Thư Uyển: Ranh giới cá nhân

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Thư Uyển: Ranh giới cá nhân

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Uyển lấy lại bình tĩnh, đẩy cửa phòng ký túc xá bước vào.
Cô quay người lại, hờ hững đáp lại câu hỏi của Hạ Mãn Nguyện: “Mấy năm trước, anh ấy cùng mẹ đến ăn sáng ở tiệm nhà mình.”
Hạ Mãn Nguyện vẫn đang chờ đợi câu tiếp theo của cô, nhưng đợi mãi không thấy cô nói thêm gì.
“Chỉ thế thôi à?” Cô nàng hỏi.
“Ừ, chỉ thế thôi.” Thư Uyển trả lời rồi cởi chiếc áo vest ra.
“Sao lại thế được chứ?” Hạ Mãn Nguyện tò mò hỏi tiếp: “Chẳng lẽ mấy năm sau cậu không gặp lại anh ấy nữa hả?”
Đã từng gặp rồi.
Nhưng……
Ánh mắt Thư Uyển trở nên u ám.
Cô không nói nữa, cúi đầu kiểm tra lớp lót bên trong chiếc áo. Nhận ra bên trong chỉ bị dính một chút sơn, cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô đặt áo vest lên ghế, sau đó thay chiếc váy dính bẩn ra, mặc quần dài vào rồi vứt chiếc váy ấy vào chậu giặt ở ban công.
Hạ Mãn Nguyện còn muốn tiếp tục chuyện của cô và Giang Yến, nhưng cô nàng chưa kịp nói gì thì đã bị Thư Uyển ngắt lời: “Mãn Nguyện, mình định đi đến phòng giặt đồ, cậu có đi cùng không?”
“Mình… mình không đi đâu!”
Hạ Mãn Nguyện vừa thay đồ ngủ xong, cô nàng đang định ngồi xuống ghế đặt đồ ăn ngoài.
“Vậy mình tự đi nhé.” Thư Uyển nói.
Cô xách chậu giặt định đi ra cửa thì Hạ Mãn Nguyện nhớ ra mình còn một bộ quần áo bẩn, vội vàng gọi cô lại: “Nàyyy, Uyển Uyển! Đợi mình chút!”
Thư Uyển quay lại nhìn cô nàng.
Hạ Mãn Nguyện ôm áo sơ mi chạy đến trước mặt: “Uyển Uyển của chúng ta là cô gái xinh đẹp và tốt bụng nhất thế giới nàyy ~~ Cậu giặt giúp mình bộ này được không?”
Hạ Mãn Nguyện là ví dụ điển hình cho kiểu con gái ngọt ngào, tính cách sôi nổi và vô cùng dễ thương. Mỗi khi có việc cần nhờ vả, cô nàng lại thích chớp chớp đôi mắt to tròn, làm dáng nũng nịu với Thư Uyển.
Lúc mới vào ký túc xá, cô nàng là người đầu tiên chạy đến bên giường Thư Uyển, cười tủm tỉm nói chuyện với cô: “Thư Uyển, cậu chuẩn bị treo mùng chống muỗi đúng không? Nếu cậu không treo được thì mình sẽ treo giúp cậu nè!”
Khi ấy, Thư Uyển chỉ nhờ Hạ Mãn Nguyện giúp một việc nhỏ, nhưng không ngờ rằng trong tương lai, cô nàng lại trở thành người bạn thân thiết nhất của cô suốt những năm đại học.
Nhìn đôi mắt long lanh lấp lánh của bạn mình, Thư Uyển đành bó tay, cầm lấy chiếc áo sơ mi.
Sau khi đến phòng giặt, Thư Uyển ném quần áo bẩn vào máy giặt tự động, rồi cầm chiếc áo vest của Giang Yến đi ra ngoài.
Ở cổng phía Bắc Đại học Nam Thanh có một tiệm giặt khô. Thư Uyển đến đó hỏi ông chủ xem vết sơn dính trên áo vest có giặt sạch được không. Ông chủ kiểm tra một lượt, thấy đây là chiếc áo vest hàng cao cấp nên thẳng thừng ra giá cao.
Thư Uyển do dự hai giây, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý. Cô yêu cầu ông chủ xuất biên lai rồi quay trở lại ký túc xá.
Mười giờ tối, trước giờ ký túc xá đóng cửa thì Đường Nhu và Chu Nguyệt vội vàng chạy về. Hai cô gái này uống rượu rất nhiều nên vừa bước vào, mùi rượu nồng nặc đã xộc vào mũi những người bên trong.
Thư Uyển đang viết một bài tiểu luận ngắn cho môn Tư tưởng Mao Trạch Đông, vừa ngửi thấy mùi rượu đã nhíu mày.
Hạ Mãn Nguyện đã leo lên giường, nghe thấy tiếng động, cô nàng ôm điện thoại vén mùng lên, thò đầu ra xem: “Này, các cậu về rồi đó à?”
Đường Nhu xua tay: “Về rồi, về rồi, mệt chết tôi mất.” Vừa nói, cô ta vừa ngả người xuống ghế.
Hạ Mãn Nguyện: “Buổi giao lưu thế nào? Vui không? Có anh chàng đẹp trai nào không?”
Chu Nguyệt đẩy mắt kính lên: “Cũng khá vui, nhưng lại không có anh chàng đẹp trai nào cả.”
Nghe câu này xong, Hạ Mãn Nguyện xua tay rồi nằm xuống: “Chán chết đi được, chẳng có gì hay ho!”
Cũng vào lúc này, âm báo tin nhắn WeChat trên điện thoại Thư Uyển vang lên.
Cô ngừng viết, mở khóa điện thoại ra xem. Vừa mở, cô thấy một yêu cầu kết bạn được gửi đến.
Thư Uyển không có thói quen thêm người lạ, nên từ chối ngay lập tức.
Chưa đầy một giây, lại thêm một yêu cầu kết bạn khác được gửi đến.
Vẫn là người đó, nhưng lần này kèm theo một dòng tin nhắn: “Đàn em Thư, anh là Trần Kha.”
Trần Kha?
Thư Uyển ngẫm nghĩ một lát mới nhớ ra người này là một đàn anh cũng có mặt trong buổi giao lưu sáng nay.
Mặt cô hơi nhăn lại, buông điện thoại xuống, xoay người nhìn sang Đường Nhu và Chu Nguyệt: “Hôm nay trong buổi liên hoan, hai cậu có đưa ID WeChat của mình cho ai không?”
Chu Nguyệt tiếp lời: “À, Thư Uyển, chuyện là vầy…”
Chu Nguyệt còn chưa nói hết câu thì Đường Nhu đã ngắt lời cô ta: “Là tôi đưa cho đàn anh đấy.”
Thư Uyển nhíu mày: “Cậu đưa?”
Đường Nhu buông thõng tay, hờ hững đáp: “Đúng vậy, anh ấy hỏi thì tôi đưa thôi.”
Thư Uyển im lặng.
Hạ Mãn Nguyện đang nằm trên giường, nghe vậy không kìm được vén mùng lên, nói thay Thư Uyển: “Này Đường Nhu, cậu làm thế không thấy kỳ cục sao? Nếu có người muốn xin WeChat của Thư Uyển, cậu cũng nên hỏi ý cô ấy một tiếng xem có đồng ý không chứ? Đằng này cậu chẳng thèm nói gì, chưa nhận được sự đồng ý đã tự ý đưa WeChat của Thư Uyển cho người khác rồi.”
Đường Nhu không đồng tình với quan điểm đó: “Tôi cũng chỉ đưa ID WeChat thôi chứ có phải gửi ảnh riêng tư đâu. Hơn nữa, đàn anh đã mở miệng xin rồi thì tôi phải giữ thể diện cho anh ấy chứ? Nếu không thì ngại cho cả hai bên lắm! Vả lại, nếu Thư Uyển không muốn thì cứ từ chối thẳng là được mà.”
Cô ta nói năng hùng hồn đầy lý lẽ khiến Hạ Mãn Nguyện nghe mà chẳng lọt tai nổi: “Đường Nhu, việc cậu cho hay không cho và việc Thư Uyển đồng ý hay không đâu có giống nhau đâu?”
Đường Nhu khó hiểu: “Tại sao lại không giống nhau?”
Thấy bầu không khí dần trở nên căng thẳng, Chu Nguyệt vội túm cánh tay Đường Nhu lại: “Cậu đừng nói nữa.”
“Cậu kéo tôi làm gì! Tôi nói gì sai sao?” Đường Nhu chẳng những không cảm kích mà còn lớn giọng bật lại, “Mọi người ở chung một phòng ký túc xá với nhau, tại sao các cậu lại phải quan trọng hóa mọi việc lên như vậy làm gì! Chỉ là một cái ID WeChat thôi mà, nó gây ra vấn đề gì nan giải lắm sao? Hơn nữa, tôi làm thế là vì tôi thấy Thư Uyển vẫn chưa hẹn hò với ai, muốn giúp cậu ấy mở rộng mối quan hệ, quen thêm nhiều bạn nam khác thôi mà. Nếu chuyện này mà thành, Thư Uyển còn phải cảm ơn tôi một tiếng ấy chứ.”
“Cậu…” Hạ Mãn Nguyện tức nghẹn họng, đang định xuống giường cãi nhau với Đường Nhu, nhưng vừa ngước mắt lên thì chạm phải ánh mắt Thư Uyển.
Thư Uyển nhẹ nhàng lắc đầu với Hạ Mãn Nguyện, ra hiệu cho cô nàng đừng nói nữa.
Những lời mắng mỏ của Hạ Mãn Nguyện kẹt lại trong cổ họng. Cô nàng thấy Thư Uyển nhìn sang Đường Nhu, nhẹ nhàng lên tiếng: “Đường Nhu này, tôi hy vọng những chuyện như thế này sẽ không xảy ra lần nữa.”
Giọng điệu của cô bình tĩnh vô cùng, mới nghe vào tai thì có vẻ như đang cùng Đường Nhu thương lượng nhưng ánh mắt của cô lại lạnh lẽo như băng, ý cảnh cáo hiện rõ ràng.
Thư Uyển rất coi trọng quyền riêng tư cá nhân, những việc không phân rõ ranh giới như thế này khiến cô vô cùng căm ghét.
Đường Nhu sợ run cả người, cuối cùng cô ta lẩm bẩm ‘mắc gì phải làm quá lên như thế’ rồi cầm đồ dùng cá nhân đi vào nhà vệ sinh.
Chuyện này cứ thế kết thúc.
Hạ Mãn Nguyện vẫn còn hơi giận, cô nàng cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Thư Uyển: [Uyển Uyển! Sao lúc nãy cậu lại cản mình! Bực Đường Nhu ghê!]
Thư Uyển an ủi cô nàng: [Cãi nhau ảnh hưởng đến giấc ngủ ngon.]
Hạ Mãn Nguyện vẫn còn giận thay cô: [Cứ thế là xong à!? Ấm ức lắm luôn! Cậu ta nghĩ gì mà đem ID WeChat của cậu cho người khác vậy trời!]
Ấm ức sao?
Thư Uyển chưa bao giờ để mình phải chịu ấm ức, có thù tất báo mới là phong cách của cô.
Thư Uyển cười khẽ, tiếp tục từ chối yêu cầu kết bạn mà Trần Kha vừa gửi đến lần nữa, sau đó cô vào cài đặt khóa chức năng thêm bạn bè trên WeChat lại.
Tiếp theo, cô lại mở điện thoại vào fanpage của trường.
Fanpage của Đại học Nam Thanh có một mục giao lưu kết bạn. Thư Uyển sao chép ID WeChat của Đường Nhu, rồi gõ “Đường Nhu lớp 15 khoa Mỹ thuật chuyên ngành tranh sơn dầu” sau đó nhấn gửi đi.
Admin của trường phản hồi rất nhanh, nói rằng gần đây có rất nhiều bài được gửi đến nên có lẽ sẽ không được duyệt ngay. Thư Uyển trả lời không sao rồi tắt điện thoại.
Nếu đã không thể giao tiếp với những người không cùng tần số, thì tốt nhất nên dùng phương pháp của họ để đối xử với chính họ thôi.
Thư Uyển nghĩ vậy, tắt đèn học, đóng máy tính lại, cầm đồ cá nhân của mình vào nhà vệ sinh.
Ba ngày sau, thông tin giao lưu kết bạn đã được fanpage của trường đăng lên. Sau khi Hạ Mãn Nguyện thấy bài này, cô nàng tự hỏi không biết chuyện này liệu có phải do Thư Uyển làm hay không.
Lúc Hạ Mãn Nguyện hỏi Thư Uyển về vấn đề này, cô đang ngồi bên cạnh cửa sổ trong thư viện, nghiên cứu câu hỏi của kỳ thi CET-6.
Hạ Mãn Nguyện lười biếng lướt điện thoại, đọc đến bài đăng trên fanpage của trường. Mặc dù Đường Nhu có hứng thú yêu đương, nhưng tính tình cô ta hơi kiêu căng, sẽ không bao giờ chủ động tiết lộ thông tin liên lạc của mình ra ngoài.
Cô nàng chọc chọc vào cánh tay bạn mình, đưa điện thoại cho cô xem rồi hỏi nhỏ: “Cậu làm chuyện này à!?”
Thư Uyển hờ hững ừ một tiếng, trên mặt không có biểu cảm gì.
“Trâu ghê! Quả nhiên là Uyển Uyển của chúng ta! Chiêu này tuyệt vời luôn.” Hạ Mãn Nguyện giơ ngón cái lên với cô, nhưng sau đó cô nàng như nghĩ đến điều gì đó nên lo lắng hỏi: “Lỡ Đường Nhu biết cậu làm thì liệu cậu và cậu ta có trở mặt với nhau không?”
“Trở mặt thì trở mặt thôi.” Thư Uyển không quan tâm lắm, cô mím môi viết liên tục: “Ngay từ đầu đã chẳng phải người cùng chí hướng rồi.”
Thư Uyển vẫn luôn như vậy, yêu ghét rõ ràng, mọi thứ đều rất minh bạch. Cô chưa bao giờ lãng phí thời gian hay suy nghĩ của mình vào việc duy trì những mối quan hệ không cần thiết.
Có điều, Hạ Mãn Nguyện đã đoán đúng.
Buổi tối ngày hôm sau, Thư Uyển vừa học xong lớp chuyên ngành, lúc đang dọn dẹp dụng cụ học tập thì thấy Đường Nhu tức giận xông vào.
“Thư Uyển!” Đường Nhu vọt thẳng đến vị trí của cô, giọng nói lớn đến mức khiến mấy người bạn vẫn chưa ra khỏi lớp cũng phải trợn mắt quay lại nhìn.
Thư Uyển không nói gì, cô thong dong ngẩng đầu nhìn Đường Nhu.
Cô ta hỏi thẳng: “Bài đăng trên fanpage của trường là cậu làm phải không?”
Thư Uyển thoải mái thừa nhận: “Đúng vậy.”
Đường Nhu nổi khùng: “Cậu bị bệnh à! Tôi cũng chỉ đưa ID WeChat của cậu cho đàn anh Trần thôi mà, tại sao cậu lại đưa thông tin liên lạc của tôi lên tận fanpage của trường vậy hả?! Cậu có biết bây giờ có bao nhiêu người kết bạn với tôi không!”
Thư Uyển cười nhạt ngước mắt nhìn cô ta, bắt chước giọng điệu của cô ta cách đây hai ngày, nhỏ nhẹ đáp lại: “Tôi thấy cậu chưa hẹn hò với ai nên tôi mới có lòng tốt giúp cậu thôi mà. Cậu trò chuyện thử đi, biết đâu tìm được người phù hợp với mình thì sao, thành đôi rồi cậu còn phải cảm ơn tôi một tiếng ấy chứ?”
Cô vừa nói dứt câu, mặt Đường Nhu phút chốc cứng đờ. Cô ta tái mét nhìn Thư Uyển, không ngờ rằng cô sẽ dùng chính những lời hôm ấy của mình để đáp trả lại.
Thư Uyển không muốn nói thêm gì nữa, cô thu dọn đồ đạc đi ra khỏi phòng học. Đường Nhu sững sờ một hồi, đến khi phản ứng lại thì vội vàng đuổi theo: “Thư Uyển ——”