Bữa Cơm Lạnh Lẽo Và Ánh Lửa Bất Ngờ

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Bữa Cơm Lạnh Lẽo Và Ánh Lửa Bất Ngờ

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Năm đó, khi Hạ Thu Nhã mang thai lần thứ hai, tình hình lúc chuyển dạ không mấy khả quan, gia đình cô đã phải chuyển từ Nam Khê đến bệnh viện ở Gia Nam.
Sau đó, Hạ Thu Nhã không may qua đời vì thuyên tắc nước ối*. Thư Uyển từng sống ở đây khoảng một năm cùng với Thư Lương, vậy mà giờ nhìn lại, nơi này lại trở nên xa lạ đến lạ thường.
*羊水栓塞去世/ chết vì thuyên tắc nước ối: thuật ngữ chuyên ngành, thường xảy ra trong lúc chuyển dạ.
Nơi này xa lạ đến mức Thư Uyển không thể tìm được ngôi nhà mới, đành phải mở định vị lên để dò đường.
Thực ra, cô chưa bao giờ muốn quay lại nơi này.
Thế nhưng, dù cô có không muốn đối mặt đến mấy, ngày mười bảy tháng mười hai sắp tới là ngày giỗ của Hạ Thu Nhã, nếu cô không về, sẽ chẳng có ai đến viếng mộ bà.
Đi trong con hẻm nhỏ được khoảng mười phút, cuối cùng Thư Uyển cũng gặp được Thẩm Chân, vợ mới của Thư Lương.
Đây là lần thứ hai Thư Uyển gặp bà ta.
Thẩm Chân có dáng người đẫy đà, khuôn mặt hiền lành, mái tóc đen được búi gọn phía sau bằng chiếc kẹp nạm kim cương kém chất lượng, trông bà rất giống những dì hàng xóm hồi nhỏ thường xuyên phát đồ ăn vặt ở nhà bên.
Bà ấy không phải là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng tính cách rất hiền lành và đối xử với Thư Uyển khá tốt.
Thẩm Chân mở cửa, vừa thấy Thư Uyển đã vội vàng cúi người, vừa mở tủ giày lấy đôi dép đi trong nhà ra, vừa nói với cô: “Tiểu Uyển về rồi đấy à? Con đi đôi dép này đi, dì mới mua, sạch sẽ lắm, chưa ai đi đâu.”
Thư Uyển lễ phép đáp lời, gọi dì Thẩm rồi xỏ dép bước vào nhà.
Ngôi nhà không lớn, hương thơm của cơm tỏa ra khắp nơi, tạo cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ.
Thư Lương đang đứng ở ban công sửa soạn giường cho em bé. Thấy Thư Uyển bước vào, ông ta chỉ liếc mắt một cái, thờ ơ nói: “Về rồi à?”
Thư Uyển khẽ 'vâng' một tiếng, ngẩng đầu lên thì phát hiện rất nhiều quần áo em bé đang treo ở ban công, trong góc phòng khách cũng chất đầy đồ chơi đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Có thể thấy Thư Lương rất mong chờ sự xuất hiện của đứa trẻ này.
Thư Uyển liếc nhìn cái bụng hơi nhô lên của Thẩm Chân, chợt tự hỏi không biết năm đó khi cô ra đời, liệu Thư Lương có mong chờ cô như bây giờ không?
Thẩm Chân nói: “Tiểu Uyển đừng đứng đó nữa, mau đi rửa tay rồi ăn cơm thôi con.”
Thư Uyển hoàn hồn.
Cô gật đầu đi vào nhà vệ sinh.
Khi trở ra, cô thấy Thư Lương và Thẩm Chân đã ngồi vào bàn. Thư Uyển vừa kéo ghế ngồi xuống, Thẩm Chân đã xới cho cô một bát cơm: “Lâu lắm rồi con mới về, phải ăn nhiều vào nhé, con gầy quá.”
“Cảm ơn dì.”
“Nào, Thư Uyển mau nếm thử tài nấu ăn của dì đi.”
“Con cảm ơn.” Thư Uyển lễ phép đáp, nhưng Thẩm Chân lại gắp thêm một miếng thịt gà cho cô.
Thư Uyển sững sờ một lát, cuối cùng chỉ gắp rau củ ăn, từ đầu đến cuối không hề chạm vào miếng thịt gà đó.
Thư Lương nhanh chóng nhận ra điều kỳ lạ này, ông ta nhìn bát của cô, hơi tức giận trách móc: “Sao con không ăn? Dì Thẩm của con nấu ăn vất vả như thế mà con không thèm ăn lấy một miếng, không có chút lễ phép nào hết.”
Thư Uyển dùng đũa chọc chọc cơm trong bát, nhìn miếng thịt gà nằm trong góc, rồi cô buông đũa, nhướng mày nhìn ông ta.
“Con bị dị ứng với thịt gà, ba không nhớ sao?” Cô bình tĩnh hỏi, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng vô cùng.
“Dị ứng?” Thư Lương ngẩn người hồi lâu.
Hình như ông ta đang cố nhớ điều gì đó nhưng nhớ mãi không ra. Sau đó, ông ta lại gắp thêm một miếng thịt nữa bỏ vào bát của cô, thờ ơ nói: “Con nít con nôi làm gì có đứa nào dị ứng với thịt? Ba thấy mày sống tốt quá nên mới kén chọn đấy thôi.”
“Nào, mau ăn thêm mấy miếng nữa đi, ăn nhiều rồi sẽ không bị dị ứng nữa.” Nói xong, ông ta lại gắp thêm cho Thư Uyển.
Cô nhíu mày nhìn cái bát đầy thịt gà của mình, mặt mày sầm xuống nhưng không tỏ thái độ gì, trái lại còn mỉm cười.
Chỉ tiếc nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt, mà lạnh lẽo hệt như dao găm.
Thư Uyển chẳng bận tâm, gắp miếng gừng trong đĩa thịt cho vào bát của ông ta: “Vậy ba cũng ăn đi. Trời trở lạnh rồi, ăn chút gừng cho ấm người.”
Thư Lương từ chối theo bản năng: “Ba không thích ăn gừng, mày gắp cho ba làm gì.”
“Ồ? Sao lại không ăn gừng?” Khóe môi Thư Uyển cong lên rõ rệt, vẻ lạnh lùng trong mắt ngày càng hiện rõ. Cô bắt chước giọng điệu vừa rồi của ông ta, khuyên bảo: “Làm gì có người nào đã già như ba mà không chịu ăn gừng cơ chứ? Con thấy ba được dì Thẩm chiều chuộng quá nên mới kén chọn, khó tính như thế này đấy.”
“Nào, ba mau ăn nhiều một chút đi, ăn quen rồi là thích ngay.” Thư Uyển cười tủm tỉm. Cô vừa dứt câu, bầu không khí phút chốc đã đóng băng lại.
Cô nhìn khuôn mặt lúc đỏ lúc trắng của ba mình, trong lòng sảng khoái khôn tả.
“Mày…” Thư Lương tức giận nhưng chẳng thốt ra nổi câu nào.
Thư Uyển không quan tâm tới ông ta. Cô buông đũa đứng dậy: “Con còn có việc phải làm, con xin phép đi trước.”
Thẩm Chân đứng lên, nắm cổ tay cô: “Tiểu Uyển à, con đừng giận ba con. Là do dì không tốt, dì không biết con bị dị ứng với thịt gà, lần sau dì sẽ không làm thịt gà nữa, con đừng giận mà.”
“Con không giận ạ.” Thư Uyển cười nhạt, đẩy tay bà ấy ra: “Dì Thẩm dưỡng thai cho tốt nhé, con không ở lại đây được.”
Dù sao đây cũng chẳng phải nhà cô.
Dù sao cô về đây chỉ vì muốn tảo mộ mẹ mình mà thôi, đến ăn bữa cơm này cũng chỉ là để giữ thể diện cho Thư Lương.
Thư Uyển xoay người, vô cảm cầm đồ của mình rời đi, không quay lại nhìn thêm lần nào nữa.
Trước khi cô mở cửa, Thẩm Chân còn giữ cô lại.
Thư Uyển nghe thấy Thư Lương gầm lên: “Để nó cút đi! Uổng công ông đây nuôi nó nhiều năm như vậy!”
Thẩm Chân quay lại nói với ông ta: “Sao anh lại nói với con gái mình như thế! Tiểu Uyển không ăn được thịt gà thì thôi đi, sao cứ phải ép nó ăn làm gì không biết? Anh không biết bị dị ứng nặng có thể gây chết người à?”
Ngay cả Thẩm Chân còn biết bị dị ứng nguy hiểm cỡ nào.
Vậy mà người làm ba như Thư Lương lại nói cô kén ăn, bảo cô ăn nhiều lên là sẽ hết.
Đứng bên ngoài, vẫn còn nghe thấy tiếng Thư Lương chửi bới trong phòng, Thư Uyển cúi đầu bật cười mỉa mai.
Thư Uyển đi thẳng xuống lầu, chẳng thèm quay đầu lại. Cô đi càng lúc càng nhanh, như thể chỉ cần đi đủ nhanh, tất thảy mọi muộn phiền sẽ bị bỏ lại phía sau, tan biến trong làn gió.
Chờ đến khi ra khỏi khu chung cư, lúc này cô mới chợt nhận ra mình chẳng còn nơi nào để về. Cuối cùng, cô đành đặt phòng ở khách sạn gần đó.
Có lẽ vì ngày mai là ngày giỗ của Hạ Thu Nhã, lòng Thư Uyển buồn rầu không rõ nguyên do.
Cô không trở về khách sạn ngay mà lang thang vô định trên đường, nhìn đủ mọi loại người đi qua đi lại lướt qua mình. Một lúc sau, cô dừng chân ở một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ trên đường Trường An.
Thư Uyển rẽ vào mua bia và oden* rồi ngồi ở một góc bên cửa sổ.
*关东煮/ quan đông chử: món ăn Nhật Bản được làm từ trứng luộc, chả cá đã chế biến, củ cải daikon, đậu phụ, v.v. nước dùng làm từ tảo bẹ.
Cô nhìn dòng xe cộ đông đúc nhộn nhịp bên ngoài, miệng nhai củ cải trắng ngâm sốt nhưng chợt thấy tẻ nhạt chẳng ngon lành gì.
Cô gái chậm chạp ăn được một nửa thì bỗng có một gã đầu vàng cười hì hì lại gần, tự nhiên kéo ghế bên cạnh cô ngồi xuống.
“Hello người đẹp, sao chỉ có một mình cô em ở đây thế?”
Thư Uyển phớt lờ gã, thậm chí còn không thèm nhìn sang.
Gã đầu vàng nhếch miệng cười, kéo ghế dịch lại gần: “Một mình ngồi đây buồn lắm, cô em có muốn đi uống gì đó cùng anh không?”
Thư Uyển không chịu nổi gã cứ ầm ĩ bên tai.
Cô nhíu mày bỏ cây que trên tay xuống, trầm giọng: “Cút!”
Nụ cười trên mặt gã đầu vàng tắt ngấm: “Cô em nói gì cơ?”
“Không muốn chết sớm thì đừng có động vào tôi.” Thư Uyển liếc gã đầu vàng một cái, đôi mắt đẹp của cô giờ đây lạnh lẽo như hồ nước, giọng điệu cảnh cáo tràn ngập sự đáng sợ ghê người.
Áp suất xung quanh cực thấp, khí thế mạnh mẽ khiếp người.
Gã đầu vàng rùng mình trước ánh mắt của cô, phút chốc mất hết tự tin.
Một lúc sau, gã ta nhỏ giọng lẩm bẩm: “Người gì đâu nhìn đẹp mà sao dữ dằn ghê vậy không biết”, sau đó nhanh chóng đứng dậy chuồn đi mất.
Đôi tai đã được thanh tịnh, lông mày Thư Uyển cũng giãn ra.
Cô im lặng ăn xong cây xiên trong lẩu oden, sau đó dọn dẹp đồ đạc rời khỏi cửa hàng.
Cơn gió lạnh lẽo, hiu quạnh từ đằng sau thổi đến tựa như một bàn tay vô hình đẩy Thư Uyển đi, làm rối mái tóc cô, che hơn phân nửa tầm nhìn.
Thư Uyển lấy dây chun trong túi ra, giơ tay vuốt lại mái tóc rối bời rồi buộc thành đuôi ngựa đơn giản sau gáy. Sau đó, cô quấn chặt áo khoác vào người, đi về phía khách sạn.
Cô vừa đi vừa mở lon bia mới mua ở cửa hàng tiện lợi, uống một ngụm. Chất lỏng lạnh lẽo chảy từ cổ họng xuống thẳng vào dạ dày, kích thích đầu óc khiến Thư Uyển tỉnh táo hơn.
Nhưng loại cảm giác này không đủ để giải phóng cảm xúc của cô. Lúc gần đến khách sạn, Thư Uyển ghé vào bên đường mua một bao thuốc lá.
Cửa hàng nhỏ này không có loại thuốc lá dành cho nữ mà cô thường hút. Thư Uyển bảo ông chủ lấy đại một loại, trên bao bì không có nhãn hiệu gì. Cô đứng bên đường, rút ra một điếu.
Bàn tay nhỏ nhắn của Thư Uyển ửng đỏ vì gió lạnh. Cô chịu đựng cơn rét mướt, ngậm điếu thuốc trong miệng, lấy bật lửa châm thuốc.
Nhưng đêm nay gió quá lớn. Cô gái ấn bật lửa mấy lần nhưng chẳng thể bật ra chút lửa nào. Hết cách, cô đành đặt đồ xuống một chiếc ghế dài bên đường rồi dùng tay trái che lửa, tay phải ấn bật lửa lần nữa.
Một tiếng “tách” vang lên, ánh lửa đỏ hiện lên trong tầm mắt.
Thư Uyển ngậm điếu thuốc, cẩn thận giữ lửa, cúi người xuống châm lên đầu thuốc.
Vào lúc thuốc và lửa sắp gặp nhau thì chợt có một ngọn gió lạnh thổi tới, dập tắt ngọn lửa khó khăn lắm mới thắp được lên đó.
Thư Uyển trầm ngâm mất một giây.
Cô không cam lòng, muốn thử lại lần nữa.
Nhưng lần này, cô chưa kịp bật lửa lên thì đã nghe thấy một giọng nam quen thuộc vang bên tai: “Em có muốn mượn lửa của tôi không?”
Chiếc bật lửa trong tay Thư Uyển kêu lên một tiếng rồi đóng lại.
Cô gái ngẩng đầu lên. Đập vào mắt cô là ánh trăng như bạc, ngọn đèn đường mờ bên đường chiếu xuống lay lắt, hắt lên vai Giang Yến.
Anh cúi đầu nhìn cô. Ánh mắt ấy sâu thẳm, dịu dàng như biển cả. Nốt ruồi nhỏ nơi đuôi mắt tựa như chiếc thuyền nhỏ dẫn ra ngoài đảo nhỏ, lúc chăm chú nhìn vào cô, hệt như đang mời gọi cô cùng nhau cưỡi sóng nô đùa.
Thư Uyển nhìn chăm chú vào đôi mắt của anh, bỗng thấy hơi choáng.
“Loại thuốc này không tốt cho cơ thể.” Giang Yến bình tĩnh rút điếu thuốc chưa kịp châm lửa mà cô đang ngậm trong miệng ra: “Nếu em muốn hút, tôi có loại tốt hơn cho em.”