Em Thật Tốt
Chương 20: Lần đầu gặp gỡ 'nó'
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Vũ Vũ
Hạ Vũ Châu không ngờ nấu ăn lại khó đến thế. Anh không chỉ làm theo từng bước hướng dẫn mà còn dùng điện thoại bấm giờ để rau xào không bị sống hay chín quá.
Ngay cả việc vo gạo sạch, cho vào nồi rồi bấm nút mà cũng có thể...
"Anh nấu cháo à?" Trâu Mông mở nắp nồi ra, gạo nở bung thành từng hạt tròn mập, có lẽ vì đổ hơi nhiều nước nên trông có vẻ nát.
"...Anh cắm cơm mà..."
"..."
"Nhưng canh rất thơm." Trâu Mông hít hà mùi hương, an ủi anh: "Chắc là canh này ngon lắm."
Hạ Vũ Châu gật đầu: "Ừm, là canh bí đao đấy."
Trâu Mông không muốn nói nữa.
Thật ra cô không kén ăn, nhưng mấy món Hạ Vũ Châu làm thì thật sự không thể tìm được từ ngữ nào để hình dung, may mà đều chín cả, cũng không quá khó ăn.
"Anh còn giỏi hơn em đấy, em cũng không biết nấu ăn." Trâu Mông cảm thấy mình vẫn nên cổ vũ anh: "Món trứng xào cà chua mà cho thêm chút tỏi thì đúng là một sự sáng tạo độc đáo."
"...Ban đầu tỏi băm là để xào rau muống."
"..." Thôi tốt nhất là cô không nói gì nữa.
"Khó ăn thì không cần ăn nữa đâu, để anh đặt cơm." Hạ Vũ Châu định đổ bỏ mấy đĩa thức ăn kia.
"Đừng mà." Trâu Mông cản anh lại: "Không được lãng phí."
"Nhưng không ăn được."
"Thật sự ăn được mà, em không lừa anh đâu." Trâu Mông lại gắp một đũa trứng gà: "Ăn cũng khá ngon mà."
Hạ Vũ Châu không muốn cô phải chịu thiệt, vẫn bảo cô đừng ăn nữa.
Trâu Mông nhìn anh, gắp một đũa đưa tới bên miệng anh: "Anh ăn thử đi."
Hạ Vũ Châu hơi sững sờ nhưng vẫn cắn một miếng.
Cô chớp chớp mắt: "Anh ăn thấy ngon hơn không?"
"Ăn ngon."
Chiêu này vẫn luôn có tác dụng với Hạ Vũ Châu.
Chỉ cần mỗi lần cô chủ động một chút, Hạ Vũ Châu có thể bị cô nắm gọn trong lòng bàn tay.
Hai món một canh trên bàn đã ăn gần hết, mặc dù chỉ là ba món ăn đơn giản nhưng Hạ Vũ Châu đã bày ra một đống xoong nồi. Trâu Mông chủ động rửa bát nhưng lại bị anh từ chối.
"Để vào máy rửa bát là được."
"Anh biết làm không?"
"..." Cũng không rành lắm.
May mà cả hai đều là những người thông minh, nghiên cứu một lát là máy rửa bát đã bắt đầu hoạt động bình thường.
Trâu Mông cảm thấy Hạ Vũ Châu đối xử với mình quá tốt, tốt đến nỗi ngẫu nhiên cô sẽ sợ hãi, lỡ đâu một ngày nào đó anh không còn thích cô nữa thì chênh lệch trong cuộc sống của cô sẽ lớn cỡ nào.
Hạ Vũ Châu sẽ thích cô bao lâu, thật sự cô không biết. Thậm chí cô còn chẳng hiểu tại sao anh lại thích mình.
Anh muốn nhận được thứ gì, Trâu Mông không phải không rõ, đến khi tình yêu mặn nồng thì những gì hai người yêu nhau sẽ làm cô đều biết cả, nhưng hiện tại hình như có hơi nhanh.
May mà Hạ Vũ Châu không làm khó cô, thi thoảng đòi hỏi một chút cũng không phải quá đáng.
Mỗi lần Trâu Mông nghĩ lại đều nhận ra không biết sự tự chủ của anh là mạnh hay không mạnh.
Nếu nói mạnh thì dục vọng mãnh liệt của anh chẳng bao giờ thèm che giấu.
Nhưng nói không mạnh thì anh luôn biết kiềm chế, buông tha cô vào thời điểm cuối cùng.
Ví dụ như lúc này, rõ ràng Hạ Vũ Châu nói muốn xoa bụng để giúp cô đỡ đau bụng trong kỳ kinh nguyệt, rồi lại không tự giác mà đè cô dưới thân.
Trâu Mông rõ ràng cảm nhận được thân dưới của mình đang có một dòng dịch nóng chảy ra.
Tư thế ngủ của cô không được đẹp lắm, nên những ngày đặc biệt như vậy khi ngủ cô rất sợ, phải dùng loại băng vệ sinh dài hơn rồi lót thêm một chiếc khăn bông, sợ không cẩn thận sẽ làm dây ra ga giường. Khi ngủ cũng phải cẩn thận, cho dù tư thế ngủ không thoải mái thì cũng giữ nguyên đến lúc bình minh.
"Đừng..." Trâu Mông có chút lo lắng: "Em tới cái kia, anh đừng lật người em..."
Hạ Vũ Châu cười khẽ, đỡ cô ngồi dậy trên giường rồi từ phía sau ôm lấy cô: "Không sao, anh còn ước gì em để lại chút dấu vết."
Trâu Mông dùng khuỷu tay đẩy anh, cảm thấy anh đúng là điên thật rồi.
Một tay nắm một bên ngực, kẹp đầu v* giữa hai ngón tay, Hạ Vũ Châu nhẹ nhàng kéo kéo, quả nhiên nghe thấy tiếng rên rỉ nho nhỏ của cô.
"Mông Mông." Anh ghé sát tai cô, hơi thở vừa nóng vừa ngứa: "Thừa nhận đi, em cũng rất muốn."
Hạ Vũ Châu đã sớm phát hiện, thật ra cô chỉ thẹn thùng mà thôi, những gì cô nghĩ trong đầu chắc cũng chẳng sạch sẽ hơn anh là bao.
Hình như không sai, cô không thể không thừa nhận, những chuyện Hạ Vũ Châu muốn làm, cô đều hiểu được, hơn nữa thậm chí có thể nói, cô cũng có một tia chờ mong, đương nhiên xấu hổ thì cũng có sợ hãi, một chút chờ mong này cũng bị cô mạnh mẽ kìm nén xuống.
Trên eo là thứ đã cương cứng của anh dán lên, Trâu Mông cảm thấy cả người mình như bị lửa nóng hun đốt. Cô bị anh ôm trong lòng, Hạ Vũ Châu mơn trớn dùng môi hôn sau gáy bạn gái, nhẹ nhàng gặm cắn làn da thiếu nữ, để lại một loạt dấu răng nhỏ, sau đó lại dùng lưỡi liếm láp.
"Anh đừng..." Trâu Mông vặn vẹo người: "Anh cứ như vậy...ưm...không khó chịu sao?"
Thật là không hiểu nổi anh, trong tình huống này còn muốn trêu chọc cô đến nửa vời, đối với anh cũng chẳng có lợi ích gì.
"Mông Mông..." Anh hơi đẩy hông: "Em muốn gặp nó không?"
Trâu Mông lập tức hiểu ra: "Không thèm..."
"Em xem, cái gì em cũng biết cả." Tay Hạ Vũ Châu rời khỏi ngực cô, luồn vào trong quần áo, nắm lấy mu bàn tay cô: "Đừng ghét bỏ nó, nó muốn gặp em."
Mặt cô đỏ lên.
"Mông Mông." Anh hơi dùng sức kéo tay cô ra phía sau: "Nó rất muốn gặp em mà, em sờ thử nó một chút đi."
Vừa chạm phải, theo bản năng Trâu Mông muốn rụt tay lại, nhưng anh nắm rất chắc, lại kéo tay cô.
Cách một lớp quần thể thao và quần lót, đầu ngón tay Trâu Mông dán vào, bàn tay không dám động. Hạ Vũ Châu cầm tay cô, thi thoảng dùng sức ấn xuống, toàn bộ bàn tay đều tiếp xúc với nó.
"Ha..." Hạ Vũ Châu nhỏ giọng than thở một tiếng.
Hạ Vũ Châu nghĩ, từ nay về sau 'người anh em' này sẽ không còn thích tay của anh nữa.
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu nắm lấy tay cô rồi giật giật vài cái: "Nó thích em."
Trâu Mông cũng cảm giác được sức mạnh đang nóng lòng muốn thử này.
Rất cứng, rất thô, hình như còn dài nữa.
Không muốn sờ thêm nữa, Trâu Mông định rút tay lại.
Nhưng đương nhiên Hạ Vũ Châu không cho. Không những thế anh còn kéo tay cô luồn vào trong quần.
"Quay người lại đi Mông Mông, được không em?"
"Không được."
Hạ Vũ Châu đoán được cô sẽ từ chối, không sao cả, dù sao giường rất lớn, cô không chịu quay lại thì anh có thể chuyển sang ngồi đối mặt với cô.
"A..." Trâu Mông kêu lên, người này từ nhỏ có luyện xiếc sao?
Anh lại nắm lấy tay cô ấn nó xuống dưới thân mình, sau đó nhanh chóng cởi quần ngoài của anh.
"Mông Mông, nó đang hưng phấn lắm."
"Em...biết rồi..." Trâu Mông thật sự muốn làm anh im miệng lại.
Lần này chỉ cách một lớp quần lót, sự tiếp xúc thân mật như vậy khiến Trâu Mông không nhịn được mà run tay.
"Cho nó gặp mặt em một lần đi mà." Hạ Vũ Châu đã kéo tay cô đến mép quần lót: "Nó thật sự thích em lắm, em cũng sẽ thích nó mà, tin anh đi được không?"
Thực sự là Trâu Mông rất muốn chửi bậy, nhưng cô lại không biết tại sao mình lại cứ để anh lôi kéo, cuối cùng không hề cách trở gì mà nắm lấy côn th*t của anh.
Khoảnh khắc cô nắm lấy nó, hơi thở của Hạ Vũ Châu bắt đầu dồn dập. Quả nhiên là thoải mái, so với tay anh thì không biết sướng hơn gấp bao nhiêu lần, thế nên khi vừa bị cô nắm lấy anh đã muốn bắn.
Nếu sau này 'làm' cô mà cũng như vậy thì không phải mất mặt chết sao?
"Mông Mông, em động một chút đi." Anh sợ mình nhất thời không kiểm soát được mà xuất tinh nên chỉ có thể giục cô động.
Trâu Mông hoàn toàn bị động, cứng đờ nắm lấy nó, sau đó khẽ tuốt lên tuốt xuống. Cô không nắm chắc được sức lực, nhẹ quá thì Hạ Vũ Châu cảm thấy không đủ, quá nặng cũng không được. May mà năng lực học tập của cô tốt, chậm rãi nắm bắt được kỹ xảo qua tiếng thở dốc của anh.
Hạ Vũ Châu cởi hẳn quần lót ra, Trâu Mông cúi đầu mới thấy rõ thứ mình đang nắm trong tay.
Anh nhìn biểu cảm của Trâu Mông thay đổi, không thấy cảm giác vui sướng đâu, ngược lại còn là vẻ mặt ghét bỏ.
Đã nhìn ra là cô không thích.
Trâu Mông cũng không có ấn tượng gì sâu đậm về thứ này, nhưng cô không nghĩ nó sẽ như vậy, cũng không quá đẹp. Đương nhiên đây là lần đầu tiên cô thấy thứ này, cũng chẳng biết đẹp thì nó thế nào.
Theo bản năng cô lại muốn buông ra.
"Đừng..." Hạ Vũ Châu nắm lấy cổ tay cô: "Đừng ghét bỏ nó mà."
Trâu Mông biết mình bị phát hiện, ngượng ngùng giải thích: "Cũng... không..."
"Nó sẽ làm em sướng." Hạ Vũ Châu bổ sung thêm: "Sau này."
"..."
Kiểu vui sướng này cho anh, anh có lấy không?
"Mông Mông...ách..." Anh hôn môi cô: "Dùng sức...hơi dùng sức một chút nữa..."
Trâu Mông bị mấy lời của anh khiến cho xấu hổ, dùng sức nắm một chút.
"A..." Hạ Vũ Châu nhíu mày, nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của cô thì biết mình bị trêu chọc: "Muốn anh chết sao?"
"Không phải anh muốn sướng sao?" Trâu Mông nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
Lại bị anh nghe thấy.
"Ừm..." Anh duỗi tay ra sau lưng cô, cởi bỏ móc cài áo lót: "Anh muốn sướng như thế này."
Bộ ngực trắng nõn không còn bị trói buộc, mềm mại nằm gọn trong tay anh.
"Sau này ở đây đừng mặc áo lót."
Mấy thứ đồ này anh không hiểu lắm, sau ngày đó còn như một tên biến thái đáng khinh mà nghiên cứu đồ lót của cô thì mới biết cách cởi.
Hạ Vũ Châu hợp lại hai bầu ngực mềm mại trắng nõn, cúi đầu ngậm lấy đầu v* hồng hào. Bốn phía đều là thịt nhũ non mềm, chỉ có duy nhất đầu v* nho nhỏ là cứng. Sự kích thích từ hai phía khiến anh có chút chịu không nổi, huống chi 'người anh em' của mình còn đang được cô nắm lấy.
Khi anh ngậm lấy ngực cô, động tác trên tay cô liền dừng lại, thậm chí cả hơi thở cũng như ngừng lại vài giây.
Hạ Vũ Châu nhả đầu v* ra: "Mông Mông, tiếp tục đi..."
"Ưm... buông ra..." Một tay cô đẩy vai anh: "Hạ Vũ Châu...ưm..."
"Mông Mông." Anh tiếp tục nắm lấy cổ tay cô, tuốt lên tuốt xuống: "Đừng dừng..."
"Ưm a..." Đầu v* gắng gượng bị đầu lưỡi liếm láp, Trâu Mông phát ra âm thanh mà chính cô cũng chẳng thể ngờ nổi.
Lại mỏng, lại mềm, mang theo vài phần kiều diễm làm nũng.
Hạ Vũ Châu nghe mà ngọt hết cả người, phía dưới cũng càng ngày càng gấp gáp. Ý định xuất tinh dần ập tới.
Anh chờ không nổi mà nghĩ tới sau này được 'làm' cô, đó phải là chuyện vui sướng đến cỡ nào đây?
Cả gương mặt vùi vào ngực cô, dưới hạ thân kề sát tay cô, Trâu Mông bị làm cho cả đầu trống rỗng, trên tay căn bản không có ý thức muốn cử động.
Cô không động đậy, Hạ Vũ Châu liền đẩy hông cọ vào lòng bàn tay cô.
Da thịt bầu ngực trơn trượt mềm mại cọ vào mặt anh, trên người còn có mùi thơm nhàn nhạt, tất cả đều giống như xuân dược vậy.
"Mông Mông..." Hạ Vũ Châu gọi tên cô, tốc độ phía dưới cũng nhanh hơn.
Cuối cùng, trong lúc Trâu Mông đang thất thần, Hạ Vũ Châu xuất tinh lên ngực cô.
2297 words
28/12/2022}