Em Thật Tốt
Chương 13: Chút tâm tư thầm kín
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trâu Mông cảm thấy mình có chút hư hỏng.
Khi cô nhận ra điều đó, cô đang đứng trước gương. Hiếm khi cô trang điểm, nhưng hôm nay cô lại mặc áo croptop và váy ngắn thay cho áo phông quần dài như thường ngày, mái tóc đen nhánh mềm mại xõa dài trên vai.
Nguyên nhân cũng chẳng có gì khó hiểu, hôm nay chính là ngày nghỉ cuối cùng, ngày mai đã bắt đầu khai giảng. Sau khi khai giảng, ngày nào cũng có tiết tự học buổi tối, cuối tuần cũng phải học bù, đồng nghĩa với việc hôm nay chính là ngày cuối cùng cô đến nhà Hạ Vũ Châu.
Sau hôm nay, rất có thể giữa hai người cũng sẽ giống như cô và các bạn học khác, ngày càng xa cách.
Nhưng cũng chẳng giống, vì ngay cả bạn học cùng lớp hai người còn không phải.
Trâu Mông, thừa nhận đi, mày có cảm giác đặc biệt với cậu ấy.
Nhìn mình trong gương, Trâu Mông do dự.
Cô không muốn như vậy.
Cầm lấy dây cột tóc trên bàn, cô vén tóc lên, buộc gọn gàng, sau đó lấy quần áo ra thay bộ váy ngắn.
Đeo balo lên, đi đến cửa thay giày, khoảnh khắc chạm tay vào then cửa thì cô lại do dự. Chỉ cần mở cửa ra, hôm nay sẽ giống như sáu ngày nghỉ trước đó. Trâu Mông lại quay đầu nhìn lại căn phòng của mình.
Thật sự muốn quay lại điểm xuất phát sao?
Đây đã là lần thứ ba Hạ Vũ Châu nhìn điện thoại, Trâu Mông vẫn chưa ra sau mười phút trễ hẹn.
Đang chuẩn bị gọi điện cho cô thì tài xế nhắc anh: "Trâu tiểu thư tới."
Hạ Vũ Châu quay đầu, nhìn thấy cô chạy ra, gió thổi tung những lọn tóc, vạt váy cũng phấp phới trên đùi cô.
Sửng sốt trong chốc lát, anh mới vội vàng vòng sang bên kia mở cửa xe cho cô.
"Xin lỗi, hôm nay em ra muộn." Trâu Mông còn hơi thở dốc.
Nhìn ngực cô hơi phập phồng, Hạ Vũ Châu nuốt nước bọt. Nếu Trâu Mông ngước lên nhìn, cô có thể thấy lỗ tai anh đỏ bừng.
Đáng yêu, muốn hôn.
Muốn dùng sức mà hôn.
Hạ Vũ Châu có chút thất thần, làm bài thi cũng sai nhiều chỗ.
"Cái này mà cũng sai? Vì sao vậy?" Trâu Mông dùng ngòi bút chỉ vào đáp án rồi hỏi anh.
"Vì sao ấy à, vì em đó." Hạ Vũ Châu thầm trả lời trong lòng.
Trâu Mông nhận ra mình có hơi mất bình tĩnh: "Ý tôi là mấy câu này cậu không nên làm sai."
Sao cô giận mà cũng đáng yêu vậy nhỉ?
Trước mặt cô, Hạ Vũ Châu chẳng biết giận là gì, dù có bị cô mắng thì cũng thấy cực kì vui vẻ.
"Cậu... Nếu không thì cậu đi chơi game đi."
"Không đi." Anh lấy lại bài thi, tiếp tục xem đề.
Sau đó lại tiếp tục thất thần ngắm nhìn cô. Eo thon chân dài cô cũng có, vòng một cũng chẳng hề nhỏ.
Phải làm sao đây, phải làm sao đây, quá xinh đẹp, anh thích đến chết mất.
"Tôi đi rửa mặt." Anh đứng dậy đi tới phòng vệ sinh.
Hất nước lên mặt xong mới bình tĩnh được đôi chút, nhưng sự xao động trong lòng vẫn không sao kiềm chế được, anh cúi đầu nhìn xuống thoáng qua.
"Đm!" Hạ Vũ Châu chửi nhỏ một tiếng.
Thời gian anh đi vệ sinh hơi lâu. Trâu Mông ngẩng đầu thấy anh đi vào thì đứng dậy: "Tôi cũng đi vệ sinh."
Sáng nay canh gà và hoành thánh uống quá ngon, cô uống một chén canh lớn, lúc này bụng hơi trướng.
Hạ Vũ Châu thấy cô rẽ về bên trái thì lập tức nhớ tới mình vừa 'hành sự' ở nhà vệ sinh, mùi hương kia có lẽ vẫn chưa tan hết. Anh vội giữ lấy cô: "Đi phòng tôi đi."
Nhìn dáng vẻ khó có thể mở miệng của Hạ Vũ Châu, Trâu Mông cho rằng anh bị đau bụng.
Lần đầu tiên cô bước vào phòng anh, so với em họ Trâu Nghị Viễn thì căn phòng này sạch sẽ ngăn nắp hơn nhiều, phòng vệ sinh cũng rộng rãi thơm tho.
Sau cơm trưa, hai người lại tản bộ trong sân như thường lệ.
"Ngày mai là khai giảng rồi."
"Ừm." Trâu Mông gật đầu: "Cậu sẽ đi học sao?"
"Cậu có hy vọng tôi đi học không?" Hạ Vũ Châu hỏi lại cô.
Trâu Mông né tránh vấn đề của anh: "Sao từ sau năm lớp 10 cậu lại..."
"Vì sao lại toàn trốn học, không chịu đến trường hả?"
"Ừm, tôi nhớ lúc trước thành tích của cậu rất tốt."
"Trâu Mông, tôi phát hiện cậu rất để ý tôi." Hạ Vũ Châu cười đắc ý.
"Nếu cuộc sống của cậu mỗi bước đi đều đã được sắp đặt sẵn, thì cố gắng hay nỗ lực có cần thiết không?" Hạ Vũ Châu nhìn Trâu Mông: "Cấp ba học hay không học cũng có thể tốt nghiệp, có thi đại học hay không thì cũng đều phải đi du học, sau đó đi học, tốt nghiệp, kế thừa gia nghiệp."
"Tôi không có người sắp xếp cuộc sống cho mình." Trâu Mông cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mũi chân của mình.
"Xin lỗi, tôi..."
Trâu Mông cười rộ lên: "Này có gì mà phải xin lỗi."
"Nhưng mà." Hạ Vũ Châu đứng yên, chờ cô quay lại rồi nhìn thẳng vào mắt cô: "Ngày mai tôi sẽ đi học một cách nghiêm túc."
Đối diện với nhau thật lâu, Trâu Mông rời mắt, xoay người về phía sau. Ở nơi anh không nhìn thấy, khóe miệng cô khẽ cong lên.
Mặc dù Hạ Vũ Châu muốn giữ cô lại, nhưng đã đến 9 giờ rưỡi đúng giờ, Trâu Mông chuẩn bị về nhà.
"Nếu lúc này xảy ra trận mưa to thì tốt rồi."
Hạ Vũ Châu thầm nghĩ: "Hoặc là tháng Tám có tuyết? Dù sao khiến cô không về được thì tốt."
"Cạch", chưa kịp đi đến cửa phòng sách, đèn trần đã tắt phụt.
"A." Phòng đột nhiên tối om, Hạ Vũ Châu đi trước dừng lại. Trâu Mông đụng phải người anh, khẽ kêu lên.
Người này vừa cao vừa gầy, Trâu Mông cảm thấy mình như đụng phải bộ xương vậy.
Chỉ có đèn trên hành lang còn sáng, trong phòng có chút tối tăm. Trâu Mông không biết anh đã ép mình vào tường lúc nào.
"Có đau không?" Tay anh đặt trên đỉnh đầu cô, ngón tay khẽ vuốt ve trán Trâu Mông.
"Không... không đau..." Giọng nói của Trâu Mông hơi run. Lúc trước hai người cũng giữ tư thế như này, tối về cô liền nằm mơ. Hôm nay hình như còn gần gũi hơn thì phải.
"Trâu Mông." Hạ Vũ Châu gọi tên cô, gọi xong lại lặng lẽ nuốt nước miếng, hỏi một câu mà cả ngày hôm nay anh vẫn luôn muốn hỏi: "Sao hôm nay lại ăn mặc đẹp vậy?"
Có lẽ sợ cô tìm được khe hở chạy trốn, Hạ Vũ Châu nắm lấy tay cô, giữ chặt bên người.
"Trâu Mông." Hạ Vũ Châu không nhận được đáp án thì lại gọi tên cô: "Những tâm tư đó của tôi, cậu thông minh như vậy chắc hẳn đã hiểu đúng không?"
May mắn trong phòng không đủ sáng, nếu không thì dáng vẻ cô đỏ mặt sẽ bị anh nhìn thấy.
"Cậu... Sao những tâm tư đó của cậu không đặt vào việc học?"
Nói xong, cô nghe thấy Hạ Vũ Châu bật cười, cùng với đó là hơi thở phả vào mặt cô.
Thật sự... cách nhau gần quá.
"Vậy cậu có thể đổi tên thành... học tập không?" Hạ Vũ Châu dừng một lát rồi lại nói tiếp: "Cậu thích học như thế, hay là tôi đổi tên mình thành 'học tập' nhé?"
"Đừng... đừng nói bậy."
Hạ Vũ Châu khẽ thở dài: "Lúc đó bảo không muốn đòi chút gì đó từ cậu, giờ lại thấy hối hận."
Trâu Mông ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt của anh, nghe anh hỏi: "Trâu Mông, tôi có thể xin một chút gì đó từ cậu không?"
Sau một lúc lâu, tiếng "ừm" rất nhỏ mới thốt ra. Trâu Mông lo lắng nắm chặt lấy vạt váy.
Đồng thời, một nụ hôn khẽ đặt lên trán cô.
Chút gì đó này của anh so với tưởng tượng của cô thì có chút hụt hẫng.
Trâu Mông đi rồi, cả người Hạ Vũ Châu vừa phấn chấn lại vừa cô đơn. Cảm giác vui vẻ kéo dài đến tận nửa đêm, khó khăn lắm anh mới đi vào giấc ngủ, nhưng ngủ rồi lại càng khiến anh "hưng phấn" hơn.
Trong mơ, Trâu Mông đi ra từ phòng vệ sinh, sau đó bị anh bế lên rồi đặt xuống giường.
Trên thực tế nút cài áo lót có hình gì anh còn chẳng biết, nhưng trong mơ lại như đã quen thuộc từ trước mà cởi bỏ lớp áo, để lộ đôi gò bồng mềm mại kia.
"Ưm..." Lúc Hạ Vũ Châu xoa ngực cô, nghe thấy cô nhẹ giọng rên rỉ một cách yêu kiều.
"Mềm quá." Anh áp người xuống, đầu lưỡi liếm hạt châu nhỏ, đảo quanh rồi khẽ cắn bằng răng.
Ngón tay chạm vào quần lót của cô, một ngón tay ướt át, dễ dàng tìm được nơi đó rồi tiến vào.
Trâu Mông bắt đầu rên rỉ, giọng nói so với thường ngày cao hơn vài phần, âm cuối còn kéo dài: "Ưm...a~"
Nơi tư mật mềm mại không ngừng mấp máy như muốn giữ lại ngón tay anh.
Hạ Vũ Châu nhanh chóng bỏ qua màn dạo đầu, cởi quần đỡ vật nam tính sưng to nhét vào cửa huyệt, lấp đầy bên trong cơ thể cô.
Trâu Mông ưm a không ngừng rên rỉ, giọng điệu vừa quyến rũ vừa dâm tình, không ngừng nói "nhanh lên, mạnh lên".
Hết tư thế này rồi tư thế kia, bao cao su cũng dùng hết mấy chiếc. Hai người trong mộng như không biết mệt mỏi, anh cũng không ngừng ân ái cùng cô, mãi đến khi cô khóc không thành tiếng, mềm nhũn như bông nằm trên giường.
Hạ Vũ Châu kéo eo cô, tư thế từ phía sau khiến anh lại càng vào sâu hơn. Nơi tư mật vừa cao trào cực kỳ mẫn cảm liên tục co rút, run rẩy đón nhận sự cuồng nhiệt của anh.
Sau khi ra vào mấy chục lần, Hạ Vũ Châu phóng thích.
Theo tinh dịch phóng thích, Hạ Vũ Châu mở mắt. Trong không khí là mùi tinh dịch nồng đậm, nhưng lại không có mùi của Trâu Mông.
Anh thở dài nặng nề, nhắm mắt lại hoài niệm dáng vẻ quyến rũ của cô mỗi khi cô uốn éo cầu xin anh mạnh mẽ hơn.
Chạy vào nhà tắm tắm nước lạnh, lúc nằm xuống giường đã hoàn toàn tỉnh ngủ. Xuống dưới lầu đúng lúc thím Lưu đang chuẩn bị cơm hộp.
"Ba cái hộp màu hồng này là của Trâu tiểu thư."
"Sao lại nhiều thêm một cái?"
"Ăn cơm chung với cô ấy nhiều ngày rồi, cô ấy không thích ăn cá, thích ăn canh mà cậu cũng không biết?"
Thím Lưu trêu chọc anh: "Thiếu gia, có phải mắt cậu chỉ dán chặt vào người Trâu tiểu thư đúng không?"
Hạ Vũ Châu gãi đầu cười ngây ngô.
"Bữa tối hay là để Tiểu Kha mang đến." Thím Lưu nghĩ: "Chứ mang đi từ sáng thì sợ cơm không còn tươi."
"Không cần đâu thím, bữa tối cháu đưa cô ấy tới nhà ăn của trường."
"Được." Thím Lưu nhớ tới cái gì đó, nhìn theo bóng dáng anh rồi nhắc nhở: "Nhớ kỹ đó, Trâu tiểu thư không thích ăn cá."
Hôm nay Trâu Mông cũng dậy rất sớm. Sau khi vào thu, bà cụ đã chuyển ra khỏi phòng cô. Hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, cô đi học sớm hơn bình thường.
"Trâu Mông, cùng ăn bữa sáng đi, ăn xong rồi thì để dượng đưa hai đứa đi học." Trâu Khiết gọi cô lại.
"Không cần đâu ạ." Hôm nay Trâu Nghị Viễn lên lớp 10, khác trường với cô nhưng lại thuận đường.
Trâu Mông thay giày rồi đi ngay. Cửa còn chưa đóng lại đã nghe thấy bà cụ nói: "Ai bảo con tự mình đa tình, nó có chịu nhận lòng tốt của con sao?"
Lúc Trâu Mông đi đến cửa tiểu khu, Hạ Vũ Châu đã đứng bên cạnh xe, mỉm cười nhìn cô.
"Thất thần làm gì, lên xe đi, không đi bây giờ lát nữa lại tắc đường." Hạ Vũ Châu mở cửa xe cho cô.
Giữa hai người có một ít khoảng cách. Tay Trâu Mông đặt bên cạnh đùi. Hạ Vũ Châu nhắm hai mắt, sau đó lén lút dịch tay về phía cô.
Lúc ngón tay định đụng vào tay cô, Trâu Mông theo bản năng rụt lại, nhưng lập tức bị anh níu lấy ngón tay.
So với lúc trước kéo tay cô hoặc là hôn trán, động tác này rõ ràng càng cẩn thận hơn, có lẽ là sau khi thẳng thắn bày tỏ lòng mình nên anh muốn nắm lấy tay cô. Trâu Mông cảm thấy toàn bộ bàn tay đều tê dại, truyền từ đầu ngón tay đến tận trái tim.
Cô ngẩng đầu, vừa lúc đối diện với ánh mắt của anh, vội vàng cúi đầu xuống rồi mím môi.
Sau khi cúi đầu xuống, khóe miệng cong lên không làm cách nào hạ xuống được.