Chương 14: Em thích cậu ấy

Em Thật Tốt

Chương 14: Em thích cậu ấy

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bầu không khí mập mờ khó tả này cuối cùng bị phá vỡ bởi tài xế.
"Thiếu gia và Trâu tiểu thư cùng xuống xe với nhau sao?"
Tài xế nhìn bọn họ qua kính chiếu hậu, không để ý rằng bản thân vừa hỏi câu này, Trâu Mông đã theo bản năng rụt ngón tay đang bị anh nắm lại.
"Cháu... cho cháu xuống ở ngã tư đi ạ."
Trâu Mông nói với tài xế: "Làm phiền chú rồi."
"Trâu tiểu thư khách khí quá."
Sắc mặt Hạ Vũ Châu không tốt. Trong thâm tâm anh cũng hiểu cho Trâu Mông, một cô gái như cô mới sáng tinh mơ đã bước xuống từ xe anh, không biết sẽ bị người ta đồn đại thành cái gì. Nhưng anh vẫn có chút chua xót.
Trâu Mông nói lời tạm biệt đơn giản rồi xách theo hộp cơm bước xuống xe.
"Thiếu gia, tới trường rồi."
Tài xế dừng xe ở chỗ đỗ xe quy định của nhà trường.
"Ai bảo chú lắm lời thế."
Trước khi đi, Hạ Vũ Châu còn để lại một câu như vậy.
"Hello, lâu không gặp!"
Nhậm Giáng Nhã hoạt bát chào hỏi Trâu Mông, ánh mắt lại bị hộp cơm cô đang cầm thu hút.
Hộp cơm này, kỳ nghỉ hè năm ngoái, hầu như ngày nào cũng thấy trên bàn cô, bây giờ lại được cô trực tiếp cầm trên tay.
"Chào cậu."
Trâu Mông cũng mỉm cười: "Mới có một tuần thôi mà."
"Với học sinh lớp 12 ấy à, một tuần đã là dài lắm rồi." Nhậm Giáng Nhã cười hì hì.
"Cậu..."
Nhậm Giáng Nhã ghé sát tai Trâu Mông: "Cậu đang hẹn hò với Hạ Vũ Châu sao?"
Trâu Mông nhìn cô ấy một cái, nhưng không phủ nhận hay thừa nhận.
"Mình thề mình hứa mình đảm bảo, không nói cho ai biết đâu."
Dù Nhậm Giáng Nhã có thích hóng chuyện nhưng cô ấy không phải người lắm mồm.
"Các cậu đang hẹn hò sao?"
Nhậm Giáng Nhã lại hỏi.
Trâu Mông vừa định nói thì bạn ngồi bàn trên của Nhậm Giáng Nhã đến, quay đầu nói chuyện gì đó với cô ấy khiến Nhậm Giáng Nhã đành bỏ cuộc.
Sau khi kết thúc hai tiết học buổi sáng, Trâu Mông đứng dậy đi vệ sinh. Nhậm Giáng Nhã không bỏ lỡ cơ hội này, khoác tay cô đi theo.
Mới ra khỏi cửa đã gặp Hạ Vũ Châu.
Lúc Hạ Vũ Châu nhìn thấy Trâu Mông thì mắt sáng bừng lên, nhưng nhìn thấy tay cô đang bị Nhậm Giáng Nhã khoác thì không khỏi nhíu mày.
Hình như hồi lớp 10 anh học cùng lớp với cô bạn này.
Lúc Trâu Mông đi ngang qua người anh, trên mặt cô không chút biểu cảm, điều này càng khiến Hạ Vũ Châu khó chịu hơn.
Nhậm Giáng Nhã có chút không hiểu nổi, tò mò hỏi: "Cậu với Hạ Vũ Châu..."
Nhậm Giáng Nhã còn chưa hỏi xong, Trâu Mông đã trực tiếp trả lời: "Ừm."
"Hả?" Nhậm Giáng Nhã kêu một tiếng, lại nhỏ giọng xác nhận: "Là thật sao?"
"Cậu... là cậu tự nguyện vậy sao?" Nhậm Giáng Nhã giữ chặt cô, nghiêm túc hỏi: "Không phải là bị cậu ta ép buộc đấy chứ?"
"Không phải." Trâu Mông nhìn bạn mình, cũng nghiêm túc trả lời: "Mình thích cậu ấy."
Nhậm Giáng Nhã kinh ngạc há hốc miệng, nhất thời không biết nên nói cái gì. Nếu là người khác nói thích Hạ Vũ Châu thì cô ấy cũng sẽ không kinh ngạc như vậy, nhưng người này lại là Trâu Mông.
Trong mắt cô ấy, Hạ Vũ Châu chỉ được vẻ ngoài, chứ xét về mọi mặt đều không xứng với Trâu Mông.
Trong mắt Nhậm Giáng Nhã, Trâu Mông là người cao ngạo, lạnh lùng, rất khó gần. Cô ấy tự nhận mình có thể tay trong tay cùng Trâu Mông đi vệ sinh là nhờ suốt một năm qua không ngừng luyên thuyên nói chuyện.
Trâu Mông luôn khách sáo với mọi người, nhưng lại chẳng mấy bận tâm đến ai, cô ấy thực sự rất lạnh nhạt.
Từ trong vệ sinh đi ra, Nhậm Giáng Nhã tiếp tục kéo lấy tay cô, không khỏi hỏi: "Cậu thích điểm nào ở Hạ Vũ Châu? Là do cậu ta đẹp trai sao?"
"Cậu ấy không đẹp trai à?" Trâu Mông hỏi lại.
"Đẹp thì có đẹp..." Nhậm Giáng Nhã bĩu môi, càng nói càng nhỏ giọng: "Nhưng cậu đâu phải người nông cạn như thế, dù gì cậu cũng nên thích một người có nội tâm sâu sắc hơn chứ."
"Thật ra..." Trâu Mông hơi nghiêng người: "Thật sự cậu ấy khá tốt."
"Các cậu mới quen nhau được bao lâu mà cậu đã bị cậu ta lừa mất rồi?" Hai người về lớp ngồi xuống chỗ ngồi, Nhậm Giáng Nhã lại tiếp tục cằn nhằn: "Mình cũng thích cậu như thế mà cậu có nhiệt tình với mình bao giờ đâu."
Trâu Mông nghe vậy thì bật cười: "Mình cũng rất thích cậu mà."
Nhậm Giáng Nhã nghe lời này thì vui ra mặt, một năm nhiệt tình của cô ấy cuối cùng cũng gặt hái được thành quả.
Nhưng việc này ra việc khác, Hạ Vũ Châu vẫn cứ là không xứng với Trâu Mông.
Giờ ra chơi tiếp theo, Trâu Mông cũng không ra khỏi lớp, vẫn luôn bị Nhậm Giáng Nhã lôi kéo hỏi han đủ điều.
Buổi trưa, Hạ Vũ Châu muốn tìm cô, nhưng thấy Nhậm Giáng Nhã ngồi đối diện ăn cơm cùng cô nên đành bỏ cuộc.
Chắc là Trâu Mông không muốn tiếp xúc nhiều với anh ở trường, anh hiểu điều đó nhưng vẫn không vui vẻ gì.
Bữa tối cũng ăn ở nhà ăn của trường. Trâu Mông và Nhậm Giáng Nhã ăn chung với nhau. Trước đây Hạ Vũ Châu hiếm khi thấy hai người đi cùng nhau, thế mà giờ đây, dù không cần, Nhậm Giáng Nhã lại xuất hiện đều đặn.
Tiết tự học buổi tối của khối 12 kết thúc lúc 9 giờ. Sau khi tan học, Trâu Mông lấy điện thoại ra, quả nhiên có tin nhắn từ Hạ Vũ Châu.
"Ở lại lớp chờ tôi, tôi đưa cậu về nhà."
"Không về à?" Nhậm Giáng Nhã đeo balo lên rồi hỏi cô.
"Ừ cậu về trước đi, mình ở lại một chút."
"Chờ Hạ Vũ Châu à?"
Trâu Mông cũng không che giấu, thành thật gật đầu.
"Được rồi, vậy mình về trước đây." Nhậm Giáng Nhã bĩu môi: "Mai gặp nha!"
"Ừm!"
Trâu Mông ở trong lớp đợi trong chốc lát, mãi đến khi bạn học trực nhật cũng rời đi: "Trâu Mông, lát nữa về thì cậu nhớ tắt đèn, đóng cửa nhé!"
"Ừ." Trâu Mông gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, anh vẫn chưa tới.
Cô nhìn đồng hồ, đã qua 15 phút.
Trong phòng học yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng rì rì của bóng đèn huỳnh quang trên trần nhà.
Lần đầu tiên nhiệt tình với một mối quan hệ tình cảm, liệu cô có quá vội vàng không, Trâu Mông đã nghĩ vậy.
Còn chưa kịp tự vấn lòng mình, Hạ Vũ Châu đã bước vào từ cửa sau rồi đi đến bên cô. Hơi thở anh còn dồn dập, như thể vừa chạy đến.
"Này." Hạ Vũ Châu đưa một hộp nhựa dùng một lần cho cô.
Cửa sổ và điều hòa đều đã đóng, không khí không lưu thông khiến Hạ Vũ Châu bắt đầu đổ mồ hôi.
"Cậu cầm lấy ăn đi, tài xế đang chờ bên ngoài đấy." Hạ Vũ Châu đặt hộp cơm vào tay cô rồi lại cầm cặp sách của cô.
Nắp hộp được mở ra, bên trong là trái cây đã được cắt gọt đẹp mắt, xếp gọn gàng.
"Cậu vừa mới đi mua?" Trâu Mông giữ chặt nắp hộp, dùng hai tay cầm hộp trái cây.
"Ừm." Hạ Vũ Châu để cô đi ra trước rồi mới tắt đèn đóng cửa: "Định mua bánh kem cho cậu nhưng sợ tối mà ăn no quá thì không thoải mái."
Trâu Mông muốn cầm lấy balo của mình nhưng Hạ Vũ Châu không cho, anh rất thích được phục vụ cô.
Hai người sóng vai đi ra cổng trường. Khối 12 là khối tan học cuối cùng, lúc này hầu như chẳng còn học sinh nào ở lại.
Hạ Vũ Châu có hơi hối hận vì đã mua trái cây cho cô để bây giờ cơ hội để nắm tay cũng không có.
Trong hộp chỉ có một cái nĩa nhỏ, Trâu Mông cắm một miếng màu xanh lục lạ mắt cho vào miệng, vị chua ngọt tan ra trong khoang miệng cô.
"Ngọt không?" Dưới ánh đèn đường, Hạ Vũ Châu thấy cô vươn lưỡi liếm môi, yết hầu anh không tự chủ mà lên xuống.
Trâu Mông không trực tiếp trả lời mà hơi nghiêng đầu, cắm một miếng đưa đến bên miệng anh.
Đây là chuyện mà Hạ Vũ Châu không ngờ tới, vui sướng đến quên cả há miệng. Trâu Mông ra hiệu lần nữa anh mới sực tỉnh, cắn miếng màu xanh lục đó.
Vừa cắn xong cả khuôn mặt anh lập tức nhăn lại.
Mẹ nó, chua muốn xé lưỡi.
Đúng là để lộ khuyết điểm của bản thân, không biết Trâu Mông có ghét anh vì tội chọn trái cây dở tệ này không nữa?
"Ngọt không?" Trâu Mông hỏi anh.
"Chua..." Vừa nói được một chữ, Hạ Vũ Châu nghĩ miếng đó là cô đút cho mình nên vội vàng đổi lời: "Vô cùng ngọt!"
Khóe miệng Trâu Mông khẽ cong lên, nhẹ giọng nói: "Tôi cũng thấy ngọt."
Nghe vậy, Hạ Vũ Châu cười ngây ngô như thằng ngốc.
Nụ cười về đến nhà rồi vẫn chưa phai, nhưng đến khi tỉnh táo lại, anh vẫn cảm thấy tiếc nuối, hôm nay còn chẳng được nắm tay cô lần nào.
Trâu Mông để phần trái cây còn dư lại vào tủ lạnh. Trâu Khiết không ở nhà, bà cụ cũng vì cháu trai yêu quý đã lên cấp ba nên không còn cố tình vặn to âm lượng TV nữa. Trâu Mông tắm rửa xong đi ra ngoài, thấy Trâu Nghị Viễn bưng một hộp nhựa trong suốt từ bếp ra, miệng còn nhai tóp tép, lơ mơ hỏi cô: "Ai mua trái cây thế? Chua muốn chết."
Còn chưa nói xong đã bị Trâu Mông giật lấy, cau mày nói: "Chua thế mà vẫn ăn à?"
Trâu Nghị Viễn sửng sốt. Người chị họ này của cậu tuy không dễ gần, nhưng dù sao quan hệ chị em của hai người cũng khá tốt, đây là lần đầu tiên cô vì chút đồ ăn mà so đo với cậu.
Trâu Mông nhìn hộp trái cây không còn lại bao nhiêu, liếc Trâu Nghị Viễn một cái.
"Em..." Trâu Nghị Viễn nuốt không được mà nhổ cũng không xong. "Chị!" Cậu ta vất vả lắm mới nuốt xuống được: "Chỉ vì vài miếng trái cây mà đến mức này sao?"
Trâu Mông cứ thế nhìn chằm chằm Trâu Nghị Viễn, nhìn đến nỗi cậu ta nổi da gà. Rốt cuộc chuyện sáng sớm hôm đó cô cầm dao dọa bà cụ cậu ta cũng biết.
"Thôi được rồi, em xin lỗi chị được chưa?" Trâu Nghị Viễn lại làm nũng, vươn tay ôm lấy vai cô: "Lần sau em không dám thế nữa."
Trâu Mông không để ý, gạt tay cậu ta ra rồi cầm số trái cây còn lại về phòng.
Trâu Nghị Viễn gãi đầu, tự hỏi rốt cuộc số trái cây này là ai mua mà cô lại giữ gìn đến thế.
Hạ Vũ Châu nằm trên giường nhưng không sao ngủ được, trong đầu đều là dáng vẻ cô cười rộ. Thật sự không nhịn được nữa, xem đồng hồ thấy vẫn chưa muộn lắm nên vội vàng gọi cho cô.
Đầu dây bên kia, có lẽ Trâu Mông vừa mới buồn ngủ, rút sạc điện thoại, mơ mơ màng màng bấm nghe máy.
"Ơi?" Giọng nói cô mềm như bông.
"Chết tiệt..." Hạ Vũ Châu thầm mắng một tiếng.
Trâu Mông không nghe thấy tiếng anh, nhẹ nhàng gọi tên anh: "Hạ Vũ Châu?"
"..."
Hạ Vũ Châu bị tiếng gọi của cô làm cho chịu hết nổi, xốc chăn lên đã thấy đũng quần cộm lên rõ rệt, anh cởi quần, tay sờ vào côn thịt đã sưng to.
"Trâu Mông." Anh gọi tên cô, giọng nói vừa thấp vừa trầm.
"Ừm." Trâu Mông lười nhác đáp lại, cơn buồn ngủ ập đến, cô cũng không để ý nhiều.
Hạ Vũ Châu muốn nghe giọng cô nhưng lại cảm thấy bản thân lỗ mãng, không kìm chế được, dưới thân sưng to khó chịu.
"Mông Mông." Anh thay đổi xưng hô, thân mật gọi.
Người bên kia hình như đã ngủ rồi, mãi hồi lâu cũng không thấy trả lời. Ngược lại Hạ Vũ Châu càng thêm lớn mật, không tắt điện thoại, cảm nhận dư vị trong giọng nói của cô. Anh nhắm mắt, trong đầu đều là dáng vẻ cô trần trụi nằm thở dốc dưới thân anh, tốc độ tay dần dần nhanh hơn, cuối cùng không mấy sảng khoái mà xuất tinh.
Thời gian trò chuyện không ngừng tăng lên, hơi thở của Hạ Vũ Châu cũng dần ổn định. Anh tắt điện thoại, nhìn chất lỏng mình vừa xuất ra mà có chút ghét bỏ chính mình. Tình cảm của anh dành cho Trâu Mông càng ngày càng không thuần khiết.
Mà bên này, sau khi màn hình quay về màn hình chính, ánh sáng yếu ớt hắt lên gương mặt đỏ bừng của Trâu Mông. Cô trùm chăn lên thấy khó thở rồi lại kéo chăn xuống. Đợi hít thở bầu không khí trong lành, cô mới bình tĩnh lại, sau đó vươn tay cắm sạc điện thoại.