Đầu Gấu Thích Khóc Nhè
Gặp Lại Diệp Tận
Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi vào đại học, tần suất liên lạc giữa tôi và Diệp Tận giảm hẳn.
Có khi tôi nhắn tin cho cậu ấy vào buổi sáng, mãi đến tối mới nhận được hồi âm.
Tôi không khỏi nghĩ rằng cậu ấy đang giữ khoảng cách với tôi vì tôi đã tỏ tình với cậu ấy.
Từ lúc đó đến giờ, cậu ấy đối xử với tôi ngày càng lạnh nhạt.
Hay là cậu ấy đang bận đi lấy lòng người khác?
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi lại thấy khó chịu, mấy ngày liền không chủ động nhắn tin cho cậu ấy.
May mà thực tế chứng minh, cậu ấy có lẽ không phải như tôi tưởng.
Sau đợt huấn luyện quân sự, Diệp Tận cuối cùng cũng chủ động gửi tin nhắn cho tôi.
"Rảnh không, hai ngày nữa tôi qua thăm cậu."
Tôi vui mừng khôn xiết, nhưng vẫn có chút dỗi hờn.
"Ai đó bận đến mức không có thời gian trả lời tin nhắn của tôi, thế mà lại có thời gian đến thăm tôi."
Chẳng bao lâu, cậu ấy gửi một đoạn tin nhắn thoại cho tôi.
Tôi nhấn vào mở xem, giọng cậu ấy ngân dài, âm cuối mềm mỏng:
"Xin lỗi mà—”
Trái tim tôi run rẩy, chỉ với ba chữ thôi, tôi đã không thể không tha thứ cho cậu ấy.
"Vậy chiều chủ nhật nhé."
"Được luôn."
Vài giây sau, cậu ấy còn gửi tới một gói biểu cảm hình chó con vẫy đuôi.
Tôi nhìn vào đó và không nhịn được, khẽ cười.
"Giống y chang cậu."
Cậu ấy lại trả lời bằng giọng nói, giọng điệu bất đắc dĩ.
"Cậu nói sao thì chính là vậy."
Chủ nhật, cậu ấy đến gặp tôi.
Ngay giây đầu tiên nhìn thấy tôi, cậu ấy định đưa tay chạm vào mặt tôi nhưng đột nhiên dừng lại giữa không trung.
Cậu ấy cười, bắt chuyện: "Đen đi rồi này."
Tôi trở nên căng thẳng.
"Không thể nào, tôi trang điểm rồi mà cậu còn nhìn ra, đen rõ đến vậy sao?"
"Rõ lắm."
Tôi đấm cậu ấy: "EQ thấp thật."
Tôi đưa cậu ấy đi dạo quanh khuôn viên trường.
Thời gian trôi qua rất nhanh, hoàng hôn buông xuống, đã đến lúc cậu ấy phải đi.
Trước khi đi, cậu ấy nói với tôi:
"Đúng rồi, tôi đưa cậu chút tiền đó, nhớ đi mua chút gì ăn nhé."
Tôi mở điện thoại ra và thấy cậu ấy chuyển cho tôi một nghìn tệ.
Tôi lo lắng hỏi.
"Tiền này ở đâu ra vậy?"
Cậu ấy tránh ánh mắt tôi, lắp bắp.
"Ờ, thì, tiền thưởng thi đấu."
Tôi nhíu mày, cậu ấy là một tên nói dối dở tệ.
Tôi chậm rãi nói: "Nói thật đi—"
Cậu ấy cúi đầu: "Tôi... Tôi kiếm được."
"Làm sao kiếm được?"
Cậu ấy gãi đầu: "Làm sao nữa, tôi làm lao động tay chân một chút thôi mà."
Nghe đến đây, tôi bắt đầu lo lắng.
"Lao động chân tay có hại cho thân thể lắm, cậu ngoan ngoãn huấn luyện là được rồi, đừng vì con tép mà mất cả con tôm, không đáng."
Cậu ấy ngoan ngoãn gật đầu: "Ừ, được, tôi nghe lời cậu."
Nói xong, tôi mở di động và định chuyển tiền trả lại thì đã bị cậu ấy ngăn lại:
"Cho cậu rồi mà, nhận đi."
"Tôi cũng đâu thiếu tiền, cậu cho tôi làm gì?"
Cậu ấy cười hì hì: "Chỉ là muốn tặng để cậu vui thôi."