Em Thật Tốt
Chương 19: Có thoải mái không?
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm nay Trâu Mông dậy có hơi muộn, lúc mở mắt ra đã nhìn thấy trên tủ đầu giường để một ly nước giữ nhiệt. Lúc này cô mới nhớ ra tối qua mình ngủ cùng Hạ Vũ Châu, vừa quay người đã chạm phải ánh mắt anh.
"Em dậy rồi?" Anh đã thức được một lát, giọng anh không còn khàn đặc như khi vừa tỉnh giấc, ánh mắt cũng trong trẻo hẳn.
"Vâng." Trâu Mông ngượng ngùng né tránh ánh mắt anh.
Khi cúi đầu nhìn, cô mới biết hai người đang đắp chung một chiếc chăn.
"..."
Chuyện tối hôm qua cô chỉ nhớ mang máng. Sau nửa đêm, bụng cô co thắt đau quặn rất khó chịu. Sau đó Hạ Vũ Châu cho cô uống rất nhiều nước ấm, ngay cả khi cô đã ngủ say, vẫn cảm nhận được bàn tay ấm áp của anh nhẹ nhàng xoa bụng cho mình.
Vì thế, lúc ngủ cô thấy thật dễ chịu.
"Em còn đau nữa không?" Hạ Vũ Châu hỏi cô.
Trâu Mông lắc đầu, thật sự đã không còn đau nữa. Cô ngẩng đầu nhìn Hạ Vũ Châu, ánh mắt của cô lúc mới thức dậy có chút mê man, ướt át. Hạ Vũ Châu không kìm được, cúi xuống hôn cô nhưng lại bị cô dùng chăn chặn lại:
"Em còn chưa đánh răng." Giọng nói của cô vọng ra từ trong chăn.
Hạ Vũ Châu kéo chăn xuống: "Anh cũng chưa đánh răng mà."
Hai tay Trâu Mông bị anh ghìm chặt xuống hai bên sườn. Anh nhẹ nhàng hôn mấy cái rồi dứt ra, nhìn thẳng vào mắt cô: "Đừng dụ dỗ anh."
"Em không có mà." Trâu Mông khẽ cãi lại.
"Em có." Hạ Vũ Châu buông tay cô ra: "Lúc nào em cũng dụ dỗ anh cả."
"..."
"Mông Mông."
"Dạ?"
"Anh cương rồi."
Có lẽ từ tối hôm qua bắt đầu ngủ chung một chiếc giường với cô, Hạ Vũ Châu đã lớn mật hơn thường ngày.
"..." Trâu Mông xoay xoay cổ tay: "Anh cứ thế này mãi... không tốt cho sức khỏe đâu."
Hạ Vũ Châu cười ra tiếng: "Mỗi lần đều phải nhịn thế này mới không tốt cho sức khỏe đấy."
Anh buông lỏng một bàn tay, ngón tay lướt nhẹ qua eo nhỏ của cô, luồn vào trong vạt áo. Trâu Mông đi ngủ vẫn mặc đồ lót, áo ngủ cũng là loại dài tay và quần dài.
Lòng bàn tay dán lên da cô rồi lướt dần lên phía trên. Trâu Mông có hơi né người đi, nhưng dù có trốn thế nào thì vẫn bị anh giữ chặt dưới thân.
"Giúp anh được không?"
"Giúp... giúp kiểu gì?"
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu ôm chặt lấy cô, bàn tay đã lần lên đến ngực, lần đầu tiên chạm vào nó chỉ qua lớp nội y mỏng manh: "Không cần trốn."
"Đừng... đừng chạm vào." Trâu Mông nhìn tay anh dưới lớp áo ngủ, muốn đẩy tay anh ra.
"Không thoải mái sao?"
Thật ra là thoải mái. Ngày hôm qua khi anh xoa nó, Trâu Mông đã cảm thấy như vậy.
Nhưng thoải mái thì thoải mái, đối với người lần đầu tiên trải qua loại chuyện này, cảm giác bất an và thẹn thùng chiếm phần lớn.
Nội y không phải loại dày dặn, phần cúp ngực khá mỏng, Hạ Vũ Châu có thể cảm nhận được đầu nhũ nhỏ nhắn đang cương cứng.
"Em cũng cương."
Lập tức mặt Trâu Mông càng đỏ. Nhũ thịt mềm mại đến hỗn độn, đầu nhũ lại rất cứng. Hạ Vũ Châu đẩy áo lót ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào đầu nhũ đang cương cứng.
"Ưm... đừng..." Trâu Mông nắm tay anh, lắc đầu: "Đừng như vậy."
Hơi thở của Hạ Vũ Châu dần trở nên nặng nề. Trâu Mông phát hiện ở đùi càng ngày càng có cảm giác rõ ràng.
"Mông Mông..." Hạ Vũ Châu nhìn cô, trong mắt vừa chờ mong vừa có chút cầu xin: "Anh khó chịu, giúp anh được không? Hử?"
"Em... em không biết..."
"Em biết, Mông Mông." Hạ Vũ Châu xoay người nằm xuống cạnh cô, kéo cô vào lòng.
Anh ấn đầu cô vùi vào vai mình: "Đừng nhìn."
"Ừm." Trâu Mông cứ ngỡ anh sẽ để cô làm chút gì đó, nhưng đợi trong chốc lát anh vẫn chỉ ôm chặt lấy cô.
Tiếng sột soạt vang lên, anh ôm eo Trâu Mông dùng sức kéo cô sát vào mình. Tay cô để trên ngực Hạ Vũ Châu, cảm nhận được nhịp tim đập mạnh của anh.
Đại khái cô cũng hiểu Hạ Vũ Châu đang làm gì nên vùi đầu sâu hơn.
"Mông Mông." Giọng nói của anh rất thấp, mang theo tiếng thở dốc trầm thấp.
"Vâng." Trâu Mông nhỏ giọng đáp lời.
"Gọi tên anh..."
"Hạ... Hạ Vũ Châu..." Cô nói rất nhỏ.
"Ngoan, gọi anh lần nữa đi."
"Hạ Vũ Châu..."
"Ưm..." Tay Hạ Vũ Châu liên tục xoa eo cô: "Mông Mông."
Anh quay đầu sang hôn lên trán cô: "Nhìn anh đi Mông Mông."
Trâu Mông ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt tràn ngập dục vọng của anh. Chưa kịp nhìn kỹ đã bị anh hôn lấy.
Tần suất tay anh dần nhanh hơn. Buông Trâu Mông ra, anh xoay người đè lên người cô rồi cong lưng lên, tạo ra một khoảng trống để mình không chạm vào cô.
Buông môi cô ra, dáng vẻ cô bị trêu chọc đã có chút lúng túng.
Trâu Mông vừa định nhìn, một bàn tay đã nhanh chóng che mắt cô lại.
"Mông Mông, đừng nhìn." Anh còn lúng túng hơn cô, anh không muốn cô thấy dáng vẻ này của mình.
Cổ áo ngủ bị kéo xuống một chút, để lộ làn da trắng như tuyết. Vạt áo cũng bị vén lên, để lộ vòng eo nhỏ nhắn.
Hạ Vũ Châu nhìn đến đỏ mắt. Hai chân anh tách ra hai bên hông cô, tốc độ tay càng lúc càng nhanh, tiếng thở dốc cũng thêm trầm thấp nặng nề.
"Mông Mông... ách... Mông Mông..." Anh cứ ngỡ đây không phải tay mình: "Mông Mông... ưm... Mông Mông..."
Tiếng gọi cuối cùng mang theo sự dồn dập. Trâu Mông cảm nhận được có thứ gì đó dính nhớp đang nhỏ giọt lên bụng mình.
Hạ Vũ Châu nhìn chất lỏng màu trắng trên người cô, vừa có chút vui sướng vừa có chút tự trách.
Anh làm bẩn cô, cô sạch sẽ như vậy mà lại bị anh làm bẩn.
Nhưng anh rất vui, thật sự rất vui.
Trâu Mông quay đầu đi không dám nói gì, cô nắm chặt khăn trải giường, mãi đến khi Hạ Vũ Châu rút khăn giấy lau sạch thứ đó rồi sửa sang lại quần áo giúp cô.
Hạ Vũ Châu thu dọn sạch sẽ, hôn lên thái dương cô mới phát hiện cô khóc.
Cảm giác tội lỗi trong lòng anh lại tăng lên không ít.
Trâu Mông quay đầu, bĩu môi lườm anh: "Anh bắt nạt em." Hiển nhiên là cô có hơi giận, nhưng giọng điệu lại mang theo vẻ thẹn thùng và làm nũng.
Hạ Vũ Châu có chút vui vẻ, mãi đến khi Trâu Mông kéo chăn nằm xoay người đi không để ý đến anh, anh mới phát hiện cô giận thật.
"Em giận à?" Anh ôm lấy cô từ phía sau.
Trâu Mông không để ý đến anh. Thật ra cô cũng không có tính cáu kỉnh khi đến tháng, mà là thẹn thùng vì chính mình cũng có cảm giác.
"Em thông cảm cho anh một chút." Anh ôm chặt lấy Trâu Mông, mặt vùi vào tóc cô. Rõ ràng dùng chung một loại dầu gội đầu với anh, nhưng không hiểu sao tóc cô lại thơm hơn nhiều: "So với những gì em tưởng tượng thì anh càng muốn hoàn toàn có được em hơn nhiều."
Người này đúng là phiền phức quá, Trâu Mông nghe xong thì mặt càng đỏ hơn.
"Nhưng anh sẽ chờ em gật đầu đồng ý." Hạ Vũ Châu xoa đầu cô: "Chỉ là..." Anh hơi dừng lại.
Trâu Mông đợi trong chốc lát mà vẫn không thấy anh nói tiếp, nhịn không được hỏi: "Chỉ là cái gì?"
"Em thương hại anh một chút được không?" Anh nói đáng thương vô cùng: "Thỉnh thoảng cũng cho anh chút lợi lộc nhé?"
"Thỉnh thoảng lúc nào... rõ ràng anh..." Trâu Mông càng nói càng nhỏ giọng: "Lúc nào cũng đòi hỏi..."
"Có sao?" Hạ Vũ Châu cười thành tiếng, tay cũng không yên phận mà chui vào trong áo cô.
"Sao anh còn muốn..." Trâu Mông còn chưa nói xong, tay anh đã sờ lên ngực cô.
"Nhưng vẫn chưa đủ..." Anh kéo cổ áo cô xuống, hôn lên chiếc cổ trắng nõn, mịn màng của cô.
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu hôn lên vành tai bạn gái: "Em đừng mặc áo lót nữa được không?"
Tay anh vòng ra sau lưng cô, chạm đến móc cài nhưng gỡ mãi vẫn không được.
"Không cởi được." Anh ảo não nói.
Quả nhiên trong mơ và thực tế không giống nhau.
Hạ Vũ Châu chờ không kịp, vén áo lót cô lên, nắm lấy nhũ thịt mềm mại như bông bắt đầu xoa nắn.
"Nhẹ... nhẹ chút..."
"Mông Mông thoải mái không em?" Anh cắn lỗ tai cô: "Mềm quá đi mất."
"Ưm..." Trâu Mông cảm thấy mình đã hoàn toàn bị anh khống chế.
Thứ kia cọ vào mông cô càng lúc càng cương cứng. Trâu Mông trở tay đẩy bụng anh: "Đừng đến gần... anh lại..."
Hạ Vũ Châu tăng lực ở tay, vói sang nắm lấy bên còn lại: "Cả hai bên đều phải xoa."
"Hạ..." Giọng nói của cô cũng mềm nhũn theo: "Hạ Vũ... Châu."
"Đừng gọi anh như vậy, Mông Mông, anh sợ mình không nhịn được." Anh nhéo ngực cô một cái, sau đó nặng nề thở dốc.
Trâu Mông cảm thấy bụng nhỏ có chút khác thường, một thứ gì đó ấm nóng trào ra.
"Khoan đã." Cô dùng sức nắm lấy tay anh: "Em muốn đi... vệ sinh..."
Hạ Vũ Châu mới vừa xuất một lần nên cũng không nhanh như vậy đã xuất lần thứ hai. Nếu không ngừng đòi "lợi lộc" thì cũng phải đòi mất nửa ngày.
"Em đi đi." Anh thở mạnh một hơi rồi buông cô ra.
Trâu Mông chạy vào nhà vệ sinh.
Thật sự là quá bừa bãi. Trâu Mông nhìn dáng vẻ của mình trong gương, bộ dạng lúc này của bản thân khiến cô cũng phải mặt đỏ tim đập. Hai cúc áo bung ra, tóc tai lộn xộn, nội y xộc xệch chứng thực những chuyện hoang đường vừa rồi.
Cô cởi quần ngồi trên bồn cầu, quả nhiên kinh nguyệt đến rồi. Vải lót hơi mỏng có vết máu nhàn nhạt, nhưng lại có rất nhiều chất lỏng trong suốt.
Trâu Mông vùi mặt vào khuỷu tay, không còn mặt mũi nào để đi gặp người khác.
Sau khi rửa sạch sẽ, cô đi ra khỏi nhà vệ sinh, Hạ Vũ Châu đã không còn trong phòng. Trên giường vẫn còn lộn xộn, một chiếc chăn bị vô tình ném xuống đất. Trên tủ đầu giường cũng là khăn giấy vương vãi.
Trâu Mông rút một tờ khăn giấy gói tất cả mấy tờ đã dùng dưới đất lại rồi ném vào thùng rác.
Hạ Vũ Châu "giải quyết" xong, về phòng thì thấy Trâu Mông đang khom lưng trải chăn.
Anh đi đến đặt tay lên eo cô, giữ cô lại rồi nói: "Em đừng làm, lát nữa anh làm cho." Sau đó anh hỏi: "Trưa nay em muốn ăn gì?"
Lúc này Trâu Mông mới phát hiện hai người làm chuyện bậy bạ đã lâu, giờ đã gần giữa trưa.
"Hình như trong tủ lạnh còn khá nhiều rau củ tươi, lát nấu mấy món đơn giản là được."
"Ừ, em ăn gì để anh làm."
"Anh biết nấu ăn ư?" Trâu Mông khó tin.
Hạ Vũ Châu lắc đầu: "Không biết."
"..."
"Anh có thể học trên mạng." Hạ Vũ Châu vẫn luôn cảm thấy nấu nướng không phải chuyện gì khó, chẳng phải chỉ là xào nấu thôi sao, có gì mà khó chứ?
Trên bàn bếp đặt một chiếc iPad, một chiếc máy tính, các loại xoong nồi lớn nhỏ cũng bị anh lôi ra.
Ai không biết lại tưởng anh đang chuẩn bị một bữa tiệc lớn, như vậy cũng có thể giải thích câu nói "học sinh dở thường có nhiều dụng cụ học tập".
- Hạ Vũ Châu tuy trẻ tuổi nhưng lại là kẻ si tình và thích "ăn thịt".