Chương 5

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Uyển bước dọc theo hành lang ra ngoài cửa. Cô chẳng thèm quay đầu lại, cũng lười để ý đến tiếng Đường Nhu gọi đằng sau, bình tĩnh ra cửa rẽ trái đi về ký túc xá.
“Cậu thù dai thế cơ á! Đệt!” Đường Nhu chửi rủa, lao nhanh tới nắm lấy cánh tay cô. “Tôi chưa từng thấy ai thù dai như cậu! Chúng ta đều ở cùng một ký túc xá mà, đâu đến nỗi phải trả thù tôi đến mức này chứ?!”
Thư Uyển dừng lại, tỏ vẻ rất mất kiên nhẫn: “Trả thù? Đây gọi là gậy ông đập lưng ông.”
Đường Nhu tức muốn hộc máu, còn định nói gì đó nhưng bị cô quay lại chế giễu: “Đường Nhu này, tính cách tôi không được tốt lắm, chính cậu cũng biết điều này mà.”
“Còn về chuyện WeChat thì hôm nay chúng ta hòa nhau, nhưng nếu sau này cậu còn khiêu khích tôi nữa thì lúc đó đừng trách tôi không nể tình nhé.”
“Hòa là hòa thế nào?” Đường Nhu hét lên như thể càng hét lớn thì cô ta càng có lý, vẫn nằng nặc giữ cánh tay cô không cho cô đi.
Thư Uyển bực bội.
Cô nhíu mày cố sức muốn thoát khỏi tay cô ta, nhưng có vẻ cô đã dùng hơi nhiều sức.
Đường Nhu đứng không vững, thân thể đột nhiên bị đẩy lùi về phía sau, lưng va vào cánh cửa chiếc Bentley màu đen đang đậu bên cạnh.
May mắn là Đường Nhu đã nhanh chóng đứng dậy, nhưng vì va chạm này nên cô ta càng giận hơn.
“Thư Uyển! Cậu dám đẩy tôi cơ á!” Cô ta đỡ khuỷu tay mình, trợn mắt nhìn cô, bộ dạng hùng hổ như thể hôm nay phải sống chết tới cùng với cô.
Ngay lúc Thư Uyển đang định mở miệng thì cửa sổ xe Bentley đột nhiên hạ xuống.
Một người đàn ông trung niên hói đầu ngồi trên ghế lái thò đầu ra mắng hai người họ: “Các cô ở đây ồn ào cái gì! Muốn quậy thì né sang một bên!”
Thư Uyển cúi đầu: “Cháu xin lỗi vì đã làm phiền chú ạ.”
Mới nãy Đường Nhu còn kiêu ngạo, nhưng khi thấy chiếc Bentley sang trọng, cô ta sợ hãi liền đổ hết lỗi cho Thư Uyển: “Chú, là cô ta đẩy cháu, không liên quan gì đến cháu hết.”
Dứt lời, cô ta nhanh chóng chuồn đi mất.
Người đàn ông trung niên nhìn Thư Uyển vẫn đang đứng đó, tiếp tục phàn nàn: “Này mấy cô gái nhỏ, mấy cô có đánh nhau thì cũng phải biết giới hạn chút chứ? Đừng giống như khi nãy, nếu….”
Chú đó chưa kịp nói xong thì người ngồi ở ghế sau đột nhiên lên tiếng ngắt lời: “Chú Lý, không sao đâu.”
Thư Uyển không ngờ ở ghế sau cũng có người ngồi. Cô vô thức nhìn lại thì thấy cửa kính ô tô đã hạ xuống, người bên trong cũng đang nhìn cô.
Giang Yến nhìn cô gái ấy, ánh mắt anh khẽ dao động.
Thư Uyển sở hữu khuôn mặt trái xoan thanh tú, các đường nét hài hòa.
Dẫu rằng hôm nay cô không trang điểm, nhưng mặt mộc vẫn trắng mịn, không hề có chút tì vết nào.
Khác với chiếc váy tươi tắn và thanh lịch hôm đó, hôm nay cô mặc một chiếc quần jean bó màu xanh đậm, bên trên là áo sơ mi trắng cổ chữ V rộng rãi.
Trên người chỉ có một món trang sức duy nhất là chiếc vòng bạc trên cổ.
Chiếc vòng cổ đó rất đặc biệt.
Mặt dây chuyền hình mảnh dài, buông lơi dọc theo xương quai xanh, thu hút ánh nhìn một cách đầy mê hoặc.
Giang Yến lướt nhìn rồi dời mắt, ngẩng lên nhìn thẳng vào cô.
“Chúng ta lại gặp nhau rồi, Thư Uyển.”
“Em đã giặt xong áo chưa?” Giang Yến xuống xe hỏi Thư Uyển.
Cô gái hơi giật mình, lúc này mới nhớ tới cái áo vest bị mình để quên ở tiệm giặt khô, cô khẽ xin lỗi anh: “Ngại quá, tôi để quên mất cái áo vest của anh ở tiệm giặt khô rồi.”
Giang Yến khẽ nhếch môi mỏng cười: “Tôi đang hỏi về chiếc váy của em.”
Anh nói chuyện rất chậm rãi, từ tốn, giọng nói hơi lười biếng, nghe rất thoải mái và dễ chịu.
Thư Uyển không biết có phải do nốt ruồi ở đuôi mắt anh khiến cô có ảo giác hay không, nhưng giờ đây khi anh chăm chú nhìn cô như thế, cô cảm thấy ánh mắt anh trở nên dịu dàng lạ thường.
Cô thẳng thắn đáp: “Tôi giặt không sạch nên đã vứt đi rồi.”
Giang Yến hỏi: “Vậy em có nhớ mình còn để quên thứ gì khác không?”
Để quên đồ á?
Thư Uyển nghi hoặc nhìn anh.
Lần này Giang Yến không nói vòng vo nữa: “Son môi của em để quên trên xe của tôi.”
Son môi.
Thư Uyển ngẫm lại.
Buổi tối hôm đó trước khi đi ngủ, cô dưỡng da như thường lệ xong phát hiện không thấy thỏi son đó đâu, nhưng vì nó không quá đắt nên cô cũng chẳng để tâm, rồi quên bẵng đi mất, không ngờ rằng mình lại làm rơi trên xe của anh.
Thấy cô dường như đã nhớ ra, Giang Yến nói tiếp: “Tôi để thỏi son ở trên xe, nhưng tiếc là hôm nay tôi không lái chiếc xe đó.”
“Thêm WeChat đi, lần tới tôi sẽ mang đến cho em.” Vừa nói anh vừa lấy điện thoại di động trong túi ra.
Thư Uyển không suy nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý: “Được ạ.”
Giang Yến “ừ” một tiếng, giơ mã QR của mình ra.
Tiếng “bíp” vang lên, báo hiệu mã đã được quét thành công.
Thư Uyển lấy điện thoại lại, ngón tay thon dài lướt trên màn hình điện thoại: “Đã gửi yêu cầu.”
Giang Yến: “Được rồi.”
Cùng lúc đó, chú Lý đang ngồi trên xe gõ nhẹ vào cửa sổ. Giang Yến quay đầu lại nhìn chú ấy, chú Lý thò đầu ra nhắc: “Tiểu Giang, không còn sớm nữa, chúng ta phải đi thôi.”
Giang Yến liếc nhìn đồng hồ, nếu bây giờ anh không đi ngay, chắc chắn sẽ muộn.
“Tôi còn có chút việc, tôi đi trước nhé.”
Thư Uyển gật đầu nói tạm biệt rồi nhìn anh lên xe.
Sau khi lên xe, Giang Yến nhấn đồng ý kết bạn.
Nickname của Thư Uyển là chữ “w”, ảnh đại diện của cô là một bức ảnh Iceland với tông màu xám.
Các bài viết của cô đều ở chế độ công khai nhưng rất ít nội dung, chủ yếu là những bức tranh cô tự vẽ, một số bài hát hay, nhưng những bài đăng này không hề đính kèm bất kỳ chú thích nào.
Tuy nhiên, trên trang cá nhân của cô có một bức tranh màu đen, kèm dòng chữ: “Hãy coi ánh mắt nghi ngờ của kẻ khác như một ngọn đèn ma trơi, dù đang trong đêm tối vẫn mạnh mẽ bước về phía trước.”
“Hãy coi ánh mắt nghi ngờ của kẻ khác như một ngọn đèn ma trơi, dù đang trong đêm tối vẫn mạnh mẽ bước về phía trước.” Giang Yến đọc thầm trong đầu.
Câu này xuất phát từ “Bệnh Khích Toái Bút” của Sử Thiết Sinh. Giang Yến đã từng đọc qua và tình cờ bắt gặp câu nói này.
Câu này khá hợp với tính cách của cô ấy.
Khóe môi Giang Yến khẽ cong lên, anh tiếp tục xem những bức ảnh khác trên trang cá nhân của cô, đột nhiên nhớ lại cảnh tượng mình đã thấy khi ngồi trong xe.
Nụ cười chợt tắt, vẻ mặt Giang Yến trở nên nghiêm túc. Anh trầm ngâm một lúc, cuối cùng tắt điện thoại rồi nhìn về phía ghế lái: “Chú Lý, giúp tôi điều tra một chút về cô gái ban nãy đi.”
Chú Lý ngước mắt lên liếc nhìn Giang Yến qua gương chiếu hậu.
Giang Yến khẽ nhíu mày, không biết đang nghĩ gì, nét mặt anh dần trở nên lạnh lẽo, khó coi. Vẻ mặt này khác hoàn toàn so với lúc anh nói chuyện với Thư Uyển, cứ như thể anh đột nhiên biến thành một người khác vậy.
Chú Lý hiểu rõ nguyên do, nhưng vì thói quen nghề nghiệp, ông vẫn xác nhận lại với anh một lần nữa: “Là cô gái đã va vào xe rồi bỏ đi trước đúng không ạ?”
Giang Yến “ừ” một tiếng, bổ sung: “Sau khi điều tra xong, tìm một người thích hợp để ‘nói chuyện’ với cô ta đi.”