Chương 16: Nhanh về phòng

Em Thật Tốt

Chương 16: Nhanh về phòng

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hạ Vũ Châu chưa bao giờ thích tiết thể dục đến thế này.
Mấy tiết này anh có thể kéo Trâu Mông đến nơi vắng người để thân mật.
Thỏa mãn nhưng vẫn chưa đủ. Cánh cửa dục vọng một khi đã mở, thế nào cũng không thấy đủ.
Hạ Vũ Châu một mặt cảm thấy mình đáng khinh, một mặt lại không kiềm chế được bản thân, chỉ hận không thể quấn lấy Trâu Mông suốt 24 giờ để ôm ấp, hôn hít.
Phòng để dụng cụ vừa chật chội lại chẳng có nổi chút gió, thi thoảng còn có cả mùi cao su từ các dụng cụ thể dục.
Trâu Mông bị đè trên ngăn tủ, mấy đầu ốc tròn trơn nhẵn trên ngăn tủ cũ kỹ chạm vào eo cô.
Cô muốn đẩy Hạ Vũ Châu ra nhưng lại bị anh nắm lấy tay cô vòng qua ôm cổ anh. Hai ngày nay thời tiết lạnh lẽo, bên trong cô mặc một chiếc áo sơ mi cộc tay, khoác ngoài là chiếc cardigan dệt kim hở cổ. Tay Hạ Vũ Châu vén lớp áo ngoài, cách lớp áo thun mỏng mà đặt lên eo cô.
Hôn môi là chuyện quen thuộc, luyện qua vài lần kỹ thuật của Hạ Vũ Châu đã được trau dồi không ít, không còn hôn vồ vập Trâu Mông nữa.
Trong phòng thiết bị tĩnh lặng, hai người nhẹ nhàng hôn nhau.
Từ nhỏ đến lớn Trâu Mông chưa từng làm chuyện gì quá mức, cô hướng nội nhưng không hề nhát gan, bằng không sẽ chẳng bao giờ yêu đương với Hạ Vũ Châu trong giai đoạn lớp 12 căng thẳng này.
"Ưm..." Khi kết thúc, Hạ Vũ Châu nhẹ nhàng cắn môi dưới của cô. Trán hai người tựa vào nhau, hơi thở cũng hòa quyện vào nhau.
Hạ Vũ Châu không dám nhìn khuôn mặt cô ửng đỏ, vì thế vội vàng ôm cô vào trong ngực.
"Ngày nghỉ lễ Quốc Khánh em tới nhà anh được không?" Anh hôn tóc cô rồi nhẹ giọng hỏi.
"Phải đi học bù."
"Chỉ học có một ngày thôi mà."
Hạ Vũ Châu buông cô ra: "Ở nhà anh nhé?"
"..."
"Được không, hửm?" Trong ánh mắt Hạ Vũ Châu tràn ngập chờ mong.
"Để... để nói sau." Trâu Mông cũng không từ chối ngay. Gia đình Trâu Khiết hình như muốn đi du lịch vào dịp Quốc Khánh, mấy ngày trước có hỏi Trâu Mông có muốn đi cùng hay không nhưng cô đã từ chối.
Ở nhà anh thật ra cũng không phải không được.
"Tới..." Hạ Vũ Châu còn chưa nói xong đã bị Trâu Mông đẩy ra.
Bên ngoài phòng rõ ràng vang lên tiếng cười đùa.
Hai nam sinh đi vào nhìn thấy cô và Hạ Vũ Châu thì sửng sốt một chút.
"Bóng rổ để ở sọt này đúng chứ?" Vừa rồi Trâu Mông nhanh chóng cầm một quả bóng rổ, làm như không có gì, ném quả bóng vào sọt trước mặt hai người kia.
"..."
Trong đó có một nam sinh theo bản năng gật đầu: "À... đúng... đúng vậy."
"Ừ..." Trâu Mông rất tự nhiên mà phủi tay rồi ung dung đi ra ngoài.
Hạ Vũ Châu cũng đi theo sau.
"Tôi..." Nam sinh nhìn theo bóng dáng hai người, nghiêng đầu suy nghĩ: "Vừa nãy có ai đi trước chúng ta à?"
Đường đến phòng thiết bị chỉ có một, nhưng hình như họ không thấy ai đi trước cả.
"Hình như... không có." Một nam sinh khác gãi đầu.
Hai nam sinh ngây thơ, không có "nơron hóng hớt" này lập tức ngớ người ra.
Hai người một trước một sau đi về khu dạy học.
Thật ra Hạ Vũ Châu rất muốn thoải mái nắm tay cô, dù sao anh làm gì cũng không khiến mọi người trong trường quá đỗi kinh ngạc.
Lớp 12 yêu đương công khai hay lén lút không ít, giáo viên cũng là mắt nhắm mắt mở, chỉ cần thành tích không sa sút, không làm chuyện gì quá đáng thì sẽ không can thiệp.
Hạ Vũ Châu biết Trâu Mông không phải cô gái thích công khai, không phải cô cố tình giấu giếm chuyện hẹn hò với anh, mà là cô rất sợ phiền phức.
Cô không thích nói nhiều với mọi người, đối phó với một Nhậm Giáng Nhã thôi mà đã hao tốn hết năng lượng xã giao của cô trong cả một năm rồi.
"Nghỉ Quốc Khánh cậu muốn đi đâu chơi?" Nhậm Giáng Nhã hỏi.
Trâu Mông lắc đầu: "Còn cậu thì sao?"
"Ba mẹ nói năm nay là năm quan trọng nên hạn chế đi chơi, mấu chốt là ngày học bù lại trùng vào mùng 4, đây chẳng phải rõ ràng là không muốn cho chúng ta đi chơi sao?" Nhậm Giáng Nhã nói xong lại chuyển chủ đề ngay: "Cậu đi hẹn hò với Hạ Vũ Châu nhiều ngày như vậy rồi không chán hả? Tinh Quang Quốc Tế sắp khai trương văn phòng phẩm lớn lắm luôn, hôm nào tụi mình đến đó đi?"
"Được không? Chỉ hẹn cậu một ngày thôi mà!!!" Cô nàng thật sự rất thích đi chơi với Trâu Mông. Nhậm Giáng Nhã lảm nhảm, tuy Trâu Mông an tĩnh nhưng lần nào cũng nghiêm túc lắng nghe, cũng rất chân thành mà đáp lại cô ấy.
"Ừ, được." Trâu Mông đồng ý.
Nhậm Giáng Nhã vui vẻ: "Xem ra mình cũng quan trọng trong lòng cậu đó hí hí!"
Trâu Mông bật cười, nhân cơ hội này Nhậm Giáng Nhã lại bắt đầu buôn chuyện: "Bình thường cậu và Hạ Vũ Châu hay đến chỗ nào hẹn hò thế?"
Nếu nói hẹn hò với Hạ Vũ Châu thì hình như hai người chưa chính thức hẹn hò lần nào cả.
Nhậm Giáng Nhã tò mò nhìn cô.
Chắc cũng không thể nói rằng mấy câu đại loại như "hẹn hò ở nhà anh ấy" khiến người khác suy nghĩ lung tung được chứ?
"Thì đi dạo, đi xem phim thôi."
Đi dạo trong sân vườn, xem phim trong phòng chiếu phim nhà anh.
Nhậm Giáng Nhã cảm thán một câu, hóa ra một ngày của người có bạn trai cũng chẳng khác gì mấy so với một "cẩu độc thân" như cô ấy.
Tiết học cuối cùng trước ngày nghỉ Quốc Khánh, mọi người đều vô cùng hưng phấn, hiếm khi trường cấp ba Tư Thành lại cho nghỉ lâu đến thế.
Trâu Khiết cùng Lưu Hải Phong mang em họ và bà cụ đi du lịch, đã lên máy bay từ buổi tối. Lúc Trâu Mông về đến nhà thì họ đã đi rồi. Trong nhà không một bóng người, ngược lại còn khiến cô cảm thấy tự tại hơn rất nhiều.
"Sao hôm nay nhà em yên tĩnh vậy?" Trong điện thoại, Hạ Vũ Châu hỏi Trâu Mông, hầu như lần nào gọi cho cô cũng nghe thấy tiếng ồn ào: "Chỉ có mình em ở nhà?"
"Ừm..." Trâu Mông đeo tai nghe, vừa lật sách vừa nói chuyện với anh: "Nhà cô em đi du lịch, còn em ở nhà thôi."
"Chỉ một mình em!" Giọng nói của Hạ Vũ Châu rõ ràng cao lên mấy tông.
"..."
"Nguy hiểm lắm, một cô gái như em ở nhà một mình cực kỳ nguy hiểm!"
"Không..."
"Tới nhà anh ở đi."
"..."
Hạ Vũ Châu cũng không cho cô cơ hội từ chối, một tiếng rưỡi sau đã thành công mang cô về nhà.
Thím Lưu về quê, Hạ Vũ Châu tự mình dọn dẹp phòng khách, hút bụi, thay vỏ chăn. Đây là những việc trước nay anh chưa từng làm, nhưng lại thực hiện một cách rất vui vẻ.
Đương nhiên anh càng nguyện ý không dọn dẹp, để Trâu Mông ngủ chung với mình.
Trâu Mông có chút không quen.
Gối đầu quá mềm, nệm cũng êm, chăn dày nên nóng, xốc chăn ra thì lại lạnh.
Ở trên giường trằn trọc suốt nửa đêm mà vẫn chưa buồn ngủ.
Click mở di động, ánh sáng chói mắt, giờ đã là 01:15 sáng.
Cô mất ngủ.
Trâu Mông lật chăn ra, xuống giường chuẩn bị đi WC.
Phòng khách không có phòng vệ sinh, cô mở cửa mới phát hiện đèn ngoài hành lang vẫn còn sáng, đúng lúc đó cánh cửa phòng sách bên cạnh cũng mở ra.
"Em đi vệ sinh à?" Nhìn qua Hạ Vũ Châu cũng không có vẻ gì là vừa mới tỉnh ngủ.
"Ừm." Trâu Mông nhìn anh: "Anh chưa ngủ à?"
"Anh không ngủ được." Hạ Vũ Châu gãi đầu.
Bạn gái anh ở phòng bên cạnh, anh nằm xuống có làm sao cũng không ngủ nổi, nhắm mắt lại thì trong đầu đều là cô, mở mắt ra lại muốn đi nhìn cô.
Khi không được chạm vào thì nhớ nhung, khi ở gần trong gang tấc lại càng muốn.
Hạ Vũ Châu đứng dựa vào tường, chờ cô ra tới mới hỏi: "Nếu em không mệt thì có muốn xem phim không?"
"Phim đứng đắn." Anh bổ sung.
"..."
Không nói thì thôi, nói thêm vào lại càng nghe kỳ quái.
Hạ Vũ Châu tìm một bộ hài kịch, Trâu Mông ngồi trên sofa to rộng đợi anh.
Theo thời gian dần trôi, Trâu Mông nhìn thấy khoảng cách giữa chân cô và Hạ Vũ Châu ngày càng gần, ngay sau đó trên tựa lưng ghế cũng xuất hiện thêm một cánh tay vòng qua.
Tay Hạ Vũ Châu gác lên lưng ghế, bất động thanh sắc dịch người để thu hẹp khoảng cách giữa mình và Trâu Mông.
Tình tiết của bộ phim hài kịch này cũng không khiến bọn họ muốn cười. Trâu Mông cảm giác được hơi ấm ngày càng gần, trên TV chiếu cái gì cô cũng không có tâm trạng để xem. Theo từng cử động đến gần của Hạ Vũ Châu, tim cô cũng đập càng lúc càng nhanh.
Hạ Vũ Châu làm như không có việc gì mà chạm vào vai trái của cô, mu bàn tay lướt qua sợi tóc khiến tim anh cũng ngứa ngáy theo.
Tóc cô không hề nhuộm hay uốn bao giờ, vừa dày vừa đen, quấn vào ngón tay chỉ được hai vòng đã trơn tuột ra.
Ngón trỏ và ngón giữa khẽ vương lấy một sợi, đầu ngón tay khẽ kéo, sợi tóc vòng giữa hai ngón tay khiến Trâu Mông cảm nhận được một lực kéo nhẹ.
Cô vẫn luôn cúi đầu, không xem TV cũng chẳng nhìn anh.
Mãi cho đến khi khuôn mặt Hạ Vũ Châu xuất hiện trước mắt cô.
"Anh có thể hôn em không?" Anh thì thầm hỏi.
Anh đã hôn cô rất nhiều lần rồi, lúc thì mãnh liệt, lúc lại dịu dàng, nhưng mỗi lần đều tôn trọng hỏi cô một câu.
Nhưng mà...
Trâu Mông nghĩ lại nhiều lần như thế, hình như cô chưa từng từ chối lần nào.
Hạ Vũ Châu nghiêng người hôn lấy Trâu Mông, tay ôm lấy vai cô, đầu lưỡi cạy mở hàm răng. Trong khoảnh khắc ấy, trọng tâm cũng chậm rãi dồn về phía cô.
"Ưm..." Đầu lưỡi bị trêu chọc khiến Trâu Mông không thốt nên lời, Hạ Vũ Châu ôm cô cùng ngả xuống ghế sofa.
Hạ Vũ Châu hơi nhổm dậy, kéo tay cô vòng qua cổ mình, rồi lại cúi xuống áp sát bạn gái.
Mái tóc dài xõa loạn trên ghế sofa da đắt tiền, tay anh cũng nhẹ nhàng vuốt ve trán cô.
Trâu Mông cảm thấy cả người đều nóng lên. Nửa người Hạ Vũ Châu đè lên cô, cô muốn gập chân lên thì lại bị anh ghì thẳng xuống.
Một bàn tay xuyên qua lớp váy ngủ, theo eo cô chậm rãi di chuyển lên trên. Khi chạm đến bầu ngực cô, Trâu Mông lại khẽ nhấc chân.
Hạ Vũ Châu thoáng dùng sức siết chặt hai chân cô.
Bàn tay anh hoàn toàn bao trọn một bên ngực cô, mềm mại vô cùng, cách lớp nội y mỏng manh mà ép chặt lại.
Anh muốn dùng lực mà xoa bóp, loại xúc cảm này từ trước đến nay anh chưa từng trải nghiệm qua. Anh càng muốn cởi phăng hai lớp vải vướng víu để tiếp xúc thân mật với nó. Không chỉ muốn xoa mà còn muốn "ăn", càng muốn thứ đang căng trướng giữa háng mình dán lên ngực cô.
Trâu Mông giật mình thon thót, mở to mắt.
"Ưm..." Cô đẩy Hạ Vũ Châu, nhưng không ngờ rằng anh hôn càng mạnh, giống như muốn ăn cô luôn vậy.
Móng tay cô đâm vào làn da trên vai anh, nhưng Hạ Vũ Châu không thấy đau, lại như thể muốn báo thù mà dùng sức xoa bóp ngực cô.
"Tê..." Trâu Mông cắn cắn đầu lưỡi anh.
Vào lúc Hạ Vũ Châu buông ra, cô lập tức quay đầu sang một bên.
Trâu Mông nóng tới nỗi trán toát mồ hôi, Hạ Vũ Châu đè trên người cô, tay vẫn còn đặt trên ngực cô. Đầu anh gác lên vai Trâu Mông, hơi thở vừa thô vừa nặng cứ thế phả vào cổ cô.
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu gọi cô, giọng nói khàn khàn, trầm thấp.
Trâu Mông còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy anh tiếp lời. Anh buông tay ra, cả người nhổm dậy một chút:
"Em nhanh về phòng rồi khóa cửa lại đi."