuốc, không nhịn được nữa, vứt tàn thuốc đi, chạy tới nhận lấy đồ từ tay anh, cười hì hì nói: “Chàng trai, mấy thứ này của cháu chẳng rẻ chút nào đâu! Cảm ơn cháu nhé!”
Giang Yến nhẹ nhàng nói chú đừng khách sáo, rồi quay lưng đi.
Giang Yến vừa khuất bóng, Thư Lương liền thôi cười, vứt đồ trên tay xuống, dùng tiếng địa phương chửi bới: “Cứ như có mỗi nhà mấy người có tiền vậy! Ai mà chưa từng ăn qua mấy thứ đồ này!”
Nghe Thư Lương nói vậy thì Hạ Thu Nhã bình tĩnh nhặt đồ dưới đất lên, ôn hòa đáp lại ông ấy: “Đường Như là người tốt bụng, cô ấy không có ý coi thường chúng ta đâu, anh đừng nghĩ nhiều!”
Thư Lương vẫn còn đứng đó lầm bầm chửi bới, nói gì mà có tiền thì có gì hơn người đâu, ông đây cũng có tiền.
Thư Uyển thấy phiền, liền đeo tai nghe vào, bật nhạc lớn nhất rồi tiếp tục làm bài tập.
Quyển nháp của cô vẫn còn nét chữ Giang Yến khi anh giảng bài cho cô vào ngày hôm đó.
Thư Uyển nhìn hàng chữ sắc sảo, mạnh mẽ ấy, rồi bình tĩnh lật sang trang mới.