22. Chương 22: Để anh cọ một chút

Em Thật Tốt

Chương 22: Để anh cọ một chút

Em Thật Tốt thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bảy ngày nghỉ trôi qua thật nhanh, vừa hết kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh cũng đồng nghĩa với việc trong năm nay sẽ không còn kỳ nghỉ nào nữa. Hạ Vũ Châu tiếc nuối khôn nguôi, sau khi Trâu Mông về nhà rồi, muốn dụ dỗ cô đến đây ở lại càng thêm khó khăn. Tiết tự học từ thứ Hai đến thứ Sáu phải học đến chín giờ, thứ Bảy còn phải học bổ túc, còn lại ngày Chủ Nhật thì Trâu Mông cũng phải ôn tập. Gần nửa năm tới, e rằng anh chỉ còn cách tự mình giải tỏa vậy.
“Ngày mai là khai giảng rồi.” Buổi tối làm bài tập xong, Trâu Mông vừa cất sách vở thì đã bị Hạ Vũ Châu kéo lên ngồi vào lòng anh.
“Ưm.” Vốn dĩ hôm nay Trâu Mông muốn về nhà, sáng nay cô của cô đã đi du lịch về, cô đường đường chính chính không về nhà mà ngủ lại bên ngoài, không biết bà sẽ mắng mỏ thế nào. Nhưng may mắn thay Trâu Khiết nói bà vừa về thì đã đến nhà em gái mình để tặng quà, thuận tiện ngủ lại một đêm ở đó. Nhân cơ hội này, Trâu Mông nói với cô mình việc đêm nay sẽ không về. Trâu Khiết cũng chỉ dặn dò cô chú ý an toàn rồi không nói thêm gì.
“Có phải từ bây giờ em sẽ không có thời gian đến chỗ anh không?”
“Có cơ hội em sẽ đến.”
“Nhìn chẳng có tí cơ hội nào.” Hạ Vũ Châu ấm ức vô cùng.
“...”
“Vậy anh có thể xin em chiều anh một chút không? Chỉ nốt đêm nay thôi?”
Từ giây phút Trâu Mông ngồi lên đùi anh thì cô đã biết, người này lại muốn động dục.
“Sao anh... lại...”
“Lại cái gì?” Hạ Vũ Châu duỗi tay cởi cúc áo của cô, hôm nay cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng.
Hai cúc áo vừa cởi, vạt áo đã trượt khỏi vai, bộ ngực được áo lót màu trắng bao lấy hiện ra lấp ló trước mắt.
“Muốn ăn quá.” Nói xong anh liền cúi đầu hôn lên.
Đôi tay vòng ra sau lưng cô, vói vào trong áo, thoải mái mà cởi móc áo lót.
Dáng vẻ hiện tại của Trâu Mông khỏi phải nói quyến rũ đến nhường nào, áo lót vắt hờ trên ngực, vạt áo mỏng manh lả lơi chỉ còn vương trên khuỷu tay. Hạ Vũ Châu dùng lưỡi liếm một vòng trên ngực cô, nước miếng khiến cô hơi lạnh lẽo, kích thích đến nỗi nhũ hoa đã bắt đầu đứng thẳng lên.
“Mông Mông.” Hạ Vũ Châu ngẩng đầu nhìn cô: “Em thích anh làm như vậy.”
“Nào có.” Cô không thừa nhận, nghiêng đầu không thèm nhìn anh nữa, lại không ngờ rằng động tác này giống như đang ưỡn ngực đến gần mặt anh.
Hạ Vũ Châu cười khẽ: “Mông Mông chủ động quá.”
Trâu Mông xấu hổ đến mức vùi mặt vào cổ anh, sau đó hé miệng cắn anh một cái.
“A...” Thật ra Hạ Vũ Châu bị cắn nhưng không đau, nhưng lại quá bất ngờ, anh thuận tay tét một cái lên mông cô.
“Ưm...” Cô kêu rên một tiếng.
“Mông Mông...” Một tay Hạ Vũ Châu ôm eo cô, một tay luồn vào giữa hai chân cô: “Chúng ta lên giường.”
“Vâng...” Trâu Mông vẫn vùi mặt vào cổ anh, nhỏ giọng đáp lời.
Hạ Vũ Châu bế cô đi về phòng rồi đặt cô lên giường. Quần áo cô xộc xệch, khi được đặt xuống, theo bản năng dùng tay che ngực lại, quay đầu đi không nhìn anh.
Anh nhanh chóng cởi quần áo trên người mình ra, trèo lên giường, quỳ gối bên cạnh cô, nửa người trên nhổm dậy, từ trên cao nhìn xuống Trâu Mông.
“Chuyện đó... của em hết chưa?” Đột nhiên Hạ Vũ Châu hỏi.
“Vâng.” Thời gian hành kinh của Trâu Mông không lâu lắm, sang ngày thứ năm đã hoàn toàn sạch sẽ, cô theo bản năng gật đầu, một giây sau mới kịp nhận ra, nhìn anh: “Anh... anh muốn làm gì?”
Vào lúc Trâu Mông gật đầu, tay Hạ Vũ Châu đã đặt lên lưng quần jean của cô.
Trâu Mông nắm lấy cổ tay anh, ánh mắt ướt dầm dề, vẻ mặt mang theo thẹn thùng khẽ lắc đầu với anh.
Hạ Vũ Châu nắm lấy tay cô, cúi xuống hôn lên mu bàn tay cô: “Anh sẽ không thương tổn em, Mông Mông, em tin anh nhé?”
Cuối cùng quần jean vẫn bị cởi ra, ngay cả quần lót cũng không thoát khỏi số phận.
Trâu Mông khẩn trương đến nỗi cả người đổ mồ hôi, cô muốn che lại nhưng lại bị Hạ Vũ Châu đẩy ra.
Vùng dưới của cô không có nhiều lông, vùng tam giác ẩn hiện, nửa kín nửa hở khiến Hạ Vũ Châu không tự giác mà nuốt nước bọt.
“Đẹp quá đi mất.” Hạ Vũ Châu tách hai chân đang kẹp chặt của cô ra, hạ thân hồng hào khiến anh có xúc động muốn nếm thử.
“...” Bộ phận sinh dục mà đẹp sao? Trâu Mông không thể hiểu nổi.
“Mông Mông...” Hạ Vũ Châu khàn giọng gọi tên cô.
“Vâng.”
“Anh muốn ăn.”
“Hả?” Trâu Mông khó hiểu, đến lúc nhận ra thì vội kêu lên: “Anh điên rồi... không được...”
Nhưng khi đó thì đã muộn...
Hạ Vũ Châu gập hai chân cô lên, dùng đầu lưỡi liếm liếm môi âm vật.
“A...” Trâu Mông nhịn không được mà kêu thành tiếng: “Đừng như vậy mà... a... ưm...”
Tiếng kêu của cô dâm mị, Hạ Vũ Châu rất hưởng thụ nên càng ra sức liếm mút, đôi lúc ngậm lấy âm đế rồi dùng răng khẽ cắn, kích thích đến nỗi cả người Trâu Mông phát run.
“Không cần... ưm...” Cô điên cuồng lắc đầu, nước mắt trào ra, hai chân cựa quậy điên cuồng muốn thoát khỏi nhưng lại bị anh ấn chặt xuống.
“Mông Mông, em ướt quá đi mất.” Hơi thở của Hạ Vũ Châu phả lên tiểu huyệt, vừa nóng vừa ngứa, chóp mũi cao thẳng của anh như cố ý lại như vô tình cọ qua nơi đó.
Bụng dưới căng thẳng, Trâu Mông thầm nghĩ, xong đời cô rồi.
“Ùng ục” một tiếng, lượng lớn dâm thủy tràn ra khỏi huyệt khẩu, Hạ Vũ Châu thấy vậy thì vui sướng khôn tả, há miệng nuốt trọn.
Trâu Mông trừng lớn hai mắt, ánh sáng từ đèn chùm chiếu vào mắt khiến nước mắt cô tràn lan.
Hạ Vũ Châu hôn từ dưới lên đến rốn, tay anh chống ở hai bên sườn của cô: “Mông Mông, vùng dưới của em vừa cho anh ăn đấy.”
“...” Trâu Mông cắn môi, còn chưa thể tiêu hóa hết những gì vừa xảy ra.
Cô quay đầu đi, nghe thấy Hạ Vũ Châu mở ngăn kéo tủ, sau đó là tiếng gói gì đó bị xé ra.
“Mông Mông...” Hạ Vũ Châu tách hai chân cô ra rồi đặt lên đùi mình: “Để anh cọ một chút.”
Trâu Mông nắm chặt khăn trải giường, đột nhiên ngẩng đầu, lắc lắc đầu: “Không cần...”
Hạ Vũ Châu biết cô sợ, nắm chặt lấy tay cô rồi an ủi: “Mông Mông, tin anh đi, anh không đi vào đâu, anh bảo đảm đấy.”
Cùng anh mười ngón tay đan vào nhau khiến cô an tâm hơn một chút, nhưng cảm giác thẹn thùng sợ hãi vẫn quanh quẩn trong lòng.
Quy đầu đặt lên âm đế đang sung huyết, Hạ Vũ Châu nâng thân vật rồi nhẹ nhàng cọ xát, Trâu Mông khẩn trương đến nỗi cả người cứng đờ.
Anh cúi người xuống, ghé sát vào miệng cô: “Mông Mông đừng sợ, tin anh nhé, anh sẽ làm em thoải mái.”
Nói xong rồi hôn lên môi cô để cô giảm bớt sự khẩn trương. Quy đầu dọc theo huyệt khẩu cọ đến âm đế, càng lúc càng dùng sức mà cọ.
Rốt cuộc hôn đến khi cả người cô mềm ra, hơi thở cũng trở nên dồn dập, Hạ Vũ Châu buông môi cô ra, cánh môi mang theo nước bọt sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
“Muốn anh xoa ngực không?” Hạ Vũ Châu thấp giọng hỏi.
Trâu Mông nghe vậy thì mặt đỏ bừng lan ra tận lỗ tai.
Muốn sao? Cô muốn chứ.
“Mông Mông, em muốn thì phải nói ra nhé.” Ngón tay Hạ Vũ Châu lướt trên ngực cô, nhẹ nhàng nhưng rất ngứa.
“...Muốn... ưm... muốn...” Một chữ thôi mà nói ba lần mới xong.
“Nói đi Mông Mông.” Hạ Vũ Châu khẽ khảy khảy nhũ hoa sưng đỏ: “Nói là anh hãy xoa ngực em đi.”
Trâu Mông muốn điên mất, dâm thủy ở phía dưới không ngừng tràn ra, quy đầu cọ xát càng thêm dùng sức, cô lại càng muốn.
“Nói ra đi Mông Mông...”
“Ưm... xoa... xoa...”
“Xoa cái gì?”
“Ngực...” Trâu Mông bất chấp tất cả, nhắm chặt hai mắt: “Xoa ngực...”
Hạ Vũ Châu bật cười, nắm lấy ngực cô: “Được, tuân lệnh!”
Trâu Mông thoải mái, than nhẹ một tiếng.
“Mông Mông nhiều nước quá.” Hạ Vũ Châu nhìn vùng dưới của cô, nơi nào cũng đều là chất lỏng trong suốt, quy đầu miệt mài cọ xát khiến chất lỏng đó cũng thành bọt trắng.
Mỗi câu Hạ Vũ Châu nói đều làm Trâu Mông mặt đỏ tim đập, anh tăng tốc độ, dùng sức cọ mạnh vào âm đế, cô cảm thấy bản thân như sắp không thể hít thở nổi, tay cô nắm chặt lấy khăn trải giường, trong miệng không ngừng phát ra tiếng kêu rên “ưm a” đầy dâm đãng.
Càng ngày anh càng dùng sức, âm đế bị anh hung hăng chọc cọ, từ đầu tóc đến ngón chân Trâu Mông đều căng cứng, vô thức nhắm chặt mắt, cả người run rẩy, đầu óc trống rỗng, cuối cùng như có một luồng ánh sáng trắng lướt qua trong đầu khiến cả người cô co giật mười mấy giây.
Khi mở mắt ra, cả người cô mềm nhũn, ánh mắt mơ màng, hé miệng thở dốc.
“Mông Mông...” Hạ Vũ Châu nhẹ nhàng kêu tên cô: “Em cao trào...”
Trâu Mông biết nhưng chưa từng trải nghiệm qua, cô mất hết sức lực nằm trên giường, cổ họng khô khốc.
Hạ Vũ Châu nhoài người về phía trước, kéo lấy bàn tay rã rời của cô, cùng cô nắm lấy côn thịt vẫn còn cứng ngắc của mình.
Trâu Mông quay đầu đi, không còn mặt mũi nào để nhìn, nhưng cũng chẳng còn sức để tránh thoát, tùy ý để anh nắm lấy tay mình làm càn.
Cho dù không cần cô dùng lực, nhưng vì giữ nguyên một tư thế quá lâu khiến tay cô vừa đỏ ửng vừa mỏi nhừ.
Hạ Vũ Châu bắn thật sự thoải mái, cuối cùng kéo áo mưa ra, bắn hết lên đùi cô.
Sau khi bắn xong lại lau khô sạch sẽ cho cô, Hạ Vũ Châu trần trụi nằm xuống bên người cô, ôm cô vào trong lòng mình.
Trâu Mông dùng hết sức lực cắn vào bả vai của anh, tới khi nhả ra còn để lại dấu răng vô cùng rõ ràng.
“Lần này em sẽ không thèm để ý anh nữa.” Lúc cô nói lời này, trong giọng nói còn mang theo tiếng nức nở.
Hạ Vũ Châu cũng không giận, anh biết tính cách của cô, căn bản là cô không giận anh được lâu.
“Ngoan, dù sao cũng phải trải qua mà.” Hạ Vũ Châu xoa đầu cô: “Sau này còn phải làm em nữa mà.”
“...” Trâu Mông lại cắn anh một cái.
Đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, Trâu Mông hỏi anh: “Anh mua cái kia... từ bao giờ thế?”
“Cái gì?” Hạ Vũ Châu hiểu ra: “À, hôm đó đưa em đi gặp Nhậm Giáng Nhã xong thì anh mua ở cửa hàng tiện lợi.”
“À...” Trâu Mông kêu lên: “Hóa ra là anh đã ủ mưu từ lâu.”
“Mông Mông, trước khi chúng ta đủ khả năng sinh con, khi làm tình anh sẽ luôn dùng bao.”
“Làm... làm... cái gì chứ...” Trâu Mông nói năng lúng túng: “Không làm...”
“Vừa nãy có phải em cũng rất sướng không?” Hạ Vũ Châu hỏi cô.
Trâu Mông không muốn thừa nhận chút nào, không muốn thừa nhận rằng ban nãy cô đã sướng đến nỗi không biết phải diễn tả thế nào.
Hạ Vũ Châu nhất quyết ép cô phải nói ra, anh nâng mặt cô lên, hôn lấy môi cô, hôn đến mức đầu lưỡi cô cũng bắt đầu tê dại.
“Chúc mừng một chút cho lần đầu cao trào của Mông Mông nào.”
“...” Thật là phiền chết đi được.
Hạ Vũ Châu ôm cô nằm một lát: “Lát nữa em tự tắm được không?”
“Ừm.” Trâu Mông gật đầu.
“Anh sang phòng khác tắm, tắm cùng em thì anh không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.” Hạ Vũ Châu hôn lên trán cô: “Anh đi trước.”
Sau khi Hạ Vũ Châu đứng dậy, Trâu Mông còn nằm thêm một lúc.
Theo như những gì Nhậm Giáng Nhã nói thì hai người điên thật rồi.
Phải nói là Trâu Mông cảm thấy mình điên hoàn toàn, bởi vì trong giây phút gần gũi với anh, cô đã mong Hạ Vũ Châu tiến vào.