Đầu Gấu Thích Khóc Nhè
Lời Tỏ Tình Đầu Tiên
Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày qua, Diệp Tận đi thi đấu xa nhà, cậu ấy nói thứ hai mới về.
Mười giờ tối Chủ Nhật, có tiếng gõ cửa bất ngờ. Tôi mở cửa, thấy Diệp Tận đứng đó. Cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt hớn hở, trên tay xách một túi quà vặt to. Mặt cậu ấy đỏ bừng, thở hổn hển, cứ như đã chạy một quãng đường rất dài. Nhìn thấy tôi, khóe miệng cậu ấy nở nụ cười tươi rói đến mang tai.
“Dịch Lâm! Tôi thi giành giải nhất!”
Tôi nở nụ cười: "Chúc mừng nhé!"
Tôi mời cậu ấy vào nhà ngồi. Vừa ngồi xuống uống vội ngụm nước, cậu ấy đã nóng lòng kể cho tôi nghe:
"Còn nữa, còn nữa... Tôi đã ký giấy cam kết với Đại học A rồi! Chỉ cần kết quả thi tuyển sinh không quá kém thì sẽ được tuyển thẳng!"
Tôi ngạc nhiên. Đại học A là một trường đại học danh tiếng trong nước. Là một ngôi trường mà dù tôi có học hành cật lực đến mấy cũng khó lòng thi đỗ. Tôi cố gắng mỉm cười để chia sẻ niềm vui với cậu ấy. Cùng lúc đó, trong lòng tôi cũng dấy lên nỗi lo, lỡ tôi không đậu Đại học A thì sao.
Thấy vẻ mặt lo lắng của tôi, Diệp Tận thu lại nụ cười.
“Sao thế? Cậu... không vui sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không phải... Tôi đang nghĩ mình phải cố gắng hơn nữa để thi vào Đại học A.”
"Không sao đâu, nếu thi không đậu thì chúng ta có thể chọn trường đại học gần nhau hơn một chút cũng được mà."
Sau kỳ thi tuyển sinh, tôi đã nộp hồ sơ vào một trường đại học cách Đại học A chỉ một giờ đi xe.
Càng gần đến ngày khai giảng, tôi càng cảm thấy bất an. Tôi luôn cảm thấy mình ngày càng xa cách Diệp Tận. Cứ như thể cậu ấy đang tăng tốc trên đường đua, càng lúc càng nhanh hơn. Còn tôi, chỉ có thể dõi theo bóng lưng ấy, dù có cố gắng đến mấy cũng không thể đuổi kịp.
Thế nên, trước khi nhập học, trong một lần đi dạo cùng Diệp Tận, tôi đã tỏ tình với cậu ấy.
Lúc đó, cậu ấy còn đang ngửa đầu uống nước, ngồi rung đùi một cách thong thả. Tôi ngước lên nhìn cậu ấy và nói:
"Diệp Tận, mình yêu nhau nhé?"
Cậu ấy sững sờ nhìn tôi. Ánh mắt cậu ấy lảng tránh sang chỗ khác. Ngay sau đó, cậu ấy cúi đầu, hạ giọng nói khẽ:
“Chúng ta... cứ duy trì mối quan hệ như hiện tại, không được sao?”
Lòng tôi chùng xuống, nhẹ nhàng gật đầu đồng ý với cậu ấy. Trong màn đêm, tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cậu ấy. Tôi thẫn thờ nhìn bầu trời đầy sao trên đầu, không nói thêm lời nào.
Đêm đó, tôi trốn dưới chăn, không kìm được mà bật khóc. Đó là lần đầu tiên tôi khóc, trông hệt như Diệp Tận của những lần cậu ấy mất mặt trước đây. Tôi tự hỏi, liệu mình có làm sai điều gì không. Có lẽ Diệp Tận... chưa bao giờ thích tôi.