Chương 11

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi dùng số tiền đó mua cho cậu ta chút đồ ăn vặt và một cái áo choàng ngủ hình chó con, rồi gửi đến trường cho cậu ta.
Sau đó, Diệp Tận vẫn thỉnh thoảng đến thăm tôi.
Trung thu thì tặng bánh trung thu, Tết Đoan Ngọ thì tặng bánh ú, nhưng chưa bao giờ tặng tôi dù chỉ một nhành hoa vào bất cứ dịp lễ tình nhân nào.
Ngày lễ tình nhân, tôi tìm cớ đi gặp cậu ta.
Lúc đi, tôi còn âm thầm mang theo một bó hoa.
Tối đó, tôi chờ cậu ta dưới ký túc xá, chờ mãi mà chẳng thấy bóng dáng cậu ta đâu.
Cuối cùng, cậu ta cho tôi leo cây luôn.
Ngay cả lý do cũng không thèm nói, chỉ bảo có việc bận rồi đuổi tôi đi.
Đêm đó tôi đứng hứng gió lạnh, đợi cậu ta đến rạng sáng.
Cuối cùng, tôi quẳng bó hoa vào thùng rác.
Dù tôi có thích cậu ta đến mấy cũng không thể cứ mặt dày mày dạn như thế mãi được.
Sau đó, tôi ít liên lạc lại với cậu ta.
Nhưng cậu ta lại thường hay nhắn tin cho tôi.
Cậu ta báo cáo lịch trình mỗi ngày của mình, giống như... bạn trai nhắn tin cho bạn gái vậy.
Cuối cùng đến một ngày, tôi đã chán ngán cái cảnh này.
Tôi đã gửi cho cậu ta một tin nhắn thoại.
"Diệp Tận, bạn có thể giữ khoảng cách hơn một chút được không? Chúng ta là bạn bè, không phải người yêu."
Cậu ta gõ tin nhắn một lúc lâu.
Cuối cùng, tôi nhận lại được câu trả lời vỏn vẹn hai chữ của cậu ta:
"Xin lỗi."
Tôi nhìn thật lâu, trong lòng thấy trống rỗng.
Kể từ đó, chúng tôi hiếm khi liên lạc nữa.
Nghe nói Diệp Tận rất có tư chất, lại rất nghiêm túc trong việc huấn luyện, nên đã đoạt được không ít giải thưởng.
Nhưng dù cậu ta tài giỏi thế nào thì cũng chẳng còn liên quan đến tôi.
Thoáng cái mà đã lên năm hai.
Học kỳ này có rất nhiều bài tập.
Tối hôm đó, tôi và vài người bạn cùng lớp quay phim làm bài tập nhóm ở sân trường.
Trong quá trình quay, tôi đóng vai nữ chính, sánh bước bên nam chính trên sân trường.
Thoắt cái, tôi dường như thoáng thấy Diệp Tận trong đám đông.
Hóa ra không phải do tôi tưởng tượng.
Diệp Tận xách theo một đống đồ ăn vặt, bước đi thật nhanh với vẻ mặt vui vẻ.
Sao cậu ta lại ở đây?
Trong lúc diễn, thỉnh thoảng tôi ngó nghiêng nhìn cậu ta.
Bỗng nhiên, Diệp Tận đang đi với vẻ mặt vui vẻ, chợt bắt gặp ánh mắt của tôi.
Nụ cười của cậu ta cứng đờ, rồi liếc sang anh bạn bên cạnh tôi.
Cậu ta sửng sốt một hồi lâu mới xoay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.
Chắc cậu ta đã hiểu lầm rồi, tôi muốn đi tìm cậu ta để giải thích nhưng phim vẫn còn đang quay, không thể nào bỏ dở được.
Phải mất một giờ sau buổi ghi hình mới kết thúc.
Tôi lấy điện thoại ra thì thấy Diệp Tận đã gửi tin nhắn cho tôi:
"Dịch Lâm, tôi tới tìm bạn đây, tôi có tin rất rất vui muốn báo cho bạn!"
Tò mò không biết tin gì, tôi gọi điện thoại ngay cho Diệp Tận.
Điện thoại reo bận một lúc lâu, cuối cùng cũng kết nối được.
"A lô..."
Vừa mở miệng đã nghe thấy chất giọng khàn khàn kèm theo âm mũi của cậu ta.
Tôi giật mình, nhíu mày, ngập ngừng hỏi:
“Bạn... đang khóc hả?”
Diệp Tận im lặng một lúc mới đáp: "Ừm..."
"Khóc cái gì?"
Cậu ta im lặng, không nói gì.
Mãi sau, cậu ta mới thốt ra một câu: "Bạn nói đi."
Tôi kinh ngạc, à, rõ là cậu ta đã hiểu lầm quan hệ của tôi và nam diễn chính rồi.
Nhưng cậu ta bắt tôi trồng cây si lâu như vậy, giờ lại ghen tuông là sao.
Nghĩ lại, tôi quyết định không giải thích và chuyển đề tài.
"Bạn nói có tin vui là tin gì thế?"
Cậu ta khịt mũi.
"Không có gì, tôi thắng một cuộc thi nên muốn chia một nửa tiền thưởng cho bạn, tiền tôi gửi rồi. Chúc cậu… hạnh phúc."
Nói xong, cậu ta ngắt điện thoại.
Tôi bất ngờ, cái tên ngốc này đang lảm nhảm gì vậy?
Tôi mở điện thoại ra xem tin nhắn.
[Diệp Tận đã chuyển cho bạn 25.000 tệ.]
Tôi càng bối rối hơn, cậu ta lấy đâu ra lắm tiền thế.
Tôi gọi lại cho cậu ta, cũng may cậu ta không giận dỗi treo máy.
Tôi hỏi: "Bạn đang ở đâu?"
“Tôi đang… ngồi tàu điện ngầm về trường rồi.”
"Đợi đó, tôi đến trường gặp bạn."