Em Thật Tốt
Chương 17: Em thật đáng yêu
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trâu Mông gần như chạy trối chết, sau khi về đến phòng cô mới nhận ra ngay cả dép lê mình cũng đi ngược.
Cạnh tủ gần giường có một tấm gương. Qua đó, Trâu Mông thấy mặt mình đỏ bừng như cà chua, tóc tai bù xù, tóc mái còn dính bết vào nhau thành từng lọn lớn.
Điều quan trọng nhất là, cô phát hiện nơi riêng tư của mình tiết ra chút chất lỏng, cảm thấy ẩm ướt, toàn thân hơi dính nhớp.
Chững lại vài giây, Trâu Mông khẽ khàng mở cửa phòng. Đèn dưới tầng vẫn sáng, hành lang vắng lặng vẫn có thể nghe thấy những âm thanh nhỏ vụn từ phòng khách vọng lên.
Phim đã kết thúc, nhưng âm thanh trong phòng vẫn chưa dứt.
Trâu Mông đặt tay lên then cửa phòng vệ sinh, mơ hồ nghe thấy Hạ Vũ Châu gọi tên mình.
“Mông Mông...” Hạ Vũ Châu khẽ gọi, hơi thở nặng nề: “Mông Mông... ưm...”
“...” Trâu Mông cũng không phải tiểu bạch hoa ngây thơ không hiểu chuyện gì, cô ít nhiều cũng đoán được Hạ Vũ Châu đang làm gì.
“Mông Mông... a...”
Trâu Mông bất giác đứng nghe trọn vẹn quá trình đó.
Trong phòng vệ sinh, mặt cô càng đỏ bừng.
Trâu Mông không biết việc cô đồng ý đến đây ở là đúng hay sai. Hạ Vũ Châu cũng thế.
Buổi sáng ngày hôm sau, vừa bước ra đã chạm mặt Hạ Vũ Châu, khiến cô không khỏi nhớ lại chuyện đêm qua.
Cả hai đều ngầm hiểu trong lòng, nên không ai hỏi đêm qua có ngủ ngon không. Có lẽ chẳng ai ngủ ngon nổi.
“Sáng nay anh muốn ăn gì?”
“Để em xuống dưới...” Trâu Mông vừa nói xong, cả cô và Hạ Vũ Châu đều bất ngờ một chút, cô vội vàng sửa lại: “Nấu mì, anh ăn không?”
“Được.”
Trâu Mông nhanh chóng rời khỏi nơi “thị phi” đó. Từ tối qua đến giờ, có lẽ mặt cô đã đỏ bừng quá nhiều lần rồi.
Trong tủ lạnh có một bát nước hầm gà. Trâu Mông nấu hai bát mì. Cô không phải người giỏi nấu ăn, làm hai bát mì đơn giản thì được, nhưng lại không biết ước lượng tỉ lệ. Sau khi cho rau thơm vào và múc ra bát, cả hai bát đều nhiều nước mà ít mì.
Hạ Vũ Châu lần đầu tiên ngồi trong gian bếp mở của nhà mình chờ ăn. Trâu Mông dùng khay bưng hai bát mì đặt xuống bàn.
Mùi hương thoang thoảng bay tới. Đối với Hạ Vũ Châu mà nói, đây chính là mùi canh gà ngon nhất anh từng ngửi, dù nước gà không phải do Trâu Mông tự hầm.
Mì hơi ít, Hạ Vũ Châu ăn hai ba đũa đã hết, vẫn chưa đã thèm.
“Em nấu thêm bát nữa nhé?” Trâu Mông buông đũa chuẩn bị đứng dậy.
“Anh ăn đủ rồi.” Hạ Vũ Châu ngăn cô lại, cười nói: “Chỉ là em nấu ngon quá thôi.”
“Vậy...” Trâu Mông đẩy phần của mình về phía anh: “Nếu anh không ngại thì em chia cho anh mấy đũa nhé?”
“Có gì mà ngại chứ? Em ăn no chưa?”
“Ừm.” Trâu Mông chia một nửa của mình cho anh.
Chẳng mấy chốc, bát mì của anh lại trống không.
Giống như còn ăn ngon hơn cả ban nãy.
Bữa sáng chỉ có hai cái bát và một cái nồi. Hạ Vũ Châu xung phong rửa bát.
“Để em rửa cho, nhanh thôi mà.” Trâu Mông biết nhà anh có người giúp việc, chắc hẳn anh chưa từng làm việc rửa chén bát bao giờ.
“Anh biết rửa mà, có gì mà không biết chứ.” Nói rồi, anh cầm lấy nước rửa bát, nhấn bốn lần.
“...”
Vốn dĩ chỉ cần 2-3 phút là rửa xong, nhưng vì quá nhiều bọt nên tốn thêm 7-8 phút nữa.
Nhưng cũng nhờ 7-8 phút này, Hạ Vũ Châu như thấy được cuộc sống sau này của họ: một gia đình nhỏ, anh phụ cô nấu ăn, cô ngắm anh rửa bát.
Lần đầu tiên anh cảm thấy cuộc sống này không còn buồn tẻ, vì có cô.
“Hôm nay em có cần làm bài tập không?” Hai người cùng nhau lên lầu, Hạ Vũ Châu hỏi cô.
Trâu Mông lắc đầu: “Anh có ý tưởng gì mới sao?”
Cô cũng không định nghiêm túc làm bài vào ngày Quốc khánh, nhưng đúng là cũng chẳng có kế hoạch gì vào ngày hôm nay.
“Chúng ta ra ngoài chơi nhé? Em có muốn đến đâu không?” Hạ Vũ Châu rút điện thoại ra: “Để anh bảo chú Kha đưa chúng ta đi.”
Trâu Mông giữ tay anh lại: “Để chú Kha nghỉ ngơi đi.” Cô suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Anh từng đi xe buýt chưa?”
“...” Từ nhỏ đến lớn anh chưa từng đi xe buýt lần nào.
“Chúng ta đi xe buýt đi, cứ để xe đưa đến đâu thì mình chơi ở đó.”
“Được.” Hạ Vũ Châu cũng không từ chối, dù đi đâu cũng được, quan trọng là được đi chơi cùng cô.
Trâu Mông về phòng thay quần áo. Cô mang theo quần áo cho cả tuần. Lúc dọn đồ, cô không nghĩ nhiều, chủ yếu mang theo áo thun và quần jean. Trâu Mông lật tìm một lúc, phát hiện ở giữa có một chiếc váy liền màu trắng. Giũ ra thì thấy hơi nhăn nhúm.
Trải váy lên giường, cô dùng sức vuốt mấy lần cho phẳng. Cũng may cô ít khi mặc nên váy còn khá mới.
Hạ Vũ Châu đứng ở cửa đợi cô một lát. Khi cô bước ra, đôi mắt anh sáng bừng.
Trâu Mông hiếm khi mặc váy, ít nhất là ở trường anh chưa từng thấy. Lần trước nhìn thấy cô mặc váy đã khiến Hạ Vũ Châu rất bối rối.
Trâu Mông nhìn anh, rồi lại nhìn mình. Cả hai không hẹn mà cùng chọn đồ màu trắng, trông hệt như đồ đôi.
“Đi thôi.” Hạ Vũ Châu dắt tay cô.
Ngoài khu biệt thự Giang Hạm có vài tuyến xe buýt công cộng. Hạ Vũ Châu chưa từng đi bao giờ. Trâu Mông nhìn biển số xe từ trên xuống dưới, nói hai câu tiếng địa phương của Tư Thành rồi quay sang hỏi ý kiến Hạ Vũ Châu.
“Xin lỗi, cho tôi hỏi một chút...” Một cặp tình nhân đi đến bên cạnh hai người: “Hai bạn là người địa phương đúng không?”
“Vâng!” Trâu Mông gật đầu.
“Chúng tôi muốn đi núi Thanh Nhai, tuyến xe buýt 652 này có đến khu rừng rậm của núi Thanh Nhai không?” Cô gái hỏi.
Trâu Mông nhìn bức ảnh trong điện thoại của cô gái, rồi nhìn bản đồ hướng dẫn trên xe buýt: “Chắc không sai đâu ạ, để chắc chắn thì lát nữa xe chạy chị cứ hỏi tài xế là được.”
“À vâng.” Xe còn chưa đến, cô gái kia cũng tùy ý nói chuyện với Trâu Mông: “Núi Thanh Nhai bây giờ có vẻ rất nổi tiếng phải không? Trước đây có một bộ phim truyền hình rất ăn khách, nam nữ chính đến đó quay cảnh treo khóa tình yêu của hai người, sau đó núi Thanh Nhai liền trở thành địa điểm nhất định phải ghé thăm khi đến Tư Thành.”
Trâu Mông gật đầu. Trước đây quả thật có một bộ phim truyền hình lấy bối cảnh tại núi Thanh Nhai, sau khi bộ phim nổi tiếng, núi Thanh Nhai cũng được nhiều người biết đến. Dù Trâu Mông chưa xem bộ phim đó, nhưng vào những ngày cuối tuần, cô nghe không ít tin tức về các cặp tình nhân đến đó treo khóa tình yêu.
Xe vừa tới, mọi người bắt đầu xô đẩy nhau. Hạ Vũ Châu che chắn trước người Trâu Mông: “Chúng ta cũng đến đó nhé?”
“Hả?”
“Núi Thanh Nhai.”
Trâu Mông không ngờ rằng anh cũng có loại “tâm tư thiếu nữ” này.
“Vâng ạ.” Cô ngẩng đầu cười với anh.
Hạ Vũ Châu thật sự không nhịn được, cúi đầu hôn lên môi cô.
Hành động này khiến mặt Trâu Mông đỏ bừng.
Sao anh có thể hôn cô trước mặt nhiều người như vậy chứ! Trâu Mông nhìn quanh bốn phía, quả nhiên thấy cặp đôi vừa hỏi đường đang nhìn cô cười tủm tỉm.
Xấu hổ chết đi được.
“Em cười với anh nên anh không nhịn được.” Hạ Vũ Châu thì thầm bên tai cô.
“Đừng như vậy.” Trâu Mông khẽ nói, tay vẫn bị anh nắm chặt.
Cô cũng không biết rằng những lời này lọt vào tai Hạ Vũ Châu lại mang ý làm nũng, hờn dỗi, tán tỉnh.
Hạ Vũ Châu nhận ra, từ ngày Trâu Mông hẹn hò với anh, tính cách cô trở nên mềm mỏng hơn rất nhiều. Cô sẽ vô thức bộc lộ một khía cạnh mềm mại, thẹn thùng của thiếu nữ, khác một trời một vực so với vẻ mặt lạnh lùng như băng trước đây.
Nhưng điều quan trọng là, cô chỉ thể hiện dáng vẻ này trước mặt anh.
Hai người cùng cặp đôi kia lên tuyến xe buýt 652.
Trâu Mông quẹt thẻ, rồi thay anh bỏ 2 đồng tiền xu vào.
Hạ Vũ Châu cảm thấy bạn gái mình đúng là người cẩn thận và chu đáo.
Họ đã xem nhẹ dòng người đông đúc, không ngờ trên phương tiện giao thông công cộng cũng nhiều người đến thế, hơn nữa đa số đều đi đến trạm cuối cùng là khu rừng rậm ở núi Thanh Nhai. Xe buýt chạy được hơn nửa đường, cũng không có nhiều người xuống xe, trong khoang xe vẫn đông kín người.
Hạ Vũ Châu vòng tay ôm Trâu Mông ở giữa hai hàng ghế, anh vịn lưng ghế, Trâu Mông nắm vòng treo. Lúc xe phanh gấp, cả hai vẫn không thể khống chế được mà chao đảo theo quán tính.
“Anh có mệt không?” Trâu Mông biết anh chưa từng đi xe buýt, chắc chắn sẽ không quen, hơn nữa mỗi lần xe phanh gấp, Hạ Vũ Châu luôn dùng sức đỡ lấy cô.
Thấy cô ngẩng đầu, Hạ Vũ Châu cúi xuống, dùng chóp mũi cọ vào mũi cô: “Em thật đáng yêu.”
Trâu Mông không thèm để ý đến anh nữa.
Để đến được núi Thanh Nhai mất khoảng 1 tiếng rưỡi.
Khu bán vé cũng đông nghịt người.
Trâu Mông nhìn thấy có nhiều người vậy thì nhụt chí.
“Nhiều người quá đi mất.”
“Vậy... còn đi nữa không?” Hạ Vũ Châu hỏi.
“Đi chứ, dù gì cũng đã đến tận đây rồi.” Trâu Mông không muốn làm anh buồn.
Nhưng hoạt động treo móc khóa này cũng suýt chút nữa không thực hiện được.
“Chàng trai, cô gái nhỏ à, không phải tôi không bán cho hai cô cậu, nhưng thật sự là hết sạch rồi.” Người phục vụ ở khu bán quà tặng bất đắc dĩ nói: “Chúng tôi đã dự đoán trước sẽ đông nên chuẩn bị dư rất nhiều, nhưng không ngờ lại đông đến mức này.”
Nhân viên liên tục xin lỗi: “Thật sự ngại quá. Lần sau hai người đến mua nhất định sẽ có ưu đãi.”
“Có ưu đãi thì làm gì chứ? Chúng tôi là khách du lịch từ nơi khác đến đây, hôm nay đi là coi như xong. Chỉ vì treo cái móc khóa mà còn mất thời gian như vậy à?” Trong đám đông có rất nhiều người bất mãn.
“Thật sự xin lỗi mọi người.”
“Thật sự không còn cái nào nữa sao?”
Nhân viên gật đầu: “Vâng, tất cả đều hết rồi ạ.”
Nam nữ chính đều mua khóa trong tiệm, cho nên rất nhiều người làm theo, không tự chuẩn bị khóa cho mình.
Hạ Vũ Châu và Trâu Mông cũng đột nhiên nổi hứng đến núi Thanh Nhai, đương nhiên cũng không chuẩn bị trước.
“Đi thôi,” Trâu Mông kéo tay anh: “Lần sau chúng ta đến cũng được mà.”
Cãi vã ầm ĩ trong tiệm cũng chẳng để làm gì. Hai người đi ra ngoài, Hạ Vũ Châu vẫn không cam lòng. Trâu Mông thấy sắc mặt anh không tốt bèn an ủi: “Chúng ta chờ khi nào trời mát một chút, đến mùa vắng khách thì tới.”
Nơi treo khóa cũng không phải ở trên đỉnh núi mà là gần khu ngắm cảnh. Đột nhiên, Hạ Vũ Châu dừng lại, nói với Trâu Mông: “Em chờ anh một lát, anh quay lại ngay.”
“Ơ...” Trâu Mông còn chưa kịp phản ứng thì anh đã chạy đi mất.
Cô đứng sững sờ tại chỗ, đảo mắt tìm cũng không thấy bóng dáng anh đâu.
Cô tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống. Đa số đều là những cặp đôi đang ngồi nghỉ ngơi, Trâu Mông một mình lại càng lạc lõng giữa khung cảnh xung quanh.
Đợi mãi mới thấy Hạ Vũ Châu thở hồng hộc chạy về.
“Anh đi đâu vậy?” Cô rút khăn giấy trong túi vải ra rồi đưa cho anh.
Hạ Vũ Châu cúi người thở hổn hển, giơ chiếc khóa trong tay lên: “Tìm... tìm được rồi...”
“...”
Lúc này Trâu Mông mới thấy rõ, trong tay anh chính là... chiếc khóa xe đạp điện to đùng.
Nữ chính của câu chuyện này: Bàn tay của Tiểu Hạ!