Em Thật Tốt
Chương 12: Không cần nóng vội
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Vũ Châu dẫn cô đến thư phòng của mình, hỏi: “Em thấy chỗ này thế nào? Rất thích hợp để em học bài.”
“Không thích hợp.” Trâu Mông nhìn anh đáp.
“Sao lại không?”
“Đây là nhà cậu.”
“Ừ, thì sao chứ? Nhà tôi ngoài tôi và thím Lưu ra thì không còn ai khác, em có thể yên tâm học ở đây.” Trong lòng Hạ Vũ Châu còn thầm bổ sung thêm một câu: “Thậm chí tôi còn mong em dọn đến đây ở luôn.”
“Ý tốt của cậu tôi xin nhận, nhưng tôi phải về đây.” Trâu Mông đứng dậy định bước ra cửa.
Hạ Vũ Châu nắm lấy tay cô: “Rõ ràng là em không muốn về căn nhà đó mà.”
Trâu Mông bị nói trúng tim đen, khẽ nhíu mày nhìn anh.
“Tôi từng thấy nhiều người tan học không về nhà vì ham chơi, nhưng em thì khác...” Hạ Vũ Châu nhìn cô: “Nếu không muốn về nhà, đây chính là lựa chọn tốt nhất cho em. Ngày mai trường nghỉ một tuần, mỗi ngày em có thể đến đây. Sáng tài xế sẽ đón em, em không cần đến thư viện để tranh chỗ. Ở đây có đủ ba bữa cơm, internet, điều hòa, đồ uống, đồ ăn vặt, trái cây, như vậy không tốt sao?”
Hạ Vũ Châu thấy cô có vẻ lay động, liền nói tiếp: “Ba tôi ở nước ngoài, mẹ tôi bận trăm công nghìn việc ở công ty, chỉ dịp Tết mới về. Tuần này em cứ đến đây thoải mái.”
“Trâu Mông, tôi đã nói rồi, đừng lúc nào cũng từ chối ý tốt của người khác chứ.”
Trâu Mông nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói: “Nhưng ý tốt của cậu đã vượt quá giới hạn tôi có thể chấp nhận rồi.”
“Đó là vì giới hạn của em quá hẹp.”
“Tại sao cậu lại đối xử tốt với tôi như vậy?” Vừa thốt ra lời này, Trâu Mông đã có chút hối hận. Đây không hẳn là một câu hỏi, mà giống như lời xác nhận. Cô mơ hồ nhận ra đáp án, nhưng lại vô cùng sợ Hạ Vũ Châu sẽ nói thẳng ra, sợ bản thân không thể chịu đựng nổi.
Đối mặt với lời tỏ tình của lớp trưởng Trần Tử Mạc, cô có thể thẳng thắn từ chối, nói: “Mình không thích cậu.” Nhưng đối mặt với Hạ Vũ Châu, hình như cô lại cần phải nói dối.
Hạ Vũ Châu cũng không dám trả lời câu hỏi này, anh sợ một khi nói ra, anh sẽ nhận được câu trả lời giống như trên tờ giấy kia.
Anh không thể quá nóng vội, bởi vì Trâu Mông vừa mới bắt đầu đối xử khác với anh sau bao nỗ lực.
May mắn thay, Trâu Mông không kiên trì đòi anh trả lời, cô chuyển sang chủ đề khác: “Cậu tốt với tôi như vậy, chắc cũng muốn đổi lấy thứ gì đúng không?”
“Theo ý em, tôi làm gì cũng phải có chút đền đáp sao?” Hạ Vũ Châu cười bất đắc dĩ: “Vậy thế này đi, học sinh đứng đầu ban Văn như em, dạy kèm cho tôi nhé.”
“Cái gì?” Trâu Mông hoàn toàn không ngờ tới: “Tôi học ban Văn, còn cậu học ban Tự nhiên mà.”
“Văn, Anh, Sử, Địa, Toán, Lý, Hóa, chẳng phải đều phải thi sao?” Anh cười nói: “Khi em làm bài, chỉ dẫn cho tôi một chút. Tôi sai chỗ nào em sửa cho, có gì cần hỏi tôi cũng sẽ hỏi em. Như vậy được không?”
Đề nghị này Trâu Mông có thể chấp nhận. Mặc kệ Hạ Vũ Châu có thật lòng muốn học hay không, ít ra việc giúp anh học kèm sẽ không khiến cô có bất kỳ trở ngại tâm lý nào.
Hạ Vũ Châu cũng thầm đắc ý vì sự thông minh đột xuất của mình.
“Em không nói gì thì tôi coi như em đồng ý nhé.” Hạ Vũ Châu lại kéo tay cô: “Đi thôi, xuống dưới ăn cơm đã.”
Chỉ trong một thời gian ngắn, Trâu Mông đã bị anh kéo tay đến ba lần.
Cô không hề nhận ra, bản thân mình chưa từng cự tuyệt lần nào.
“Làm cái này đi.” Trâu Mông đưa một đề toán ra trước mặt Hạ Vũ Châu: “Hoàn thành trong hai tiếng, vừa đúng chín giờ là xong.”
“...” Hạ Vũ Châu nhìn bài thi trước mặt, không ngờ cô lại làm thật: “Vừa mới ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lát rồi làm sau.”
Trâu Mông chống cằm lên đuôi bút, quay đầu nhìn anh: “Cậu đã nghỉ ngơi nửa tiếng rồi.”
“Nhưng mà...”
“Cậu tranh thủ làm đi.” Cô nhìn đồng hồ: “Đã lãng phí hai phút rồi.”
“Tôi...”
“Nhanh lên.”
“Ờ.”
Hạ Vũ Châu không ngờ mình lại nghe lời như vậy, nhưng càng không ngờ hơn là trong lúc làm bài, anh lại ngủ gật mất.
Lúc tỉnh lại đã gần mười rưỡi.
Bên bàn sách không còn bóng dáng cô, bài thi bị anh đè dưới tay đã nhăn nhúm. Trên cánh tay anh còn dán một tờ giấy nhớ, anh bóc ra đọc:
“Tôi đi trước, cảm ơn cậu.”
Sáu chữ, khoảng cách đều đặn, chỉnh tề viết trên giấy nhớ. Chữ cô rất đẹp, đẹp như chính cô vậy.
Hạ Vũ Châu xuống lầu, hỏi thím Lưu:
“Trâu Mông về rồi ạ?”
“Vâng, lúc chín rưỡi cô ấy nói muốn về một mình, nhưng một cô gái về giờ này tôi đâu yên tâm nổi, nên tôi đã gọi Tiểu Kha đưa cô ấy về rồi.”
Thím Lưu luôn suy nghĩ chu đáo, hơn nữa bà cũng hiểu Hạ Vũ Châu đang nghĩ gì.
“Cái người mà ngày nào cũng được cậu đưa cơm, khiến cậu cứ thấp thỏm không yên, chính là bạn học Trâu này đúng không?” Thím Lưu hỏi thẳng ra.
“Vâng.” Trong nháy mắt, vành tai Hạ Vũ Châu đã ửng hồng.
“Thế mà ở bên cạnh người ta vẫn ngủ gật được à?”
“...” Hạ Vũ Châu cũng ảo não, rõ ràng đã tốn bao công sức mới có được chút thời gian ở bên cô, vậy mà anh lại ngủ quên mất.
“Nhanh lên, nhân lúc người ta còn chưa ngủ, gọi điện hỏi han xem cô ấy đã về nhà an toàn chưa.” Thím Lưu bất đắc dĩ, thằng nhóc thông minh này mà còn phải để bà dạy cách tán gái sao.
“À vâng vâng...” Hạ Vũ Châu nghe vậy thì vội vàng chạy lên lầu lấy điện thoại.
“Về đến nhà chưa?”
Hạ Vũ Châu cầm điện thoại đi đi lại lại, đã qua mười rưỡi, gọi điện vào giờ này không biết có tiện không.
“Về rồi.”
“Có thể gọi điện không?”
“Có thể.”
Hai giây sau khi Trâu Mông trả lời tin nhắn, Hạ Vũ Châu đã gọi tới.
“Là tôi.”
“Ừ.”
“Ngại quá, vừa nãy tôi ngủ quên mất.”
“Ừ, tôi thấy cậu ngủ say quá nên không gọi.”
“Tôi đảm bảo, nhất định lần sau sẽ không ngủ.” Hạ Vũ Châu thậm chí còn giơ tay lên thề, nhưng nghĩ cô không nhìn thấy nên lại buông xuống.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười nhẹ nhàng của cô: “Có phải cậu còn muốn giơ tay lên trời thề không?”
Hạ Vũ Châu nhìn tay mình vẫn còn đang giơ lên.
Hình như Trâu Mông cũng cảm thấy mình lỡ lời: “Còn có... chuyện gì không?”
“Ngày mai tôi bảo tài xế đến đón em, mấy giờ thì em dậy?” Hạ Vũ Châu đoán cô sẽ không ngủ nướng, lại có lòng riêng muốn gặp cô sớm một chút: “Sáu giờ đến đón được không?”
“...” Mặc dù cô cũng rất muốn rời khỏi căn nhà đó càng sớm càng tốt để tránh phải tiếp xúc nhiều với bà cụ, nhưng sáu giờ thì quá sớm rồi: “Bảy giờ đi.”
Chậm một giờ, Hạ Vũ Châu có chút tiếc nuối: “Được rồi, em đến nhà tôi rồi ăn sáng nhé.”
“Ừm...”
“Vậy nghỉ sớm đi, ngủ ngon.”
“À... Hạ Vũ Châu...” Trâu Mông gọi tên anh rồi khựng lại vài giây: “Cảm ơn cậu.”
Hạ Vũ Châu cười thành tiếng: “Em đã cảm ơn rồi.”
Tắt điện thoại, anh nhìn tờ giấy ghi chú kia. Đó là tờ giấy anh vừa thấy trong thùng rác, bị vò nhẹ một chút, trên đó là ba chữ “tôi đi trước” viết không lớn không nhỏ, vừa vặn chiếm hết chiều ngang của tờ giấy.
Nhưng lại thiếu mất mấy chữ “cảm ơn cậu” so với tờ giấy dán trên tay anh.
Hạ Vũ Châu bật cười thành tiếng.
Cô thật là, xoắn xuýt đến đáng yêu.
Trâu Mông chào Trâu Khiết, nói rằng tuần này cô phải đến nhà bạn để giúp bạn học kèm.
“Tiền của cháu đủ dùng không? Nếu không đủ thì nói, cô cho thêm.”
“Đủ ạ.”
“Ừ, vậy cháu đi nhớ chú ý an toàn.”
Trước khi đi, Trâu Khiết lại hỏi thêm một câu: “Bạn học nam hay nữ?”
“Bạn nam.” Trâu Mông cũng không giấu giếm.
“Ừ.” Trâu Khiết nhắc lại lần nữa: “Cháu chú ý an toàn.”
Khi Trâu Mông bước ra đến cổng tiểu khu, một chiếc Bentley màu đen bóng loáng đã dừng bên đường. Có tài xế xuống mở cửa xe cho cô.
Cô vừa cúi người xuống thì phát hiện Hạ Vũ Châu cũng đang ở trong xe. Anh rõ ràng cảm nhận được cô hơi khựng lại một chút.
“Chào buổi sáng.” Hạ Vũ Châu cười.
“Chào buổi sáng.”
Lúc này Trâu Mông mới ý thức được hai người họ gặp nhau quá thường xuyên.
Nhưng cô cũng không bài xích.
Kể từ khi lên cấp ba, bạn bè của Trâu Mông ngày càng ít đi. Cô không chủ động thân thiết với người khác, bởi vì cô biết, dù bạn bè thân thiết đến mấy, sau một thời gian dài cũng sẽ dần trở nên xa cách.
Cũng có thể có người chủ động đến gần cô, nhưng trời sinh cô có tính cách chậm nhiệt, chưa kịp vươn tay thì người ta đã tìm được người khác. Cô cũng chẳng bao giờ trách ai, dù sao làm bạn không thể chỉ nói vài ba câu mà đã biết có hợp nhau hay không.
Nhưng Hạ Vũ Châu là người duy nhất kiên nhẫn chờ đợi tính cách cô dần dần được hâm nóng.
Buổi sáng, Trâu Mông sắp xếp cho Hạ Vũ Châu học toán. Cô lấy sách lớp mười một ra rồi chậm rãi giảng cho anh. Quá trình giảng bài cũng là quá trình ôn tập của cô, gặp chỗ nào không nắm chắc, hai người còn có thể cùng nhau bàn bạc.
Hạ Vũ Châu không giống cô. Trâu Mông biết rõ bản thân thuộc kiểu cần cù bù thông minh, phải không ngừng cố gắng thì thành tích mới giữ vững trong top mười toàn trường.
Nhưng Hạ Vũ Châu thì không như vậy, anh không hề cố gắng, nhưng lại cực kỳ thông minh.
Vừa khiến người ta ghen ghét lại vừa hâm mộ.
Thím Lưu nấu ăn quá ngon, Trâu Mông ăn no liền lười biếng không muốn động đậy. Cô vừa định từ bàn ăn đi lên lầu làm bài.
“Vừa mới ăn no, không được ngồi ngay.” Hạ Vũ Châu kéo tay cô: “Đi dạo trong sân cho tiêu cơm đi.”
Trâu Mông nhìn ra bên ngoài thấy trời quá nóng, đi dạo hình như còn không hợp lý chút nào.
Hạ Vũ Châu nhìn thấu suy nghĩ của cô: “Đừng nhìn, hôm nay mới ba mươi độ thôi.”
“Học sinh lớp mười hai, rèn luyện là điều tất yếu vẫn phải làm.” Anh kéo Trâu Mông đi ra ngoài.
Dù không tình nguyện, nhưng Trâu Mông vẫn đi tản bộ.
Cuối tháng Tám, nhiệt độ không khí đã hạ xuống không ít, nhưng giữa trưa ánh nắng vẫn rọi thẳng xuống. Vừa bước ra khỏi cửa, Trâu Mông đã giơ tay lên che trán.
“Sợ nắng vậy à?” Hạ Vũ Châu nghiêng đầu nhìn cô.
Vóc dáng Trâu Mông không lùn nhưng vẫn thấp hơn anh mười mấy xăng-ti-mét. Cô híp mắt nhìn anh, nói: “Nắng quá.”
“Em đợi một lát.” Hạ Vũ Châu nói xong thì xoay người chạy lên lầu.
Một lát sau, Trâu Mông nghe thấy tiếng bước chân. Khi cô xoay người lại, trên đỉnh đầu xuất hiện một chiếc mũ lưỡi trai. Hạ Vũ Châu đứng trước mặt cô, hai người chỉ cách nhau cái vành mũ. Trâu Mông ngửi thấy mùi hương thanh mát trên người anh.
Tầm mắt cô vừa vặn dừng lại ở hầu kết của anh. Không hiểu sao, rõ ràng đây chẳng phải là nơi riêng tư gì, nhưng lại khiến cô cảm thấy ngượng ngùng, lập tức quay mặt đi.
“Đừng nhúc nhích.” Hạ Vũ Châu cẩn thận chỉnh lại độ lớn nhỏ của mũ, luồn đuôi tóc cô qua lỗ nhỏ phía sau, rồi sửa vành nón giúp cô, sau đó mới nói: “Được rồi, đi thôi.”
Lại một lần nữa bước vào trong đình viện, Trâu Mông không cần híp mắt nữa.
“Muốn che ô không?”
Đình viện không hoàn toàn kín đáo, xuyên qua lan can kính là có thể nhìn thấy người đi bên trong. Hai người che ô đi trong này, nếu bị ai nhìn thấy thì đúng là kỳ cục.
Trâu Mông lắc đầu, chậm rãi sánh bước bên anh.
Hạ Vũ Châu hơi cúi đầu, cẩn thận nhìn tay cô. Anh muốn nắm lấy, muốn cùng cô mười ngón đan vào nhau. Ngón tay anh rục rịch muốn động, nhưng cuối cùng lại không dám hành động.
Sợ chính mình không nhịn được mà làm điều gì đó không phải, Hạ Vũ Châu duỗi người một cách khoa trương: “Mùa hè ra mồ hôi nhiều rất tốt cho cơ thể đấy.”
Nói xong, anh liền nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng cười rất nhỏ:
“Em cười gì thế?”
“Cậu không giống trong tưởng tượng của tôi lắm.”
“Em từng nghĩ về tôi rồi sao?” Hạ Vũ Châu kích động mà cất cao giọng.
“...” Sao sóng não của người này lại không bình thường vậy nhỉ?
“Em cảm thấy tôi là người thế nào?”
“Ừm...” Trâu Mông nghĩ, rồi không trả lời trực tiếp: “Dù sao cũng không phải là người ăn cơm đúng bữa, uống nước ấm, phơi nắng, ra nhiều mồ hôi... như vậy.”
“Hahaahaa.” Hạ Vũ Châu cười lớn: “Hẳn là đánh nhau ẩu đả, thuốc lá, bia rượu đúng không?”
“Ít đánh nhau, hút thuốc lại thì cũng được đó.”
“Yên tâm, tôi không đáng sợ như mấy lời đồn trong trường đâu. Thỉnh thoảng đánh nhau cũng chỉ sứt khóe miệng một chút. Sau này nhất định tôi sẽ không đánh nhau nữa, vốn dĩ tôi cũng không hút nhiều thuốc lắm, nhất định sẽ cai thuốc.” Anh giống như đang hứa với cô vậy.
“Nóng quá.” Trâu Mông không dấu vết mà đánh trống lảng.
“Thế này thì sao?” Hạ Vũ Châu xoay người che trước mặt cô. Tuy anh gầy nhưng lại rất cao, nên đã chắn được phần lớn ánh nắng cho cô.
Cả người Trâu Mông suýt chút nữa va phải anh, Hạ Vũ Châu liền vươn tay ôm lấy eo cô.
Động tác quá thân mật, Trâu Mông theo bản năng lùi về sau: “Tôi... toát mồ hôi.”
“Không sao, lát nữa có thể đi tắm.”
Trâu Mông lắc đầu: “Không được, cậu cứ đi dạo đi, tôi lên làm bài trước.”
Hạ Vũ Châu nhìn cô chạy nhanh vào nhà, cảm thấy bản thân hơi nóng vội rồi.