Em Thật Tốt
Chương 21: Sai chỗ nào?
Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trâu Mông vẫn còn giữ nguyên tư thế cũ, thở hổn hển mới phát hiện tất cả đã kết thúc. Sau khi nhận ra những chuyện điên rồ cả hai vừa làm, cô vội kéo chăn che kín mặt.
Mọi chuyện đã xảy ra rồi, có xấu hổ cũng chẳng ích gì.
"Mông Mông." Hạ Vũ Châu muốn kéo chăn ra nhưng không được, đành qua lớp chăn rồi hỏi cô: "Em có thấy thỏa mãn không?"
Trâu Mông đã không còn sức lực để mắng anh một trận.
Hạ Vũ Châu thấy cô không trả lời thì tự mình nói tiếp: "Anh vui lắm."
Phiền chết đi được, Trâu Mông kéo chăn xuống, phần dưới cơ thể dính nhớp, cô biết ngoại trừ kinh nguyệt thì còn có thêm thứ khác nữa. Cô đẩy Hạ Vũ Châu ra, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, quả nhiên phần lớn đều là dịch lỏng trong suốt.
Hạ Vũ Châu sợ cô giận, đứng ngoài cửa nhà vệ sinh đợi trong chốc lát, thấy cô đi ra thì vội hỏi: "Em có ổn không?"
"Đừng chạm vào em." Trâu Mông biết chính mình cũng chẳng giận dỗi lắm, nhưng trong nháy mắt thấy anh thật phiền phức.
Cô ôm chăn lên: "Em không muốn ngủ với anh."
"Không được, Mông Mông." Hạ Vũ Châu ôm cả cô và chăn vào với nhau: "Không được."
"Anh không biết lý lẽ."
Hạ Vũ Châu thuận theo cô: "Anh xin lỗi."
Thái độ nhận lỗi của anh quá nhanh chóng, cô còn chẳng biết anh có thật sự thấy mình sai không.
"Sai chỗ nào?" Trâu Mông gặng hỏi.
Lần đầu tiên Hạ Vũ Châu cảm nhận được thế nào gọi là "làm khó dễ vô cớ" của nữ sinh. Thật ra cũng không tính là vậy, dù sao anh cảm thấy rất đáng yêu.
Đáng yêu thì đáng yêu, nhưng chịu đựng là thật.
Rốt cuộc anh sai ở đâu?
"Đều..." Hạ Vũ Châu thử một chút: "Sai rồi."
Trâu Mông không chịu nổi mà thở phì phì.
"Không phải là bởi vì..." Hạ Vũ Châu suy tư vài giây: "Vậy chờ khi kỳ kinh nguyệt của em kết thúc, anh nhất định sẽ khiến em cảm thấy thỏa mãn trước."
Trâu Mông thật sự không muốn bận tâm đến anh nữa, cố sức muốn đẩy anh ra.
"Đừng." Hạ Vũ Châu ôm lấy cô từ phía sau: "Mông Mông, anh thật sự sai rồi mà."
Trâu Mông cũng không hỏi anh sai ở đâu nữa.
Cảm giác được anh ôm từ phía sau thật tuyệt vời, tấm chăn trong lòng cô cũng chẳng biết đã bị anh kéo ra vứt lên giường từ lúc nào.
Hạ Vũ Châu gầy nhưng cao ráo, tay dài, có thể ôm trọn cô vào lòng.
"Anh gầy quá." Trâu Mông chạm vào cánh tay anh, có thể cảm nhận rõ ràng xương cốt dưới lớp da.
Hạ Vũ Châu ôm cô chặt hơn: "Em cũng vậy."
Trâu Mông cũng thật sự rất gầy, ngoại trừ ngực và mông có chút thịt, những chỗ khác đều mảnh mai, tinh tế vô cùng.
Ngày thường lượng thức ăn cô ăn rất ít, nhưng sau khi ở bên Hạ Vũ Châu, anh luôn lo lắng cô thiếu dinh dưỡng nên ép cô ăn thêm mấy miếng.
"Đã tăng mấy cân rồi."
"Mấy cân thì sao đủ, ít nhất em phải tăng thêm 10kg nữa mới được."
"..."
Hạ Vũ Châu cảm thấy mình đang sống trong những ngày tháng vui vẻ nhất mấy năm qua.
Mỗi đêm anh đều phải ôm Trâu Mông ngủ, cô cũng không quen được người khác ôm, giường trong nhà không lớn, khi ngủ cô cũng chẳng ôm gì cả: "Tay anh sẽ bị tê đấy."
Hạ Vũ Châu khăng khăng muốn Trâu Mông mỗi ngày phải gối đầu lên tay mình.
"Không đâu." Anh bổ sung thêm: "Anh thích như vậy."
Trâu Mông thở dài, thật sự cô không hiểu, có gối mềm mại không chịu cho cô gối đầu, một hai phải bắt cô gối lên cánh tay cứng nhắc của anh.
Sau khi dậy thì một bên tay đau nhức cùng với một cái cổ mỏi.
Ngày 4 tháng 10 trường học tổ chức học thêm. Đêm hôm trước trời đổ mưa, nhiệt độ đột ngột giảm xuống 7-8 độ C.
Quần áo Trâu Mông mang không đủ ấm áp, Hạ Vũ Châu nhân cơ hội này để cô mặc áo hoodie của mình.
Tuy Hạ Vũ Châu gầy nhưng vóc dáng cao, áo anh mặc lên người Trâu Mông, tay áo dài quá một đoạn. Cánh tay cô lại nhỏ, cổ tay áo rộng thùng thình cứ kéo lên rồi lại tuột xuống.
Trâu Mông lắc lắc hai ống tay áo, trông thật sự có chút khôi hài.
Hạ Vũ Châu cũng mặc một chiếc áo y hệt nhưng khác màu. Quần áo của anh đều là các nhãn hàng cung cấp theo mùa, nếu anh thích kiểu nào thì sẽ lấy vài màu khác nhau.
Anh giúp Trâu Mông xắn tay áo lên, ôm bả vai cô rồi nhìn cả hai trong gương.
Không ai có thể mặc đồ đôi mà đẹp bằng hai người họ, Hạ Vũ Châu cho rằng như vậy.
Nhậm Giáng Nhã chính là người đầu tiên phát hiện hai người mặc đồ đôi. Điều kiện gia đình của cô nàng không tệ, hãng quần áo này không phải loại mà Trâu Mông có thể mua được.
Hơn nữa cái áo này không phải rộng bình thường mà nó rộng một cách quá đáng.
Cho nên đây không phải đồ đôi đơn thuần, mà là... Trâu Mông mặc áo của Hạ Vũ Châu.
Loại lén lút thể hiện tình cảm này thật khiến những người độc thân đau khổ không nguôi.
Ngày hôm sau Nhậm Giáng Nhã hẹn Trâu Mông đi dạo phố.
Lúc này cô nàng mới nhận ra, hai người này không hề lén lút mà chính là công khai thể hiện tình cảm.
Trâu Mông được Hạ Vũ Châu đưa tới, cô vẫn mặc áo của anh như cũ.
Hạ Vũ Châu rất thích thấy cô mặc như vậy.
Đưa Trâu Mông đến chỗ hẹn cùng Nhậm Giáng Nhã, cô nàng còn tưởng rằng hôm nay bản thân sẽ trở thành kỳ đà cản mũi thì Hạ Vũ Châu lại rời đi.
"Mình còn tưởng hôm nay phải đi dạo phố với cậu ta đấy."
"Không đâu." Trâu Mông giải thích: "Anh ấy đưa mình tới đây, lát nữa lại đến đón."
Thật ra hôm nay Hạ Vũ Châu cũng muốn làm kỳ đà cản mũi đi theo. Anh còn chưa được đi dạo phố cùng Trâu Mông, nay lại bị Nhậm Giáng Nhã cướp mất cơ hội này.
Trâu Mông khuyên can mãi, cuối cùng anh mới chịu nhượng bộ.
Nhậm Giáng Nhã suy tư, sau đó đưa ra một suy đoán táo bạo: "Các cậu... ở chung với nhau?"
Trâu Mông không phủ nhận càng khiến suy đoán của cô nàng thêm phần chắc chắn, Nhậm Giáng Nhã kinh hô: "Thật vậy sao? Các cậu điên rồi."
Cô nàng kêu lên khiến không ít người tò mò quay lại nhìn, Trâu Mông vội vàng che miệng bạn mình lại.
Nhậm Giáng Nhã kéo tay cô, nhỏ giọng nói: "Hai người gan lớn quá. Trâu Mông, tụi mình vẫn chưa thành niên đâu."
"Chúng mình..." Mặt Trâu Mông đỏ lên: "Chúng mình không làm gì cả."
"Nhưng như vậy cũng táo bạo quá." Nhậm Giáng Nhã vẫn còn chìm đắm trong cú sốc quá lớn ấy: "Người ta yêu đương thì chỉ nắm tay, hôn môi, còn các cậu thì... ngủ với nhau luôn rồi..."
Trâu Mông im lặng lại khiến Nhậm Giáng Nhã tìm ra manh mối, cô nàng vô cùng đau đớn: "Các cậu... đã ngủ với nhau..."
Đương nhiên Trâu Mông biết "ngủ" ở đây có nghĩa là gì, lập tức phủ nhận: "Không có không có, không... ngủ..."
Thật ra Nhậm Giáng Nhã cũng không muốn can thiệp vào chuyện của hai người, chỉ là trong mắt cô nàng, dù Hạ Vũ Châu đẹp trai ra sao, nhiều tiền thế nào thì anh ở bên Trâu Mông cũng là do anh ta trèo cao.
"Mình cũng không phải muốn xen vào chuyện của hai cậu..." Nhậm Giáng Nhã cũng cảm thấy vừa rồi bản thân mình có lẽ đã quá kích động: "Mình chỉ sợ cậu bị thiệt thòi thôi."
"Ừm." Trâu Mông gật đầu: "Mình biết cậu có ý tốt. Cậu yên tâm, mình biết chừng mực mà."
Một khi rơi vào lưới tình, có mấy nữ sinh sẽ thật sự biết chừng mực chứ?
Nhậm Giáng Nhã hy vọng Trâu Mông sẽ là một trong số ít những người tỉnh táo đó.
Hai người đi dạo một vòng ở cửa hàng văn phòng phẩm mới mở, hiển nhiên Nhậm Giáng Nhã mang tâm tư thiếu nữ, chỉ thích mua mấy quyển vở lòe loẹt, hoa văn sặc sỡ. Nhưng thật ra Trâu Mông cũng giống như vậy, cô cũng thích mấy thứ đáng yêu.
Ra khỏi cửa hàng văn phòng phẩm, bên trái là một cửa hàng trang sức, lúc đi ngang qua tủ kính, Trâu Mông nhìn thấy hai chiếc vòng tay.
Từ khi quen biết Hạ Vũ Châu, cuộc sống của cô hầu như không có cơ hội để tiêu tiền, đi học hay tan học đều có tài xế đưa đón, ngay cả tiền đi lại cũng không cần dùng đến.
"Mình muốn xem cái này một chút." Trâu Mông kéo tay Nhậm Giáng Nhã rồi nhìn vào tủ kính.
Là vòng tay đôi, dây đeo bằng sợi cotton, dây của nam thô hơn một chút, ở giữa vòng tay là hai vòng tròn lồng vào nhau.
"Đây là vòng tay bán chạy nhất của cửa hàng chúng tôi, có rất nhiều bạn trẻ đã mua tặng nhau vào ngày lễ Thất Tịch đấy ạ." Người phục vụ nhìn hai nữ sinh: "Bạn thân cũng có thể đeo đôi với nhau được đấy ạ."
Nhậm Giáng Nhã bĩu môi: "Cậu ấy mua cho bạn trai đấy ạ."
Nhân viên phục vụ nghe vậy thì cười khẽ: "Gần đây mua vòng tay đôi ở cửa hàng chúng tôi thì sẽ được khắc chữ miễn phí đấy ạ."
"Cái này chắc không rẻ đâu." Nhậm Giáng Nhã huých nhẹ vào người Trâu Mông.
"Tiền nào của nấy đấy ạ, quý khách xem, dây đeo được bện thủ công, lớp ngoài phủ da trâu, là loại dây sẽ không bị phai màu đâu ạ."
"Vậy lấy cái này đi." Trâu Mông cầm hai chiếc vòng tay: "Có thể khắc chữ đúng không ạ?"
"Đúng vậy, nếu quý khách muốn khắc chữ thì chờ một tiếng nữa là xong ngay ạ."
Nhậm Giáng Nhã nhìn Trâu Mông cùng nhân viên phục vụ chỉ trỏ vào máy tính, cô nàng có cảm giác chua xót như thể củ cải của mình bị heo rừng lấy trộm mất.
"Còn chẳng chịu mua đồ cho bản thân mình, vậy mà còn mua đồ đắt như thế cho cậu ta. Hạ Vũ Châu ghê gớm thật đấy." Lúc ra cửa Nhậm Giáng Nhã không nhịn được mà càu nhàu.
"Phụt..." Trâu Mông cười thành tiếng: "Cậu đáng yêu quá!"
"Xùy." Nhậm Giáng Nhã được khen nhưng cũng chẳng vui vẻ là bao.
"Nè." Trâu Mông lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chú gấu bông be bé mà Nhậm Giáng Nhã vừa nhìn trúng ở cửa hàng văn phòng phẩm, cô nàng cứ do dự không biết có nên mua không, mua thì thấy mình quá trẻ con, nhưng không mua thì lại tiếc nuối.
"Sao cậu..."
"Không phải cậu rất thích à? Mình mua cho cậu thì cậu không phải do dự nữa."
"Huhuhu..." Nhậm Giáng Nhã khóc thút thít một cách khoa trương, vươn tay ôm lấy cô: "Cậu tốt thế này thì Hạ Vũ Châu hời quá!"
"..."
Nhậm Giáng Nhã nhận được quà xong thì nhìn Hạ Vũ Châu cũng thuận mắt hơn một chút.
"Em với cô ấy thân nhau từ khi nào vậy?" Sau khi Hạ Vũ Châu đến đón Trâu Mông, nhìn hai cô lưu luyến không rời mà tạm biệt nhau.
"Bởi vì cô ấy vẫn luôn rất tốt với em."
"Vậy lúc mới quen anh cũng rất tốt với em mà, sao em cứ từ chối anh mãi thế?"
Trâu Mông chớp mắt nhìn anh: "Chẳng phải cũng chẳng từ chối được sao?"
"Đó là do anh bám riết không tha."
"Cho nên em mới làm bạn gái anh đấy." Trâu Mông cúi đầu, nhỏ giọng nói.
"Cũng đúng." Hạ Vũ Châu dùng sức nắm chặt tay cô.
"Sao em đi dạo phố mà chẳng mua cái gì vậy?" Hạ Vũ Châu thấy túi cô xẹp lép, trên tay cũng không cầm túi mua sắm, lúc này mới nghĩ đến, sớm biết vậy thì lúc đi đã đưa cho cô một tấm thẻ.
"Em có mua mà." Trâu Mông cười cười: "Về anh xem nhé."
Đây là lần đầu tiên Trâu Mông mua quà cho người khác, nhưng thật ra cô cũng xem nó như một món quà, lúc trả tiền cô còn nghĩ, Hạ Vũ Châu cố chấp với đồ đôi như thế, hẳn là khi nhận được anh sẽ rất vui.
Quả nhiên tới khi cô đeo vòng tay cho anh, không ngoài dự đoán, mắt anh sáng bừng lên.
"Ừm..." Trâu Mông giúp anh điều chỉnh độ rộng: "Cũng không phải món quà quý giá gì, anh..."
"Sao lại không quý giá chứ..." Hạ Vũ Châu nắm lấy tay cô: "Đây là món quà đẹp nhất mà anh từng nhận được." Ngẫm lại lời này nói quá hoàn hảo, anh lại nói thêm một câu: "Cho tới bây giờ."
"Thích là được rồi." Trâu Mông chủ động ôm lấy eo anh.
Từ ngày có chút "quan hệ thân mật" với anh thì Trâu Mông cũng hơi thả lỏng bản thân mình, ví dụ như nắm tay, ôm, cô không hề bị động nữa, thi thoảng cũng sẽ chủ động. Mà trong mắt Hạ Vũ Châu, cô như vậy càng thêm sinh động, hoạt bát.
Chẳng qua dù cô thế nào anh cũng rất thích.