Chương 15: Anh cần bình tĩnh

Em Thật Tốt

Chương 15: Anh cần bình tĩnh

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trường học quy định mỗi tuần khối 12 có một tiết thể dục mà các giáo viên môn khác không được phép dùng vào việc riêng hay biến thành tiết tự học, ngay cả khi trời mưa cũng phải học trong sân vận động. Tuy nhiên, giáo viên thể dục thường không yêu cầu học sinh tập các bài chính thức, mà đa số để mọi người tự do rèn luyện.
Năm nay là lần đầu tiên lớp của Trâu Mông học chung tiết thể dục với lớp A8, và Hạ Vũ Châu chính là học sinh của lớp đó.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Trâu Mông trên sân thể dục, ánh mắt Hạ Vũ Châu đã không rời khỏi cô. Hai lớp nam nữ học chung, Trâu Mông dáng người cao nên đứng cuối hàng bên phải. Hạ Vũ Châu cũng là người cao nhất lớp, khi xếp hàng, anh phải lướt qua những người bên cạnh mới có thể nhìn thấy cô.
May mắn thay, sau khi chạy bộ hai vòng và khởi động, mọi người được tản ra để tự do rèn luyện. Giáo viên thể dục biết có học sinh muốn về lớp làm bài tập nên cũng lờ đi, nhưng vẫn dặn mọi người phải quay lại sân thể dục tập trung trước khi hết giờ.
"Cậu có muốn lên lớp làm bài không?" Nhậm Giáng Nhã kéo Trâu Mông đứng dưới bóng cây.
"Cậu có muốn lên không?"
"Không!" Nhậm Giáng Nhã lắc đầu. "Nhưng nếu cậu muốn thì mình sẽ lên cùng cậu."
"Vậy thôi không lên nữa, ở lại đây chơi một lát đi."
Nhậm Giáng Nhã vui vẻ tựa vào vai cô: "Được thôi, tụi mình đánh cầu lông nhé?"
"Cũng được, nhưng nói trước là mình chơi không giỏi đâu."
Nhậm Giáng Nhã buông cô ra, đi lấy hai chiếc vợt và một quả cầu rồi quay lại: "Mình cũng có chơi giỏi đâu, cứ chơi đại đi."
Hạ Vũ Châu thấy các cô đang chơi cầu lông nên không làm phiền, anh đi chơi bóng rổ cùng mấy nam sinh khác.
Trâu Mông và Nhậm Giáng Nhã chơi một lúc, khi người đã lấm tấm mồ hôi thì dừng lại, tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống. Vừa đúng lúc đó, họ nhìn thấy mấy nam sinh đang chơi bóng rổ.
"Này!" Nhậm Giáng Nhã huých tay cô. "Cậu thích Hạ Vũ Châu thật hả?"
Trâu Mông khẽ "ừm" một tiếng.
Nhậm Giáng Nhã bĩu môi: "Nếu mình và Hạ Vũ Châu cùng rơi xuống nước thì cậu sẽ cứu ai trước?"
"..." Trâu Mông nhìn cô bạn: "Mình không biết bơi."
"Cậu không được nói dối!"
"Vậy cậu hỏi lại lần nữa đi!"
Nhậm Giáng Nhã hỏi lại một cách nghiêm túc: "Mình và Hạ Vũ Châu cùng rơi xuống nước thì cậu sẽ cứu ai trước?"
"Hạ Vũ Châu."
"..." Nhậm Giáng Nhã cạn lời, sau đó đột nhiên phá ra cười lớn.
Mấy nam sinh chơi bóng rổ cũng thu dọn đồ đạc, đi về phía này. Mấy người đi trước vừa đi vừa nghịch bóng, Hạ Vũ Châu đi phía sau.
"Thấy hai cô bé vừa chơi cầu lông ban nãy không? Là học sinh lớp 12 khoa văn đấy."
"Ai cơ?"
Nam sinh cầm bóng rổ bĩu môi: "Là hai người đang ngồi trên ghế kia kìa."
"Không, sao thế?"
Nam sinh kia lại hạ giọng, ra vẻ bí mật: "Cô bé bên trái lúc nhảy lên đón bóng có để lộ eo, eo thon cực kỳ!" Sau đó, cậu ta dùng tay ướm ướm lên ngực mình: "To!"
"Ồ!!!" Mấy người bên cạnh đồng thanh cảm thán: "To cỡ nào? Bằng quả bóng rổ này không?"
Cậu ta đập bóng xuống đất, cười hỏi: "Tao ném qua đó thử nhé?" Nói xong liền định ném về phía Trâu Mông và Nhậm Giáng Nhã.
Vừa mới ném bóng ra, mặt cậu ta đã lãnh trọn một cú đấm.
"Đm, thằng khốn nào dám đánh ông?" Bị đánh đến suýt ngã ngửa ra đất, cậu ta nhìn rõ người vừa đánh mình thì gào lên: "Hạ Vũ Châu mày bị điên à?"
Nói xong, cậu ta cũng nhanh chóng tung một cú đấm, Hạ Vũ Châu không né tránh mà cứ thế bị đánh ngã xuống.
Hai người là bạn học cùng lớp, ngày thường không hề có mâu thuẫn gì, mọi người đều rất ngạc nhiên, chẳng hiểu sao họ lại đột nhiên đánh nhau.
"Anh Sướng, anh Sướng, đừng mà..." Có người kéo cậu ta lại: "Đó là Hạ Vũ Châu đấy!"
"Mẹ kiếp, Hạ Vũ Châu thì sao? Trong nhà có tiền thì ghê gớm lắm à? Có tiền là có thể đánh người hả?"
Hạ Vũ Châu đứng dậy, thụi thêm một đấm vào mặt cậu ta: "Mẹ mày, ăn bậy thì được chứ đừng nói bậy!"
"Đm, ông đây nói bậy cái gì?" Cậu ta dùng sức tránh ra: "Chúng mày kéo tao làm gì? Muốn tao bị nó đánh à?"
Trâu Mông thấy Hạ Vũ Châu đánh nhau thì vội vàng đứng dậy, cùng Nhậm Giáng Nhã chạy đến chỗ bọn họ. Hai cô gái tự nhiên chạy đến đứng cạnh Hạ Vũ Châu. Anh nhìn thấy Trâu Mông, liền không dấu vết mà che chắn phía trước cho cô.
Nam sinh tên Lý Sướng thấy Trâu Mông đứng cạnh Hạ Vũ Châu thì mới hiểu ra, hóa ra là anh ta đang bảo vệ bạn gái. Nhưng cậu ta cũng biết Hạ Vũ Châu là người mà ngay cả hiệu trưởng cũng không dám nặng lời, nên cậu ta không thể gây thù chuốc oán. Hơn nữa, nếu chuyện này vỡ lở, người sai trước lại là cậu ta. Vì mấy câu nói vớ vẩn mà để nhà trường vào cuộc thì không đáng, dù sao cậu ta cũng muốn thi đại học.
Cậu ta vẫy vẫy tay, không nói thêm gì nữa, chuẩn bị quay người đi coi như mọi chuyện đã xong.
"Đứng lại." Hạ Vũ Châu gọi cậu ta. "Xin lỗi đi."
"Mẹ kiếp!" Cậu ta quay người hùng hổ, chuẩn bị xắn tay áo lên.
"Anh Sướng, anh Sướng, không đáng đâu." Người bên cạnh giữ chặt cậu ta: "Đừng để thầy giáo tới."
Học sinh của trường Tư Thành hầu như phải cố gắng rất nhiều mới có thể thi đậu. Khóa chính quy đầu tiên đạt 93.4%, nhóm thứ hai đạt 100%. Bọn họ sẽ không dám đánh đổi tiền đồ của mình. Chuyện này mà làm lớn thì Hạ Vũ Châu cũng chẳng phải chịu chút tổn thất nào, còn với bọn họ thì chưa chắc đã được yên.
"Anh Sướng, thôi bỏ qua đi." Bọn họ giữ chặt Lý Sướng: "Làm hòa là hơn, làm hòa là hơn."
Lý Sướng không cam lòng nhưng chẳng còn cách nào khác, liếc Trâu Mông và Nhậm Giáng Nhã một cái, cực kỳ miễn cưỡng nói: "Xin lỗi."
"Hả?" Nhậm Giáng Nhã khó hiểu. "Tôi á? Xin lỗi tôi hả?"
Trâu Mông cũng đoán được đại khái mọi chuyện, cô kéo cánh tay Nhậm Giáng Nhã.
Mọi người giải tán. Trâu Mông nhìn Hạ Vũ Châu: "Tôi đưa cậu đến phòng y tế."
Vốn dĩ Hạ Vũ Châu muốn từ chối. Vết thương nhỏ này chưa đến mức phải đi phòng y tế, hơn nữa còn phải viết lý do bị thương, cực kỳ phiền toái. Nhưng nghĩ đến việc có thể ở riêng với Trâu Mông, anh lại thấy đây là chuyện tốt.
"Cô giáo mà hỏi thì tôi sẽ giải thích." Trâu Mông quay lại nói với Nhậm Giáng Nhã: "Mình đi với cậu ấy nhé."
"Ờ ờ, đi đi." Nhậm Giáng Nhã gật đầu.
Phòng y tế ở khu nhà khác, phải đi qua sân thể dục mới đến. Trên đường đi, Hạ Vũ Châu muốn nắm tay cô nhưng lại không dám.
Mất ba phút mới đến được phòng y tế. Y tá là một giáo viên đã có tuổi. Bà bảo anh ngồi vào giường trong buồng, rồi lấy đồ tiêu độc từ ngăn kéo ra. Bà nhìn vết thương của Hạ Vũ Châu, rồi lại nhìn Trâu Mông, trêu chọc một câu: "Đánh nhau vì bạn gái à?"
Trâu Mông hơi ngượng ngùng cúi đầu, còn Hạ Vũ Châu thì đắc ý.
Cô giáo dùng sức ấn tăm bông một cái, anh không nhịn được mà kêu lên mấy tiếng.
"Chút đau này còn không chịu nổi mà muốn thể hiện cái gì?" Bà lườm Hạ Vũ Châu: "Thấy mình ngầu lắm hả?"
Bà cũng không đợi anh trả lời, ném tăm bông đi, rồi quay người nói với Trâu Mông: "Đừng thấy nó đẹp trai mà thích nó, không đáng tin chút nào đâu."
"Em không có... thưa cô." Trâu Mông nhỏ giọng trả lời.
"Được rồi, ký tên đi." Bà đưa bút cho Trâu Mông: "Lớp, tên họ, lý do đánh nhau."
Trâu Mông cầm bút bắt đầu viết.
"Đầu có choáng không?" Bà quay sang hỏi Hạ Vũ Châu.
Anh vừa định nói không thì lại nghe bà nói: "Nếu choáng thì ở lại đây quan sát 10 phút."
"Vâng thưa cô." Hạ Vũ Châu nghiêm túc trả lời.
Bà thu dọn đồ xong thì cũng đi ra ngoài.
Không đến vài giây, bên ngoài truyền đến giọng nói của một thầy giáo: "Đi họp thôi."
"Họp? Họp cái gì? Chỗ này của tôi còn có học sinh cần quan sát mà."
"Trong group chat đó cô xem đi, hội nghị khẩn cấp. Học sinh bị thương nặng không?" Thầy giáo đi vào, nhìn thấy tình trạng không nghiêm trọng thì nói: "Nếu không nặng thì cứ để em ấy nằm đây, cô đi họp đi đã."
Y tá lại đi vào buồng trong: "Có choáng không?"
Hạ Vũ Châu lắc đầu.
"Được rồi." Bà chỉ đồng hồ trên tường: "Năm phút nữa mà không có vấn đề gì thì về lớp."
"Vâng, cô cứ đi họp đi ạ."
Giáo viên đi rồi, Hạ Vũ Châu vỗ vỗ chỗ bên cạnh, ý bảo Trâu Mông ngồi xuống.
"Sao cậu không hỏi vì sao tôi đánh nhau?"
Trâu Mông quay đầu nhìn anh: "Cậu còn bắt người ta xin lỗi rồi thì tôi còn không đoán ra sao?"
"Tôi đã hứa với cậu là sẽ không đánh nhau rồi, cậu có giận tôi không?"
Trâu Mông lắc đầu: "Không giận, nhưng lần sau đừng xúc động như vậy nữa."
"Vậy..." Hạ Vũ Châu hỏi cô: "Cậu sẽ thấy tôi không đáng tin cậy sao?"
"Hả?"
"Như cô giáo vừa nói... tôi không đáng tin cậy."
Trâu Mông cong cong khóe miệng: "Cậu hẹn hò với tôi chứ có hẹn hò với cô giáo đâu."
"Ừ." Hạ Vũ Châu gật đầu, sau đó mới nhận ra: "Cậu vừa nói cậu với tôi làm gì? Nói lại lần nữa đi."
Trâu Mông cúi đầu: "Không nói."
"Mông Mông."
Câu nói này của Hạ Vũ Châu khiến cả hai đều ngây người.
Trâu Mông không khỏi nhớ đến tiếng thở dốc trong điện thoại của anh tối hôm đó, mặt cô bất giác đỏ bừng.
Hạ Vũ Châu cũng không ngờ mình lại buột miệng thốt ra hai tiếng này. Anh vươn tay nắm lấy tay Trâu Mông, cùng cô mười ngón đan vào nhau.
Anh nghiêng người chậm rãi tiến đến gần cô, gần đến mức cả hai có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.
"Mông Mông..." Giọng nói của Hạ Vũ Châu trầm thấp: "Anh muốn hôn em."
Trâu Mông thoáng ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt anh. Từ trong mắt anh, cô có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu nhỏ bé của mình. Trâu Mông khẽ "ừm" một tiếng.
Được sự cho phép, Hạ Vũ Châu nhanh chóng áp môi mình lên môi cô, rồi lại tách ra rất nhanh.
Trâu Mông còn chưa kịp cảm nhận, môi anh vẫn còn ở rất gần môi cô, chỉ cần cô nghiêng đầu là có thể chạm vào.
"Còn muốn hôn." Giọng nói của anh rất nhẹ, hơi thở khi nói chuyện phả lên mặt cô.
Sau đó, anh lại nhẹ nhàng chạm vào một lần nữa.
Môi cô quá mềm, quá non nớt, khiến anh chỉ muốn "ăn" thêm.
"Có thể... ăn không?"
"Hả?" Trâu Mông không hiểu lắm.
"Là như vậy này."
Lần thứ ba Hạ Vũ Châu hôn lên môi cô, không còn là sự chạm nhẹ nhàng nữa. Bốn cánh môi chạm vào nhau, anh khẽ dùng sức, lúc thì ngậm lấy môi trên, lúc thì nhẹ nhàng mút môi dưới. Chậm rãi, anh vươn đầu lưỡi.
Vụng về và không có chút kỹ năng nào, đầu lưỡi anh chỉ chạm đến hàm răng của cô.
"Ưm..." Trâu Mông đẩy anh khi anh định cạy hàm răng cô ra.
"Ngoan..." Anh hơi rời ra một chút, môi còn chưa hoàn toàn tách khỏi môi cô: "Há miệng ra."
Lợi dụng lúc Trâu Mông chưa kịp chú ý, Hạ Vũ Châu nhẹ nhàng cạy hàm răng cô, mút lấy đầu lưỡi cô. Tất cả điều đó khiến cô nhận ra một điều.
Người vụng về mà còn thích chơi!
Cứ va vấp mãi mà chẳng đi đến đâu.
"Ưm..." Trâu Mông lại đẩy anh.
Bàn tay cô đặt trên ngực anh cũng bị anh nắm lấy. Lòng bàn tay mềm mại, anh khẽ dùng sức xoa bóp.
Mãi cho đến khi Trâu Mông không thở nổi, Hạ Vũ Châu mới buông cô ra.
"Không thở được sao?"
Trâu Mông lườm anh, mặt đỏ bừng, hơi thở vẫn chưa trở lại bình thường.
"Mông Mông..." Anh để trán mình tựa vào trán cô: "Nụ hôn đầu tiên của anh đã dành cho em rồi."
"..." Mặt Trâu Mông vẫn đỏ ửng, khẽ nói: "Đừng nói nữa."
"Để chúc mừng thì hôn cái nữa nhé." Nói xong, anh lại nhào tới.
Nam sinh trong chuyện này thật sự có ưu thế bẩm sinh, cũng có thể Hạ Vũ Châu tự nhiên mà biết. Dù sao đến lần thứ hai, Trâu Mông vẫn còn rất ngây ngô, còn Hạ Vũ Châu thì hẳn đã được xếp vào hạng trung đẳng.
Cuối cùng, vẫn là vì Trâu Mông không thở nổi nên mới kết thúc.
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu vén tóc ra sau tai giúp cô: "Em đáng yêu lắm."
Sau khi lớn lên, đây là lần đầu tiên cô được nhận xét là mình "đáng yêu".
Trâu Mông quay đầu đi, mím môi: "Phải... phải đi học rồi."
Tóc cô vì cọ vào tường một lúc nên hơi rối. Hạ Vũ Châu vuốt lại giúp cô rồi nhẹ giọng nói: "Em ra ngoài chờ anh."
Đối diện với ánh mắt khó hiểu của cô, Hạ Vũ Châu cười nói: "Anh phải bình tĩnh lại một chút."