Nước Mắt Và Lời Giải Thích

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè

Nước Mắt Và Lời Giải Thích

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi đến dưới ký túc xá của Diệp Tận, tôi gọi điện cho cậu ta.
"Tôi đến rồi, xuống đi."
Cậu ta làu bàu: "Không muốn đâu…"
"Xuống đi..."
Giọng cậu ta qua điện thoại nghe trầm đục hẳn.
"Tôi tắm rồi, không muốn xuống nữa đâu. Có gì bạn cứ nói qua điện thoại đi."
Tôi mất hết kiên nhẫn, nói: "Cho bạn năm phút. Xuống ngay cho tôi!"
Đầu dây bên kia, cậu ta thở dài rồi cúp máy.
Đúng năm phút sau, cậu ta xuống như đã nói.
Quả nhiên cậu ta đã tắm thật, trên người vẫn đang mặc chiếc áo ngủ hình chó con mà tôi mua.
Cậu ta đội mũ áo choàng lên, quấn chặt lấy mình.
Dáng vẻ này của cậu ta thật đáng yêu hết sức, tôi không kìm được mà vân vê tai chó trên đầu cậu ta.
Nhưng cậu ta lại lùi về sau một bước.
"Đừng chạm vào tôi..."
Cậu ta vừa cất giọng, tiếng đã nghẹn ngào thút thít.
Đèn đường quá mờ, tôi không thể nhìn rõ mặt cậu ta.
Tôi bèn bật đèn điện thoại, chiếu thẳng vào mặt cậu ta.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, tôi giật mình.
Mắt cậu ta sưng húp cả lên, dường như có những tia máu đỏ ngầu.
Nhưng làm sao tôi dễ dàng xót thương cho cậu ta được, ai bảo trước đó cậu ta đã làm tôi đau lòng đến vậy.
"Ô kìa, khóc rồi à?"
Tôi lạnh nhạt hỏi.
Cậu ta sụt sịt, chóp mũi ửng đỏ, đôi mắt đẫm lệ lại sắp bật khóc lần nữa.
Tôi vội vàng trở lại vẻ nghiêm túc:
"Đừng khóc, ở đây người qua kẻ lại đông, đừng làm tôi mất mặt."
Cậu ta đưa tay áo lên lau nước mắt, nhìn tôi, nói bằng giọng điệu vô cùng tủi thân.
"Bạn sắp theo người khác bỏ tôi rồi... Bạn không cần tôi nữa...."
Tôi muốn khóc cũng không được, bị cậu ta chọc cho bật cười.
Cậu ta không kìm nén được nữa, nước mắt lại chảy dài.
"Bạn còn cười được sao..."
Tôi vội giải thích.
"Đó không phải bạn trai tôi, tôi và bạn ấy chỉ đang diễn thôi, tụi tôi đang quay phim làm bài tập nhóm."
Cậu ta ngẩn người ra, quệt nước mũi: "Thật sao?"
Tôi lấy điện thoại ra và cho cậu ta xem ảnh chụp bạn diễn nam với bạn gái của cậu ấy.
"Bây giờ thì tin chưa?"
Diệp Tận lập tức ngừng khóc: "Bạn không nói sớm với tôi, hại tôi mất mặt thêm lần nữa rồi..."
Tôi cười: "Cũng biết mất mặt nữa sao?"
"Mà nói thật thì nếu không có chuyện này, tôi cũng không biết bạn để ý tôi đến mức này, ừm, khóc đến như vậy cơ đấy?"
Cậu ta né tránh ánh mắt tôi, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Thấy cậu ta không nói gì, tôi chợt thấy hơi thất vọng.
Tôi bèn đổi chủ đề.
"Bạn lấy đâu ra nhiều tiền thế?"
"Cái này đúng là tiền thưởng thi đấu."
Nói xong, cậu ta lấy ra tấm ảnh đoạt cúp trong album ảnh trên điện thoại, cười với tôi rồi hỏi:
"Tôi có giỏi không?"
Tôi nhìn kỹ, đúng là thi đấu cấp quốc gia thật.
"Bạn là nhất—"
Dù cậu ta vẫn cố tránh né tôi, nhưng hôm nay, tôi quyết định sẽ giải quyết dứt điểm mọi chuyện.
Thế nên, tôi bảo cậu ta: "Bạn lên thay quần áo đi, chúng ta ra ngoài đi dạo một chút nhé?"
Cậu ta gật đầu.