Em Thật Tốt
Chương 18: Hẹn ước về nhà
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Vũ Châu đã vất vả lắm mới mua được chiếc khóa xe đạp điện chữ U này.
Khoảnh khắc Trâu Mông nhìn thấy chiếc khóa ấy, cô không nhịn được cười phá lên thành tiếng.
Mua một chiếc bút màu marker, hai người viết tên của nhau lên khóa, Hạ Vũ Châu còn trẻ con đến mức vẽ thêm hình trái tim ở giữa hai cái tên.
Giữa vô vàn ổ khóa nhỏ xinh, chiếc khóa chữ U màu đỏ nổi bật hẳn lên.
"Như vậy rồi... khóa lại." Trâu Mông quay sang nhìn anh.
"Ừm..." Hạ Vũ Châu giơ chìa khóa trong tay lên rồi ném vào thùng rác: "Khóa chặt rồi."
"Phụt." Trâu Mông che miệng cười.
"Mông Mông." Anh cúi đầu, bằng giọng đủ cho hai người nghe thấy: "Muốn hôn em quá."
"Đừng..." Trâu Mông đẩy anh, người ở đây đông đến mức dù đứng yên cũng bị xô đẩy.
Hạ Vũ Châu bị người phía sau xô đẩy một chút, tiện thể dán chặt vào cô.
"Lát nữa... về rồi hôn." Ở chỗ vắng vẻ Trâu Mông còn ngượng muốn chết, huống chi là hôn nhau ở nơi công cộng đông người như thế này.
Hạ Vũ Châu vẫn hôn chụt lên má cô một cái: "Về nhà tiếp tục."
Anh còn nhấn mạnh hai từ "về nhà".
Trâu Mông cũng hy vọng có một gia đình, trước kia khái niệm này với cô rất mơ hồ, bởi vì đã lâu lắm rồi cô không có "nhà".
Cô nhìn Hạ Vũ Châu, có lẽ ngôi nhà sau này của cô sẽ có anh.
Hai người không đi leo núi mà chỉ đi dạo một vòng dưới chân núi Thanh Nhai. Lúc về, Trâu Mông cũng không còn sức để chen chúc trên xe buýt, Hạ Vũ Châu gọi taxi chạy thẳng đến khu thương mại gần biệt thự Giang Hạm ăn tối.
Vừa về đến nhà, Trâu Mông đã muốn vào phòng tắm ngay lập tức. Tuy đã vào thu nhưng hôm nay trời quá nóng, người cô đã đẫm mồ hôi.
Hạ Vũ Châu giữ tay cô lại.
"Hả?" Trâu Mông quay đầu nhìn anh.
Hạ Vũ Châu kéo cô lại càng mạnh hơn, ôm lấy eo cô: "Em nói về nhà cho anh hôn."
Anh cười cười rồi dí mặt mình đến gần Trâu Mông. Cô nhìn anh, nét mặt góc cạnh lại tinh xảo, mái tóc nhuộm đen đã hơi lộ ra màu tóc nguyên thủy, một màu nâu nhạt.
Anh hơi khom người, dáng vẻ như đang xin được hôn, giống như chú cún to xác đang làm nũng.
Trâu Mông giơ tay nhẹ nhàng xoa xoa đầu anh, đột nhiên muốn trêu chọc anh. Cô chụm hai tay xoa cho tóc anh rối bù, sau đó nhân lúc anh không để ý, xoay người bỏ chạy.
Hạ Vũ Châu vô cùng bất ngờ và thích thú với sự tinh nghịch này của cô, nhưng cũng sẽ không bỏ qua. Trước khi cô kịp đóng cửa, anh đã vươn tay ngăn lại, cả người nhanh như chớp lẻn vào phòng, ôm lấy eo cô, động tác lưu loát đẩy cô sát vào tường: "Không ngoan!"
Trâu Mông hơi thở gấp gáp, nghe anh nói vậy thì đỏ mặt. Dáng vẻ mím môi của cô khiến Hạ Vũ Châu không chịu được, cúi xuống hôn cô.
Anh hôn có chút mạnh bạo, như muốn trừng phạt, ngậm lấy môi cô rồi chậm rãi mút vào.
Trâu Mông ngẩng đầu lên, nước bọt lưu chuyển trong khoang miệng cả hai, đầu lưỡi quấn lấy nhau, gây ra ma sát. Đến khi buông ra, cô còn cảm thấy hơi thiếu oxy.
Hạ Vũ Châu hôn từ cằm lên đến vành tai. Vành tai nhỏ nhắn bỗng cảm nhận được một cảm giác ẩm ướt mềm mại. Anh ngậm lấy, răng nhẹ nhàng cắn một cái rồi liếm quanh vành tai.
"Ưm..." Trâu Mông thở hổn hển, cũng không ngờ rằng mình sẽ phát ra âm thanh như vậy.
"Lỗ tai em nhạy cảm quá." Anh phát hiện tai cô đã trở nên hồng hồng và hơi ấm áp.
"Đừng." Trâu Mông khẽ đẩy anh, nhưng lại bị anh ôm càng chặt hơn.
Hạ Vũ Châu hôn cổ cô, tay chậm rãi trượt lên ngực cô, không nặng không nhẹ mà xoa nắn.
Chiếc áo cổ trễ vai, theo động tác của Hạ Vũ Châu, một bên dây áo trễ xuống, để lộ dây áo lót màu hồng nhạt bên trong.
Anh cố nhịn xuống xúc động muốn kéo cả dây áo lót, buông tay khỏi ngực cô, giúp cô sửa lại cổ áo, sau đó gục đầu lên vai cô, cố gắng bình tĩnh lại.
Đợi một lát, Hạ Vũ Châu ngẩng đầu, vuốt lại mái tóc hơi rối cho bạn gái.
Mặt Trâu Mông vẫn rất hồng. Hạ Vũ Châu nhìn đôi mắt ngập nước của cô, khao khát muốn trêu chọc cô lại dâng lên. Anh muốn làm những chuyện mà trong mơ mới dám nghĩ tới, ngay lúc này với cô.
Không, anh muốn còn tệ hơn trong mộng một chút, muốn làm cô đến hư hỏng, muốn nhìn cô trong hiện thực liên tục cao trào, muốn nhìn dáng vẻ mất kiểm soát của cô dưới thân anh, muốn bắn toàn bộ tinh túy cho cô mà không sót một giọt nào.
Ngay cả hiện tại, cho dù không thể làm những chuyện đó, Hạ Vũ Châu cũng muốn nắm lấy tay cô để giảm bớt dục vọng của chính mình.
Cô quá trong sáng, tựa như chiếc váy trắng này, trong sáng đến nỗi anh muốn làm vấy bẩn cô.
Nhưng anh không thể, cũng không dám.
Dục vọng dù mãnh liệt đến mấy cũng không thắng nổi suy nghĩ không muốn làm tổn thương cô, không muốn mất đi cô.
"Tối nay còn làm bài tập nữa không?"
"..." Trâu Mông có chút bội phục Hạ Vũ Châu. Vào thời điểm này ngay cả cô còn chẳng nghĩ đến chuyện ôn tập, vậy mà anh lại hỏi vấn đề ấy.
Cô nghĩ một lát rồi gật đầu: "Làm bài tập đi."
"Ừm." Hạ Vũ Châu xoa đầu cô: "Lát nữa đến phòng sách chờ anh."
Trâu Mông đương nhiên biết Hạ Vũ Châu muốn đi làm gì, đồng thời cô cũng tự hỏi, anh cứ luôn như vậy thật sự sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe sao?
"Những bài này phải làm hết sao?" Hạ Vũ Châu ngồi vào ghế, nhìn đống bài tập Trâu Mông đã chuẩn bị.
"Vâng." Trâu Mông nhìn anh: "Thật ra không nhiều lắm đâu, làm xong nhanh thôi."
Hạ Vũ Châu chưa bao giờ luyện bài, thứ nhất vì đầu óc anh thông minh, thứ hai là anh cũng lười tốn thời gian vào làm mấy bài cơ bản; đối với việc củng cố kiến thức, anh càng thích đột phá hơn.
Nhưng bài tập mà Trâu Mông đã giao, anh sẽ làm.
"Làm xong anh có thể được thưởng không?"
"Thưởng gì cơ?"
"Em cứ đồng ý đi, lát nói với em sau." Hạ Vũ Châu nhìn cô nhíu mày suy tư: "Yên tâm, không phải kiểu phần thưởng như em nghĩ đâu."
"..." Trâu Mông bĩu môi, không thèm để ý đến anh mà tiếp tục làm bài.
Hạ Vũ Châu cũng động bút: "Anh coi như em đồng ý rồi đấy."
Loại bài tập này đối với Hạ Vũ Châu mà nói cũng không khó. Trâu Mông biết, thành tích của anh dần dần khôi phục như trước thật ra không liên quan gì đến cô, chẳng qua cô chỉ là chất xúc tác mà thôi.
Trâu Mông xem lại bài của anh một lần nữa, đối chiếu với những lỗi sai của mình xong mới cất sách vở.
Ý định trốn tránh việc thưởng cho anh không thành.
Hạ Vũ Châu kéo tay cô: "Em còn chưa thưởng cho anh!"
"..." Trâu Mông nhìn anh: "Thưởng... gì?"
Anh đứng lên, đi về phía trước một bước nhỏ, tiến sát đến gần tai cô: "Anh có thể được thưởng bằng cách ngủ cùng em không?"
Trâu Mông sợ đến mức ngồi phịch xuống ghế.
"Ý anh là, ngủ cùng nhau thôi, chứ không làm chuyện như em nghĩ đâu."
"Em có nghĩ gì đâu, anh... đừng nói bậy." Trâu Mông lập tức cãi lại.
"Em đồng ý rồi?"
"Em không có." Cô lập tức phủ nhận: "Không được!"
Cô không tin Hạ Vũ Châu chỉ đắp chăn đi ngủ đâu.
Anh thấy bản thân đơn thuần hay là thấy cô đơn thuần vậy?
"Haizz..." Hạ Vũ Châu khẽ thở dài, buông tay đang giữ chặt cô ra, nói nhỏ: "Anh chỉ muốn được khen thưởng thôi mà."
"..."
Hạ Vũ Châu tỏ vẻ mất mát: "Chỉ là một cái khen thưởng nho nhỏ mà thôi..."
"..."
"Haizz..." Anh cúi đầu, chậm rãi dịch bước ra ngoài: "Thôi bỏ đi, anh cũng không đau lòng mấy đâu..."
"..." Trâu Mông cảm thấy bản thân bị "bắt cóc" quá dễ dàng: "Hạ Vũ Châu..."
"Hả?" Anh cố nén để không làm hỏng vai diễn, tiếp tục nói với vẻ mất mát: "Em không cần để ý cảm xúc của anh, không được khen thưởng cũng..."
"Anh hứa đi, hứa sẽ không làm gì hết."
Nghe vậy anh vui vẻ quay phắt lại: "Anh hứa, chỉ cần một ngày em không gật đầu, anh sẽ không ép em."
Mặt Trâu Mông lại đỏ lên: "Chính là... ngủ..."
"Ừm..." Hạ Vũ Châu gật đầu: "Nhưng nếu em muốn làm gì..."
"Em không muốn!" Trâu Mông lớn tiếng nói, mặt cô càng đỏ bừng.
Hạ Vũ Châu biết rõ Trâu Mông ngủ bên cạnh anh chính là sự tra tấn tột cùng, nhưng dù là tra tấn thì cũng là sự tra tấn ngọt ngào.
Trâu Mông ngủ trên giường đúng như ý nguyện của anh, tuy mỗi người đắp một chiếc chăn riêng.
Cũng may mới vào thu không lâu, chăn vẫn mỏng. Hạ Vũ Châu xoay người chậm rãi đến gần Trâu Mông đang nằm quay lưng lại với mình. Anh đặt tay lên người cô, sau đó nhích người đến sát lưng cô.
Trái tim Trâu Mông hoảng hốt, vặn vẹo thân mình: "Hạ Vũ Châu... anh đừng...."
Cô muốn thoát khỏi tay anh nhưng lại bị ôm chặt lấy. Tuy cách hai lớp chăn mỏng, nhưng Trâu Mông vẫn cảm nhận được một luồng hơi nóng.
"Hạ Vũ Châu..." Giọng cô có chút không tự nhiên: "Anh đã hứa sẽ không ép em."
"Anh nói là không ép em chuyện kia, chứ đâu có nói không ôm em."
"..." Trâu Mông lại giãy giụa hai lần.
"Mông Mông..." Anh ôm cô, nhắm mắt lại, một tay vuốt ve mái tóc cô: "Ngủ đi... Em còn cựa quậy nữa thì anh thật sự không nhịn nổi đâu."
....
Không biết Trâu Mông phải đếm bao nhiêu con cừu thì mới ngủ được. Hạ Vũ Châu cũng chờ đến khi hơi thở cô đều đặn mới chìm vào giấc ngủ.
Cả đêm anh cũng không ngủ ngon. Đến sau nửa đêm, mơ mơ màng màng nghe thấy tiếng "hừ hừ". Tiếng "hừ hừ" đứt quãng giằng co một lát.
Hạ Vũ Châu mở đèn ngủ đầu giường lên mới phát hiện trán cô đẫm mồ hôi.
"Mông Mông..." Anh gọi tên cô, tay sờ lên trán cô: "Không sốt, em khó chịu chỗ nào à?"
Trâu Mông lắc đầu. Hạ Vũ Châu vén chăn lên, chỉ thấy cô cong người, tay ôm bụng dưới.
"Đau bụng à? Chúng ta đi bệnh viện nhé?" Hạ Vũ Châu định bế cô lên.
Cô tiếp tục lắc đầu, giọng nói yếu ớt lại mơ hồ: "Em không sao."
"Không được, ngoan, chúng ta đi bệnh viện."
Trâu Mông nắm tay anh: "Cái đó của em sắp đến rồi."
Hạ Vũ Châu suy nghĩ, có lẽ đã biết đó là gì: "Vậy đã đến chưa? Lần nào cũng đau như vậy sao?"
"Chắc là sắp đến rồi, thỉnh thoảng sẽ đau thôi, có lẽ hôm nay ra ngoài chơi mệt quá nên vậy." Trâu Mông kéo tay anh: "Ngủ đi, em không sao đâu, lát nữa sẽ hết thôi."
"Ừ, vậy em ngủ trước đi." Hạ Vũ Châu kéo chăn cho cô xong rồi cầm điện thoại ra khỏi phòng ngủ.
Bụng dưới đau quặn từng cơn, một lát sau đỡ hơn một chút, cô cũng mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.
Hạ Vũ Châu gọi cho bác sĩ gia đình Đường Lâm. Khi anh ta nghe điện thoại, giọng điệu cũng không được tốt.
"Chuyện gì?"
"Anh tới chỗ tôi một chút."
"Không thoải mái?"
"Không phải tôi... là bạn gái tôi. Anh đến đây bắt mạch cho cô ấy được không?" Hạ Vũ Châu hỏi Đường Lâm.
"Chết tiệt, tôi là bác sĩ Tây y!" Đường Lâm tức giận ngồi bật dậy: "Không thoải mái chỗ nào?"
"Vừa nãy cô ấy đau bụng lắm." Hạ Vũ Châu hình dung: "Cô ấy nói cái đó sắp đến rồi, cái đó là gì chắc anh cũng biết nhỉ?"
Đường Lâm trợn trắng mắt: "Trong thời gian hành kinh thì đừng có sinh hoạt kịch liệt, động tác của đàn ông thô lỗ quá sẽ dẫn tới vỡ hoàng thể."
"Chết tiệt, anh là lang băm à?" Hạ Vũ Châu kích động: "Chúng tôi chưa làm gì cả!"
"À, thế là hiện tượng sinh lý bình thường thôi, có thể do sự co thắt quá mạnh của cơ tử cung để đẩy máu kinh ra ngoài." Đường Lâm không ngờ Hạ Vũ Châu lại kiên nhẫn nghe hết những gì anh ta nói. Nếu là trước kia, Hạ Vũ Châu đã sớm cắt ngang, nói chỉ muốn nghe kết quả và cách giải quyết mà thôi.
"Vậy tôi phải làm gì?" Hạ Vũ Châu hỏi anh: "Vừa tra Baidu thì người ta bảo nấu nước đường đỏ đúng không? Đường đỏ là gì? Nấu như thế nào? Hay anh đến đây nấu cho tôi đi."
"..." Đường Lâm cạn lời: "Ít xem Baidu thôi, nước đường đỏ và nước ấm có công dụng giống nhau. Cho cô ấy uống chút nước ấm để làm ấm bụng, rồi xoa bụng cho cô ấy một chút."
Nghĩ một lát anh ta lại hỏi: "Hai người cậu thật sự chưa phát sinh quan hệ sao?"
Đáp lại Đường Lâm chính là những tiếng "tút tút" đầy lạnh lùng.
Hạ Vũ Châu đun một nồi nước, sau đó đổ thêm ít nước khoáng, đợi nước ấm vừa đủ để uống.
Hạ Vũ Châu đỡ cô ngồi dậy: "Em uống chút nước ấm đi."
Trâu Mông uống được hai ngụm thì không muốn uống nữa. Anh lại dỗ dành: "Ngoan, Mông Mông." Sau đó làm cô uống hết cả một ly nước.
Nằm xuống, Hạ Vũ Châu đá chăn của mình ra, cùng cô đắp chung một chiếc chăn. Anh nâng đầu cô lên, luồn cánh tay mình qua, từ sau lưng ôm lấy cô, tay đặt lên bụng dưới của cô mà chậm rãi xoa bóp.
27/11/2022