Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Phòng Ngủ Bị Khóa
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau đó, Thư Uyển khéo léo từ chối lời mời của Lý Thừa Dương.
Mặc dù chuyên ngành hiện tại của cô là quốc họa, nhưng cô vẫn luôn muốn thử sức với hội họa sơn dầu, và trong tương lai còn muốn sang Pháp để học tập nâng cao.
Hiện tại cô không muốn bái ông làm thầy. Cô cảm thấy, nếu đã nhận lời rồi mà không toàn tâm toàn ý học tập những y bát ông truyền lại, thì sẽ phụ tấm lòng của ông. Cô không muốn xảy ra chuyện như vậy.
Sau khi nghe Thư Uyển giải thích lý do từ chối, Lý Thừa Dương không hề để bụng, trái lại còn mỉm cười nói: “Tuổi trẻ có chí khí thật tốt! Có chính kiến, có định hướng rõ ràng. Nếu cháu muốn học vẽ sơn dầu ở nước ngoài thì hãy cứ mạnh dạn mà đi, nhưng nếu một ngày nào đó cháu muốn quay lại, chỉ cần ông còn đủ sức lực để dạy, thì vị trí học trò của ông sẽ luôn dành cho cháu.”
Thư Uyển nghe những lời này, hốc mắt vô thức cay xè.
Cô nhìn Lý Thừa Dương với mái tóc đã bạc trước mặt, chợt cảm thấy năm đó Hạ Thu Nhã thật may mắn, vì khi bà học vẽ đã gặp được một người thầy tốt như ông.
Khi Thư Uyển và Giang Yến rời khỏi bữa tiệc, trời đã chín giờ tối.
Có lẽ vì hôm nay là ngày cuối cùng của tháng mười hai, bên ngoài xe cộ tấp nập, vô cùng ồn ào và náo nhiệt.
Cô gái tựa vào cửa sổ xe, lặng lẽ nhìn ánh đèn đường bên ngoài.
Giang Yến vừa lái xe, vừa quay đầu nhìn thoáng qua cô: “Giờ vẫn còn sớm, em có muốn đi xem pháo hoa đêm giao thừa không?”
Thư Uyển đáp: “Em không đi đâu.”
Giang Yến hỏi: “Em mệt rồi à?”
Thư Uyển lắc đầu: “Em không muốn đến nơi đông người.”
Tối nay phải xã giao với quá nhiều người, việc đó đã tiêu tốn rất nhiều sức lực của cô.
Giang Yến biết cô không thích những nơi đông đúc ồn ào, nên anh cũng thuận theo ý cô: “Vậy chúng ta về Xuyên Lan.”
Nhà hàng nơi tổ chức tiệc rất gần Xuyên Lan, Giang Yến chỉ mất nửa tiếng lái xe là họ đã về tới nhà.
Thư Uyển đang định về phòng ngủ để thay đồ, nhưng khi đến cửa phòng, cô chợt nhận ra mình không thể mở cửa được.
Thư Uyển nắm lấy tay nắm cửa, thử mở thêm lần nữa nhưng vẫn không được.
“Phòng ngủ bị khóa rồi sao anh?” Cô quay lại nhìn anh.
Giang Yến đang rót nước trong phòng khách, ánh sáng từ trần nhà chiếu lên bình nước thủy tinh trong tay anh. Anh nhướng mày nhìn cô, thản nhiên ừ một tiếng, nói rằng anh quên chưa kể với em là khóa phòng ngủ đã bị hỏng rồi.
Thư Uyển hỏi: “Khóa bị hỏng thật sao?”
Giang Yến đáp: “Hôm nay lao công đến dọn dẹp, vô tình làm hỏng rồi.”
Dọn xong rồi làm hỏng luôn à?
Cô gái lùi lại vài bước, nhìn sang phòng khách và phòng thay đồ bên cạnh. Bình thường, mấy phòng đó đều mở cửa, nhưng hôm nay lại đóng kín hết.
“Còn mấy phòng này thì sao?” Cô hỏi tiếp.
“Đều hỏng cả rồi.” Giang Yến lười biếng ngồi trên ghế sofa, bắt chéo đôi chân dài, cầm cốc nước, nhướng mày nhìn cô.
“Sao lại hỏng hết được?” Thư Uyển ngạc nhiên, đi đến phòng thay đồ gần đó, cảm thấy Giang Yến đang lừa mình.
Đây là một căn hộ rộng 300m2, nói tất cả các ổ khóa phòng đều bị hỏng thì thực sự không hợp lý chút nào.
Thư Uyển không tin, bèn đi thử hết phòng này đến phòng khác. Khi cô thử đến ba bốn lần mà vẫn không mở được, chợt nghe thấy Giang Yến từ tốn lên tiếng: “Đừng cố nữa, Uyển Uyển.”
Anh vừa nói vừa đặt ly nước xuống, đứng dậy đi về phía cô.
Thư Uyển còn chưa kịp quay lại nhìn anh, thì anh đã nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô, trầm giọng nói: “Căn phòng duy nhất có thể mở được là phòng ngủ của anh.”
Cô gái giật mình quay đầu, ngước mắt lên nhìn anh.
Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, một chùm pháo hoa rực rỡ đột nhiên nở rộ trên bầu trời bên ngoài ô cửa sổ sát đất, thắp sáng cả màn đêm tĩnh lặng.
“Chỉ có phòng của anh mới mở được sao?” Trong tiếng pháo hoa nổ ầm ĩ bên ngoài, Thư Uyển hơi nheo mắt nhìn anh.
Giang Yến khẽ ừ một tiếng, giấu đầu hở đuôi nói: “Đúng vậy, trùng hợp quá ha em.”
“Vậy sao.” Cô cụp mắt xuống lẩm bẩm, giả vờ thất vọng: “Vậy hôm nay chẳng phải em sẽ…”
Nói đến vế sau, cô cố tình dừng lại. Trong giây phút im ắng ấy, cô một lần nữa ngước mắt lên nhìn anh.
Cô gái cong môi nở nụ cười nhạt, đôi mắt lấp lánh như những vì sao nhỏ xíu nhìn anh không rời, sóng mắt dập dờn trông đẹp đến độ khiến người ta rung động không thôi.
Giang Yến nhìn cô chăm chú, chỉ khẽ chớp mắt, im lặng chờ những lời tiếp theo của cô. Nhưng anh không ngờ rằng giây tiếp theo, Thư Uyển lại cong môi hất cằm về phía ghế sofa, nói: “Em chỉ đành ngủ trên sofa thôi.”
Đôi mắt anh phút chốc tối sầm lại. Vừa thấy cô gái nhấc chân định đi về phía ghế sofa, anh nhanh chóng giơ tay kéo cô vào lòng mình.
“Uyển Uyển.” Cánh tay rắn rỏi của anh ôm siết lấy vòng eo mềm mại của cô, anh cúi đầu dịu dàng nhìn cô gái trong lòng mình: “Nếu anh để em ngủ trên sofa thì anh còn là đàn ông nữa à?”
Để em ngủ trên sofa thì anh còn là đàn ông nữa à?
Thư Uyển chợt nhớ đến ngày anh mời cô về Xuyên Lan sống, anh cũng từng nói với cô những lời tương tự.
Cô gái cười khẽ, ánh mắt lướt xuống trái cổ đang lên xuống của anh.
Thư Uyển đột nhiên nảy sinh ý nghĩ trêu chọc.
Đôi mắt cô lấp lánh ý cười, giơ tay nhẹ nhàng chạm vào trái cổ đang lên xuống không ngừng của anh, nhẹ nhàng vuốt ve, giọng nói càng lúc càng khẽ: “Vậy anh ngủ trên sofa à?”
“Được thôi.” Giang Yến nhếch môi thản nhiên đồng ý, một lần nữa bắt lấy bàn tay nghịch ngợm của Thư Uyển.
Ánh mắt anh tràn đầy dục vọng. Lúc mười ngón tay của họ đan vào nhau, đôi môi anh cũng vừa khéo hôn xuống vành tai cô. Cô nghe anh từ tốn thủ thỉ bên tai: “Em muốn ngủ chung trên sofa thì cũng được thôi.”