Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 41
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ghen như thế nào?
Giang Yến suy nghĩ một lát, cuối cùng đáp lại một câu nghe có vẻ ngớ ngẩn: “Thì lấy sủi cảo chấm ăn chứ sao.”
Thư Uyển ngẩn người một thoáng, cô chớp chớp mắt nhìn anh, cuối cùng bật cười thành tiếng: “Giang Yến, anh thật là thú vị.”
Mỗi lần Giang Yến nói những câu đùa như vậy, Thư Uyển đều đáp lại anh y như thế.
Giang Yến nhìn cô gái đang cười đến cong cả mắt, bỗng nhiên anh nghĩ, nếu hôm nay là người khác nghe thấy những lời nói trẻ con như vậy của anh, chắc chắn họ sẽ cho rằng anh rất nhạt nhẽo.
Đang lúc cười đùa, đột nhiên sau lưng có một giọng nam vang lên hỏi: “Hai người đang tình tứ gì ở đây vậy?”
Thư Uyển và Giang Yến cùng quay đầu nhìn lại.
Người vừa lên tiếng chính là Kiều Thụy Dương – kẻ đến muộn một cách thong thả.
“Ngưỡng mộ hả?” Giang Yến hỏi.
“Ngưỡng mộ cái gì mà ngưỡng mộ.” Kiều Thụy Dương trợn mắt, cậu chàng giơ tay đấm nhẹ một cái vào vai anh.
Anh cười hỏi cậu chàng có phải vì bị nói trúng tim đen nên thẹn quá hóa giận không.
Thư Uyển đứng bên cạnh mỉm cười nhìn hai người họ đùa giỡn.
Cùng lúc đó, trong đại sảnh vang lên tiếng ai đó: “Ông Lý, ông đến rồi ạ!”
Ba người theo phản xạ nhìn về phía đó.
Giang Yến nắm lấy tay cô, cụp mắt xuống nhìn cô, rồi nói: “Chúng ta qua đó đi.”
Kiều Thụy Dương đứng bên cạnh thấy cảnh này thì trợn trắng mắt tỏ vẻ khinh thường, “Chậc, cứ làm như người ta không có ai để nắm tay không bằng.”
Cậu chàng nói xong thì giơ tay ra tự nắm lấy tay mình.
Thư Uyển bị hành động của cậu chàng chọc cười, cô chợt nghĩ, tính cách này của Kiều Thụy Dương khá giống Hạ Mãn Nguyệt đấy chứ.
Họ cứ thế vừa nói vừa cười suốt dọc đường, bước xuyên qua hành lang để vào đại sảnh.
Người đến chúc thọ rất đông, không ít người vây quanh Lý Thừa Dương. Thư Uyển, Giang Yến và Kiều Thụy Dương cũng không vội, họ đứng một bên trò chuyện, đợi mọi người tản bớt rồi mới bước đến gần.
Đến nơi, Lý Thừa Dương vừa liếc mắt sang đã nhận ra Thư Uyển: “Nhóc Uyển đấy à! Đã lâu không gặp!”
Thư Uyển gật đầu cười: “Chào thầy Lý ạ.”
Ánh mắt Lý Thừa Dương lướt qua bàn tay đang nắm chặt của Giang Yến và Thư Uyển, ông còn tưởng mình nhìn nhầm nên hơi cúi xuống chỉnh lại mắt kính, sau đó ngẩng đầu nhìn hai người họ: “Ôi, hai đứa…”
Giang Yến mỉm cười, anh giơ bàn tay đang nắm tay Thư Uyển lên, giọng điệu mang chút ý khoe khoang: “Ông Lý, hiện tại Uyển Uyển là bạn gái cháu.”
Sau khi Lý Thừa Dương chắc chắn mình không nghe lầm, ông bật cười ha ha, trêu anh: “Thằng nhóc này nha, ánh mắt tốt y như ba con vậy.”
Vừa dứt lời, ông lại nhìn sang Thư Uyển: “Nếu đã bên nhau rồi thì sau này nhóc Uyển đừng gọi ông là thầy nữa, con cứ học Giang Yến gọi ông là ông Lý là được.”
Thư Uyển mỉm cười: “Dạ, ông Lý.”
Lý Thừa Dương cũng không muốn để đám thanh niên họ cứ đứng mãi như vậy, ông vội nói: “Tốt tốt tốt, đi thôi, Tiểu Yến, mau đưa nhóc Uyển vào chỗ ngồi đi.”
Kiều Thụy Dương – người bị ngó lơ nãy giờ rốt cuộc không thể đứng yên được nữa: “Ông Lý! Sao ông lại như vậy hả! Ông coi cháu là không khí à!?”
Lý Thừa Dương quay sang, ông vui vẻ nháy mắt: “Ồ, Tiểu Thụy Dương à ha ha ha, ông không nhìn thấy cháu, đến đây đến đây đến đây, cháu cũng mau ngồi xuống đi.”
“Cháu mà biết vậy là cháu không mang quà mừng đến đâu!”
“Được lắm, thằng nhóc này sao mà nhỏ nhen thế chứ!” Lý Thừa Dương chẹp miệng, “Giang Yến, cháu nhanh lên nhanh lên, mau đưa nó đi đi.”
Lý Thừa Dương bảo Giang Yến dẫn Thư Uyển ngồi vào bàn chính, cũng gọi Kiều Thụy Dương ngồi xuống.
Về phần Cát Mộng Nhã – người khiêu khích Thư Uyển trong phòng trà, cô ta đi vào ngồi ở một góc sảnh chính nhưng rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Bữa tiệc của Lý Thừa Dương giản dị hơn Thư Uyển tưởng tượng, mọi người tụ tập lại nói chuyện gia đình, không ai uống rượu, trông giống như một buổi gia yến không thể bình thường hơn.
Nhưng có lẽ vì Thư Uyển là gương mặt mới nên một số người ở đây luôn đưa ánh mắt tò mò về phía cô.
Cả nam lẫn nữ đều tò mò, mỗi người một suy nghĩ khác nhau nhưng Thư Uyển cũng nhìn thấu được đại khái.
Giang Yến lại dường như được trang bị một thiết bị che chắn tự động, đôi mắt anh luôn dõi theo Thư Uyển, anh rót trà cho cô, gắp đồ ăn cho cô, việc gì anh cũng làm cho cô.
Cảm giác này có thể tóm tắt trong bốn chữ: có người chống lưng.
Mặc dù Thư Uyển không phải kiểu người yếu đuối, gặp chuyện cô cũng sẽ không để mình chịu thiệt thòi nhưng giờ đây khi có người bảo vệ mình trong mọi chuyện, cô đã thực sự trải nghiệm được cái gọi là trở nên mềm yếu sau khi yêu đương.
Sau khi tham dự tiệc mừng thọ xong, do Kiều Thụy Dương bận việc nên đã rời đi trước.
Giang Yến chơi cờ với Lý Thừa Dương, Thư Uyển ngồi bên cạnh xem họ chơi một ván.
Trình độ của Giang Yến rõ ràng cao hơn Lý Thừa Dương nhưng anh lại cố ý đặt sai vị trí ở bước cuối cùng, tạo cơ hội cho Lý Thừa Dương giành chiến thắng.
Sau khi Lý Thừa Dương hạ quân cờ đen cuối cùng xuống, ông cảm thấy chẳng phấn khởi chút nào, bĩu môi: “Chẳng thú vị gì hết, thằng nhóc này cháu cố ý nhường ông.”
Giang Yến khẽ cười, anh nói rằng đó không phải cố ý, là do tài nghệ cháu không bằng ông thôi.
Lý Thừa Dương cũng lười trả lời anh, ông ngửa người ra sau cầm chén rượu nhỏ trên bàn uống một hớp, sau đó nhìn sang cô gái ngồi cạnh mình: “Nhóc Uyển này, ông nhớ cháu cũng đang học ở Nam Thành giống Giang Yến phải không?”
“Dạ đúng rồi ạ, ông Lý.”
“Cháu học chuyên ngành Quốc họa hả?”
“Dạ.”
“Cháu có tác phẩm nào không, nếu có thì cho ông xem được không?”
Thư Uyển cụp mắt suy nghĩ một lúc, cuối cùng mở điện thoại ra cho Lý Thừa Dương xem ảnh chụp những tác phẩm mà cô khá hài lòng trong mấy năm qua.
Lý Thừa Dương tháo kính ra dụi đôi mắt nhức mỏi của mình, sau đó ông đeo kính lại cẩn thận xem xét tranh của Thư Uyển.
Các tác phẩm của Thư Uyển rất có hồn, thậm chí chúng còn xuất sắc hơn tác phẩm của Hạ Thu Nhã mấy lần.
Lý Thừa Dương nhìn đến xuất thần, còn Thư Uyển thấy Lý Thừa Dương nhíu mày thì tưởng rằng mình vẽ xấu quá, nghĩ thế lòng cô phút chốc căng thẳng không thôi.
Qua một lúc lâu mà không thấy ông lên tiếng nhận xét, cô lấy hơi rồi nhỏ nhẹ nói: “Ông Lý, cháu tài nghệ kém cỏi, khiến ông chê cười rồi.”
Lý Thừa Dương đặt điện thoại di động xuống, ngẩng đầu nghiêm túc nhìn cô: “Nhóc Uyển này, cháu có muốn đến chỗ ông học vẽ không?”
Cô gái sững sờ: “Ông không phải đã … ngừng nhận học sinh rồi sao ạ?”
“Không nhận học trò là không nhận những người không có thiên phú.” Lý Thừa Dương cười liếc nhìn Giang Yến, “Ừm, ví dụ như người này đây, trước đây nó đã bị ông đuổi đấy.”
Thư Uyển hết sức ngạc nhiên: “Giang Yến từng học vẽ ở chỗ ông sao ạ?”
Lý Thừa Dương: “Chứ gì nữa! Nhưng thằng nhóc này thế mà lại bị mù màu. Cháu xem có lạ không cơ chứ, mẹ nó là Đường Như cũng là một người có danh tiếng trong giới nghệ thuật, thế mà sinh ra đứa con trai bị mù màu.”
Giang Yến bị mù màu?
Thư Uyển quay đầu nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, thấy hơi khó tin.
Giang Yến ho sặc sụa, anh lấy tay che miệng, vành tai hơi đỏ lên.
Tự dưng khuyết điểm bị phanh phui trước mặt người con gái mình thích, làm sao Giang Yến có thể ngồi yên được, anh dở khóc dở cười nhìn Lý Thừa Dương: “Ông Lý, ông như vậy là không được đâu.”
Lý Thừa Dương vỗ bàn cười ha ha: “Ha ha ha, làm sao? Sợ mất mặt trước nhóc Uyển hả? Chẳng lẽ vì cháu mù màu mà con bé không thích cháu nữa sao?”
Giang Yến: “Lỡ bị như vậy cũng không chừng.”
Lý Thừa Dương: “Vậy nhóc Uyển này, cháu nói ông nghe xem, Giang Yến bị mù màu thế kia thì cháu còn cần nó nữa không?”
Thư Uyển cụp mắt cười, giọng nói thắm đượm sự dịu dàng: “Cần ạ.”